Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sáng sớm hôm sau, Chu Thư Nhân vừa đến nha môn đã bị Uông Cự cản lại:
- Uông đại nhân đi Kinh Thành về rồi à? Sức khỏe của Uông lão gia có ổn không?
Uông Cự cười gượng một cái, phụ thân nhà mình chỉ giả bệnh thôi, mục đích là để gặp ông ấy một lần rồi nói chuyện:
- Người già khó tránh khỏi mấy bệnh vặt ấy mà, nghỉ ngơi mấy ngày nên khỏe hơn nhiều rồi.
Ông ấy nghẹn trong lòng, có nên nói cha mình lợi hại không nhỉ? Chỉ từ vài lần hồi âm của ông ấy đã chú ý tới vấn đề, cũng trách ông ấy, viết cái tên Thẩm Dương này mấy lần làm cho phụ thân nhạy bén phát hiện vấn đề nên ông ấy bị xách về.
Chu Thư Nhân nhìn chằm chằm Uông Cự không nói lời nào. Lòng Uông Cự run lên:
- Đại nhân?
Chu Thư Nhân thu hồi ánh mắt, nói:
- Chắc là ngài không biết, mỗi lần ngài chột dạ thì sẽ dời tầm mắt xuống.
Uông Cự: "..."
Đúng là ông ấy không biết thật, vậy là Chu đại nhân đã phát hiện từ lâu nhưng đến giờ mới nói cho ông ấy biết sao?
Uông Cự bị tổn thương:
- Ta cứ tưởng mình ăn ý với đại nhân nhất, ai có mà dè!
Khóe miệng Chu Thư Nhân run rẩy, vẻ mặt của Uông Cự cứ như anh phụ lòng ông ấy vậy, xì, suy nghĩ này rợn người quá.
- Nói đi, ngài vừa về đã tìm ta là có chuyện gì?
Uông Cự vỗ trán, nói:
- Đúng rồi, tối hôm trước ta nhận được thư của thê tử, trong thư cứ thổi phồng cháu gái nhà đại nhân, cho nên ta đã có nhắc tới trước mặt phụ thân. Đại nhân à, ngài xem đại tôn tử nhà ta năm nay chín tuổi, xứng lứa vừa đôi với Ngọc Lộ nhà đại nhân đấy!
Chu Thư Nhân sửng sốt, anh chưa từng nghĩ rằng Uông gia sẽ chủ động muốn làm thông gia, lại còn là đại tôn tử duy nhất của Uông Cự. Điều này lại mang ý nghĩa khác hẳn, Uông Cự là gia chủ đời kế tiếp đó. Chu Thư Nhân không cho rằng Uông lão gia tử sẽ đồng ý mà không có lý do nào, anh khẽ vuốt cằm, nhớ lại vẻ chột dạ của Uông Cự, im lặng, vậy thì lão gia tử đã phát hiện điều gì?
Uông Cự chờ Chu đại nhân đáp lời, ông ấy rất tự tin. Thứ nhất, Uông gia là phe trung lập, dù ông ấy có tiếp nhận Uông gia thì cũng không thay đổi. Thứ hai, đại tôn tử của ông ấy đủ xuất sắc, Uông gia thiếu con trai thật, nhưng cũng vì thiếu nên mới tập trung nhiều hơn, cho dù mỗi đứa không có năng khiếu thì chỉ cần biết cố gắng và mượn thế gia đình là đã đủ phát triển không tồi.
Chu Thư Nhân dao động là chuyện khỏi phải bàn, đây là một mối hôn sự tốt, anh và Trúc Lan từng dòm ngó tôn tử nhà Nhiễm đại nhân, nhưng đúng là chưa từng nghĩ tới Uông gia, nguyên nhân là vì Uông Cự là gia chủ đời tiếp theo, Uông gia hiếm con trai, anh không dám nghĩ tới! Chu Thư Nhân nhếch môi:
- Không ngờ có một ngày ngài và ta sẽ trở thành thông gia.
Uông Cự nở nụ cười, đây là đồng ý rồi, nói ra thì chuyện này lại do phụ thân của ông ấy nhắc tới, Uông gia đón dâu là chọn thông gia có đầu óc tỉnh táo, đương nhiên cũng cần phải thông minh, chỉ sợ gặp phải đồng đội ngu như heo, lần này cha hiểu biết hơn về Chu đại nhân từ chỗ ông ấy, sau đó Chu đại nhân đã trở thành đồng đội tuyệt như thần trong mắt cha. Phụ thân nói, có thông gia như vậy nâng đỡ nhau trong tương lai, Uông gia cũng có thể đi xa hơn một chút. Đương nhiên, khụ khụ, lão gia còn đánh giá cao tiềm lực của Chu gia. Lần này Xương Liêm và Dung Xuyên trúng cử, đồng nghĩa sự phồn vinh của Chu gia không thể lụi tàn nhanh chóng.
*****
Chu phủ, Hà Thúc tới cửa cảm ơn, Trúc Lan nhìn sắc mặt trắng bệch của Hà Thúc, nói:
- Vừa khỏe hơn một chút, sao không ở nhà nghỉ ngơi tử tế đi?
Giọng Hà Thúc vẫn còn hơi yếu ớt, đáp:
- Thẩm tặng quá nhiều dược liệu tốt, tiểu chất nhất định phải tự mình tới nói lời cảm ơn. Cảm ơn thẩm đã lo lắng, tiểu chất không sao nữa rồi.
Trúc Lan chú ý tới, Hà Thúc nghỉ ngơi vài ngày, vết thương trật tay trật chân đã khỏi rồi, chỉ là đổ bệnh nặng nên sức khỏe còn yếu:
- Trong lòng ngươi hiểu là được, ta nghe Ngô Ninh nói, lần này người không tính vào tinh đi thi?
Hà Thúc gật đầu:
- Vâng, năm nay không tính thi tiếp nữa, cơn bệnh lần này cần nghỉ ngơi cho khỏe, sức khỏe là tiền vốn, tiểu chất định ba năm sau sẽ thi.
Đây là quyết định của y, lúc bệnh cứ lặp đi lặp lại, những cơn ác mộng của y cứ kéo dài không ngớt, y có quá nhiều băn khoăn, đệ đệ nhỏ tuổi cần nuôi dạy, thanh danh của thê tử tương lai cũng dựa vào y, nếu y thật sự xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì không chỉ bản thân bị hủy hoại. Nhưng bên trong lại thấy không cam lòng, vậy nên cứ tra tấn bản thân, trong lòng nghĩ luẩn quẩn rằng rõ ràng là y đã chuẩn bị tốt hết rồi, mãi đến khi y suy nghĩ thông suốt thì bệnh tình mới từ từ khá hơn.
Trúc Lan nhìn Hà Thúc, trong mắt Hà Thúc không có oán hận. Trúc Lan rất mừng, chuyện lần này là một kinh nghiệm quý báu đối với Hà Thúc, không phải ai cũng biết cầm được thì buông được.
- Nếu không vào kinh đi thi, vậy thì qua một khoảng thời gian nữa phải về huyện thành à?
Trong mắt Hà Thúc có nhớ nhung, nói:
- Vâng, tộc Hà thị chuyên về giáo dục, tiểu chất vẫn còn trẻ người non dạ, vậy nên muốn quay về trường tộc dạy học.
Trúc Lan cười tươi hơn: - Vậy cũng tốt lắm.
Hà Thúc thấy thời gian không còn sớm, mặc dù tiếc nuối vì không được gặp Ngô Ninh, nghĩ đến Ngô Ninh, hai má Hà Thúc đỏ lên. Mấy ngày nay Ngô Ninh chăm sóc y, nói trong lòng không cảm động là nói dối.
Hà Thúc cáo từ, Trúc Lan bảo Tống bà tử tiễn người về.
*****
Kinh Thành, Ngũ hoàng tử Trương Cảnh Hoành bị nhị ca cản lại, lạnh mặt:
- Nhị ca, có việc gì sao?
Nhị hoàng tử Trương Cảnh Dương im lặng một lát, nói:
- Lão Ngũ à, sao mặt mũi đệ càng ngày càng vô cảm vậy? Có cần ca ca giới thiệu cho đệ một thái y khám thử không, có bệnh thì nhất định phải khám mới được.
Vẻ mặt Trương Cảnh Hoành vẫn không đổi, nói:
- Nếu nhị ca chỉ muốn nói nhảm thì đệ đệ xin đi trước một bước vì còn công vụ cần giải quyết.
Nhị hoàng tử híp mắt, lần này lão Ngũ thay đổi quá nhiều, phụ hoàng cũng càng ngày càng hài lòng với lão Ngũ, mấy ngày nay khen lão Ngũ không ngớt từ triều đình tới chính điện.
- À, vì lâu rồi ta chưa uống rượu với Ngũ đệ nên hôm nay mới cố ý giữ đệ lại, muốn mời Ngũ đệ đi uống một chén.
Trương Cảnh Hoành cười mỉa trong lòng, đây là ích lợi khi nắm quyền lực trong tay, lúc trước đám ca ca mang y ra cười cợt suốt ngày, bây giờ Nhị ca lại khách sáo với y hơn rất nhiều:
- Không được, đệ đệ thật sự còn công vụ cần giải quyết.
Nhị hoàng tử Trương Cảnh Dương nhìn xe ngựa của lão Ngũ rời đi, vân vê hạt châu trong tay, nụ cười u ám. Vừa định buông rèm che xuống thì Nhị hoàng tử ồ lên một tiếng, chờ nhìn kỹ lại thì không thấy người đâu nữa, hình như vừa nãy hắn thấy phụ hoàng thì phải? Không đúng, phụ hoàng không trẻ như vậy, nhất định là nhìn lầm rồi, nhưng mà đúng là góc nghiêng khuôn mặt rất giống.
*****
Buổi tối, Chu Thư Nhân về nhà với vẻ mặt hớn hở, còn chưa bước vào phòng đã kêu:
- Con trai ơi, cha về rồi đây, mau ra đón đi nào.
Xương Trung làm rớt món đồ chơi trong tay, ngẩng đầu:
- Mẹ, cha bị làm sao vậy?
Trúc Lan còn chưa kịp trả lời con trai thì Chu Thư Nhân đã vén rèm bước vào, trời sắp vào đông, bên ngoài đã rất lạnh.
- Mau buông rèm cửa xuống.
Chu Thư Nhân đang vươn tay định ôm con trai thì dừng lại, đứng cách xa chờ vơi khí lạnh rồi mới bế con trai lên và hôn thật mạnh.
- Con trai, có nhớ cha không?
Đôi mắt Xương Trung sáng lấp lánh:
- Cha, cha lại có sức bế con lên cao rồi.
Chu Thư Nhân khựng lại, vui mừng quá nên quên mất, anh lừa con trai là mình không bế nó nổi nữa. Hết cách rồi, hình thể của thằng nhóc này phát triển theo chiều ngang, vóc dáng không cao lên bao nhiêu mà cân nặng lại tăng không ít. Chu Thư Nhân nghĩ tới chiều cao, quan sát cẩn thận chân con trai, khó chịu ghê, nhớ hồi còn ở hiện đại thì anh cũng là anh chàng điển trai cao hơn một mét tám, kết quả tới cổ đại lại có vóc dáng không cao, gien không được tốt, nhìn kiểu gì cũng thấy vóc dáng con trai sau này sẽ không được cao!