Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân ngầm bực bởi vì bản thân không chuồn đi mau hơn, anh do dự một lúc rồi mới xoay người lại:
- Diêu thế tử?
Anh sẽ không hỏi: còn chuyện gì sao?
Diêu Triết Dư im lặng, bởi vậy mới nói, nếu muốn nói gì với Chu đại nhân thì nên nói thẳng ra tốt hơn. Bằng không, đảm bảo Chu đại nhân sẽ giả ngu giả ngơ.
- Đại nhân, ngày mai ngài trở về Tân Châu sao?
Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:
- Thế tử nghe được tin này từ chỗ nào vậy?
Chuyện anh trở về, chỉ có người trong phủ mới biết!
Diêu Triết Dư chỉ vào hộp quà, nói:
- Đoán, hôm nay đại nhân đi mua quà tặng, chắc là chuẩn bị để ngày mai trở về.
Chu Thư Nhân thở phào nhẹ nhõm, anh còn tưởng đâu có mật thám trà trộn trong đám nô bộc ở phủ. May quá!
- À, ngày mai trở về.
Diêu Triết Dư thấy hơi ê răng, ngài không thể hỏi nhiều hơn một câu sao?
- Chu đại nhân, ngài thấy ta có thể trở về cùng ngày hay không?
Chu Thư Nhân nghĩ thầm trong bụng, Diêu Triết Dư vội vàng rời khỏi Kinh thành chắc chắn là đã có chuyện xảy ra, mà có thể tạo ra chuyện có lẽ chỉ có mỗi Diêu hầu gia. Dẫn hay không dẫn?
Diêu Triết Dư bồn chồn, Hoàng thượng không triệu kiến hắn ta, hắn ta cũng không thể tùy tiện rời khỏi Kinh Thành. Ở lại Kinh Thành thì không an toàn, "minh thương dễ tránh, ám tiễn khó lường", lần trước hồi phủ chỉ mới là thử mà thôi, hắn ta không thể đánh mất hôn sự này. Hắn ta đang tìm cách thì gặp được Chu đại nhân, cẩn thận ngẫm lại, từ lúc quen biết Chu đại nhân, Chu đại nhân vẫn luôn giúp đỡ hắn ta. Đáng tiếc, tình cảm tốt đẹp bị hắn ta tự tay cắt đứt.
Chu Thư Nhân vẫn đang tự hỏi, nên dẫn đi theo hay không dẫn đi theo, không dẫn đi theo trái lại sẽ càng rắc rối hơn. Có điều, anh không muốn tiến cung, đành phải viết sớ. Anh vuốt cằm, nói:
- Chu mỗ đi trước một bước.
Diêu Triết Dư sửng sốt, nghĩa là chịu hay là không chịu nói một lời đi?
Rời khỏi tửu lầu, Chu Thư Nhân nói:
- Hồi phủ.
Về đến phủ đệ, Chu Thư Nhân lập tức viết sớ gửi vào hoàng cung.
Trong cung, Hoàng thượng nghe thấy có tấu chương của Chu Thư Nhân thì rất sửng sốt, tưởng tới nữa rồi. Ngài mở ra xem, sắc mặt thay đổi, toàn là nịnh nọt, câu cuối cùng mới là trọng điểm: ngày mai trở về phủ nha Tân Châu, Diêu thế tử cũng muốn trở về. Hoàng thượng cười lạnh một tiếng, thật sự không ngờ tài nịnh đầm của Chu Thư Nhân cũng rất vượt bậc. Ngài khép tấu chương lại, nói với Liễu công công:
- Cất vào cẩn thận, trẫm phải quý trọng quyển tấu chương này.
Ngài đang nghĩ tới chuyện tự soạn một quyển tự truyện đời mình, văn chương bợ đích của Chu Thư Nhân thật hay, cái tên Chu đại nhân nhất định sẽ phải truyền lại đời sau.
Thái tử đứng ngay bên cạnh, phụ hoàng không nói gì nghĩa là cho phép y xem. Không ngờ y lại nhìn thấy một thiên văn chương nịnh nọt, nghe phụ hoàng nói xong, y nghĩ chắc chắn Chu đại nhân sẽ hối hận vì quyển tấu chương này.
Hoàng thượng nghĩ đến Diêu Triết Dư, ngài cố ý không triệu kiến Diêu Triết Dư, đồng thời phớt lờ công lao của Diêu Triết Dư, Diêu Văn Kỳ lập tức nhịn không được mà động thủ. Mặc dù mục đích chính là muốn dời đi sự chú ý, nhưng mà Diêu Triết Dư ở lại thật sự không có tác dụng gì mấy. Ngài bảo Liễu công công cho người đi báo với Diêu Triết Dư một tiếng.
Tâm trạng Hoàng thượng vẫn còn khá tốt, nói:
- Lần này chắc là khuê nữ rồi.
Thái tử rối rắm, chuyện sinh nam hay sinh nữ thật sự không biết trước được.
- Nhi thần không biết.
Hoàng thượng không hỏi lại nữa, ngài có thời gian hỏi một câu đã là có tâm lắm rồi. Đổi lại là trắc phi của nhi tử khác, có mang thai hay không ngài đều không quan tâm.
Thái tử nghĩ đến Nhiễm trắc phi. Xét về tính tình, y không thể nói là thích nhiều được, nhưng cũng không quá chán ghét. Nàng ấy ít nói, thích sự yên tĩnh. Tuy nhiên, muốn sinh đứa bé này ra sẽ không dễ dàng. Tin tức vừa mới truyền đi, đã gặp mấy màn hãm hại rồi.
*****
Tân Châu, Chu phủ
Trúc Lan và Đổng Y Y trở về Chu gia, Đổng Y Y nói:
- Hôm nay rất cảm ơn thẩm.
Trúc Lan có chút rối rắm, tiên sinh cũng tìm được rồi, mà Đổng Y Y không có ý định rời đi, cô lại không tiện hỏi chừng nào mới đi.
- Không có gì.
Đổng Y Y: - Thẩm nghỉ ngơi đi, ta trở về trước.
Trúc Lan: - Ừm.
Đổng Y Y đi về viện của Tứ phòng, trong lòng cũng rất rối loạn. Nàng ta không ngờ tìm được tiên sinh nhanh đến như vậy, nàng ta không muốn rời khỏi Chu gia. Lần đầu tiên, nàng ta chán ghét Giang phủ rõ ràng đến vậy. Nàng ta tính ngày tháng năm, lại sắp cuối năm nữa rồi, có lẽ người trong dòng tộc Giang thị chuẩn bị kéo bè kéo lũ tới nhà bọn họ tống tiền.
Tô Huyên nghe nói mẹ chồng đã về, định tìm mẹ chồng nói chuyện phiếm, nàng ta nhìn thấy tỷ tỷ của Tứ tẩu thì chào:
- Đổng tỷ tỷ cũng về rồi à.
Đổng Y Y vội vàng khom người:
- An Hoà huyện chúa!
Tô Huyên nghi hoặc hỏi:
- Hôm nay đi gặp tiên sinh mà không hợp ý hay sao?
Đổng Y Y vội vàng điều chỉnh tâm thái, rất sợ sẽ bị hiểu lầm, nàng ta cười nói:
- Chẳng qua ta đang nghĩ chuyện trong phủ nhà mình thôi.
Tô Huyên “à” lên một tiếng, rồi thản nhiên cười:
- Ta còn có việc, đi trước.
Đổng Y Y ngẩn người, đáp: - Được.
Không biết có phải là do nàng ta nhạy cảm quá mức hay không, nàng ta cứ có cảm giác Huyện chúa đi guốc trong bụng nàng ta. Đổng Y Y cúi đầu, bước nhanh rời đi.
*****
Chính viện, Trúc Lan vừa mới thay quần áo xong thì thấy Tô Huyên đi vào:
- Sao con lại đến đây?
Ai cũng biết hai vợ chồng Tô Huyên dính nhau như sam, hôm nay hiếm lắm mới thấy Tô Huyên tới đây một mình.
Tô Huyên xấu hổ, ánh mắt có chút láo liên. Nàng ta có thể trả lời rằng mình đang buồn chán hay không?
- Mẹ, con nhớ mẹ á.
Trúc Lan: - Ha ha.
Tô Huyên: “...”
Được rồi, bởi vì mẹ chồng hạ lệnh, Xương Trí mừng muốn phát điên, ôm sách không chịu rời tay. Cả một buổi sáng, chẳng thèm ngó tới nàng ta.
Liễu Nha mang táo vào, táo này được chuyển từ Bình Châu đến đây. Trúc Lan nói:
- Táo mới rửa xong, ăn mấy miếng đi.
Mùa đông, quả táo vẫn luôn là thứ bổ dưỡng. Dương gia mang đến rất nhiều, nhưng phải chừa lại phần nhiều để làm quà cáp tới lui năm mới, chỉ có thể ăn một chút thôi, cho nên số lượng cho mỗi viện vào mỗi ngày đều có hạn.
Tô Huyên không e dè mà cầm một quả táo lên, ăn liên tiếp vài miếng:
- Mẹ, phải qua chỗ mẹ mới được ăn thỏa thích.
Trúc Lan thấy mà ê răng dùm, mùi vị táo ở cổ đại không thể sánh bằng táo ở hiện đại. Có quả ngọt, có quả hơi chua, ít ra quả mà cô đang ăn đây là vị hơi chua. Độ tuổi của cô ở thời đại này đã là già rồi, cho dù răng tốt, chua quá răng cũng chịu không nổi.
- Không thấy chua sao?
Tô Huyên chớp mắt, nói:
- Không ạ, con cảm thấy ăn rất ngon.
Trúc Lan lẳng lặng buông quả táo trong tay xuống, xem ra hôm nay hơi xui, chọn trúng một số táo chua. Chờ thêm một lát, Trúc Lan lại cảm thấy không đúng lắm. Trên đĩa có tổng cộng bốn quả táo, Tô Huyên đã ăn hai quả, nàng ta đang lấy tới quả thứ ba, cho dù xác suất có cao cũng không thể nào ngọt hết. Cô ra hiệu cho Tống bà tử cầm dao tới, Trúc Lan cắt một miếng nhỏ ở phần quả táo của mình mà cô chưa cắn trúng.
- Nếm thử coi có thấy chua hay không?
Tô Huyên thắc mắc, nhưng vẫn nghe lời ăn thử:
- Ngon mà!
Ánh mắt Trúc Lan nhìn xuống bụng của Tô Huyên. Tính ra thành thân cũng đã được một thời gian, vả lại Xương Trí còn không che giấu khao khát muốn có con, trong lòng Trúc Lan không quá bất ngờ khi sắp được làm bà nội nữa, cô quá quen với chuyện có thêm nhân khẩu rồi.
Tô Huyên thấy mẹ nhìn nàng ta như vậy thì rất ngượng ngùng:
- Mẹ, sao mẹ lại nhìn con như vậy?
Trúc Lan khẽ cười, nói:
- Mẹ đang nghĩ con có thể ăn chua, biết đâu là có thai rồi.
Tô Huyên giật mình, quả táo trong tay rơi xuống mặt đất. Nàng ta đứng bật dậy, chắc không phải đâu… nhưng mà… đúng là bị trễ mấy ngày. Nàng ta trố mắt ngạc nhiên, đứa trẻ mang dòng máu của nàng ta….
- Con… con trở về nói cho Xương Trí biết.
Trúc Lan trợn mắt, người này nói xong là chạy. Trúc Lan lo lắng:
- Mau mau đuổi theo, hôm nay vừa có tuyết rơi, trên đường vẫn còn trơn lắm, đừng để té ngã!