Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan mỉm cười, có thể làm cho Xương Trí vui vẻ như vậy thì chỉ có thể là Tô Huyên có em bé thôi. Bây giờ Xương Trí mong muốn có con không phải là có mục đích giống như trước kia, lần này Xương Trí thật lòng muốn có đứa con.
- Đại phu khám chưa? Mấy tháng rồi?
Xương Trí vẫn chưa bình tĩnh lại được, lần này là đã chẩn đoán chính xác cho nên hắn mới dám báo tin vui:
- Sắp hai tháng rồi ạ!
Tô Huyên khóc không thành tiếng, phải rồi, hắn còn phải về chăm sóc nương tử.
- Mẹ, con về trước nha, cảm xúc của Tô Huyên có chút kích động.
Trúc Lan hiểu được, thành thân gần một năm trời, áp lực của Tô Huyên rất lớn. Bởi vì thân phận của Tô Huyên, cho nên nàng ta là “celeb” ở đất Tân Châu, để tài có liên quan đến Tô Huyên không phải ít vừa vừa đâu.
- Mau trở về đi, Tô Huyên cũng không dễ dàng.
Mấy tháng gần đây, Tô Huyên không hề nhận lời dự tiệc, chỉ sợ người ta bám riết hỏi thăm có thai hay chưa.
Xương Trí đáp lại, rồi chạy vụt đi. Hắn sắp làm cha, cảm giác lần này khác với lần trước, lần trước hắn có một chút âm mưu, còn bây giờ hắn thật lòng chờ mong đứa trẻ này.
Tin tức Tô Huyên mang thai đã được cả thành Tân Châu lan truyền thông qua lời của đại phu chỉ trong một ngày. Bây giờ những kẻ đố kỵ Tô Huyên đều phải câm miệng, trước kia còn có thể khịa kháy Tô Huyên xấu số đến cả con cái cũng không muốn đi đầu thai, bây giờ ngoài ghen ghét nguyền rủa sinh ra con gái ra thì cũng không dám nói gì thêm.
Buổi tối, Chu Thư Nhân cũng rất vui vẻ, nói:
- Chờ đứa trẻ đó chào đời, Xương Trí cũng có thể trưởng thành hơn một chút.
Trúc Lan tán thành, nói:
- Không nuôi con thì không biết được công ơn cha mẹ, có điều, bây giờ Xương Trí cũng đã trưởng thành không ít.
Chu Thư Nhân cũng còn chê lắm, nói:
- Có anh sát bên dạy dỗ, nó mà còn chưa chịu trưởng thành thì chi bằng anh kiếm cái cây cao treo cổ nó lên đó cho rồi.
Trúc Lan: “...”
Trước kia Chu Thư Nhân còn con nhặt này, con nhặt nọ,... bây giờ nghe lời anh nói thử xem, càng ngày càng giống cha ruột.
Chu Thư Nhân bị Trúc Lan nhìn tới nỗi hơi mất tự nhiên, nói:
- Sao lại nhìn anh bằng ánh mắt đó?
Trúc Lan cười nói:
- Anh có phát hiện ra không, anh càng ngày càng có kiên nhẫn với mấy đứa con trai “nhặt” đó. Cho dù có chút toan tính, nhưng vẫn bỏ chân tình ra. Một cách vô thức, anh đã đặt tình cảm của mình vào bọn chúng rồi.
Chu Thư Nhân ngượng ngùng, hình như đúng là vậy thật.
- Thôi không nói nữa, ăn cơm, ăn cơm.
Trúc Lan bật cười, nói:
- Được, ăn cơm thôi nào.
*****
Hai ngày kế tiếp, mỗi ngày Trúc Lan đều sẽ nghĩ về vợ chồng Xương Liêm hoặc đi thăm Tô Huyên. Đối với thai phụ Tô Huyên, Trúc Lan hoàn toàn không có đất dụng võ. Bên cạnh Tô Huyên có không ít nha hoàn và bà tử, người này vừa mới chẩn đoán thật sự mang thai thôi mà bên cạnh có thêm hai ba tử rồi. Đến cả bà đỡ cũng được Tô Huyên lựa chọn trước đó.
Đào thị gửi thiệp mời tới, Trúc Lan cũng ru rú ở trong phủ một khoảng thời gian dài, cô nhận lời mời đi chùa lễ Phật cùng Đào thị.
Vào hôm lễ Phật, Trúc Lan dẫn Lý thị theo, Lý thị rất hưng phấn:
- Mẹ, ngoài thành quá náo nhiệt.
Trúc Lan nhìn Lý thị ghé vào bên ô cửa sổ không nỡ buông mành, âu cũng là vì bó buộc trong thành lâu nay. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ xe ngựa, ngoại thành đúng là đang rất náo nhiệt. Lý thị chỉ chỉ và nói:
- Mẹ, xe ngựa nhà Uông đại nhân ở đằng trước kìa!
Trúc Lan bảo Lý thị ngồi vào trong xe, xe ngựa chạy tới, người đánh xe ngựa Uông gia cũng thấy xe họ, vội vàng đuổi theo xe của Chu gia.
Trúc Lan dựa vào thành cửa sổ xe, phong cảnh bên ngoài thật đẹp, trẻ con ngoại thành cũng nhiều hơn hẳn năm ngoái. Trúc Lan cong cong khóe môi, sau khi Chu Thư Nhân thực hiện “thủ tục vào thành”, trị an trong khắp Tân Châu ổn định, đám người bắt cóc buộc phải trở nên ngoan ngoãn. Trúc Lan nghe Chu Thư Nhân nói trước kia Tân Châu có rất nhiều án mất tích, hằng năm hằng tháng đều có trẻ con bị mất tích. Bây giờ giảm xuống đáng kể, tất cả là nhờ công lao của Chu Thư Nhân.
Xe ngựa đi tới chân núi, Trúc Lan bước xuống xe ngựa hít vào một hơi thật sâu. Chất lượng không khí ở thời cổ đại thật sự tuyệt vời. Đào thị cũng xuống xe, nói:
- Trước kia ta mời tỷ mười lần thì tỷ còn chẳng chịu đi một lần, hôm nay tỷ đồng ý đi cùng ta làm ta cảm thấy hết sức ngạc nhiên.
Trúc Lan cũng không biết nói gì hơn, hỏi:
- Lần nào ta cũng từ chối, sao muội cứ đưa thiệp tới hoài vậy?
Đào thị cười nói:
- Tại thú vị đó, ta cũng muốn chừng nào tỷ chịu đồng ý đi chung. Thấy không, hôm nay ta mời được tỷ rồi thây.
- Muội đúng là rất cố chấp.
- Ru rú trong hậu viện suốt, ngoại trừ mở tiệc chiêu đãi, thứ ta có nhiều nhất là thời gian, tất nhiên phải tìm cho mình một chút niềm vui.
Trúc Lan nhìn Đào thị, mỉm cười. Mỗi người đều có cách sống của riêng mình, đây là Đào thị.
- Đi thôi!
Đào thị vừa đi vừa nói:
- Khoảng thời gian trước Kinh Thành như muốn rung chuyển, một gả một cười, đồn đại huyên náo.
Trúc Lan cũng biết, việc vui lớn nhất là An Bình hầu phủ và Diêu hầu phủ đồng thời gả con, thế nhưng của hồi môn thì trái ngược hoàn toàn.
- Ta cũng có nghe.
Đào thị kích động, nói:
- Nghe nói của hồi môn của Diêu hầu phủ còn chưa đến ba ngàn lượng bạc, Diêu hầu gia đúng là có thể bỏ được thể diện của mình.
Diêu hầu phủ giàu có cỡ nào, hồi còn ở kinh Đào thị cũng biết, bọn họ thật sự rất giàu có đó!
Trúc Lan nhờ lại lời Chu Thư Nhân nói, Diêu Văn Kỳ càng không biết xấu hổ, chứng tỏ ông ta càng có vấn đề. Lần này gả con gái đi mà cứ như vứt bỏ con gái vậy, ông ta cứ làm phật ý Ngũ hoàng tử, cho thấy rất không bình thường. Hôm qua Ngũ hoàng tử trở thành trò cười của cả Kinh Thành, uy tín vất vả lắm Ngũ hoàng tử mới gom góp được nhờ nhiệm vụ Hoàng thượng giao phó lập tức mất sạch.
Đào thị dừng bước, hỏi:
- Tỷ đang suy nghĩ gì vậy?
Trúc Lan hoàn hồn, nói:
- Không nghĩ gì cả, ta đang nghĩ xem ba ngày sau về nhà thì Diêu thế tử có đưa Thẩm huyện chúa về Tân Châu hay không.
Đào thị ý nhị nói:
- Ai biết, cái này phải coi bản lĩnh của Diêu thế tử đến đâu.
Trúc Lan không nói tiếp nữa, cô không quan tâm Diêu thế tử có bản lĩnh hay không, quà nên tặng thì Chu phủ cũng đã tặng rồi. Càng trèo lên cao, Trúc Lan càng không muốn nói nhiều, mệt lắm!
Lên đến đỉnh núi, Trúc Lan đứng ở bậc thang nhìn xuống chân núi. Bên dưới là một khu chợ được hình thành xung quanh chùa miếu, đúng là cực kỳ náo nhiệt. Lần này hiếm khi Trúc Lan đi theo Đào thị lễ Phật, sau khi thành tâm lễ Phật, Trúc Lan ra ngoài nghỉ ngơi. Cô thầm nghĩ, cô thật sự có phong thái của phu nhân cổ đại, hết sức kiên nhẫn lễ Phật và cầu khấn cũng rất thành tâm. Những gì trước kia không làm, bây giờ đều làm, tâm thái đang già đi rồi.
Lý thị cầu bùa bình an rồi quay trở lại:
- Mẹ, mẹ ra rồi ạ.
Trúc Lan lấy bùa bình an của Lý thị qua, hỏi:
- Cái này cầu cho Minh Huy hả?
Giọng điệu Lý thị có vẻ ghét bỏ, nói:
- Bây giờ Minh Huy không ngoan chút nào, nó thích leo lên núi giả, la mắng cũng không chịu nghe. Con sợ mình chăm không xuể làm nó bị ngã, đi xin cái bùa bình an cho yên tâm hơn.
Trúc Lan v**t v* lá bùa bình an, linh hay không linh, hoặc là có tác dụng tắm lý hay không thì Trúc Lan không biết, cô chỉ biết rằng rất khó xin bùa bình an ở các chùa miếu thuộc Tân Châu.
- Nhớ cất cho kỹ.
Lý thị cẩn thận cất vào, nói:
- Mẹ, con còn cầu cho đệ muội một cái.
Trúc Lan mỉm cười, Lý thị đi theo Tô Huyên làm dày túi tiền, dưới trướng Tô Huyên có không ít người tài ba, lúc này mới hơn nửa năm mà tài sản trong tay Lý thị đã khá rủng rỉnh.
- Có lòng.
“Quả ngọt” này là thứ Tô Huyên cần nhất.
Lý thị cười ngây ngô, nói:
- Đệ muội giúp đỡ Đại phòng chúng con không ít, đệ muội lại chẳng thiếu thứ gì, con không thể làm được gì nhiều cho đệ muội, con chỉ hy vọng đệ muội và đứa trẻ sẽ được bình an.
Trúc Lan khẽ “ừ” một tiếng, thấy Đào thị đã trở lại, hôm nay Đào thị mới đại sư đoán mệnh cho con trai út. Trúc Lan không hỏi kết quả, nhưng thấy sắc mặt phơi phới của Đào thị thì biết không tới nỗi nào.
Tới giờ xuống núi trở về thành, xe ngựa lộc cà lộc cộc đi đến cửa thành, bên ngoài cổng thành Tân Châu xếp một hàng dài, bọn họ chờ một lúc lâu mới tới lượt mình đăng ký vào thành. Trúc Lan không thấy phiền phức, Lý thị ngồi xem nãy giờ mà vẫn còn rất tò mò, cứ mãi nhìn ra bên ngoài.
Lý thị bỗng nói:
- Mẹ, mẹ nhìn ra ngoài xe xem!