Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 572: Không Có Ý Định Lợi Dụng Thứ Bị Vứt Bỏ

Trước Tiếp

Diêu Dao khẽ cười, nói:

- Trong cái nhà này, hình như chỉ có mình muội là không phát triển bộ não.

Đúng là ngu ngốc, ngốc đến độ nàng ta cũng chẳng muốn nhìn. Phụ thân còn đang trốn Ngũ hoàng tử kia kìa, thậm chí không có ý định lợi dụng phế phẩm giống như nàng ta, có thể thấy được phụ thân không muốn dính dáng gì đến Ngũ hoàng tử.

Diêu Hinh giận đỏ cả mặt, nhưng rồi không dám phát tác. Tình huống hoàn toàn khác nhau, ả ta mím môi, ả ta mới là người sẽ bị gả cho Ngũ hoàng tử.

Diêu Dao chờ muội muội không có đầu óc đi rồi, mới lấy giấy ra định bụng viết cho ca ca một lá thư nhà. Phụ thân càng ngày càng khó nắm bắt, nàng ta cứ có cảm giác đang có âm mưu gì đó. Sống ở nhà này quá là áp lực, trong lòng âm thầm mỉa mai, nàng ta lại trở thành người được nịnh nợ rồi.

*****

Chu phủ, thư phòng của Chu Thư Nhân

Chu Thư Nhân đang bế con trai, liếc mắt nhìn sang Xương Trí đang viết cảm nghĩ về sách. Xương Trí cảm nhận được ánh mắt của cha mình, ra vẻ hết sức tập trung. Từ sau khi hắn thích nghi với việc bị khẽ tay, phương pháp giáo dục của cha lập tức thay đổi. Hắn ngó cục đá nằm trong góc thư phòng, hắn không muốn khiêng gạch đứng tấn đâu, đôi chân của hắn không khỏi run rẩy. Xương Trí tưởng tượng đến cảnh nương tử cười bò ra giường, nghiến răng nghiến lợi, hắn thật sự không muốn mắc chứng run chân, hắn rất sợ cha.

Cẩn Ngôn tiến vào bẩm báo:

- Tứ công tử và Hà công tử đã đến, đang ở ngoài cửa thư phòng ạ.

Chu Thư Nhân đưa con dấu trong tay cho con trai út, nói:

- Mời họ vào đây.

Xương Liêm bước vào, cha có thói quen bế tiểu đệ đến thư phòng, sau Tết cứ mỗi lần được nghỉ phép là cha lại bế tiểu đệ tới thư phòng chơi. Ban đầu bọn họ còn rất sửng sốt, sau đó chết lặng.

Hà Thúc có chút kinh ngạc, y không cho rằng Chu đại nhân là người sẽ trông con cái, thế nhưng hiện thực chính là Chu đại nhân đang bế con trai. Cho dù trên quần áo có dính vết mực, Chu đại nhân vẫn vui vẻ che chở đứa bé trong lòng.

Xương Liêm bước lên trước, nói:

- Cha, để con bế đệ đệ đi.

Chu Thư Nhân thấy con trai duỗi tay đòi Xương Liêm bế, tiện tay tống qua rồi nói:

- Thằng nhóc này nhớ mẹ ngươi rồi, ngươi bế nó trở về đi.

Xương Liêm ngó thấy con dấu trong tay đệ đệ, cầm lấy đặt lại trên bàn:

- Cha, con bế đệ đệ về hậu viện đây.

Chu Thư Nhân cất con dấu vào, nói: - Ừm.

*****

Chính viện

Trúc Lan và Đổng thị đang trò chuyện, Đổng thị ở cữ xong rồi, hiếm khi có dịp nhận lúc đứa trẻ đang ngủ để chạy tới đây. Đổng thị nói chuyện một hồi, cảm thấy bầu không khí khá thích hợp, mời nói:

- Mẹ, đầy tháng Ngọc Nghi, tỷ phu gửi tới quà rất giá trị làm cho trong lòng con cứ không yên, mẹ thấy con có nên gửi trả lại hay không?

Trúc Lan rất ít nhúng tay vào chuyện riêng của các phòng, cô thật sự không biết Tứ phòng nhận được những gì vào ngày đầy tháng của Ngọc Nghi, bèn hỏi:

- Tặng cái gì vậy?

Đổng thị giấu ở trong lòng suốt mấy ngày nay, nói ra:

- Đồ trang sức ạ, đồ trang sức bằng ngọc trai, mà hạt ngọc trai không nhỏ chút nào.

Trúc Lan ngộ ra, Đổng thị không những lo lắng bởi vì quà tặng đầy tháng quý giá, mà con bất an bởi vì Giang gia bất ngờ phất lên. Có điều, từ quà đầy tháng có thể đoán được Giang Minh thu về không ít của cải. Mũi tên đã b*n r* không thể nào chuyển hướng được nữa, buộc phải đi thẳng một đường tới bóng tối thôi.

Đổng thị thấy mẹ chồng trầm mặc, trong lòng càng thêm luống cuống. Nàng ta không dám nói chuyện này với tướng công, bởi vì cảm thấy không thích hợp lắm. Tình hình trong nhà tỷ phu thế nào, năm ngoái tỷ tỷ tới đây, nàng ta cũng đã nhận ra chút đỉnh. Đột nhiên gửi quá giá trị, khiến nàng ta thấy sợ hãi.

Trúc Lan nắm tay Đổng thị, nói:

- Nếu đã gửi tới thì các con cứ nhận đi, nhân tình thôi mà, ngày sau mà muốn đáp lại thì cứ đáp lại trên người đám trẻ đủ rồi.

Đổng thị nghe mẹ chồng nói vậy, trong lòng chùng xuống. Lời này rõ ràng là có ẩn ý, nàng ta cười gượng. Nhà mẹ đẻ không giúp được gì cho nàng ta đã đành, lại còn kéo nàng ta xuống. Lúc nàng ta thấy thái độ mẹ chồng dành cho Giang phủ khác xưa, nàng ta có chút hãi hùng.

Trúc Lan quan sát thái độ của Đổng thị, cô không có ý định che giấu sự thật, thay vì để cho Đổng thị đoán mò, chi bằng gián tiếp nói ra, tranh cho sau này nàng ta lơ tơ mơ bị gài vào tròng, đồng thời cũng có thời gian chuẩn bị tâm lý.

- Mục tiêu mỗi người khác nhau, chúng ta không quản được bất kỳ ai, chỉ có thể tự quản bản thân cho tốt mà thôi. Con cũng đừng suy nghĩ nhiều, cứ sống cùng Xương Liêm cho thật tốt, mọi chuyện còn có mẹ đây.

Đổng thị vẫn hơi lo lắng cho cha mẹ mình, nàng ta chỉ mong đừng ảnh hưởng đến cha mẹ ở quê. Nghe mẹ chồng nói vậy, nàng ta yên tâm hơn hẳn:

- Con cảm ơn mẹ.

Xương Liêm bế đệ đệ đứng ở ngoài cửa một lúc, hắn đã nghe hết, hắn cứ bảo sao Đổng thị ở cữ xong mà tâm trạng vẫn còn nặng nề đến thế. Chờ bên trong nói chuyện xong, hắn mới bề đệ đệ vào:

- Mẹ, con đưa đệ đệ về ạ.

Trúc Lan thấy con trai út cũng bắt chước gọi “mẹ”, cô mỉm cười đỡ lấy thằng bé và nói:

- Coi mặt nó kia, lại nghịch bút lông của cha con rồi chứ gì.

Xương Liêm cười nói:

- Mẹ, mẹ coi tay của đệ đệ thử đi, hôm nay chơi tới con dấu của cha luôn rồi.

Trúc Lan véo khuôn mặt nhỏ của con trai, nói:

- Cha con cứ chiều chuộng con miết, mẹ thấy sớm hay muộn gì thằng nhóc này cũng sẽ không sợ trời không sợ đất cho mà xem!

Xương Liêm cười nói:

- Đệ đệ còn nhỏ, nghịch mấy thứ này cũng không phải chuyện gì quá to tát.

Trúc Lan thật sự rất mừng vì mấy đứa con rất thương Xương Trung. Cô và Chu Thư Nhân rồi sẽ rời đi, có thể ở cạnh con trai út chỉ có huynh đệ tỷ muội mà thôi.

Trúc Lan hỏi:

- Con và Hà Thúc đã từng nói chuyện với nhau chưa? Con cảm thấy Hà Thúc thế nào?

Xương Liêm dạy đệ đệ gọi “ca ca”, nhưng nhóc con không để ý hắn.

- Trên đường trở về bọn con có nói chuyện một lúc, kiến thức khá ổn, nhi tử thấy Hà Thúc rất khá. Mẹ, Ngô Ninh có biết chuyện chưa?

Trúc Lan không quá bất ngờ khi Xương Liêm có thể đoán được. Từ hôm Tiết thị đến đây, có lẽ người trong nhà này đã biết cả rồi.

- Phải chờ Ngô Minh hồi âm cái đã.

Xương Liêm cười nói:

- Con trai cảm thấy Ngô Ninh và Hà Thúc rất hợp nhau ạ.

Còn chuyện Thi Khanh và Ngô Ninh, sau này hắn mới phát hiện. Mà lúc đó thì mẹ đã lập tức có hành động rồi. Hắn cũng không nghĩ Ngô Ninh và Thi Khanh phù hợp với nhau. Tính ra, trong lòng Xương Liêm, Ngô Ninh cũng là người nhà, là muội muội của hắn, hắn rất hy vọng Ngô Ninh có thể tìm được một người thích hợp.

Đổng thị đứng dậy, nói:

- Mẹ, con về sân trước, Ngọc Nghi sắp dậy rồi ạ.

- Đi đi!

Xương Liêm cũng đứng dậy theo, nói:

- Mẹ, con trở về cùng thê tử.

- Ừm.

Xương Liêm và Đổng thị ra ngoài, Xương Liêm duỗi tay nắm lấy bàn tay hơi béo lên của Đổng thị, hai người đứng dưới tán ô, Xương Liêm cúi đầu nói:

- Đừng suy nghĩ nhiều, nàng ta nàng, Đổng gia là Đổng gia, Chu Xương Liêm này sẽ không giận lây sang nàng vì chuyện của Đổng gia đâu. Nàng đã gả cho ta rồi, nàng là thê tử của ta, Chu gia không phải gia đình quá để ý đến nhà thê tử của các con.

Hốc mắt Đổng thị đỏ lên, nàng ta nắm chặt tay tướng công mình, dần bình tĩnh hơn trước tương lai bất ổn, trong lòng chỉ còn lại ấm áp dạt dào: - Vâng.

Nửa canh giờ sau, ngoài trời hết mưa, Chu Thư Nhân mới kiểm tra xong. Trong lòng cảm thán, dòng tộc Hà thị không hổ danh là dòng tộc dạy học, nền tảng của Hà Thúc cực kỳ vững chắc, anh kiểm tra rất nhiều văn chương không thường được nhắc đến, mà Hà Thúc vẫn có thể đối đáp một số.

Sau lưng Hà Thúc ướt đẫm mồ hôi, trong lòng cũng đang cảm khái: quả nhiên là Chu đại nhân, kiến thức sách vở quá mức uyên bác. Y lại thầm thấy đáng tiếc, y không lọt được vào mắt xanh của Chu đại nhân, đúng là một người sư phụ tuyệt vời!

Ánh mắt Xương Trí sáng lên, Hà Thúc rất được, hắn cũng nóng lòng muốn thử, chẳng qua để ý thấy cha nhìn hắn…. Thôi xong! Nửa canh giờ mà hắn còn chưa viết được một chữ.

- Cha, cha có thể giả vờ như con không tồn tại được không?

Chu Thư Nhân cười lạnh, hỏi lại: - Ngươi nghĩ thế nào?

Xương Trí không rảnh quan tâm có mặt người ngoài hay không:

- Cha, xin cha hãy tha cho nhi tử một lần này!

Hà Thúc hơi ngạc nhiên, tình hình trước mắt là như thế nào? Y không rõ lắm, vì sao Chu ngũ công tử sợ hãi đến vậy?

Chu Thư Nhân cười nói: - Xương Trí à!

Xương Trí run lên:

- Cha, làm ơn đừng cười.

Suốt mấy tháng qua, đến cả nằm mơ hắn cũng có thể mơ thấy cha cười, lần nào cũng thức giấc trong hoảng sợ.

Trước Tiếp