Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 531: Có Thể Bói Toán

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân ra vẻ thần bí, nói:

- Không những anh biết, mà anh còn biết đó là ai nữa đấy.

Trước kia Chu Thư Nhân sẽ không đoán ra, nhưng với thứ mà anh vừa trình lên thì chắc chắn Hoàng thượng sẽ rất cao hứng và đổi Ngũ hoàng tử phi thôi.

Chu Thư Nhân nói xong bước nhanh ra ngoài, Trúc Lan nhìn Chu Thư Nhân xoay người ra ngoài ăn cơm, hai mắt trợn tròn. Vậy là không có ý định nói cho cô biết rồi!

*****

Bên trong hoàng cung, Thái tử nhìn thánh chỉ tứ hôn mà im lặng hồi lâu. Y nhớ lại cảnh buổi chiều gặp Lão Ngũ giả, suýt nữa thì sợ hoảng hồn.

Hoàng thượng rất hài lòng với thánh chỉ tứ hôn của mình, nói:

- Cũng không con sớm, Thái tử trở về được rồi.

Thái tử trả thánh chỉ lại, đáp: - Vâng ạ.

Xem ra tâm trạng của phụ hoàng đang rất tốt, đây là lần đầu y được thả về sớm trong hai tháng qua. Bước chân của Thái tử không khỏi nhanh hơn một chút, bây giờ trở về còn có thể ăn một bữa cơm cùng với nhi tử, lâu rồi nhi tử không thấy mặt y, còn y thì thường xuyên thấy mặt nhi tử, toàn là qua thăm tiểu tử đó lúc nó đã ngủ rồi thôi. Thái tử chạm vào túi tiền, bên trong túi tiền là ngọc bội Hoàng thượng ban, chắc chắn tiểu tử đó sẽ thích lắm.

*****

Bữa tối tại Chu phủ, Đại phòng và Ngũ phòng ăn chung, Nhị phòng và Tứ phòng đều biết Huyện chúa đang giúp Đại phòng.

Trên bàn cơm của Nhị phòng, Triệu thị bế con gái út đang ngọ nguậy, nàng ta thất thần, nói:

- Huyện chúa càng ngày càng thích Đại tẩu nhỉ?

Xương Nghĩa gật đầu, hắn đã nhận ra điều này lâu rồi. Mặc dù hắn không quan tâm chuyện ở hậu viện, nhưng cái gì nên biết thì hắn vẫn biết. Huyện chúa thưa từng tới chỗ Nhị phòng, đến cả Tứ phòng cũng rất ít đi. Sau này hắn mới ngẫm ra, Huyện chúa không thích Nhị phòng và Tứ phòng cho lắm.

Triệu thị nhìn Ngọc Sương đang ăn cơm, nàng ta không hiểu, Ngọc Sương xinh đẹp hơn Ngọc Lộ mà, cớ sao dường như Huyện chúa cũng thích Ngọc Lộ hơn nhỉ? Nàng ta cũng không cầu mong Huyện chúa giúp đỡ Nhị phòng kiếm bạc, tướng công tự có năng lực kiếm bạc. Nàng ta chỉ hy vọng Huyện chúa có thể dẫn theo con gái của mình nhiều hơn, nâng tầm thân phận cho con gái của nàng ta mà thôi.

Chu lão nhị tiếp tục ăn, nói:

- Thật ra, Huyện chúa cũng đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều chuyện ở bên ngoài.

Ít nhất, Huyện chúa đã giúp đỡ nhà Nhị bá này rất nhiều, hắn có thể mua đất với giá khởi điểm, ban đầu tưởng đâu là nhờ vào mối quan hệ của cha, sau này mới biết là nhờ vào mối quan hệ của Huyện chúa.

Triệu thị sửng sốt, hỏi lại:

- Có vụ này nữa?

Chu lão nhị ăn xong, tiện tay đón lấy con gái út. Con gái út đã cứng cáp hơn nhiều, hắn cảm nhận được đôi chân đá hắn cũng rất có sức. Chu lão nhị nở một nụ cười, nói:

- Sau này nàng và Huyện chúa cứ thuận theo tự nhiên thôi, tránh cho càng tới gần lại càng phản tác dụng.

Tính ra Ngũ đệ muội này khá tốt bụng, ban đầu, hắn còn lo lắng Huyện chúa có phòng hào sẽ không coi mấy phòng bọn họ ra gì. Bây giờ ngoại trừ Huyện chúa đối đãi khác biệt với người mà mình yêu thích, vẫn đối đãi với những người còn lại không đến nỗi nào.

Triệu thị im lặng, nàng ta càng lấy lòng Huyện chúa lại càng đẩy Huyện chúa ra xa.

- Ta biết rồi.

*****

Tứ phòng

Bụng của Đổng thị đã rất lớn rồi, ngồi một lúc lại thấy khó chịu, không ăn được gì nhiều cả. Nàng ta chỉ ăn một chút là có cảm giác chướng bụng, nhanh chóng gác đũa. Xương Liêm cau mày, hỏi:

- Sao lại không ăn nữa? Chẳng lẽ nàng thấy bực mình vì Huyện chúa giúp đỡ Đại phòng?

Đổng thị trừng mắt, nói:

- Nhìn ta giống người lòng dạ hẹp hòi lắm sao? Ta đã hiểu ra mỗi người đều có duyên phận của riêng mình từ lâu rồi. Ta không trông mong chuyện này, còn không phải là đứa trẻ trong bụng ta quấy, làm ta thật sự ăn uống không được hay sao!

Xương Liêm tính ngày, nói:

- Ráng thêm hai tháng nữa đi, sinh con xong là khỏe rồi.

Hắn xót Đổng thị, hai tháng gần đây cứ đến buổi tối là chân Đổng thị lại bị chuột rút không dám cử động. Nàng ta mang thai đứa bé cực kỳ vất vả, nhất là đứa bé trong bụng còn rất thích quậy phá. Đổng thị nằm tư thế nào cũng thấy không được thoải mái, mùa đông không thể ra ngoài đi lại, sắc mặt nàng ta tái nhợt, hốc mắt trông càng lờ đờ.

Đổng thị vỗ bụng, nói:

- Trước kia cảm thấy sinh con dễ lắm, nhà nào không sinh năm sáu người con, nhà đông thì tới tám chín người con. Tự mình mang thai mới biết vất vả cỡ nào, mới cảm nhận được làm mẹ không hề dễ dàng.

Xương Liêm cũng cảm nhận được sâu sắc. Hắn không chăm Đổng thị mang thai thì đúng là cũng không hiểu thấu nỗi vất vả của Đổng thị.

- Vì vậy, phận làm con cái cần phải hiếu thảo với mẹ.

Nói xong, hắn lập tức cảm thấy áy náy. Mẹ nói không cần qua đó thỉnh an, hắn cũng thật sự mấy ngày rồi không qua đó. Lần nào có chuyện mới tới, không hay chút nào.

*****

Đại phòng vừa mới ăn cơm xong, Tô Huyên lấy chén rượu qua muốn rót rượu cho mình thì bị Xương Trí cản lại:

- Bây giờ nàng không thể uống rượu!

Tô Huyên: - Vì sao?

Xương Trí chưa ngốc tới mức nói ra lý do thực sự, chỗ này không phải là viện của hắn, bèn nói:

- Nàng vẫn còn chưa rèn xong năm chữ đấy nhé!

Tô Huyên nghe như sét đánh ngang tai, lỗ tai lùng bùng. Nàng ta nắm chặt đôi đũa, thật sự muốn đập một phát cho Chu Xương Trí chết tươi, lúc này còn nhắc tới việc luyện chữ!

Lý thị đang định mở miệng khuyên nhủ Ngũ đệ, lập tức thức thời ngậm miệng mình lại. Nàng ta thật sự sợ hãi Ngũ đệ, đến cả nương tử của mình mà còn ra tay tàn nhẫn, đảm bảo sẽ không nương tay với người Đại tẩu là nàng ta đâu, nàng ta không muốn viết chữ. Chu lão đại cũng rụt cổ, cười gượng:

- Vậy tất cả cùng không uống.

Trong mắt Xương Trí chứa đầy ý cười, nói:

- Mọi người không uống rất tốt.

Chu lão đại ứa nước miếng, thèm xỉu! Bầu rượu hôm nay là loại rượu ủ 20 năm, luôn bị Lý thị giấu đi. Hắn còn nghĩ hôm nay mượn dịp này mới có thể uống, nào ngờ lại không xảy ra.

Cơm nước xong xuôi, Tô Huyên rời khỏi nhà Đại phòng, nàng ta duỗi tay véo lỗ tai của Xương Trí:

- Chúng ta trở về rồi từ từ tâm sự chuyện luyện chữ nhé!

Xương Trí rít lên một tiếng, hắn cảm thấy da mặt của mình đã dày tới một mức độ nhất định, hoàn toàn không thèm để ý ánh mắt của nhóm nô bộc:

- Buông tay ra, nếu không thì cả hai cùng mất mặt!

Tô Huyên thờ phì phà phì phò, nàng ta cũng muốn uống rượu. Nàng ta rất thích uống rượu, mặc dù không uống được nhiều. Thế nhưng gần một tháng rồi nàng ta không đụng vào một giọt rượu nào, hôm nay vừa ngửi là biết rượu ngon. Sao người này lại không chiều chuộng nàng ta lấy một lần vậy, nói:

- Mất mặt thì mất mặt đi, ta còn sợ chàng chắc.

Lỗ tai Xương Trí đau nhức không ngừng, nói:

- Nàng nói đó nha, vậy thì ta nói, mẹ bảo nữ nhân mang thai thì không được phép uống rượu.

Tô Huyên sửng sốt, giật mình thả tay ra. Nàng ta xòe tay tính ngày, sắc mặt lập tức tối sầm, kinh nguyệt của nàng ta mới đến hồi nửa tháng trước.

- CHU XƯƠNG TRÍ!

Xương Trí ghé sát vào tai Tô Huyên, thì thầm:

- Mấy ngày nay ta nỗ lực dữ lắm, ta nghĩ là có rồi.

Sắc mặt Tô Huyên lúc đỏ lúc đen, bảo sao Chu Xương Trí phá của mang hết số rượu nàng ta cất giữ đi tặng người khác, hóa ra là tính toán ở chỗ này!

Xương Trí ngồi dậy cười tủm tỉm, hắn nhớ rõ thai phụ không được uống rượu, hắn biết điều này là nhờ đợt Nhị tẩu mang thai ở Lễ Châu đấy.

*****

Hôm sau, quan binh đi đọc thánh chỉ tứ hôn vừa từ Lâm gia trở về Kinh Thành, Trúc Lan nhanh chóng nhận được tin tức. Điều này không khiến Trúc Lan kinh ngạc, điều thật sự khiến Trúc Lan kinh ngạc là Lâm đại tiểu thư hồi kinh cùng quan binh luôn. Bởi vì Hoàng thượng hạ chỉ, thánh chỉ tứ hôn đã ban, Lâm đại tiểu thư lập tức hồi kinh chăm sóc Ngũ hoàng tử. Vị Ngũ hoàng tử phi tương lai vừa mới nhậm chức thậm chí không có thời gian thu dọn hành lý, chỉ kịp soạn cái tay nải và dẫn theo một bà tử - một nha hoàn lên xe ngựa đi tới Kinh Thành.

Trúc Lan giật giật khóe môi, chắc chắn Hoàng thượng cố tình. Nếu như Ngũ hoàng tử thật ở Lâm phủ, nghĩa là Lâm đại tiểu thư và Ngũ hoàng tử thật có gì đó với nhau rồi. Hoàng thượng còn bảo Lâm đại tiểu thư đi chăm sóc Ngũ hoàng tử giả, người khó chịu đảm bảo là Ngũ hoàng tử thật.

*****

Nha phủ

Uông đại nhân bàng hoàng:

- Sao lại là Lâm phủ?

Lâm đại nhân chỉ là Ngũ phẩm, mà có thể làm Ngũ hoàng tử phi rồi à?

Uông đại nhân nhìn chằm chằm Chu đại nhân đang phẩm trà, dò hỏi:

- Đại nhân, ngài đã biết trước đúng không?

Chu Thư Nhân giả ngây, đáp:

- Sao ta biết được. Đại nhân thật sự cho rằng ta thành tinh… không, ta là tiên biết bói toán sao?

Vẻ mặt của Uông đại nhân trở nên kỳ quái. Thì Chu đại nhân thành tinh chứ gì nữa! Sau đó ông ấy lắc đầu, cẩn thận quan sát Chu đại nhân, rất nhanh đã phải thất vọng. Bây giờ càng ngày ông ấy càng không nhìn thấu được Chu đại nhân, rất nhiều động tác tinh vi của Chu đại nhân đều không còn nữa. Nói ra, ông ấy thật sự khâm phục Chu đại nhân, thói quen đâu thể nói sửa là sửa, nhưng Chu đại nhân có thể làm được nhờ vào ông ấy.

Trước Tiếp