Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 626: Hầu Gia

Trước Tiếp

Trong mắt Thẩm Di Nhạc tràn ngập niềm vui, ả chỉ định về ở vài ngày thôi, không ngờ Hoàng hậu vẫn đối xử tốt với ả.

- Đội ơn Hoàng hậu nương nương.

Hoàng Hậu tiếp tục nói:

- Đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng. Sau này bổn cung sẽ không nhúng tay vào quá nhiều chuyện nữa.

Nụ cười trên môi Thẩm Di Nhạc cứng lại. Hôm nay không được cho gọi, ả đã l* m*ng tiến cung, đã hơi khiến Hoàng hậu không mấy hài lòng. Thẩm Di Nhạc luống cuống trong lòng, suy cho cùng ả cũng không phải là người của hoàng thất, ả càng có ý thức về thân phận bản thân hơn, tém lại vẻ tự đắc trước kia hẳn.

- Vâng.

Hoàng hậu muốn tốt cho Thẩm Di Nhạc thôi, tránh cho đứa nhỏ này càng ngày càng không có chừng mực. Bây giờ thấy rõ tình huống, cũng có thể khiêm tốn lại một chút, đừng có chẳng biết trời cao đất dày rồi không giữa được không khí hoà thuận với Diêu thế tử.

*****

Thành Tân Châu

Xương Liêm không ngờ sẽ có dịp gặp lại Ninh Tam gia lần nữa, trông có vẻ như cố ý chờ hắn, hắn vội bước tới:

- Ninh Tam gia!

Ninh Tam đã có tước vị Hầu gia - Ninh hầu gia, cho dù ông ấy có khôi phục thân phận thì ông ấy cũng chẳng cần phải tranh giành cùng Nhị ca.

- Hình như ngươi đã biết ta là ai.

- Phải, Ninh hầu gia.

Ninh Tự cười nói:

- Thân phận của bổn hầu không thích hợp đến Chu phủ. Đi thôi, lần trước là ngươi tốn tiền, hôm nay bổn hầu khao ngươi.

Đôi chân Xương Liêm có chút bay bổng, hắn đang kích động. Định mệnh, đây là định mệnh mà cha đã nói. Hắn vốn cho rằng định mệnh không còn, nào ngờ lại quay trở về.

- Được thôi.

Vẫn là tửu lầu lần trước, chẳng qua thân phận đã thay đổi rồi, Xương Liêm không còn thoải mái được như xưa nữa.

Ninh Tự không nhắc tới chuyện bản thân bị trúng độc, ân tình ngoài ý muốn này chỉ mình ông ấy biết là được rồi, nói ra sẽ không tốt cho cả hai.

- Sang năm có chắc là sẽ vào kinh không?

Xương Liêm cung kính nói:

- Cha nói chỉ cần cố gắng hết sức là được, về phần có dám nói chắc hay không, thì khó lòng nói chắc được.

Thật ra Ninh Tự muốn gặp Chu đại nhân hơn, tiếc là lấy lại thân phận, không tiện gặp mặt Chu đại nhân lắm. Bây giờ còn có thể gặp Chu Xương Liêm, sau này e rằng cũng chẳng có nhiều dịp.

*****

Buổi chiều, Trúc Lan nghe Xương Liêm nói xong, bèn nói:

- Có ý mời con ăn cơm, sau đó đi ngay luôn sao?

Xương Liêm cũng hơi buồn bực, nói:

- Dạ, cơm nước xong là đi luôn.

Trúc Lan nghĩ không ra, nói:

- Nhưng Ninh hầu gia là người biết giữ lời hứa, lần trước thất hứa, có khi lần này bù đắp cũng nên?

Xương Liêm nghĩ nát óc cũng nghĩ không ra, có điều giọng điệu hết sức hồ hởi:

- Mẹ, có phải con trai đã lọt vào mắt Ninh hầu gia không?

Mặc dù hắn chưa từng nghe cha phân tích về Thái tử, nhưng bản thân hắn cũng có tầm nhìn. Hắn cảm thấy Thái tử rất vững vàng, chỉ cần Thái tử đăng cơ, Ninh hầu phủ sẽ yên ổn.

Lâu rồi Trúc Lan không thấy vui mừng lộ rõ trên gương mặt của Xương Liêm giống như bây giờ, cô cũng không có ý định đả kích Xương Liêm, đáp:

- Chắc vậy.

Xương Liêm nắm chặt đôi tay, như thể hắn đã thấy được tương lai chói lọi của mình. Lần này không phải là cha mang đến cho hắn, hoàn toàn dựa vào bản thân, ý nghĩa rất không giống nhau.

*****

Hôm sau, Chu Thư Nhân đang ở nha môn, nhìn Uông Cự cứ đi tới đi lui ở cửa:

- Nếu Uông đại nhân có việc, cứ tiến vào nói. Không có việc thì đừng có lượn lờ ở trước mặt bọn ta.

Uông Cự bước vào, đi tới và nói:

- Đại nhân, bên ngoài rất lạnh, sao người còn mở cửa ra?

Không mở cửa ra, thì làm sao biết ông ấy đang lượn lờ ở bên ngoài.

Chu Thư Nhân: - Cửa sổ đóng kín bưng rồi, ta sợ mình sẽ buồn chết.

Trong phòng này đốt lò than, anh cũng hơi sợ, cho dù căn nhà có chút lạnh lẽo, anh vẫn mở cửa thông gió.

Uông Cự kéo ghế dựa ra ngồi xuống, nói:

- Đại nhân, người và Ninh hầu gia quen biết nhau sao?

Chu Thư Nhân biết ngay, chuyện Ninh hầu gia và Xương Liêm ăn cơm cùng nhau khó mà giấu được.

- Bản quan không quen biết Ninh hầu gia.

Trong mắt Uông Cự tràn ngập tò mò:

- Đại nhân không quen, nhưng ta nghe nói, Ninh hầu gia quen biết Tam công tử của phủ người.

Cả hai lần đều ăn cơm ở một tửu lầu, quá mức rõ ràng.

Chu Thư Nhân nhìn Uông Cự, Uông Cự dám đến hỏi thăm là vì quan hệ có chút gần gũi, không biết bên ngoài suy đoán như thế nào rồi. Chu Thư Nhân nói lại những chuyện xảy ra:

- Chuyện là thế đó.

Trong mắt Uông Cự lại ánh lên niềm hâm mộ:

- Xương Liêm đúng là có số may mắn.

May mắn cũng là một loại năng lực, sao con của ông ấy không có vận may như thế cơ chứ!

Chu Thư Nhân đã giải thích vậy, sau đó cuối cùng Ninh hầu gia không tới Tân Châu thêm lần nào nữa, cũng không có ai làm phiền Chu Thư Nhân. Trúc Lan thở phào nhẹ nhõm, suốt mấy ngày nay biết bao nhiêu người kiếm cớ tới nhà, ý trong ý ngoài lời nói đều là hỏi thăm, có trời mới biết cô cũng rất phiền lòng.

Trúc Lan xem ngày, nói:

- Lại sắp đến Tết nữa rồi.

Tống bà tử: - Đúng vậy, lại thêm một năm.

Trúc Lan áng chừng canh giờ, nói:

- Thi công tử cũng sắp tới rồi nhỉ?

- Chắc là sắp rồi.

Trúc Lan thở dài. Lẽ ra Thi Khanh đã tới đây từ rất sớm, tiếc là có chuyện Ninh hầu gia, cho nên Thi Khanh không thể trở về, cứ luôn chờ sức hút của vụ việc này giảm xuống.

Buổi chiều thì Thi Khanh đến, không những đến mà còn mang cả quà Tết đến. Trúc Lan xem danh sách quà tết năm nay, nói với Tống bà tử:

- Quà tết của phủ gửi về quê nhà chắc cũng đã đến nơi rồi.

Tống bà tử nói:

- Nếu không có gì trì hoãn, hẳn là đã tới từ sớm rồi ạ.

Mặc dù vùng khác không có thiên tai do tuyết gây ra, nhưng tuyết rơi cũng rất dày, đường đi không mấy dễ dàng.

*****

Thôn Chu gia

Tuyết Mai sắp xếp lại hết quà Tết mới tới hôm qua, năm nay có nhiều đồ cho con trai út, thống kê được tận mấy rương. Khương Thăng cảm thán:

- Chúng ta không có biếu tặng nhạc phụ và nhạc mẫu được cái gì, trái lại nhạc phụ và nhạc mẫu cứ phải tiếp tế cho chúng ta mỗi năm.

Tuyết Mai: - Cha mẹ cũng thương chúng ta và các con. Hai cái rương này là của thê tử Xương Liêm gửi cho Giang gia, hôm nay chàng và Khương Đốc được nghỉ, lát nữa mang qua bên đó luôn đi.

Khương Thăng nhớ tới chuyện ở trường tộc, nói:

- Con cháu của tộc Đổng thị tới trường tộc ta đọc sách, bởi vì nể mặt đệ muội cho nên cũng nhận mấy người rồi. Thế nhưng bọn họ không ít lần bắt nạt Mộc Thần lúc ở trường tộc, lẽ ra ta cũng không nên nói làm gì, chẳng qua đứa trẻ Mộc Thần thật sự không tệ. Lúc nàng viết thư cho mẹ, hãy nhắc chuyện này, để đệ muội gửi thư báo Đổng gia khiêm tốn lại một chút đi.

Tuyết Mai hiểu rõ trong lòng, tướng công không những yêu thích Mộc Thần, mà còn không thích trường tộc yên bình trở nên náo loạn bởi vì đám trẻ Đổng gia.

- Ta sẽ nhắc tới trong thư hồi âm.

*****

Giang phủ

Giang Minh khập khiễng duỗi tay tính giúp, nhưng Khương Thăng đã né ra:

- Đừng thấy ta là thư sinh mà lầm, ta rất khoẻ đó. Mới mấy năm trước, ta làm không ít việc đồng áng đâu. Chỗ này giao lại cho ta và Khương Đốc là được rồi.

Con trai trông gầy nhưng rất có sức lực, lúc đến ở nhà nhạc phụ cũng rèn luyện thân thể, sau khi trở về chưa từng gián đoạn. Con trai cực kỳ sùng bái nhạc phụ, nhạc phụ nói cơ thể khoẻ mạnh mới là vốn liếng, con trai vẫn luôn nhớ kỹ.

Giang Minh hết sức xấu hổ, nói:

- Làm phiền huynh phải tự mình mang tới, lẽ ra chúng ta nên qua đó lấy.

Khương Thăng: - Họ hàng với nhau cả mà, khách sáo làm gì.

Giang Minh thấy lòng mình rất khó chịu, sau khi hắn ta xảy ra chuyện, con gái lớn chưa từng tới, chỉ phái người mang đến vài thứ thôi. Hắn ta biết rõ con gái lớn cũng có những điều khó xử. Hắn ta không trách, nhưng hắn ta sợ có sự đối lập. Khương gia giúp đỡ bọn họ không ít, con trai cũng nhờ có Khương Thăng che chở nên mới không bị ức h**p quá thảm hại.

- Cảm ơn.

Khương Thăng thổn thức, đồng thời thở dài, y thành thật dạy học quả nhiên là đúng.

*****

Mới đó mà đã đến đêm 30, năm nay Chủ phủ có thêm thành viên, nhân khẩu cũng càng ngày càng đông đúc. Trúc Lan nhìn đám cháu trai và cháu gái, nụ cười nơi khóe miệng chưa bao giờ tắt, mấy thằng nhóc đang ở trong phòng chơi “bịt mắt bắt dê”. Tô Huyên mang thai sinh đôi, ngồi dựa vào ghế:

- Mẹ, mẹ nhìn mà xem, nha đầu Ngọc Điệp thật là thông minh.

Trúc Lan nhìn Ngọc Điệp, nhoẻn miệng cười. Đứa bé này được nuôi nấng rất khá, nói chuyện lưu loát, có thể chạy vài bước mà không hề thở hổn hển. Cô bé thật sự thông minh, biết lợi dụng chiều cao của mình để trốn tránh.

Trong phòng quậy điên một hồi, Chu Thư Nhân bước vào, Lý thị rất biết quan sát sắc mặt cha chồng.

- Mẹ, con đến phòng bếp kiểm tra điểm tâm.

Nói xong, Lý thị lập tức kéo con gái đi trước. Sau đó mọi người lần lượt rời đi, cuối cùng là Tô Huyên. Trúc Lan nhìn bụng Tô Huyên mà lo lắng mãi.

- Con cẩn thận một chút.

Tô Huyên sờ bụng, đáp:

- Dạ mẹ, con biết rồi ạ.

Trước Tiếp