Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 544: Suýt Nữa Thì Đã Ném Chết Đứa Trẻ

Trước Tiếp

Hành động hôm nay, mục tiêu ban đầu là có thể thu trọn tấm lưới, và đạt được rất nhiều thu hoạch ngoài ý muốn. Thật ra cả Chu Thư Nhân và Hoàng thượng đều hiểu rõ ràng, muốn điều tra ra gì đó không hề dễ dàng. Chu Thư Nhân nhìn Diêu Triết Dư, trực giác nói cho anh biết không thể tìm được mật thất. Đối phương ngụp lặn biết bao nhiêu năm, thế lực sâu không thấy đáy. Lần này có thể triệt phá và câu lên một đường dây vàng đã là thành công lắm rồi.

Quả nhiên, quan binh hộc tốc chạy vào, nói:

- Chu đại nhân, thế tử! Cửa hàng vải vóc thuộc quyền sở hữu của chủ mẫu Lâm phủ bị bốc cháy rồi.

Diêu Triết Dư đứng bật dậy, nghiến răng mà nói:

- Dẫn ta tới đó.

Quan binh: - Tuân mệnh.

Chu Thư Nhân nhìn chằm chằm vào Lâm đại nhân, sắc mặt ông ta trắng bệch như nắm tro tàn. Vậy là lợi thế cuối cùng để tự cứu mình cũng biến mất rồi, có quá nhiều người sắp bị chôn cùng trong ván cờ này.

Chu Thư Nhân muốn về nha phủ, tiếc là không được, Diêu Triết Dư đi rồi, anh cần phải ở lại đây trông chừng. Anh không thể nào rời mắt khỏi cái sân chất đầy rương này được. Anh biết Lâm phủ giàu có, hôm nay tận mắt chứng kiến, anh chạm tay lên lồng ngực, anh đúng là một kẻ nghèo.

Chu Thư Nhân ngẩng đầu nhìn về phía biển, lần này không riêng gì các châu phủ, mà trên biển cũng có hành động. Quan binh trên biển của triều đình không tệ, số tiền Hoàng thượng đầu tư vào việc phát triển binh lực trên biển hoàn toàn không hề ít hơn binh linh ở trong đất liền. Anh đã từng nhìn thấy thuyền chiến ở cảng, không đồ sộ như hiện đại, nhưng có thể nói khá ổn ở thời cổ đại. Chắc là lúc này đã đổ bộ lên đảo rồi nhỉ!

Chu Thư Nhân đã đoán đúng, trên đảo lúc này đang là một mảnh chết chóc, máu chảy thành sông. Hải tặc trên biển đều là kẻ trải qua huấn luyện, quan binh triều đình cũng tử thương vô số. May mà đánh cho trở tay không kịp, cộng thêm phong tỏa vùng biển từ rất sớm cho nên chuyện này chẳng khác nào là bắt ba ba trong rọ cả.

Tề tướng quân chờ dọn dẹp xong chiến trường và xác nhận không có kẻ nào chạy thoát mới đi đến nhà kho. Bên trong nhà kho toàn là rương hàng, khi mở rương ra, đôi mắt Tề tướng quân như muốn bị mù. Có vàng, có bạc trắng, còn có ngọc trai và các loại sản vật quý hiếm khác. Trái tim bỗng nhiên có chút không chịu đựng nỗi.

Thật lâu sau đó Tề tướng quân mới hoàn hồn, nói:

- Thống kê rồi bê hết ra thuyền đi.

Binh lính lắc đầu cho tỉnh táo lại, đáp: - Tuân mệnh.

*****

Kinh thành

Tâm trạng của Hoàng thượng đang rất tốt, mặc dù chỉ bắt được một đường dây, nhưng đường dây này lại toàn là cá lớn. Ngài hoàn toàn có thể khẳng định, đây là một trong những con đường kiếm bạc hàng đầu của đối phương. Chặt đứt đường dây này, đồng nghĩa với việc chặt đứt hơn phân nửa con đường gom góp của cải của chúng. Không cần biết là nuôi quân, hay bồi dưỡng nhân lực, đều cần đến bạc.

Thái tử trầm mặc, y biết Lão Ngũ vẫn luôn ở Lâm gia, bây giờ Lâm gia bị xét nhà, có thể thấy được lần này là một phần quan trọng trong hành động của phụ hoàng. Thế thì rốt cuộc người đứng sau lưng Lão Ngũ là ai? Số bạc kiếm được từ đường dây này trong mấy năm qua dùng vào việc gì?

Hoàng thượng hỏi:

- Đang nghĩ gì đó?

Thái tử: - Nhi thần đang suy đoán xem rốt cuộc thế lực sau lưng Lão Ngũ là ai?

Hoàng thượng trầm mặc một lúc, nói:

- Trẫm cũng đang muốn biết đây.

Lúc mới lập triều, ngài đã dọn dẹp hậu cung mấy lần, ấy vậy mà vẫn có cá lọt lưới. Có thể vận dụng cài cắm tay trong vào nơi thâm cung, thế lực không nhỏ. Ngài từng nghi ngờ bản thân bỏ sót hoàng thất tiền triều, thế nhưng trong lòng ngài hiểu rất rõ: không thể chỉ nghi ngờ hoàng thất tiền triều được, hậu cung tiền triều giống như cái ray, là nơi thế lực khắp nơi tụ lại, phạm vi lập tức trở nên rất rộng.

Thái tử mấp máy đôi môi, cuối cùng quyết định hỏi ra:

- Phụ hoàng, người biết Lão Ngũ là giả từ hồi nào vậy?

Hoàng thượng cảm thấy không việc gì phải che giấu, nói:

- Ngay từ ánh mắt đầu tiên, mẫu hậu của con đã biết không phải là con của mình. Tính ra, người phát hiện ra đầu tiên là mẫu hậu của con đấy.

Ít nhất, ngài không phát hiện ra. Lúc đứa trẻ được bế ra ngoài, Khanh Nhiên còn đang hôn mê. Ngài nhìn đứa trẻ một cái, thật sự không thấy khác thường. Chờ khi Khanh Nhiên tỉnh lại, vừa bế lên tay là biết giả ngay, suýt nữa thì ném chết đứa trẻ. Vào thời điểm đó, ngài đứng ở ngay mép giường, trơ mắt nhìn Khanh Nhiên nâng đứa trẻ lên rồi ném xuống đất. Nếu không nhờ có Liễu công công sát bên đỡ được đứa bé, có lẽ đứa bé đã đi đầu thai lâu rồi. Bọn họ làm vợ chồng nhiều năm, lần đầu tiên ngài chứng kiến Khanh Nhiên phẫn nộ đến vậy. Thật sự khiến ngài bàng hoàng, ngài cản lại rồi nói rằng: “Đứa nhỏ này vẫn còn chút tác dụng, nếu như thật sự ném chết nó thì con trai ruột của chúng ta sẽ gặp nguy hiểm”.

Lúc đó Khanh Nhiên đã nói gì nhỉ, đúng rồi, bà ấy nói là: “Nếu như là ngươi, ngươi có giữ lại một vị hoàng tử đã bị tráo đổi hay không?”.

Ngài liền im lặng. Không, ngài sẽ không giữ lại.

Cuối cùng Khanh Nhiên nhắm mắt lại, nói: “Ném chết nó đi. Còn nếu như muốn lợi dụng, vậy thì bế một đứa trẻ khác đến đây”.

Ngài không đồng ý, ngài còn chưa tìm được tay trong lẩn trốn trong cung cho nên không thể rút dây động rừng. Sau đó…

Thái tử nhìn Liễu công công, phụ hoàng thất thần đúng không:

- Phụ hoàng! Phụ hoàng!

Hoàng thượng hoàn hồn, lại thất thần rồi. Cho dù đã qua nhiều năm, ký ức vẫn còn như mới. Ngài thấy Liễu công công vào, bèn hỏi:

- Có tin gì à?

Liễu công công trình tờ giấy trong tay lên, đáp: - Bẩm, đúng ạ.

Hoàng thượng mở thư ra xem, nói:

- Truyền Chu Thư Nhân áp giải phạm nhân cùng nhau hồi kinh.

Liễu công công: - Tuân chỉ.

*****

Buổi trưa, nha phủ Tân Châu

Chu Thư Nhân đã về đến phủ nha, Uông đại nhân và đám người Vương đại nhân lượn qua nhà kho. Chu Thư Nhân uống một chung trà ấm, sau đó dẫn người đi đến nhà giam nha phủ. Nhà giam nha phủ Tân Châu chưa từng đông đúc giống như hôm nay, mà con số này còn là không cần đưa tới Kinh Thành.

Chu Thư Nhân bước vào nhà giam, có đủ thứ tiếng kêu oan. Chu Thư Nhân đi một vòng mà không thay đổi sắc mặt, anh dặn dò viên quản ngục một câu: đối đãi nhẹ nhàng với trẻ em - người già và phụ nữ một chút. Đó là những gì anh có thể làm. Viên quản ngục không dám không nghe, bây giờ có ai mà không biết hành động lần này do chính Chu đại nhân cầm trịch.

Chu Thư Nhân vừa mới quay lại phủ nha, thư nhanh từ Kinh Thành cũng vừa đến. Chu Thư Nhân nhận chỉ, anh thật sự không muốn trở về Kinh Thành, nhưng anh lại là người phụ trách cho nên buộc phải lên kinh. Chu Thư Nhân gọi Uông đại nhân tới, bảo:

- Sáng sớm ngày mai, đại nhân lên kinh cùng ta.

Uông đại nhân sửng sốt, trong mắt tràn ngập niềm vui. Ông ấy thật sự chưa gặp được Hoàng thượng bao nhiêu lần, bây giờ diện thánh đúng là quá tốt.

- Cảm ơn đại nhân.

Chu Thư Nhân có suy nghĩ của riêng mình, anh đa quan sát Uông gia rất lâu và rất thích tác phong hành sự của nhà họ Uông. Chờ sau khi anh cáo lão, anh cũng sẽ học theo hướng đi của Uông gia. Như vậy, anh càng cần phải tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp với Uông gia, mà xét về mặt phẩm chất thì Uông gia cũng không tới nỗi nào.

Sao Chu Thư Nhân dám nhận lời cảm ơn này, sau đó nói:

- Phải kiểm kê và ghi vào sổ sách toàn bộ những thứ đang nằm trong kho, rồi đưa hết tất cả về Kinh Thành.

Uông đại nhân không dám qua loa chút nào, đáp: - Đã biết.

Chu Thư Nhân ăn trưa khá là đơn giản, vẫn còn cả đống chuyện đang chờ anh làm đây. Chẳng hạn tự chuẩn bị cả xe ngựa áp giải, thật sự không ít mấy việc vặt vãnh. Anh đều phải tự mình làm hết, bằng không sẽ không yên tâm được.

*****

Kinh thành, các vị hoàng tử hay tin lập tức tới phủ của Ngũ hoàng tử. Quản gia trong phủ Ngũ hoàng tử nào dám ngăn cản, các vị hoàng tử đi thẳng tới phòng ngủ của Ngũ hoàng tử luôn.

Trương Cảnh Hoành cũng mới vừa nhận được tin, suýt nữa thì phun ra máu. Y biết Chu đại nhân vẫn luôn điều tra, và y đã chuẩn bị sẵn sàng hy sinh một số người rồi. Không ngờ, Chu đại nhân trực tiếp bắt được nhân vật quan trọng Lâm đại nhân, rồi xét nhà thương nhân. Không những bắt được những người y biết, mà còn bắt được rất nhiều người y không biết.

Sắc mặt Trương Cảnh Hoành trầm xuống, y không tin Chu đại nhân sẽ bắt sai người, nghĩa là thế lực đầu tư cho y vẫn còn kế hoạch phía sau.

Nhị hoàng tử bước vào, hỏi:

- Sắc mặt Ngũ hoàng đệ kém vậy, biết tin rồi à?

Nhị hoàng tử đang chửi thầm trong bụng, trong tay hắn cũng có danh sách. Người cũng bị bắt rồi thì danh sách chẳng còn là bí mật gì. Thật sự không ngờ, thế lực của Lão Ngũ ở Tân Châu lại lớn đến vậy, mà còn kinh doanh hái ra tiền. Thảo nào, tiền của Lão Ngũ cứ như xài không bao giờ hết.

Ngũ hoàng tử cau mày, hỏi:

- Nhị hoàng huynh, huynh nói cái gì đệ nghe chẳng hiểu?

Giả ngơ! Lúc này chỉ có thể giả ngơ thôi, chuyện đó không liên quan gì đến y cả.

Tam hoàng tử nhếch khóe môi, nói:

- Ngũ hoàng đệ à, Lâm phủ bị xét nhà rồi, không biết Lâm đại tiểu thư có còn được ngồi vào vị trí chính phi của Ngũ hoàng tử hay không?

 

Trước Tiếp