Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 525: Hạ Độc

Trước Tiếp

Thời gian trôi qua khá nhanh, chớp mắt một cái mà đã đi hết nửa tháng, bước vào ngày đầu của tháng mười một. Trúc Lan ngắm nhìn cảnh tuyết bên ngoài ô cửa, trận tuyết đầu tiên trong năm. Mới rơi chưa đầy nửa canh giờ mà đã phủ đầy mặt đất. Trúc Lan ra hiệu cho Liễu Nha buông mành, trong phòng lập tức tối tăm. Thành thật mà nói, mặc dù Trúc Lan đã đến cổ đại được vài năm nhưng cô càng ngày càng ghét thời tiết âm u. Ban ngày trong nhà chẳng khác gì đêm, muốn có thêm ánh sáng thì phải châm nến. Bầu không khí này rất dễ làm cho người ta cảm thấy hậm hực, Trúc Lan thèm thuồng những ô cửa kính.

Trúc Lan ngáp một cái, lúc này mới dậy chưa lâu mà đã buồn ngủ nữa rồi. Thời tiết hiện tại quả thật chỉ thích hợp để ngủ thôi. Trúc Lan đứng dậy, định bế con trai về phòng ngủ nướng, thì Tuyết Hàm khoác áo choàng bước vào. Lưu Ly đứng ở phía sau lắc lắc cây dù cho rơi bớt tuyết trên đó, Liễu Nha nhận lấy áo choàng của Tuyết Hàm. Trúc Lan nhìn sổ sách trong tay con gái, rồi không đi nữa mà vẫy tay nói:

- Lại đây ngồi cho ấm người.

Tuyết Hàm đỏ mặt, nói:

- Mẹ, bên ngoài không lạnh.

Trúc Lan lấy sổ sách qua, duỗi tay lật xem. Đây là chi tiêu tháng trước, từng khoản từng mục được ghi hết sức rõ ràng. Sau đó cô buông sổ xuống, nói:

- Chờ khi nào tuyết ngừng rơi rồi tới cũng được mà.

Tuyết Hàm: - Hôm nay tiên sinh xin nghỉ không có tới dạy, con ở trong phòng không có gì làm nên mới đến đây.

Nàng thật sự không còn nơi nào để đi. Ngô Ninh tỷ tỷ phải học rất nhiều, cho dù tiên sinh xin nghỉ, Ngô Ninh tỷ tỷ vẫn luôn bận bịu. Hai đứa Ngọc Sương và Ngọc Lộ thì phụ trông chừng đệ đệ và muội muội. Về phần Ngũ tẩu, nàng hoàn toàn không được Ngũ ca hoan nghênh.

Trúc Lan nghĩ không cần ngủ nướng nữa, nói:

- Vừa hay hôm nay con cũng rảnh rỗi, tới nhà kho chọn ít tấm lông với mẹ. Mùa đông tới rồi, nên phát lông thú cho các phòng thôi.

Tuyết Hàm tươi cười gật đầu: - Dạ.

Cứ cách một khoảng thời gian là phải chải chuốt lại lông thú trong kho. Mỗi lần Trúc Lan tới đây đều rất có cảm giác thành tựu, cô đã thu gom chúng. Trúc Lan v**t v* bộ lông màu trắng, nói:

- Tấm này cho con.

Hai mắt Tuyết Hàm sáng lên, hiếm khi tìm thấy lông trắng, mấy ngày trước đó nàng và Ngũ tẩu có đến cửa hàng lông thú xem thử, tấm tốt một chút còn chưa tốt bằng tấm ở nhà mình.

- Con cảm ơn mẹ.

Trúc Lan chỉ vào tấm lông chồn màu đen, nói:

- Tấm này mẹ cho Dung Xuyên, nhắc mới nhớ, mấy ngày nay không thấy Dung Xuyên, nó đang bận cái gì vậy?

Trong lòng Tuyết Hàm chan chứa ngọt ngào, đáp:

- Chàng ấy đang giúp Thi khanh công tử mô phỏng tranh chữ, cho nên vẫn luôn ở lì trong thư phòng.

Trúc Lan: - Đến cha của con mà còn phải khen kỹ năng mô phỏng của tiểu tử này.

Trước đó vài ngày, Chu Thư Nhân có nhờ Dung Xuyên mô phỏng nét chữ, sau khi trở về, Chu Thư Nhân cứ luôn miệng khen Dung Xuyên là thiên tài.

Tuyết Hàm ưỡn thẳng sống lưng, nàng thấy tự hào về Dung Xuyên, nhưng ngoài miệng vẫn khiêm tốn:

- Chàng ấy còn phải học hỏi thêm.

Trúc Lan bật cười, cái con bé này!

- Thi Khanh nhờ Dung Xuyên vẽ lại tranh chữ chắc là trả công rất hào phóng đúng không?

Lỗ tai Tuyết Hàm đỏ lên, đáp:

- Dạ, một bức tranh chữ trả công 30 lượng bạc ạ.

Dạo này không quá bận bịu việc học, Dung Xuyên vẽ năm sáu bức tranh. Dung Xuyên nói tranh thủ cơ hội hiếm có khó tìm để dành mua một gian cửa hàng làm sính lễ cho nàng.

Trúc Lan không muốn nói thêm gì nữa, con gái lớn khó giữ trong nhà. Bọn họ nhanh chóng chọn xong lông thú, rồi Trúc Lan và Tuyết Hàm trở về phòng. Hai mẹ con họ lại trò chuyện một lúc, Tuyết Hàm mới về.

Đến chiều thì Tuyết ngừng rơi, ngày tuyết rơi rất thích hợp ăn lẩu thành ra tối nay ăn lẩu. Trúc Lan quan sát Chu Thư Nhân, cho dù Chu Thư Nhân che giấu rất tốt, nhưng cô vẫn nhìn ra được trong lòng Chu Thư Nhân đang có áp lực và bất an. -   

Qua bữa cơm chiều, Chu Thư Nhân đi bế con trai, nhóc con không chịu cho bế mà Chu Thư Nhân cũng không buông tay, chọc thằng nhóc tức tưởi khóc ré lên oe oe oe rồi khóc dậy trời. Trúc Lan bế con trai qua, nhóc con ấm ức dữ lắm.

- Được, được, để mẹ la cha, đừng khóc nữa con.

Trúc Lan để ý thấy dấu ngón tay trên cánh tay của đứa trẻ, vỗ về nhóc con đang rất tủi thân, liếc mắt nhìn sang Chu Thư Nhân vẫn còn ngây ngốc. Hôm nay chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó rất khủng khiếp, Chu Thư Nhân mới có thể thất thần như thế này.

Thời gian nhích dần từng chút, nhóc con trong lòng Trúc Lan một tay nắm tóc Trúc Lan, một tay túm lấy quần áo, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Trúc Lan cẩn thận đặt đứa trẻ xuống, nhẹ nhàng gỡ bàn tay nhỏ của con trai ra. Trong tay không có thứ gì, nhóc con lại muốn thức giấc, Trúc Lan vội vàng nhét khăn tay của mình vào trong tay con trai. Phải tiếp tục vỗ về thêm một lúc nữa, con trai mới ngủ thật.

Chu Thư Nhân cau mày, hỏi:

- Thằng c* này có thói quen cầm đồ khi ngủ từ bao giờ thế?

Trúc Lan ngồi dậy, đáp:

- Hơn một tháng nay. Điều này chứng tỏ nó rất nhạy bén, không dễ lừa gạt.

Chu Thư Nhân day day giữa trán, anh rất bận rộn, trong khoảng thời gian này thường xuyên trở về rất muộn cho nên không để ý đến con trai nhiều. Anh duỗi tay sờ khuôn mặt nhỏ sổ sữa của con trai, nói:

- Không lo không nghĩ, con là người hạnh phúc nhất trong nhà này rồi.

Trúc Lan kéo chăn lên rồi chui vào trong, nói:

- Cũng muộn lắm rồi, nhanh đi ngủ thôi.

Chu Thư Nhân đứng dậy thổi tắt nến, Trúc Lan đợi Chu Thư Nhân nằm xuống mới hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì sao?

- Rút dây động rừng, những người anh phải đi đều bỏ mạng. Hôm nay lúc ở nha môn, chén đũa anh dùng có độc.

Trúc Lan ngồi bật dậy ngay, bởi vì quá sốc. Chu Thư Nhân kéo Trúc Lan nằm xuống lại, nói:

- Ở bên cạnh anh có người, sẽ không dễ dàng xảy ra chuyện đâu.

Trúc Lan mím môi, nói:

- Cẩn thận đến đâu cũng sẽ có sơ hở thôi, sao anh có thể đảm bảo mọi chuyện chắc chắn không có sai sót.

Trúc Lan thật sự rất sợ, hạ độc ư! Trước đó chưa từng gặp phải chuyện này, giờ thì gặp rồi. Cô có nghĩ tới một khi rút dây động rừng nhất định sẽ bị trả thù, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy. Chu Thư Nhân cũng có chút hoảng hồn, bởi vì độc là loại kịch độc dẫn đến nghẹt thở và tử vong tức thì. Đúng là đánh giá anh quá cao, làm vậy nghĩa là bọn họ cảm thấy anh là một mối nguy lớn. Vả lại, nếu tự anh từ từ tra có lẽ đã không rút dây động rừng nhanh đến như vậy. Chính yếu là vì Hoàng thượng điều tra toàn diện, hay lắm, anh trở thành người đầu tiên bị trả thù.

May thay, từ lúc bước chân vào chốn quan trường, Chu Thư Nhân vẫn luôn cảnh giác và thu nạp những người có ích. Anh đã đề phòng những thủ đoạn như hạ độc cả rồi, cho dù không có người của Hoàng thượng phái theo, anh cũng có chuẩn bị. Anh ngẩn ra là vì lo lắng cho Trúc Lan và đứa trẻ, con anh là đứa bé mới sinh chưa tròn một tuổi, đang trong giai đoạn yếu ớt nhất.

Chu Thư Nhân vỗ vai Trúc Lan, nói:

- Đừng quá lo lắng, anh thật sự đã có chuẩn bị rồi. Có điều, thời gian sắp tới em cần quán xuyến những người trong nhà khắt khe hơn.

Trúc Lan gật đầu:

- Em biết rồi, khoảng thời gian này em sẽ không cho bọn họ ra ngoài.

Chu Thư Nhân ôm Trúc Lan, nói:

- Đừng lo cho anh, lần này dám công khai hạ độc anh coi như công khai khiêu chiến với Hoàng thượng rồi. Sau này bọn họ sẽ không dễ dàng ra tay với anh nữa đâu, trái lại, anh sợ bọn họ sẽ ra tay với người trong nhà đấy.

Trong lòng Trúc Lan thắt lại, bởi vì Chu Thư Nhân nói đúng:   

- Em có thể lý giải tất cả là do các anh đã điều tra ra được thứ gì đó mang tính đột phá hay không?

Chu Thư Nhân không muốn khiến Trúc Lan lo lắng, chuyện này không biết thì hơn:

- Tạm thời chưa thể nói cho em biết chuyện này.

Trúc Lan há miệng lấy hơi, rồi nuốt xuống những lời tính hỏi:

- Em không hỏi nữa vậy.

*****

Chu Thư Nhân bị người ta hạ độc, vụ việc xảy ra ngay tại nha môn cho nên không thể giấu được. Hoàng thượng là người đầu tiên biết tin. Đối với Hoàng thượng, Chu Thư Nhân là phúc tinh, cũng là tâm phúc của năng lực rất mạnh. Ngài vừa nhận được tin, lập tức cử người tới Tân Châu bảo vệ.

Trước Tiếp