Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tân Châu.
Mấy người Chu Thư Nhân và Uông Cự đến sau, lứa tú tài thi đậu năm nay đã tới từ sớm rồi, sảnh lớn đang náo nhiệt yên tĩnh lại. Chu Thư Nhân ngồi vào vị trí xong thì nói:
- Đừng đứng nữa, ngồi xuống hết đi.
Hà Thúc ngồi xuống đầu tiên, sau đó thì những người đỗ tú tài mới lần lượt vào chỗ ngồi. Chu Thư Nhân hoảng hốt nhìn các tú tài, mấy năm trước, anh cũng là một trong số những người tham gia dự thi, bây giờ anh đã ngồi ở trên cao rồi. Thấy ai cũng nhìn mình, Chu Thư Nhân cổ vũ vài câu nghiêm chỉnh, sau đó mới mở tiệc.
Uông đại nhân thấy hơi khó tin, mấy lời Chu đại nhân nói quá qua loa, chỉ nói mấy câu thôi, nếu là ông ấy thì chắc chắn sẽ luyên thuyên mãi không dừng.
Mắt Chu Thư Nhân nhìn Hà Thúc, nhưng thật ra thì đang liếc mắt nhìn Thẩm Dương. Vị tú tài có vẻ ngoài trông giống Hoàng Thượng này đang nhìn Hà Thúc với vẻ không cam lòng cho lắm. Nói ra thì nếu không có Hà Thúc, vị này đã trở thành Lẫm sinh rồi, đứng hạng nhì nên thấy không cam lòng đây mà.
Vẻ mặt Vương đại nhân đắc chí:
- Ấy chà, Hà Thúc không hổ là tôn tử của lão sư.
Chu Thư Nhân thản nhiên à lên một tiếng, Uông đại nhân đáp lại ngay:
- Lão Vương à, Hà Thúc cũng đâu phải họ Vương, ta nhớ năm đó Vương đại công tử thi đứng hạng tám đúng không?
Vương đại nhân xụ mặt, Uông đại nhân bắt nạt kẻ yếu ghê, chuyện của Hà Thúc và Ngô gia tiểu thư, sao Uông đại nhân không đi ức h**p Chu đại nhân đó?
Chu Thư Nhân lười nghe hai người bên cạnh vạch mặt nhau, uống vài chén rượu cùng quan học chính, đang tính dùng bữa thì có người tới đứng trước mặt. Chu Thư Nhân nhìn Thẩm Dương đang bưng chén rượu, nhìn gần bỗng thấy cũng không giống Hoàng Thượng lắm, nói ra thì mặc dù mấy vị hoàng tử của Hoàng Thượng lớn lên không giống ngài lắm, nhưng phong thái không lệch đi đâu được, Chu Thư Nhân cười mà trong lòng nâng cao cảnh giác.
Trong lòng Thẩm Dương tức giận, hắn ta cảm thấy Hà Thúc có thể đứng hạng nhất chắc chắn là vì Hà Thúc quen biết với những vị đại nhân này, nhất là còn có quan hệ thân thiết với Vương gia, hắn ta thấy không cam lòng, nhưng lại không thể không nịnh hót:
- Học trò vẫn luôn rất ngưỡng mộ đại nhân, cuối cùng hôm nay cũng được gặp ngài, đại nhân, học trò mời ngài một ly.
Chu Thư Nhân nhìn ra sự oán giận trong mắt Thẩm Dương, đừng nói hắn ta nghĩ là có người động tay động chân vào thành tích của Hà Thúc đấy nhé. Đúng là còn quá non, thành tích của Hà Thúc không có tí uẩn khúc nào, anh cười nhạt:
- Ngươi là Thẩm Dương hạng nhì đúng không, hạng nhì à, sau này nhớ không ngừng phấn đấu đấy.
Uông đại nhân: "..."
Một câu thôi mà Chu đại nhân nhắc cụm hạng nhì hai lần, đến ông ấy còn nhìn ra biểu cảm trên mặt Thẩm Dương hơi vặn vẹo, Chu đại nhân cố ý!
Khóe miệng Thẩm Dương có chút cứng đờ:
- Vâng, nhất định sau khi về học trò sẽ cố gắng đọc sách gấp bội.
Chu Thư Nhân nhếch môi cười, nói:
- Uống đi, đây là ly rượu cổ vũ bản quan dành cho ngươi.
Mặt Thẩm Dương cứng đờ: - Vâng.
Ban đầu ai cũng dỏng tai nghe lén, chỉ chờ Thẩm Dương rời đi xong sẽ bước tới mời rượu, ai ngờ Chu đại nhân lại đáng sợ như thế, bọn họ không muốn bị Chu đại nhân nhắc tới thứ hạng đâu, vậy nên ai nấy cũng yên lặng thành thật.
Chu Thư Nhân cười tủm tỉm dùng bữa, nhưng sự chú ý vẫn luôn đặt trên người Thẩm Dương, vị này đúng là biết cách xã giao, chỉ mất một lúc đã thân thiết với những người xung quanh rồi, thú vị đấy, thú vị đấy.
*****
Buổi tối, Trúc Lan rất tò mò nên hỏi:
- Hôm nay gặp mặt, anh cảm thấy thế nào?
Chu Thư Nhân nằm nghiêng trên giường, nói:
- Thẩm Dương à, có tâm cơ, có mưu trí, nhưng lại quá kiêu ngạo, nói thật thì anh lại thấy hơi thất vọng.
Đừng chỉ nhìn vào chuyện mấy vị hoàng tử của Hoàng Thượng đấu đá nhau, Chu Thư Nhân đánh giá rất cao mấy vị hoàng tử này.
Trúc Lan nghe xong cũng thấy thất vọng, sau đó hỏi:
- Không còn hành động gì khác sao? Ví dụ như cố ý thu hút sự chú ý của anh?
Chu Thư Nhân lắc đầu:
- Không có, chỉ mời rượu bình thường thôi, tới lúc ra về cũng không đi tới cạnh anh.
Chắc là vì nhắc mãi chuyện hạng nhì nên Thẩm Dương thấy tổn thương.
Trúc Lan à một tiếng, nghĩ thầm, chắc là trùng hợp thật rồi? Đương nhiên cũng có khả năng là vị đệ tử tên Thẩm Dương này không biết bất cứ chuyện gì, là vì chỉ có không biết mới trông chân thật!
Trúc Lan đổi đề tài:
- Không biết Dung Xuyên thi thế nào rồi.
Chu Thư Nhân kéo bàn chân nhỏ xinh của con trai:
- Dung Xuyên à, hắn không có vấn đề gì đâu, bản chất thằng bé này có sự dẻo dai, chỉ cần hắn quyết tâm thì nhất định có thể làm được.
Trúc Lan nghĩ lại thấy cũng đúng, mô phỏng chữ viết khó muốn chết mà Dung Xuyên cũng kiên trì học được đấy thôi:
- Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta cũng nên đi ngủ.
Đúng là Chu Thư Nhân đã mệt, mấy ngày nay bận rộn vài cải cách của Tân Châu nên anh rất mệt mỏi, nhưng mà hiệu quả không tồi. Bây giờ ai ra vào thành cũng phải đăng ký, dựa theo ngày đăng ký, ngày nào cũng có người xếp hàng ở mỗi cổng thành, giúp nhớ rõ rành mạch địa chỉ nhà ở nơi đâu, mặc dù hơi lãng phí giấy nhưng lại biết rất rõ việc di chuyển của mọi người, Tân Châu là châu thành cách Kinh Thành gần nhất, vẫn nên chặt chẽ thì tốt hơn. Chu Thư Nhân cười cong môi, chỉ riêng hai ngày qua đã bắt được vài kẻ buôn người bắt cóc con nít, xem phim truyền hình không uổng chút nào, xe ngựa ra khỏi thành được kiểm tra cẩn thận hơn.
Trúc Lan dỗ con ngủ xong, nhìn sang thì thấy Chu Thư Nhân cũng ngủ rồi, Trúc Lan kéo chăn tới đắp lên cho Chu Thư Nhân, đầu ngón tay v**t v* gương mặt của anh:
- Vất vả rồi.
Cứ như Chu Thư Nhân đã nghe thấy, ừ khẽ một tiếng, xoay người tiếp tục ngủ. Trúc Lan cười cong môi, thổi tắt nến rồi cũng đi ngủ.
*****
Hai ngày sau, Tiết thị và quan môi tới cửa, chuyện đã quyết định xong từ trước nên chỉ hàn huyên vài câu rồi quan môi mượn thiếp canh* ghép bát tự, mặc dù bát tự của Hà Thúc và Ngô Ninh không tốt tới mức là duyên trời định, nhưng cũng xem như không tồi, được tính là lương duyên.
(*Thiếp canh là tờ giấy viết tên, tuổi, quê quán, tên tổ tông ba đời. Thời xưa, hai bên nam nữ trao đổi thiếp canh thì xem như đã đính hôn.)
Trong lòng Trúc Lan tự tin hơn, cười nói với Ngô Ninh:
- Bây giờ an tâm chưa?
Trong tay Ngô Ninh cầm lời bình ghép bát tự, trái tim đang thấp thỏm thả lỏng lại, vành mắt đỏ bừng, không muốn khóc nhưng nước mắt lại nhịn không được trào ra, vội vàng lau nước mắt đi:
- Ta vui lắm, ta thật sự rất vui.
Có trời mới biết nàng ấy sợ kết quả ghép bát tự xấu đến mức nào, nàng ấy thật sự rất sợ, hai ngày qua giày vò nàng ấy dữ dội.
Trúc Lan ôm Ngô Ninh, nói:
- Thẩm biết, khóc đi, khóc ra là xong rồi.
Ngô Ninh không muốn khóc, nhưng nghe được lời thẩm nói thì khóc dữ dội hơn, cuối cùng khóc tới mức nấc lên:
- Ta, ấc, ta đỡ hơn rồi.
Trúc Lan lấy khăn tới lau mặt cho Ngô Ninh, đôi mắt Ngô Ninh đã sưng lên, trong lòng con bé này đè nén nhiều quá:
- Bây giờ bát tự hợp rồi, chỉ còn chờ chọn ngày lành nữa thôi. Ban đầu thẩm muốn giữ con ở nhà lâu hơn nhưng không thể được, vậy nên thẩm và thúc của con thương lượng với nhau, chọn ngày thành thân vào đầu năm sau.
Cô và Chu Thư Nhân cân nhắc rất nhiều, cuối cùng thấy để Hà Thúc và Ngô Ninh cưới nhau sớm thì tốt hơn.
Mặt Ngô Ninh đỏ bừng:
- Thẩm, ta về trước đây.
Hai ngày sau là ngày lành, Tiết thị và Vương đại nhân, còn có thúc bá của Hà Thúc đến, cứ đính hôn trước rồi chờ sang năm mới thành thân. Tiễn người đi, trong lòng Trúc Lan kiên định, chuyện hôn nhân của Ngô Ninh thuận lợi hơn dự đoán của cô.
Chu Thư Nhân uống quá chén, ấn giữa mày:
- Chọn ngày rồi, em viết một lá thư cho Ngô Minh đi, để y chuẩn bị những thứ cần chuẩn bị.
Trúc Lan tính ngày:
- Tính ra thì năm sáu ngày rồi, nếu đưa thư cấp tốc thì thư của Dung Xuyên cũng sắp đến.
Chu Thư Nhân uống trà:
- Mấy ngày qua mưa lớn kéo dài nên chắc bị trì hoãn.
Trúc Lan thấy con trai bò tới mép giường muốn tự mình leo xuống, vội vàng bước tới che chở, chờ thằng bé tự xuống đất được rồi, Trúc Lan mới nắm tay con trai:
- Con càng ngày càng to gan đấy.
Thằng nhóc cười khanh khách:
- Mẹ, con lợi hại.
Trúc Lan vuốt tóc con trai:
- Ừ, ừ, con thì ghê rồi.
Thằng nhóc lắc lư đầu:
- Mẹ, không kéo tóc, đau.
Chu Thư Nhân ngồi bên cạnh, nói:
- Thằng nhóc con cũng biết đau à, con nhìn râu cha đi nè, bị con nắm trụi gần hết rồi.
Nhóc con nhanh chóng chạy ra sau lưng mẹ, sau đó thò cái đầu nhỏ ra:
- Râu cha xấu, không nắm.
Chu Thư Nhân nghiến răng, thằng nhóc này thông minh, từ sau khi học kêu cha mẹ xong thì tốc độ học nói nhanh hơn rất nhiều, nhất là từ sau khi ăn Tết. Bé con có thể diễn đạt đơn giản suy nghĩ của mình, và sau đó là chuỗi ngày hậm hực của anh vì con trai luôn chọc tức anh!