Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan chờ Chu lão đại đi ra ngoài, mới xem lại sổ sách kỹ hơn. Lý gia đúng là đáng tin cậy, mỗi khoản tiền đều được ghi lại rất rõ ràng, hai cuốn sổ dày cộm được ghi chi chít. Bởi vì Đổng huyện lệnh có quan hệ thông gia với Chu gia, Chu Thư Nhân lại là Tri phủ Tân Châu nên không ai dám kiếm chuyện với hai thôn trang cả. Năm nay ông trời không làm khó nông dân ở quê quán Đông Bắc, lương thực ở hai thôn trang của nhà Trúc Lan không tính là được mùa, nhưng thu hoạch cũng khá. Trừ đi phần nộp thuế và phần cho Lý gia, cũng như chi phí vận chuyển lương thực tới đây thì tiền bán lương thực còn tám trăm lượng. Bởi vì còn chừa lại khá nhiều lương thực để vận chuyển tới đây, chứ không tiền bán sẽ còn nhiều hơn nữa. Thêm một khoản tiền ghi vào sổ sách, mặc dù không phải nhiều nhất, nhưng cũng khiến Trúc Lan yên tâm hơn hẳn, ít nhất có tiền mua quà Tết rồi.
Buổi tối, Chu Thư Nhân trở về nhà sớm. Nhà thông gia tới, cả Chu gia muốn ăn chung một bữa tiệc chào mừng.
Chu Thư Nhân cố ý về thay một bộ quần áo bình thường trông hiền hòa một chút để gặp Lý Thông. Ban đầu ông thông gia rất căng thẳng và e dè, Chu Thư Nhân là cáo già rồi, rất nhanh đã bắt được nhịp, ông thông gia cũng thả lỏng hơn. Chờ đến lúc thức ăn được dọn lên bàn thì ông thông gia đã có thể nói đùa với Chu Thư Nhân.
Lý thị ngồi cạnh mẹ chồng nhưng ánh mắt luôn để ý tới cha, nghe thấy tiếng cha cười, nàng ta cũng nhếch miệng cười theo. Từ lúc cha vào sân, nhìn cái gì cũng thấy căng thẳng, trong lòng nàng ta vừa thấy khó chịu vừa thấy lo lắng thay cha, bây giờ thì yên tâm rồi.Trúc Lan gắp một đũa thức ăn cho Lý thị, nói:
- Ngồi một lúc mà còn chưa động đũa, đây là thịt kho tàu con thích ăn, ăn nhiều một chút.
Lý thị nhìn thịt kho tàu trong chén, trong lòng cảm động không thôi, vẫn là mẹ chồng thương nàng ta nhất:
- Cảm ơn mẹ ạ.
Lý thị không cần lo cho cha nữa nên giọng điệu cũng thoải mái hơn:
- Mẹ, mẹ con nói nếu không phải không dàn xếp được chuyện trong nhà thì bà ấy đã tới đây chung rồi.
Nói xong, Lý thị vẫn thấy hơi bùi ngùi, cuộc sống nhà mẹ đẻ khá hơn, gia nghiệp lớn nên trong nhà lại càng không thể thiếu trưởng bối, mẹ phải ở nhà quản lý.
Trong lòng Trúc Lan hiểu rõ, sau này Lý thị rất khó gặp được mẹ ruột. Lý gia vươn lên, Lý Hứa thị càng phải quán xuyến nhiều hơn, ai bảo nam tử Lý gia đều chất phác quá:
- Chờ sang năm Minh Huy lớn hơn một chút, con và lão Đại cùng về nhà thăm đi.
Cảm xúc buồn bã của Lý thị không còn nữa, nói ra thì nhiều năm rồi nàng ta chưa về nhà mẹ đẻ, mặc dù lần nào viết thư thì mẹ cũng kể rõ, nhưng nàng ta vẫn muốn được thấy tận mắt. Trong lòng còn hơi đắc chí, tưởng tượng cảnh mình được đối xử thế nào khi về nhà mẹ đẻ, miệng cười ngây ngô.
Trúc Lan: "..."
Nhìn một cái là biết Lý thị muốn về nhà khoe khoang một chuyến chứ gì!
Trong lòng Triệu thị hâm mộ đại tẩu có nhà mẹ đẻ để về. Nghĩ tới mẹ mình, bụng dạ Triệu thị lại hậm hực. So với đại tẩu và tứ đệ muội mỗi tháng nhận được một lá thư nhà, thì từ khi nàng ta tới Tân Châu đến nay chỉ nhận được hai lá thư. Một lá mẹ viết cho nàng ta sau khi biết tin khó sinh, một lá là xin sách của Chu gia cho đệ đệ.
Đổng thị xoa bụng, nàng ta không hâm mộ, tướng công nói sau khi sinh con xong sẽ chuẩn bị về quê sớm trước kỳ thi hương, để cùng nàng ta ở lại nhà mẹ đẻ một khoảng thời gian.
Trong mắt Tô Huyên là sự hâm mộ, hâm mộ họ có cha mẹ, đến nhà mẹ đẻ nàng ta cũng không có để về.
Bàn nữ bên Trúc Lan ăn cơm xong trước, bàn nam thì vẫn còn uống rượu. Tửu lượng người Lý gia không tồi, hiếm khi nào Chu Thư Nhân vui vẻ như lúc này nên uống cũng không ít.
Buổi tối, Trúc Lan dỗ con trai ngủ xong thì Chu Thư Nhân mới say khướt trở về. Trúc Lan lấy khăn lông đã vắt nước đưa cho Chu Thư Nhân, hỏi:
- Hôm nay vui lắm sao?
Chu Thư Nhân nhận khăn lau mặt, khóe miệng mang theo nụ cười:
- Ừ, hôm nay rất vui, lâu rồi không được trò chuyện nhẹ nhàng thế này, trong lòng sảng khoái lắm.
Lòng Trúc Lan chua xót, ra ngoài Chu Thư Nhân phải nghĩ kỹ trong đầu trước khi nói, ở nhà cũng phải gánh vác trách nhiệm trụ cột gia đình, vậy nên khi nói chuyện với những người suy nghĩ đơn giản như Lý gia, Chu Thư Nhân không cần che giấu điều gì.
Chu Thư Nhân c** q**n áo ra rồi chui vào ổ chăn, nói:
- Hôm kia ông thông gia về, em nhớ chuẩn bị nhiều quà Tết một chút, ông thông gia đưa đám cháu trai đi học biết chữ hết rồi, chuẩn bị thêm một ít bút mực.
Nói xong, Chu Thư Nhân dừng lại một chút, rồi lại nói tiếp:
- Đúng rồi, chuẩn bị thêm ít giấy nữa.
Trúc Lan nhịn không được bật cười ra tiếng, Lý gia không có khiếu viết chữ, đúng là cần giấy thật. Bản thân Chu Thư Nhân cũng thấy buồn cười, hôm nay biết chuyện Lý Quý học chữ, anh bảo Xương Liêm lấy bút mực tới chuẩn bị chỉ dạy một chút, kết quả anh xem xong thì im lặng một lúc, lão Đại nghẹn một hồi mới cảm thán một câu:
- Đúng là người Lý gia.
Lúc ấy anh cũng không nhịn được cười, lão Đại nhớ tới chữ của con dâu cả chứ gì.
*****
Hôm sau, chỉ khi có người trong gia đình tới thì cả Chu gia mới có thể cùng ăn bữa cơm. Cả nhà ăn bữa sáng, Trúc Lan bảo vợ chồng lão Đại dẫn ông thông gia đi dạo trong thành, ngoài thành thì đừng đi. Chỉ cần Chu Thư Nhân chưa điều tra xong thì vẫn còn rất nhiều nguy hiểm đang rình rập Chu gia, lần này ra ngoài cũng phải mang theo gia đinh có võ nghệ tốt.
Lý Thông và con trai ngồi trong xe ngựa cũng ngây người, há to miệng nói với con rể:
- Không phải chỉ đi dạo phố thôi sao? Có cần mang nhiều người như thế không?
Chu lão đại không muốn dọa nhạc phụ, cười nói:
- Nhạc phụ, ngày thường nhà con cũng thế, quen là tốt rồi.
Nói xong thì bóp cổ tay nương tử.
Lý thị trừng mắt, bóp nàng ta làm gì, nàng ta cũng không ngốc, bóp như thế giống như nàng ta không có đầu óc vậy, thở mạnh ra rồi véo sau lưng tướng công. Chu lão đại hít hà một tiếng, hắn cũng béo lên nên da trắng hơn rất nhiều, đang phát triển theo hướng thành bánh bao, nương tử véo một cái như thế, đau điếng.
May mà Lý Thông không chú ý, miệng cứ lải nhải:
- Bé ngoan của cha, nữ nhi à, con có phúc lắm đấy, khó trách lúc còn sống, bà nội con lại nói con là đứa có phúc nhất.
Lý thị cười tủm tỉm, nàng ta cũng biết mình là nữ nhi có phúc nhất Lý gia!
*****
Bên Trúc Lan đã bảo Đinh quản gia đi mua đồ Tết, đúng lúc nhờ Lý gia tiện đường mang về hết. Danh sách quà Tết có lưu giữ lại nên chỉ cần mua theo đó là được, chỉ là năm nay Trúc Lan có đầu tư vào hải sản, bây giờ vào đông, tôm, cá biển và những món hải sản đông lạnh khác có thể để lâu được. Trúc Lan thích ăn nhất là cá chẽm biển, cũng thích ăn cá cơm. Những món này đều là món hiếm, Tô Huyên có thuyền đánh cá của mình nên Trúc Lan đặt thẳng từ chỗ của Tô Huyên.
Giữa trưa, hai vợ chồng lão Đại dắt người Lý gia ăn cơm ở tửu lầu bên ngoài, đến tối mới về nhà.
Ngoài Ngũ công tử cưới huyện chúa thì ba đứa con dâu còn lại của Chu gia đều có xuất thân không cao. Thông gia nhà nông Lý gia tới đây, cả Tân Châu đều biết, sau đó đánh giá thái độ của Chu gia đối với thông gia. Không thể không thừa nhận, nhân phẩm của Chu gia đúng là rất tốt, giàu sang không quên người thân nghèo hèn, lại còn đón tiếp đủ lễ nghĩa. Người Lý gia còn chưa đi mà người nhìn ngó cháu trai và cháu gái của Chu gia đã nhiều gấp bội, chỉ đang chờ Chu gia mở cổng cho xã giao.
Ông thông gia vội về nhà, bên Trúc Lan đã chuẩn bị xong quà Tết, Chu Thư Nhân cũng cố ý xin nghỉ để tiễn người.
Hai vợ chồng Chu lão đại chuẩn bị rất nhiều thứ, vợ chồng lão Nhị cũng chuẩn bị một vài thứ cần dùng, hai vợ chồng Xương Liêm thì không tặng cái gì quá nổi bật. Đến lượt hai vợ chồng Xương Trí, Xương Trí và Kỳ Mặc tới cuối cùng, hắn lấy túi đồ trong tay Kỳ Mặc đưa cho Lý Quý:
- Đây là bảng chữ mẫu do ta viết, ngươi chỉ cần chép trăm lần thì chắc chắn sẽ tiến bộ hơn, cho ngươi hết luôn đấy, nếu không đủ thì cứ viết thư tới đây, ta lại chép cho ngươi, cái khác ta không có nhiều, chứ bảng chữ thì nhiều nhất, cầm chắc vào.
Vẻ mặt Tô Huyên cứng đờ, rõ ràng nàng ta giấu túi đồ này rồi mà. Nàng ta rất muốn che mặt lại, sao mà Xương Trí tìm được hay thế? Còn nữa, quà nàng ta chuẩn bị đâu mất rồi?
Lý Quý đứng ngơ ra nhìn chằm chằm túi đồ, nhận lấy thấy nặng trĩu tay, ít nhất là mười cuốn, còn phải chép trăm lần, chết người chứ không đùa được đâu!
Trúc Lan và Chu Thư Nhân: "..."
Hai người nhìn nhau, may mà người Lý gia thật thà, chứ đổi thành người khác chắc đã muốn đánh Xương Trí rồi.
Có mấy lần Lý thị muốn mở miệng nhưng rồi lại thôi, không phải nàng ta không muốn giúp chất tử, mà nàng ta thật sự không dám xía vào! Chu lão đại nhìn nhạc phụ đã ngơ ngác, thấy tội nghiệp thay lũ trẻ không thích đọc sách ở Lý gia!
Hai anh em Chu lão nhị và Xương Liêm không chỉ lùi ra sau một bước, mà còn kéo cả nương tử của mình lùi ra sau.
Chỉ có một mình Xương Trí thấy vô cùng hài lòng, còn nhìn nương tử tỏ vẻ đắc chí. Để cất chứa sách mà hắn hiểu rõ từng ngóc ngách trong sân của mình, muốn tìm túi đồ rất dễ dàng, sợ nương tử cản không cho đưa nên hắn mới cố ý giấu quà nương tử định tặng và tới đây trễ!