Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 616: Ghen Tị

Trước Tiếp

Chu gia cũng không rảnh rỗi, quà Tết mà nhà họ Chu chuẩn bị tặng cho người này người kia đều đã lần lượt gửi đi. Dựa trên phản hồi năm ngoái, hải sản là thứ lạ miệng và quý hiếm ở nội địa, cho nên rất được họ hàng xa gần yêu thích, năm nay Chu gia quyết định chuẩn bị không ít. Nhất là cá và tôm, Chu gia thu hoạch từ chính ngư trường của mình. Chu gia cũng không cần mua hải sản, nhà có ngư trường cộng thêm thuyền đánh cá của Tô Huyên, Chu phủ tiết kiệm được một khoản chi phí lớn.

Lý gia đã đưa lương thực đến nơi, lần này ông thông gia không có đi theo, mà áp tải lương thực tới là hai người ca ca của Lý thị. Bởi vì sợ tuyết rơi dày hơn, cho nên giao lương thực và bạc xong lại vội vã lên đường trở về.

Trúc Lan cũng lo lắng tuyết lớn, cộng thêm Đào thị cứ hay huyên thuyên. Thảm hoạ tuyết xảy ra trong thành khác với nông thôn, người đông mà than cui ít, thật sự có thể chết cóng. Bên cạnh đó, lương thực không đủ, thảm hoạ mà xảy ra thì đó sẽ là một năm khổ sở. Mấy năm trước từng có thảm hoạ tuyết, Trúc Lan nhớ rõ, nhưng ở nguyên quán đã chuẩn bị khá đầy đủ cho nên không có cảm giác gì, còn Đào thị thì có ấn tượng rất sâu sắc. Vì vậy, Trúc Lan bảo Lão Đại và Lão Nhị đi mua rất nhiều thịt để phòng hờ.

*****

Kinh Thành

Thái tử dùng hết số bạc Hoàng thượng ban phát cho y để đổi thành vật tư, cuối cùng tự mình kiểm tra một lần rồi mới niêm phong nhà kho lại. Chuyện này không giấu giếm ai, Thái tử vừa dẫn người ra khỏi nhà kho lập tức gặp được mấy người đệ đệ.

Nhị hoàng tử nói bằng giọng chua ngoa, từ xa đã có thể ngửi được mùi chua:

- Phụ hoàng lúc nào cũng thương Đại hoàng huynh nhất ha, chuyện ngon như vầy mà giao thẳng cho Đại hoàng huynh cơ đấy.

Không cần biết thiên tai có xảy ra hay không, chuẩn bị vật tư thế này đủ khiến bá tánh an lòng. Nhìn mấy ngày nay, hắn đi đến đâu cũng có thể nghe thấy bá tánh bàn tán về Thái tử nhân từ thế này, Thái tử tốt bụng thế kia,... nghĩ đến liền tức anh ách.

Thái tử cười đáp:

- Nhị hoàng đệ không nói thì ta cũng biết phụ hoàng đối xử với ta tốt nhất mà.

Nhị hoàng tử: "..."

Cố tình chọc hắn tức điên đúng không, trái tim của hắn như bị dao đâm.

Tam hoàng tử cũng khó chịu đến không thở nổi, nói:

- Thái tử ca ca, nhà kho này nhớ phải trông chừng sát sao một chút đấy nhé. Mặc dù tuyết còn chưa tan, nhưng nhỡ đâu xảy ra hoả hoạn thì nguy.

Tứ hoàng tử ý nhị nhìn Tam hoàng tử, Tam hoàng tử buộc miệng nói ra lời này, cho thấy bản thân thật sự ghen tị. Được rồi, hắn ta cũng ghen tị muốn chết.

- Tam hoàng huynh, sao huynh nói vậy, nếu như thật sự xảy ra chuyện thì huynh là người đáng nghi nhất đó.

Tam hoàng tử đáp trả:

- Chỉ cần đệ đừng để ta đổ vỏ là được, ca ca đây đổ vỏ cho đệ không biết bao nhiêu lần rồi, đệ phải học được cách chừng mực đi thôi.

Tứ hoàng tử híp mắt. Đệch, Lão Tứ chết tiệt, sao hắn không nói tới mấy lần hắn đùn đẩy trách nhiệm đi.

Ngũ hoàng tử nhìn bóng dáng Thái tử đã khuất hẳn, rồi lại nhìn Tam hoàng huynh và Tứ hoàng huynh đang cắn xé nhau, đầu ngón tay cấu vào lòng bàn tay, y cũng là một người được chọn để đổ vỏ đây.

*****

Kinh Thành còn chưa xảy ra hoả hoạn, bên chỗ Chu Thư Nhân đã xảy ra hoả hoạn trước rồi. Hơn nửa đêm, Chu Thư Nhân bị Thận Hành đánh thức, Trúc Lan cũng dậy:

- Xảy ra chuyện gì?

Chu Thư Nhân xỏ giày, nói:

- Có người phóng hỏa nhà kho, đã bắt được rồi.

Trúc Lan lập tức ngồi dậy, cô biết vật tư ngốn không ít bạc, cũng biết Chu Thư Nhân dồn rất nhiều tâm tư vào nó.

- Nhà kho không có vấn đề gì chứ?

Chu Thư Nhân: - Nay mà anh phái không ít người trông chừng, nhà chứa vải bông bị lửa cháy lan một chút, đã dập tắt rồi.

Trúc Lan thở hắt ra, nói:

- Không có gì nghiêm trọng là tốt rồi.

Nếu như thật sự hư hại hết, không cần nghĩ Trúc Lan cũng biết chắc chắn có người sẽ gây rối với Chu Thư Nhân.

Chu Thư Nhân mặc quần áo xong, nói:

- Em nghỉ ngơi đi, tối nay anh không về nhà.

- Được, anh nhớ cẩn thận một chút.

- Ừm.

Lúc Chu Thư Nhân đến nhà kho, anh đi xem thiệt hại trước, may mà không bị tổn thất bao nhiêu túi bông. Sau khi Kinh Thành và những châu thành khác chuẩn vụ vật tư chống rét, anh đã đề phòng ngày này. Anh vì bá tánh, gián tiếp giúp đỡ hoàng thượng thu phục lòng dân, cũng khiến bản thân bị rất nhiều người căm thù.

Cẩn Ngôn đứng ở một bên nhìn lớp bông ngoài cùng trong phòng, đó đều là bông ướt, ngày ngày đều được phun nước lên, cho nên thật sự rất khó bắt lửa. Tới phóng hoả không thể thoải mái xách theo can dầu, mà có muốn mang vào cũng không được, bên ngoài có cả đống người trông chừng. Có điều, y vẫn khâm phục đại nhân suy nghĩ hết sức chu toàn.

Chu Thư Nhân đi gặp ba tên bịt mặt phóng hoả bị bắt, một người thì chết, hai người còn lại thì đang dùng ánh mắt lườm anh với miếng vải nhét trong miệng. Cẩn Ngôn cầm kiếm đứng ở một bên che chắn, Chu Thư Nhân mỉm cười, cười đến tươi rói:

- Đánh thuốc mê bọn họ đi.

Anh không tự mình thẩm vấn, mà anh cũng không có khả năng thẩm vấn ra được điều gì, nên giao hai người này cho Hoàng thượng thì hơn.

Hôm sau, cả thành Tân Châu đều biết suýt nữa thì nhà kho phát sinh sự cố. Uông đại nhân đến nha môn hỏi:

- Đại nhân, có cần tăng thêm người trông chừng không?

- Không cần.

Uông đại nhân hỏi tiếp:

- Nghe nói đã bắt được thủ phạm rồi, đại nhân có định tự mình thẩm vấn bọn chúng không?

Chu Thư Nhân xua tay, đáp:

- Đưa người đi rồi, chuyện này không cần chúng ta phải nhúng tay vào.

Nói xong Chu Thư Nhân cúi đầu, tiếp tục xem bản vẽ thành Tân Châu mới. Anh tập trung vào thành Đông - nơi có nhiều ngôi nhà cũ kỹ, thành Đông cũng khá phức tạp. Rồi anh lại nhìn về phía Bắc, thành Bắc đỡ hơn thành Đông một chút. Chu Thư Nhân thở dài, nghĩ đến thu nhập từ thuế của thành Tân Châu. Anh đến Tân Châu, gom góp được khá nhiều bạc, nhưng chi ra cũng không ít. Vừa mới bỏ ra một khoản đáng kể, thôi vậy, chỉ có thể dằn xuống, không được nóng nảy.

Chu Thư Nhân ngẩng đầu lên, hỏi:

- Ôi, sao đại nhân còn ở đây vậy?

Uông đại nhân giật giật khóe môi, ông ấy có thể trả lời là ông ấy thấy thẹn không? Sau khi Chu đại nhân nhậm chức, lượng công việc của ông ấy không ngừng tăng lên. Lúc nãy thấy Chu đại nhân quá mức tập trung, ông ấy bỗng thấy sợ hãi, cứ có cảm giác như Chu đại nhân đang giấu đi chuyện gì đó rất kh*ng b*. Ông ấy cười gượng, nói:

- Hạ quan lập tức đi ngay.

*****

Hoàng thượng đã biết chuyện ở Tân Châu, Thái tử chớp mắt, ây dô, y còn đang định lợi dụng chuyện kho dự trữ để câu cá đây. Thế mà kẻ nào đầu bị úng nước đi hại Chu đại nhân trước vậy, giờ thì hay rồi, y đừng hòng câu cá nữa, tạm thời trong khoảng thời gian ngắn sẽ không ai dám ra tay.

Diêu hầu phủ

Diêu Văn Kỳ cảm thấy bản thân sớm hay muộn gì cũng sẽ bị tức chết thôi. Mặc dù ông ta rất ghét Chu Thư Nhân luôn giúp hoàng thất tạo dựng tiếng tốt, nhưng ông ta không định giăng bẫy Chu Thư Nhân trước. Mục tiêu của ông ta là nhà kho ở Kinh Thành, và ông ta đang chờ thời cơ. Bây giờ tiếng lành đồn xa, chờ thật sự xảy ra thảm hoạ sẽ dùng một mồi lửa thiêu rụi. Hy vọng bao nhiêu, thất vọng bấy nhiêu. Tình thế càng trở nên hỗn loạn, càng dễ gài hàng Thái tử. Nếu lợi dụng tốt chuyện này, có thể lan ra một số tin đồn làm suy giảm uy tín của hoàng thất. Ông ta đã tìm xong người gánh trách nhiệm luôn rồi, cuối cùng phe cánh của ông ta lại hành động. Sắc mặt Diêu Văn Kỳ tối sầm, thế lực ông ta sở hữu yếu đi rất nhiều. Đồng đội của ông ta có tâm tư khác, nghĩa là không muốn tiếp tục tin tưởng ông ta sao?

*****

Thời gian trôi qua khá nhanh, mới đó mà đã gần nửa tháng, chuyện phóng hoả lắng xuống từ lâu rồi. Nhị ca của Ngô Ninh cũng mới tới nhà Trúc Lan.

Trúc Lan nhìn tiểu tử trước mặt, nhiều năm không gặp, suýt không nhận ra.

- Sao chỉ có một mình con tới, Ngô Thính đâu? Sao nó không đi cùng con?

Ngô Vịnh trả lời:

- Dạ thẩm, Ngô Thính định năm sau mới tới, ta và đệ đệ sẽ phụ trách đưa dâu vào hôm muội muội thành thân. Ta tới đây trước để mua tòa nhà, Đại ca muốn sang năm cả ta và đệ đệ tới học viện Tân Châu đọc sách.

Trúc Lan không cho rằng Ngô Minh vô duyên vô cớ đưa hai người đệ đệ tới đây, cô chủ động nói:

- Mua nhà làm gì, trong phủ có chỗ ở mà, các con cứ ở lại phủ luôn đi, thẩm cũng có thể thay Đại ca của các con trông chừng các con.

Ngô Vịnh thầm cảm ơn nhà họ Chu, nhưng hắn không thể mặt dày ở lại. Nhà họ đã gửi muội muội đến đây, mấy năm vừa qua luôn làm phiền Chu gia rồi.

- Thẩm thẩm, ta và tiểu đệ đều đã trưởng thành, có thể tự chăm sóc mình thật tốt, đây cũng là một cách để ta và tiểu đệ rèn luyện bản thân.

Trúc Lan thấy thái độ của Ngô Vịnh khá kiên quyết, bèn đổi đề tài:

- Thẩm nghe Dung Xuyên nói, con đính ước rồi à?

Sắc mặt Ngô Vịnh đỏ lên, đáp:

- Dạ, đã đính ước rồi, sang năm sẽ chọn ngày lành thành thân.

Trước Tiếp