Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tân Châu, Chu phủ
Vào buổi chiều, Trúc Lan biết được chuyện gì xảy ra. Toàn xử lý những quan viên có liên quan đến Hải Vụ Ti, sau lần “quét sạch” này, thế lực chịu trách nhiệm tranh đấu mấy năm nay của các vị hoàng tử đều rơi vào tay Hoàng thượng.
Trúc Lan lấy cây quạt che nắng, vừa mới vào thu, ánh nắng lúc này có chút độc hại.
Ngô Ninh đã quay về:
- Thẩm thẩm, con về rồi ạ.
Trúc Lan hỏi:
- Có ăn cơm chưa?
Ngô Ninh mỉm cười gật đầu:
- Dạ rồi.
Trúc Lan chớp mắt, hỏi:
- Có gặp được Hà Thúc không?
Gò má Ngô Ninh đỏ lên, hôm nay vốn không nên ra ngoài, nhưng đã hẹn nhà Vương đại nhân từ trước, đến lúc gần đi lại đổi ý cũng không hay.
- Hôm nay không chỉ gặp được Hà công tử mà còn gặp được đệ đệ của Hà công tử nữa.
Trúc Lan nghe tới đây bỗng thấy hứng thú, với tư liệu cô tìm được, đệ đệ của Hà công tử tuy rằng học không giỏi nhưng rất nỗ lực, nghe nói tính tình thật thà chất phác không tệ.
- Người thế nào?
Trong mắt Ngô Ninh mang ý cười:
- Rất tốt ạ.
Thật ra chẳng nói được mấy câu, suy cho cùng cũng chưa gả vào Hà gia, nhưng mà lại rất kính trọng nàng ấy là tốt rồi.
Trúc Lan mỉm cười:
- Vậy là tốt rồi.
Lúc này Lý thị bước vào, trong tay ôm một chồng kinh thư:
- Mẹ, đây là kinh văn con vừa mới viết xong.
Trúc Lan không tính xem kinh văn của Lý thị viết, cho dù Lý thị cố gắng, chữ cũng khó đọc.
- Đặt qua một bên đi.
Mấy ngày gần đây mỗi ngày cô đều viết một trang, xem như gửi gắm tinh thần của cô, hy vọng mẹ có thể sống tốt, hy vọng cha có thể bình an.
Lý thị ngồi xuống chưa đi, bây giờ đương gia không có ở nhà, không có ai cãi cọ nàng ta cả, mấy ngày nay chẳng có tí tư vị gì. Nàng ta cũng chỉ có thể không giả vờ trước mặt tướng công thôi.
- Mẹ, tướng công sắp tới Bình Châu rồi.
Trúc Lan biết Lão Đại và Xương Trí không có chở theo hàng hóa nặng nề cho nên hành trình sẽ tương đối nhanh.
- Chắc là sắp đến rồi.
Lý thị đưa tay ra tính ngày, sinh thần của mẹ là vào tháng tám, vậy là không về kịp rồi, nhưng mà, nhìn sắc mặt mẹ vẫn hơi trắng bệch như trước, sinh thần năm nay…
- Mẹ, người vẫn làm sinh thần sao?
Trúc Lan thở dài, tất cả kế hoạch sẽ vĩnh viễn không theo kịp sự thay đổi, nói:
- Năm nay không làm.
Nếu như mẹ không qua khỏi, ba năm sắp tới, cô cũng sẽ không tổ chức sinh nhật.
*****
Kinh thành
Nhiễm đại nhân tiến cung, Tam hoàng tử liền nhận được tin tức. Hắn vốn đã chờ Nhiễm đại nhân tới cầu cứu, kết quả, người dượng này chẳng hề hấn gì thì thôi, còn ngông nghênh tiến cung, nghe nói Liễu công công tự mình tiếp đón.
Tam hoàng tử sửng sốt, làm rơi vỡ bộ ấm trà trong tay. Cho nên có thể nói rằng, dượng lừa mọi người, và cũng lừa hắn thảm hại. Sau đó, mồ hôi lạnh đổ ra trên trán, dượng là người của Phụ hoàng, cũng có nghĩa là, chuyện hắn sai khiến dượng đã bị phụ hoàng biết hết. Thảo nào, gần đây phụ hoàng cứ luôn nhìn hắn như đang châm biếm, dọa hắn đến nỗi mỗi ngày đều thấy ác mộng!
Nhị Hoàng tử đã sớm bỏ Mẫn đại nhân đi, cho nên không đau lòng. Hắn nghe xong tin tức thì vui lắm, á há, người thảm nhất không phải hắn, Lão Tam mới là kẻ dưới đáy thực sự, tâm trạng tốt không thể tả được.
Tứ Hoàng tử vuốt cằm, vậy nên bên cạnh hắn ta cũng có thể có người của phụ hoàng, sợ run cả người. Bây giờ nhìn những gã đầy tớ bên cạnh, ánh mắt hắn ta đều ẩn chứa chút hoài nghi.
*****
Trong hoàng cung, Hoàng Thượng lật xem chứng cứ mà Nhiễm đại nhân mang đến, ngài vô cùng hài lòng, khả năng quan sát của ngài mới là tốt nhất.
- Mấy năm nay vất vả cho khanh rồi.
Nhiễm đại nhân quỳ xuống, nói:
- Thần không dám nhận.
Hoàng Thượng cười cười:
- Có công nên thưởng, cũng nên trở về kinh thành rồi.
Nhiễm đại nhân cụp mắt xuống, ông ta không muốn về kinh. Quả thật về kinh sẽ được thăng chức, nhưng phiền toái cũng càng nhiều hơn, nếu không phải Mẫn đại nhân xảy ra chuyện không may, thân phận của gã không giữ được, ông ta thà rằng giấu đi còn hơn.
- Toàn bộ đều nhờ Thánh Thượng làm chủ.
Hoàng Thượng không lên tiếng, nếu muốn vào kinh thì đã trực tiếp tạ ân rồi, bây giờ câu trả lời lại là không muốn vào kinh. Ngài híp mắt lại nhìn thái tử, cân nhắc một hồi, cuối cùng vì Thái tử:
- Nói ra, quan viên mới của Hải Vụ Ti nhậm chức, còn cần khanh dẫn dắt, khanh lại phải vất vả vài năm rồi.
Trong lòng Nhiễm đại nhân vui vẻ:
- Tạ ơn Hoàng Thượng.
Trong mắt Hoàng Thượng không có ý cười, người này chính là quân cờ trọng yếu để kiềm hãm gia tộc Tề thị, muốn tránh cũng không thoát đâu, nhưng mà, suy cho cùng vẫn trung thành và tận tâm.
- Ngươi lui xuống trước đi.
Sau lưng Nhiễm đại nhân lành lạnh:
- Thần xin cáo lui.
Thái tử chờ Nhiễm đại nhân ra ngoài, mới hỏi:
- Phụ Hoàng, tại sao người lại thay đổi chủ ý?
Y đã thấy phụ hoàng viết thánh chỉ rồi.
Hoàng Thượng thầm nghĩ, bởi vì con đó, có điều, khước từ hai năm cũng không có hại.
- Mấy đệ đệ của con nhất định cũng cho rằng Nhiễm phải nên vào kinh.
Thái tử sửng sốt, quả thực, đừng nói mấy đệ đệ, phải nói là tất cả đại thần đều cũng sẽ cho là như vậy.
Hoàng Thượng đột nhiên nở nụ cười, nói:
- Đoán không ra mới càng thú vị hơn.
Thái tử, “...”
Y khổ tâm quá! Bắt đầu từ năm nay phụ hoàng rất thích thay đổi ý nghĩ!
*****
Hai ngày sau, thành Tân Châu vẫn chưa bình yên trở lại. Quan viên như Mẫn đại nhân bị bắt đi, đương nhiên phải trám vào chỗ trống, hai ngày vừa qua luôn có quan viên chuyển nhà đến Tân Châu. Trúc Lan cũng nhận được không ít thiếp mời, đều xin tới cửa thăm hỏi. Trúc Lan lật xem thiếp mời, hỏi Chu Thư Nhân:
- Vị trí lúc đầu của Mẫn đại nhân, kinh thành phái ai tới thế?
Chu Thư Nhân cầm lấy thiếp mời từ tay Trúc Lan, nói:
- Đại công tử của Thẩm đại nhân, Thẩm thế tử gia, ngày mai là tới nơi rồi.
Trúc Lan sửng sốt:
- Trầm Hầu phủ à.
Hoàng Thượng cũng tín nhiệm Thẩm gia quá rồi, tuy rằng quyền lực của hải vụ đã siết chặt, nhưng nhượng lại cho Thế tử tiền nhiệm của Thẩm hầu phủ, thế này là rất tin tưởng Thẩm hầu phủ sao?
Chu Thư Nhân: - Thẩm thế tử tới đây không đơn giản.
Anh mới không tin là do Hoàng Thượng tín nhiệm đâu. Đương nhiên cũng có tín nhiệm, nhưng nhiều hơn cả vẫn là tính kế.
Trúc Lan nhíu mày:
- Ở gần kinh thành quá cũng không tốt, nhìn quan viên thành Tân Châu một cái, phần lớn đều là gia tộc có thế lực.
Trong lòng Chu Thư Nhân cũng rầu rĩ, nói:
- Đừng nghĩ nữa, có anh ở đây.
Trúc Lan vẫn không nhịn được mà nói:
- Cũng không biết Thẩm thế tử là người thế nào, nhưng em nhớ rõ nhị công tử của Thẩm gia rất ăn chơi. Đúng rồi, còn vợ thế tử chung sống có tốt không?
Chu Thư Nhân chỉ biết Thẩm thế tử, bèn nói:
- Khụ, ngược lại Thẩm thế tử không phải là người ăn chơi đàn đúm. Tính cách cũng không tệ lắm, còn về phần vợ thế tử, anh thật sự không biết.
Trúc Lan lắc đầu:
- Chờ em gặp được người ta sẽ biết.
Nói ra thì, may mà cô bị bệnh, không cần nhận lời mời của Thẩm huyện chúa. Không phải Huyện chúa không tốt, chỉ là có đôi khi thái độ cao ngạo, khụ, cô vẫn không thích xem. Bây giờ lại tới đây thêm một người vợ của thế tử nữa, những quan quyến của Tân Châu này, lại có đối tượng nịnh bợ mới rồi.
Lại qua hai ngày sau, Trúc Lan nhận được thiếp mời của phủ Thẩm thế tử, trốn cũng không tránh được, hay là cứ đi đi. Trúc Lan hiếm lắm mới đến sớm, nhìn thấy vợ của thế tử, tuổi cũng không nhỏ. Trong lòng Trúc Lan thầm nghĩ, nếu Lão Hầu gia không qua đời, thế tử sẽ không được thành Hầu gia, cũng chỉ có thể là Thế tử. Sau khi Trúc Lan chào hỏi, nương tử của thế tử rất khách khí với cô, thấy sắc mặt Trúc Lan trắng bệch, vội vàng bảo Trúc Lan ngồi xuống.
Nói ra, Trúc Lan khỏe hơn nhiều rồi, chỉ là sắc mặt hơi kém, cần thời gian để bồi bổ lại, thật ra lại thuận tiện cho cô.
Yến hội hôm nay chỉ để làm quen mà thôi, nhưng mà vẫn có kịch nha. Trúc Lan nhìn thẳng vào Thẩm huyện chủ, trong lòng cảm khái, Diêu Triết Dư cũng rất phấn đấu.