Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân nhớ lại Đặng tú tài, năm đó anh tới Kinh Thành mua nhà, Đặng tú tài giúp anh rất nhiều. Là bạn của Triệu Bột nhỉ, đúng rồi, anh nhớ rõ Đặng tú tài có một người anh rể đang làm Hộ Bộ thị lang. Không biết là cánh tả hay cánh hữu, cách đây không lâu vừa bị xét nhà, chém đầu thị lang, người nhà bị biếm trở về đất tổ và ba đời không thể tham gia khoa cử.
Cẩn Ngôn dẫn người vào trong, suýt nữa thì Chu Thư Nhân đã không nhận ra Đặng tú tài. Trước kia Đặng tú tài quần áo tươm tất, phe phẩy cây quạt trên tay giống như công tử. Lúc này mặc đồ vải thô, trâm cài trên đầu cũng đã đổi thành trâm gỗ, trông già hơn hẳn. Vậy ra, Chu Thư Nhân đã hiểu, vị Hộ Bộ thị lang bị xét nhà đúng là anh rể của Đặng tú tài. Ừ nhỉ, năm đó cậu em vợ bà con xa lắc xa lơ như Đặng tú tài mà còn có chút thể diện ở Kinh Thành, đó đều là mạng lưới quan hệ cả. Nghĩa là, anh rể của Đặng tú tài từ trước đến giờ luôn có vấn đề.
Đặng tú tài xoắn mấy ngón tay bên trong tay áo, nhiệt độ trong nhà thật ấm. Nhiệt độ tăng lên đột ngột khiến mấy đầu ngón tay bị đông lạnh bỗng có chút ngứa ngáy, ánh mắt Đặng tú tài hơi bất an:
- Đại… đại nhân.
Chu Thư Nhân nhìn sang chỗ khác, vì vậy dựa vào người khác không bằng dựa vào bản thân. Chỗ dựa trước kia đẹp đẽ bao nhiêu, bây giờ khốn khổ bấy nhiêu.
- Đặng tú tài, chúng ta cũng coi như người quen lâu năm, ngồi đi!
Đặng tú tài thấy không phải lời nói khách khí, hắn bèn ngồi xuống một cách cẩn thận:
- Cảm ơn đại nhân.
Chu Thư Nhân không hỏi vì sao Đặng tú tài trở nên nghèo túng thế này, anh có thể đoán được. Lúc trước nhà Đặng tú tài đã không yên ổn, nhà cửa không yên, cộng thêm chỗ dựa sụp đổ, hiển nhiên nhà cũng tan nát theo.
- Uống miếng trà đi.
Đặng tú tài uống miếng nước trà, bao lâu rồi hắn không được uống thứ trà ngon như thế này nhỉ? Hắn nghĩ về cảnh nhà mình hiện tại, trước mắt chỉ còn lại hắn và nhi tử. Cha mẹ qua đời, nương tử đoạn tuyệt quan hệ, à, còn dẫn cả nữ nhi đi, ai bảo nữ nhi xinh đẹp cơ chứ, để lại cho hắn đứa con trai nhỏ.
Ánh mắt Chu Thư Nhân dừng lại trên chân của Đặng tú tài, chỉ mang một đôi giày vải. Anh khẽ thở dài, Đặng tú tài kiếm được không ít của cải, thế nhưng không có chỗ dựa của cải trở thành mầm mống tai hoạ.
- Vì sao không chịu rời đi?
Đặng tú tài nắm chặt chung trà.
Vì sao hắn còn chưa chịu rời đi?
Bởi vì hắn không cam tâm.
- Trở về thì có ích gì, chôn chặt cuộc đời ở nơi đất tổ chẳng biết khi nào mới thoát ra được.
Hắn không muốn rời đi, bởi vì hắn biết, một khi rời khỏi Kinh Thành thì khó lòng quay trở lại.
Chu Thư Nhân thấy được sự không cam lòng ánh lên trong đôi mắt của Đặng tú tài, nói:
- Ngươi vẫn luôn chờ ta à?
Anh không nghĩ ra còn người nào khác có thể thắp lên hy vọng trong lòng Đặng tú tài.
Đặng tú tài bồn chồn lo lắng, đúng là hắn đang đặt cược. Mặc dù vẫn luôn bị hà h**p nhưng cố thì vẫn không đến mức đói chết. Chẳng qua hắn có vốn liếng, là hắn có thể tìm hiểu tin tức. Hắn càng nghe ngóng nhiều về Chu đại nhân, lại càng có thêm hy vọng.
- Đúng vậy.
Chu Thư Nhân cũng khá tán thưởng năng lực của Đặng tú tài, những người lăn lộn đầu đường xó chợ như hắn có rất nhiều trò khôn lỏi.
- Ngươi tới đây để đầu quân sao?
Thành thật mà nói, tiền đề đã không có sự bình đẳng địa vị, thì không cần phải vòng vo.
Đặng tú tài hô hấp chậm lại, mới có thể khiến bản thân bình tĩnh hơn, hắn cần phải thật bình tĩnh:
- Phải, ta nguyện bán mạng cho đại nhân.
Chu Thư Nhân đã đi một đoạn từ thấp lên cao, thu nhận không ít tay chân, và cũng bỏ qua không biết bao nhiêu người. Có thể để lại ấn tượng trong anh thật sự không nhiều, thế nhưng vị ở trước mặt là một trong số đó. Bây giờ trải qua những ngày nghèo túng, tâm trí càng thêm kiên định.
- Vậy thì hãy chứng minh cho ta thấy năng lực của ngươi.
Ánh mắt Đặng tú tài ánh lên niềm vui vô tận, hắn không ngờ lại thuận lợi thế này, thuận lợi tới mức hắn không dám tin là thật.
- Đại nhân, ngài không kiểm tra ta sao?
Chu Thư Nhân cười nói:
- Ý của ta là ngươi hãy chứng minh cho ta xem, có thời hạn thử thách, đủ tư cách thì ở lại, những ai không đủ tiêu chuẩn buộc phải rời đi.
Đặng tú tài cười nhạo bản thân, người có thể bò lên chức Tri phủ Tân Châu chỉ trong vòng mấy năm ngắn ngủi sao có thể dễ dàng tin hắn. Nhưng mà, hắn thật sự chưa đầu quân cho bất kỳ thế lực nào. Ánh mắt của hắn trở nên kiên định:
- Ta sẽ chứng minh.
Chu Thư Nhân chỉ "ừ" một tiếng, anh duỗi tay tính lấy túi tiền thì bàn tay bỗng nhiên khựng lại. Bạc trong túi tiền xài muốn hết rồi, hình như chẳng còn được bao nhiêu lượng bạc. Biết trước như vậy đã để lại một ít, anh không cho bạc không được, từ cách ăn mặc của Đặng tú tài có thể nhận ra hoàn cảnh đang rất khó khăn.
- Ngươi ngồi đây ăn chút điểm tâm trước, chờ ta một lát.
Đặng tú tài đói bụng nãy giờ, nhưng không dám lấy ăn thôi.
- Vâng.
Lúc Chu Thư Nhân đi rồi, trong lòng Đặng tú tài cực kỳ phức tạp. Lần đầu gặp mặt hắn không để ở trong lòng, gặp lại lần nữa Chu Thư Nhân đã trở thành Bảng Nhãn, bây giờ hắn chỉ có thể nhìn lên. Hắn lẳng lặng cầm lấy điểm tâm, lâu rồi không được ăn, dạ dày đang réo inh ỏi. Hắn khẽ bật cười, vì vậy hắn buộc phải bò lên trên.
Chu Thư Nhân gọi Cẩn Ngôn và Thận Hành tới, hỏi:
- Bây giờ các ngươi đang có bao nhiêu ngân lượng?
Cẩn Ngôn sửng sốt:
- Hơn một nghìn lượng.
Thận Hành chớp chớp đôi mắt, đại nhân tính làm gì vậy? Ánh mắt có chút mông lung, những lúc y không phải theo bảo vệ đại nhân, y không ít lần buôn bán đồ cổ tích góp của cải. Y hơi do dự, đáp:
- Năm… năm ngàn lượng bạc.
Chu Thư Nhân trầm mặc, vậy ra phải chăng anh đã hỏi tới chuyện không nên hỏi? Hai con người này thật sự rất giàu, mà Thận Hành còn là người che giấu sâu nhất.
Thận Hành phát hiện bản thân bại lộ, không khỏi lo lắng. Lẽ nào y và Cẩn Ngôn vừa làm một điều ngu ngốc?
Chu Thư Nhân tằng hắng một tiếng, nói:
- Cho ta mượn 100 lượng bạc trước.
Cẩn Ngôn và Thận Hành im lặng, Chu Thư Nhân thấy đầu đầy ba chấm.
- Nghĩa là… các ngươi không mang theo bạc?
Cẩn Ngôn gượng cười, đáp:
- Đại nhân, chúng ta ra ngoài cũng ngài thì mang theo bạc làm gì?
Trước kia cũng không có việc gì phải dùng đến bạc của mình.
Thận Hành moi túi tiền ra, đổ ra được chưa đến mấy khối bạc vụn.
- Chỉ có nhiêu đây.
Chu Thư Nhân tức muốn hộc máu, sao trước kia anh không phát hiện ra hai con người này cũng rất kẹt xỉ thế nhỉ? Anh trừng mắt nhìn mấy khối bạc vụn, nghiến răng nói:
- Các ngươi ra ngoài không mang theo bạc, đi ra ngoài không sợ hết tiền sao?
Cẩn Ngôn nhìn trời, đáp:
- E hèm, đại nhân, thì là vẫn có không ít vụ xông vào nhà cướp của, ra ngoài mang theo chút đỉnh được rồi.
Thận Hành tiếp lời:
- Vả lại quan phủ có lệnh bắt phạm nhân bị truy nã, chừng nào trong mình hết tiền thì tới nhận làm một hai vụ là xong.
Chu Thư Nhân: "..."
Cho nên, tôn chỉ sống của các vị là chỉ cần không tiêu của mình một văn tiền nào.
Chu Thư Nhân cắn răng, nói trắng ra là anh vẫn phải đi mượn tiền. Chơi nhau vừa vừa phải phải thôi chứ! Anh không quen biết nhiều người ở Kinh Thành này, anh điểm danh một vòng, toàn là những người không thể mượn bạc. Cuối cùng hết cách mới phải nhờ Uông đại nhân cứu mạng thôi.
- Cẩn Ngôn, e hèm, ngươi đến Uông phủ gặp Uông đại nhân, nói là ta muốn mượn 100 lượng bạc.
Cẩn Ngôn nhanh nhẹn chuồn đi: - Vâng.
Chu Thư Nhân xấu hổ quay trở lại phòng, làm gì có ai nghĩ tới trong túi anh không có tiền cơ chứ. Anh thấy Đặng tú tài đang nhìn mình, bèn hỏi:
- Bây giờ trong nhà còn có những anh?
Đặng tú tài ăn được mấy miếng điểm tâm, bụng không đói nữa, nói chuyện dõng dạc hơn nhiều:
- Còn mỗi nhi tử do ta nuôi dưỡng, 6 tuổi.
Chu Thư Nhân cau mày, hỏi tiếp:
- Ngươi đang sống ở chỗ nào?
Đặng tú tài cúi đầu, đáp:
- Khu thành Bắc dành cho bá tánh, ta thuê một gian phòng nhỏ.
- Con ngươi đang ở nhà một mình à?
Đặng tú tài mím môi, hắn thật sự không phải là một người cha tốt. Hắn không biết nấu cơm, đứa nhỏ mới có 6 tuổi còn phải quan tâm ngược lại hắn nữa.
- Đúng vậy.
Chu Thư Nhân gõ gõ lên bàn, nói:
- Dẫn đứa nhỏ tới đây đi, ngày mai đứa nhỏ sẽ về Tân Châu cùng ta.
Đặng tú tài hiểu rõ trong lòng, Chu đại nhân không phải đang rủ lòng thương, mà là giữ lấy đứa trẻ coi như con tin, ngài không tin tưởng hắn. Nhưng mà, nhi tử tới Chu phủ chắc chắn sẽ được chăm sóc thật tốt.
- Được.
Chu Thư Nhân gọi Thận Hành đến, bảo y đi theo Đặng tú tài để đón đứa trẻ về.
*****
Chu phủ Tân Châu
Đại phu đã đi nãy giờ, Trúc Lan nhìn Tô Huyên còn chưa lấy lại tinh thần. À, không có mang thai, cô thật sự tự làm khổ mình!