Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sáng sớm hôm sau, lúc Chu Thư Nhân đến nha môn, Uông đại nhân mò lại gần nói:
- Nghe nói Thi Khanh trở về rồi hả?
Chu Thư Nhân liếc nhìn Uông Cự, nói:
- Đại nhân thật sự rất chú ý chuyện nhà Chu mỗ nhỉ?
Uông Cự cười gượng:
- Ta đang quan tâm đại nhân mà!
Chu Thư Nhân: - Bản quan có nương tử quan tâm là được rồi, cho nên Uông đại nhân làm ơn cách ta xa ra hai thước.
Uông Cự trợn tròn mắt: “...”
Không, ông ấy thật sự không có ý gì khác, ông ấy chỉ tò mò về Thi Khanh mà thôi. Biệt tăm gần một năm trời, trở về đã thành cử nhân. Chuyện này khá là k*ch th*ch ông ấy, bởi lẽ xuất thân của Thi Khanh đã được định sẵn là không thể trúng cử mới phải.
Lúc Vương đại nhân vào thì thấy Uông Cự đang ngẩn ngơ, bèn hỏi:
- Uông đại nhân bị làm sao vậy?
Chu Thư Nhân ngồi xuống, nói:
- Ai biết ông ấy bị sao, đại nhân tìm ta có việc gì à?
Vương đại nhân gật đầu, đáp:
- Đã thống kê được số nhà bị sập ở phía thành Đông, đây là số liệu thống kê.
Chu Thư Nhân nhận lấy, tạm thời đặt xuống chứ chưa xem ngay, nói với Vương đại nhân:
- Dạo này Hà Thúc ổn không?
Vương đại nhân ngẫm nghĩ trong lòng, rồi đáp:
- Mọi chuyện vẫn ổn. Lần trước y có gửi thư, còn nói đã bố trí phòng tân hôn xong cả rồi.
Chu Thư Nhân "à" lên một tiếng, nói:
- Tính ra y cũng nhanh nhẹn đấy chứ.
Vương đại nhân cười cười, có thể không nhanh nhẹn sao, thành gia lập thất là chuyện lớn mà.
- Nếu như đại nhân không còn chuyện gì khác thì ta xin phép về trước.
- Ừm.
Vương đại nhân ra khỏi gian nhà, trong lòng vẫn còn băn khoăn. Chu đại nhân sẽ không vô duyên vô cớ nhắc đến Hà Thúc, ông ấy đi được hai ba bước thì dừng lại, nếu không ấy nhớ không lầm thì ca ca của vị hôn thê của Hà Thúc đang làm Tri huyện ở biên quan thì phải. Chu đại nhân đang cảnh cáo ông ấy, không hài lòng vì Hà Thúc chưa đủ quan tâm Ngô tiểu thư sao?
Chu Thư Nhân thật sự không có ý cảnh cáo gì cả, anh chỉ có quá nhiều cảm xúc sau cuộc nói chuyện với Thi Khanh vào hôm qua thôi. Vì vậy anh mới nhắc đến Hà Thúc, anh nghĩ nếu Hà Thúc không gặp chuyện thì y cũng là một đối đáng gườm.
*****
Chu phủ
Thi Khanh cáo từ rời đi, lâu rồi Trúc Lan chưa đi ra phố, bây giờ cửa hàng trên phố đều đã buôn bán trở lại, Trúc Lan muốn mua cho Ngô Ninh ít đồ dùng sau khi thành thân. Gần như cũng mua đầy đủ rồi, chỉ có một vài thứ lẻ tẻ nữa thôi. Tuyết Hàm chưa xuất giá nên không tiện đi theo, Trúc Lan bèn rủ Đổng thị. Trên đường đến cửa hàng, Trúc Lan hỏi:
- Ngọc Nghi ngủ rồi à?
Đổng thị nghĩ đến con gái mũm mĩm, trong lòng mềm mại:
- Nha đầu này thích ăn thích ngủ, ăn no là ngủ, cũng không biết bắt chước ai.
Trúc Lan bật cười, nói:
- Chắc chắn là di truyền từ Xương Liêm, hồi Xương Liêm còn nhỏ rất ghét vận động.
Trúc Lan lâm vào hồi ức, lúc mấy đứa trẻ Chu gia còn nhỏ, đứa nào cũng thú vị.
Đổng thị cười tủm tỉm, nói:
- Vậy sao, tướng công cứ bảo Ngọc Nghi giống con.
Trúc Lan hỏi:
- Xương Liêm ra ngoài từ lúc sớm tinh mơ, nó đi đâu thế?
Đổng thị biết, bèn nói:
- Thư quán có quyển sách mà tướng công muốn mua, cho nên tướng công đã đi canh từ sáng sớm, nghe nói cũng có rất nhiều người thích quyển sách đó.
Trúc Lan hiểu rõ trong lòng, bởi vì Thi Khanh trở về cho nên Xương Liêm càng cảm thấy áp lực hơn, bằng không sẽ không gấp gáp đi đến thư quán như vậy.
- Khoảng thời gian này con nhớ quan tâm nó nhiều hơn, áp lực của nó không nhỏ.
Đổng thị cười nói:
- Dạ mẹ, con biết rồi ạ.
Tối qua tướng công nằm mơ tới mức nói mớ, nửa đêm còn giật mình thức dậy mà hồi lâu vẫn không tài nào ngủ lại được. Nàng ta hiểu rõ một điều, Đại ca và Nhị ca là bá tánh bình thường, cho nên tướng công buộc phải gánh vác Chu gia trên người. Về phần Dung Xuyên, suy cho cùng chỉ là con rể chứ không phải họ Chu. Đổng thị nhớ tới mẫu thân ở quê cứ luôn thúc giục nàng ta sinh thêm con trai, đầu lại hơi hơi đau nhức. Đúng là Tứ phòng cần có một đứa con trai, thế nhưng sinh con đâu phải muốn sinh là sinh, áp lực của nàng ta cũng không hề nhỏ.
Đã tới cửa hàng, trong tay Trúc Lan có danh sách mua hàng cho nên nhanh chóng chọn xong những thứ cần mua. Lúc Trúc Lan rời khỏi cửa hàng, bước chân bỗng nhiên khựng lại. Đổng thị thấy vậy liền hỏi:
- Mẹ, sao vậy?
Trúc Lan nhìn sang quán trà đối diện, thấy một người đàn ông có ngoại hình trông giống như người ngoại tộc, trên mặt râu ria xồm xoàm, đi theo một người thư sinh vào trong quán trà. Cô nhìn thoáng qua, thấy người đàn ông râu ria xồm xoàm nhanh chóng bước ra và ngồi lên xe ngựa, Trúc Lan cũng lên xe ngựa của mình.
- Không có việc gì, đi thôi.
Cô thấy người đàn ông rất bặm trợn, còn đang tưởng rằng sẽ xảy ra chuyện!
*****
Ninh Tự ngồi trong xe ngựa đằng trước, bởi vì ông ấy tò mò về Chu đại nhân mà Thái tử cứ luôn nhắc mãi trong miệng, cho nên nhân lúc Hoàng thượng sắp sửa khôi phục thân phận cho mình, ông ấy có thể hành động tự do bèn đi ra ngoài một lúc. Mới vừa vào thành không lâu, ông ấy nhìn thấy một chàng trai trẻ rất giống Hoàng thượng, vì vậy mới đi theo vào quán trà. Ban đầu ông ấy định bụng đi vào quán trà ngồi xuống, thế nhưng tất cả mọi người trong quán trà cứ nhìn ông ấy, ông ấy mới ý thức được hình tượng của mình và phải đi ra ngoài.
*****
Kinh Thành
Trương Cảnh Hoành đang ở bên trong thư phòng, nhìn người vừa tới với vẻ âm trầm:
- Ngươi nói là ngươi không tìm thấy người sao?
- Vâng, lúc chúng thuộc hạ cử người đi điều tra thì người đó đã trả phòng rồi.
Trương Cảnh Hoành bực bội trong lòng, y hối hận lắm. Lúc mới phát hiện ra, y chỉ lo miên man suy nghĩ, chờ đầu óc tỉnh táo và hoàn hồn lại thì không thấy người đâu nữa.
- Các ngươi tra được những tin tức gì?
- Chỉ điều tra được người đó tên là Thẩm Dương, sang năm sẽ tham gia khoa cử, ngoài ra không điều tra thêm được tin tức nào nữa.
Trương Cảnh Hoành híp mắt, tham gia khoa cử nghĩa là hắn ta sẽ quay trở lại, không thể để cho người này tồn tại. Mặc kệ là ai đã tráo đổi y, chỉ cần không tìm được người thật, thì hoàng tử giả như y cứ ở yên đó, cũng mặc kệ là Thẩm Dương có vô tội hay không, hắn ta giống phụ hoàng là không được rồi. Trong lòng y hiểu rất rõ, một khi tìm thấy người thật, điều chờ đợi y là cái chết. Bàn tay không khỏi run lên, y vẫn còn nhớ hình phạt lăng trì lần trước. Bây giờ cẩn thận ngẫm lại, e rằng những lời phụ hoàng nói trong lúc đó là nói cho y nghe.
- Cho người đi tra ngay đi, cẩn thận điều tra cho ta!
Sau nó y lập tức nói lại:
- Không, không cần tra nữa, ngươi lui xuống đi.
Hiện tại y không thể hành động, có quá nhiều người đàn nhìn chằm chằm y, một khi y có hành động, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý. Không thể điều tra, không thể điều tra, y có thể chờ.
*****
Tân Châu
Xương Liêm và Mạnh Kiệt ôm sách bước ra từ cửa thư quán, có chiếc xe ngựa đang đỗ phía trước, Xương Liêm vừa ngẩng đầu lên thì cửa sổ xe cũng vừa được vén lên. Hắn liếc mắt một cái là đã nhận ra người nọ, thật sự trên mặt râu ria xồm xoàm muốn quên không được.
- Hóa ra là ngài!
Ninh Tự cũng vui vẻ, nói:
- Đúng là có duyên, lần trước còn chưa giới thiệu, ta là Ninh Tam.
Xương Liêm thấy thật cạn lời, Ninh Tam - vừa nghe đã biết là giả. Có điều, hắn không cần phải gạt, ở đất Tân Châu, chỉ cần nghe ngóng một vòng là có thể do la được về hắn.
- Chu Xương Liêm, còn đây là Mạnh Kiệt.
Ánh mắt Ninh Tự sâu thẳm, Chu Xương Liêm à! Thái tử đã từng nhắc đến cái tên này rồi, Thái tử nói rằng sang năm con trai của Chu Thư Nhân sẽ lên kinh ứng thí. Hóa ra là hắn!
- Lần trước cảm ơn Chu công tử đã giúp đỡ, nếu đã có duyên gặp lại, Ninh mỗ cũng muốn bày tỏ tấm lòng biết ơn. Sắp tới giờ cơm trưa rồi, hay là cùng nhau ăn bữa cơm xoàng được không?
Xương Liêm vẫn luôn âm thầm đánh giá xe ngựa và thuộc hạ đi theo, hôm nay trông có vẻ hơi khác với lần trước. Lần trước giống như thương nhân ngoại tộc, lần này nom quy cách xe ngựa không giống xe ngựa mà người bình thường có thể sử dụng, ít nhất không phải thương nhân. Hắn tiếp tục quan sát thuộc hạ, hắn và Diêu thế tử tiếp xúc với nhau khá nhiều, nên biết bọn họ là quan binh giả dạng tùy tùng.
- Được thôi.
Ninh Tự mỉm cười, mặc dù chàng trai trẻ này chững chạc, thế nhưng quá non so với ông ấy. Chắc là đang muốn tìm hiểu ông ấy đây mà, ông ấy cười cong đôi mắt, không biết là ai sẽ moi móc được tin tức từ ai.
- Lên xe ngựa đi.
Xương Liêm có cảm giác Mạnh Kiệt khẽ kéo ống tay áo của hắn, Xương Liêm bèn đưa tay ra hiệu một cách thật kín đáo, bảo không có việc gì. Sau đó hắn nhanh nhẹn trèo lên xe ngựa, không hề do dự chút nào.
Ninh Tự thu hết vào mắt, nói:
- Ngươi cũng rất lớn gan đấy.
Xương Liêm ung dung ngồi xuống, chờ Mạnh Kiệt cũng lên xe ngựa rồi, mời nói:
- Không phải là ta lớn gan, mà là ngài cũng không có ác ý còn gì.
Vả lại nếu như thật sự có ý đồ xấu, hắn và Mạnh Kiệt cũng không chạy đi đâu được. Thực lực chênh lệch quá lớn, chi bằng thoải mái một chút.