Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhị hoàng tử Trương Cảnh Dương cười nói:
- Chu đại nhân đi đường vất vả, phụ hoàng đang chờ trong cung, chỗ này cứ giao cho ta là được.
Chu Thư Nhân đang định lên tiếng, người tùy tùng của Nhị hoàng tử đã quay trở lại từ chỗ xe áp giải phạm nhân:
- Lâm đại nhân đã chết.
Sắc mặt Nhị hoàng tử có chút khó coi. Hắn cố tình xin ra trận là vì muốn nhân cơ hội này vùi Lão Ngũ xuống bùn.
- Chu đại nhân, ngươi có gì muốn nói không?
Chu Thư Nhân tiến lên một bước, nói:
- Ta có lời muốn nói riêng với Nhị hoàng tử.
Trong mắt Trương Cảnh Dương lóe lên vẻ ý nhị, hắn biết ngay là tên cáo già này không dễ dàng bị sập bẫy mà.
- Mời Chu đại nhân.
- Mời Nhị hoàng tử.
Hai người tách khỏi đám đông, Chu Thư Nhân mới nói:
- Lâm đại nhân chưa chết, người đánh xe ngựa ngồi trên chiếc xe ngựa thứ tư là Lâm đại nhân. Còn người chết là tử tù giả dạng mà thôi.
Nhị hoàng tử bật cười thành tiếng, nói:
- Chu đại nhân cao tay ấn hơn một bậc.
Chu Thư Nhân cúi đầu, đáp:
- Vi thần chỉ thật cẩn thận mà thôi.
Nhị hoàng tử siết chặt chuỗi ngọc, bởi vì mới là cáo già. Hắn còn hy vọng lần này Chu Thư Nhân sẽ vấp ngã một cú đấy.
- Chu đại nhân khiêm tốn.
Chu Thư Nhân nhếch môi, người không có nỗi lo xa ắt sẽ có nỗi lo gần, riêng anh thì không thích lo.
- Nhị hoàng tử, vi thần tiến cung cái đã, những việc còn lại giao cho Nhị hoàng tử.
Cuối cùng cũng sang tay rồi, sau này không cần xen vào nữa.
Trong mắt Nhị hoàng tử chứa đầy hưng phấn, không chết thì tốt. Lần này cho dù không có chứng cứ, hắn cũng phải lột được một lớp da của Lão Ngũ.
- Được.
Chu Thư Nhân và Uông đại nhân đơn độc tiến cung, Diêu Triết Dư chịu trách nhiệm ở lại giúp đỡ Nhị hoàng tử. Lúc đến cửa cung, Uông đại nhân vuốt lại quan phục trên người, thoáng thấy Chu đại nhân có vẻ ung dung, ông ấy lại nghĩ bản thân trông thật ngu ngốc, bèn lặng lẽ thả tay xuống và đi sát bên cạnh Chu Thư Nhân:
- Chu đại nhân!
Chu Thư Nhân đang suy nghĩ chuyện gì đó, hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Uông đại nhân thấy có công công đi tới, lập tức ngậm miệng:
- Không, không có việc gì.
Chu Thư Nhân thấy lại là Liễu công công, trong lòng buồn bực khôn tả, phải cho bạc nữa rồi.
- Liễu công công!
Công công không có việc gì làm sao? Túi tiền của anh hu hu!
Liễu công công: - Mấy ngày không gặp, Chu đại nhân lại càng trẻ ra rồi.
Vẻ mặt Chu Thư Nhân cứng đờ, nói:
- Chắc chắn Hoàng thượng chờ nãy giờ rất sốt ruột, mời Liễu công công.
Nói xong, Chu Thư Nhân đưa bao lì xì lên. Ý cười trong mắt Liễu công công càng đậm sâu, ông ấy không có con cái cho nên càng già càng cần phải có nhiều tiền. Chu đại nhân là người hào phóng, nhưng mà cứ cầm chặt túi tiền lấy không được.
- Chu đại nhân, đại nhân có thể buông tay được rồi.
Chu Thư Nhân đau lòng thả tay ra, trong cung mới là nơi có những con thú nuốt vàng lớn nhất: - Ha ha.
Liễu công công nhoẻn miệng cười, rồi cất bạc vào. Nhìn thấy ánh mắt không nỡ của Chu đại nhân, chẳng hiểu vì sao hắn lại cảm thấy trong lòng thoải mái thế chứ.
- Mời đại nhân.
Chu Thư Nhân ôm tấu sớ và danh sách, đáp: - Mời.
Uông đại nhân bị coi như người tàng hình, ông ấy giật giật khóe môi nhìn Chu đại nhân. Lần đầu tiên ông ấy nhìn thấy ánh mắt không nỡ của Chu đại nhân đấy, rồi lại nhìn sang Liễu công công, sau đó co cổ.
*****
Chính điện
Chu Thư Nhân đã rất quen thuộc, anh từng trò chuyện thâu đêm cùng Hoàng thượng ở ngay chính điện còn gì. Anh đi theo Liễu công công vào chính điện, ngoài Nhị hoàng tử ra, tất cả đều đã có mặt. Chu Thư Nhân quỳ xuống thỉnh an, nghe tiếng động phát ra từ vị trí Uông đại nhân, anh cảm thấy đau dùm.
- Tham kiến Hoàng thượng!
Hoàng thượng nhìn Chu Thư Nhân, nhưng ánh mắt dừng lại trên người Uông Cự nhiều hơn. Trưởng tử của Uông gia, vị này sớm hay muộn gì cũng phải vào kinh. Ngài chuyển tầm mắt trở lại trên người Chu Thư Nhân, như đã ngộ ra.
- Bình thân.
- Đội ơn Hoàng thượng.
Chu Thư Nhân và Uông đại nhân đứng dậy, Chu Thư Nhân trình sổ sách và danh sách lên:
- Hoàng thượng!
Uông đại nhân cũng trình sổ sách khác:
- Dạ bẩm, đây là sổ sách ghi chép của cải niêm phong.
Liễu công công nhận lấy tất cả, nhanh chóng dâng lên, Hoàng thượng ra hiệu cho Thái tử:
- Con xem trước đi.
Liễu công công hơi giật mình, vội vàng đổi hướng: - Thái tử!
Thái tử làm lơ ánh mắt ghen ghét của đám hoàng đệ, duỗi tay nhận lấy. Y xem tấu chương của Chu đại nhân trước, bên trong tấu chương thuật lại hoàn chỉnh những chuyện xảy ra một cách trật tự và rõ ràng chứ chẳng thừa một câu vô nghĩa nào. Sau đó y mới đưa lại cho phụ hoàng:
- Phụ hoàng!
Hoàng thượng nhận lấy, rồi xem sơ qua. Ngài đã biết hết nội dung trong tấu chương rồi, sau đó đặt xuống.
Thái tử xem sơ danh sách, tập trung vào của cải sau khi xét nhà, càng xem sắc mặt càng đen:
- Của cải của Lâm đại nhân còn nhiều hơn cả người làm Thái tử như ta đây.
Y thật sự không phải là kiểu Thái tử nghèo, phụ hoàng cho không nhiều bạc nhưng y có mẫu hậu mà. Lúc mẫu hậu gả cho phụ hoàng, mang theo vô số của hồi môn. Ngoại tổ phụ tiếp tục đi theo Hoàng thượng đánh Đông dẹp Bắc gom nhặt nhiều chiến lợi phẩm, hầu hết đều giao cho lại cho mẫu hậu, mẫu hậu lại giao lại cho y.
Thái tử nhìn Ngũ hoàng tử, y luôn biết rằng trong tay Lão Ngũ có bạc, ban đầu y tưởng là mẫu hậu cho, bởi lẽ đều là con trai ắt sẽ không thiên vị. Bây giờ mới biết, mẹ chưa bao giờ cho Lão Ngũ dù chỉ một xu, của cải của Lâm đại nhân tương đương số bạc trị giá hơn 400,000 lượng. Suy ra, chẳng phải trong tay Lão Ngũ sẽ càng nhiều hơn hay sao?
Hoàng thượng cầm qua xem kỹ, sắc mặt cũng trở nên khó coi hơn. Lâm phủ chặn lại rất rất nhiều tiền, vậy thì trong khoảng thời gian mười mấy năm qua, rốt cuộc có bao nhiêu bạc dùng vào việc nuôi quân và bồi dưỡng nhân lực?
Hoàng thượng nhìn Chu Thư Nhân, nên nói may mà ngài có một vị phúc tinh đúng không? Bằng không, chờ tới thời điểm hoàng quyền thay đổi, cho dù ngài có xuống tay tàn nhẫn cũng sẽ để lại rắc rối. Hoàng thượng ném ánh mắt sắc lẻm về phía Ngũ hoàng tử.
Vốn dĩ cơ thể của Ngũ hoàng tử không mấy linh hoạt, y cảm nhận được ánh mắt của phụ hoàng, cả người run lên lập tức quỳ phịch xuống đất. Y nói bản thân oan quá, cho dù có bị nghi ngờ "lạy ông tôi ở bụi này", y cũng chỉ có thể liều mạng:
- Nhi tử không biết gì cả, cầu xin phụ hoàng xem xét cẩn thận.
Chu Thư Nhân thầm thấy đáng tiếc, lúc này không dám tìm chỗ xem diễn nữa, ánh mắt Hoàng thượng thay đổi luôn rồi, nghĩa là đang rất tức giận. Lúc anh xem tới sổ sách thống kê của cải tịch thu cũng rất chấn động, đồng thời cảm thấy may mắn. May mà đã kịp triệt phá đường dây kiếm tiền này, bằng không chờ vài năm nữa đi, e hèm, đảm bảo triều đình sẽ loạn.
Chu Thư Nhân nhìn Ngũ hoàng tử đang quỳ trên mặt đất, cau mày thật chặt. Anh nhịn không được mà nghĩ, nếu như đối phương đã che giấu sâu được thế này, thật sự không nhận thấy được Hoàng thượng đã biết Ngũ hoàng tử là giả sao? Sao anh cứ có cảm giác có điểm nào đó không ổn cho lắm, nhưng lại không bắt được manh mối có điểm không ổn đó. Thôi, thuyền đến đầu cầu tự nhiên sẽ thẳng.
Hoàng thượng dường như không nghe Ngũ hoàng tử nói, tiếp tục xem sổ, trong lòng nhẩm tính số tổng. Hiện tại chỉ mới xét nhà ở thành Tân Châu, còn những châu thành khác nữa. Một mình Tân Châu đã đủ bù vào năm sáu phần tiền thuế hằng năm rồi, thu nhập từ thuế một năm của cả triều đình khoảng hơn 2,000 vạn lượng mà thôi, mà còn là nhờ giao dịch trên biển những năm gần đây mang lại.
Sau trận chiến lớn, bọn họ vẫn luôn nghỉ ngơi và phục hồi, cho nên thu nhập từ thuế rất thấp và triều đình lúc nào cũng trong tình trạng thiếu bạc. Mà chỉ xét nhà ở mỗi Tân Châu đã thu về được trên dưới 500 vạn lượng bạc, mặc dù đa phần là thương nhân gây dựng qua mấy thế hệ, nhưng tiền sẽ chảy về đâu?
Tam hoàng tử không giành được việc với Nhị hoàng tử, vốn dĩ còn định bỏ đá xuống giếng, thấy vẻ mặt phụ hoàng trầm xuống, y co cổ lại. Lúc này nên giữ im lặng thì tốt hơn. Tứ hoàng tử cũng không dám cười, cúi đầu đứng yên bất động.
Sau lưng Uông đại nhân toàn là mồ hôi lạnh, trong chính điện không có bất kỳ âm thanh nào thật sự quá áp lực. Ông ấy thoáng nhìn Chu đại nhân hoàn toàn không bị ảnh hưởng dù chỉ là một chút, bỗng nhiên trầm mặc. Thảo nào phụ thân của ông ấy nói, ông ấy chỉ có thể lùi chứ đời này đừng hòng vượt qua Chu đại nhân.
Chu Thư Nhân nhìn Ngũ hoàng tử, anh nghĩ chờ thêm lát nữa đảm bảo Ngũ hoàng tử sẽ xỉu ngang cho mà xem. Ngũ hoàng tử vẫn luôn run rẩy, tính ra Ngũ hoàng tử và Dung Xuyên cùng tuổi, đều là thiếu niên ở độ tuổi 15, cho dù tâm trí thành thục đến đâu thì cũng vẫn là một đứa trẻ ăn chưa no lo chưa tới. Dạo này xảy ra quá nhiều chuyện, đứa nhỏ này không bị tra tấn phát điên cho thấy thần kinh đã rất tốt rồi. Không thể xem thường bất kỳ ai ở cổ đại này!