Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngô Ninh vội vàng cầu xin:
- Thẩm thẩm, chuyện này không thể trách Vệ bà tử được, là do con tùy hứng hết.
Vệ bà tử có mang đệm đến, nhưng nàng ấy không chịu ngồi, nàng ấy chỉ muốn tĩnh tâm.
Trúc Lan trừng mắt với Ngô Ninh, nói:
- Con cũng biết bản thân tùy hứng à?
Ngô Ninh cúi đầu, nàng ấy biết chứ, ấy vậy mà hôm nay nàng ấy vẫn muốn tùy hứng một hồi. Trong lòng nàng ấy đè nén quá lâu, nàng ấy chỉ muốn trút ra.
Trúc Lan mím môi, dạo này Ngô Ninh gầy hẳn. Đình hướng ra mặt nước, một cơn gió lạnh thổi qua khiến nhiệt độ không khí giảm xuống. Thấy Ngô Ninh run cầm cập, cơn giận trong lòng lập tức dịu đi, chỉ còn lại đau lòng thôi. Trúc Lan kéo tay Ngô Ninh, nói:
- Trở về với ta.
Ngô Ninh cúi đầu nhìn tay thẩm thẩm, tay của thẩm thẩm thật ấm. Nàng ấy nhịn không được mà nắm chặt lại, nhưng bất an và áp lực trong lòng dường như biệt tích.
Vệ bà tử đứng ở trong đình, thở dài thườn thượt. Thị đã muốn nói chuyện này với chủ mẫu Chu gia từ sớm rồi, nhưng trong lòng vẫn có chút kiêng dè. Chu gia nuôi dạy tiểu thư đã là có ơn rất lớn, thị sợ chủ mẫu Chu gia không thích tiểu thư. Bây giờ tốt quá, thị có thể yên tâm rồi.
Trở về chính viện, Liễu Nha bưng canh gừng tới. Trúc Lan tức giận nói:
- Ngươi không biết tự cầm uống, còn chờ ta đút cho ngươi sao?
Ngô Ninh cong cong khoé môi, rõ ràng giọng điệu của Thẩm không tốt, nhưng nàng ấy cứ nhịn không được mà vui vẻ trong lòng.
- Con tự uống ạ.
Trúc Lan thấy Ngô Ninh bưng canh gừng lên uống rồi, cô nói:
- Hôm nay có biết mình sai chưa?
Sắc mặt Ngô Ninh chứa đựng ý cười, đáp:
- Biết sai rồi ạ, con xin chịu phạt.
Trúc Lan thở dài, cô bé này cái gì cũng giấu trong lòng không tốt, cô cũng không muốn nhiều lời giáo dục, cô bé hiểu chuyện hơn bất kỳ ai.
- Nếu đã chịu phạt, thì bắt đầu từ mai, mỗi buổi sáng trưa chiều đều viết mười chữ và học thuộc một bài thơ.
Trúc Lan không tin, dùng hết tất cả thời gian mà Ngô Ninh vẫn còn suy nghĩ vẩn vơ được. Tại rảnh rỗi mới sinh nông nỗi thôi.
Ngô Ninh trợn tròn mắt, nàng ấy còn phải học cầm kỳ thi hoạ với tiên sinh, ngày nào cũng có tiết học. Bây giờ lại thêm hình phạt của thẩm thẩm nữa, nàng chẳng còn chút thời gian rảnh rỗi nào cả.
Trúc Lan hài lòng khi thấy vẻ mặt ngơ ngác của Ngô Ninh, nói:
- Cho ngươi có thời gian suy nghĩ vu vơ này, đừng có đực mặt ra đây nữa, mau mau đi học cho ta.
Gò má Ngô Ninh ửng đỏ, hôm nay nàng ấy tùy hứng xin nghỉ, nàng ấy thật sự quá không nên làm như vậy. Thẩm thẩm nói đúng, nàng ấy rảnh rỗi sinh nông nỗi thì có.
Trúc Lan chờ Ngô Ninh đi, nói với Tống bà tử:
- Đi tới Uông phủ một chuyến, nói rằng ta muốn tìm thêm tiên sinh.
Tống bà tử: - Vâng.
*****
Hôm sau, vị tiên sinh Đào thị tìm lập tức có mặt ở Chu phủ. Sau khi Trúc Lan gặp mặt thì rất hài lòng, cô giữ người lại trong phủ. Trúc Lan gọi mấy cô nương trong nhà tới ra mắt tiên sinh, nói:
- Vị này là Liễu tiên sinh, sau này sẽ dạy các con đọc sách.
Tuyết Hàm và mấy vị cô nương vội vàng chào hỏi:
- Ra mắt tiên sinh.
Lúc Liễu tiên sinh ra ngoài, Trúc Lan mới nói với mấy cô nương nhà mình:
- Bắt đầu từ nay, các con có việc xin nghỉ thì phải đến đây gặp ta, được ta cho phép mới được nghỉ. Có nhớ rõ chưa?
Đám người Tuyết Hàm đồng thanh trả lại: - Nhớ rõ rồi ạ..
Trúc Lan kéo tay con gái qua, nói:
- Mẹ mới biết thêm một vị tiên sinh dạy học, con là đứa chăm chỉ nhất, mẹ tin chắc con sẽ không để lỡ một buổi học nào đúng không?
Tuyết Hàm mím môi, đáp:
- Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ không bỏ sót buổi học nào.
Trúc Lan nói tiếp:
- Được rồi, đã tới giờ học, mấy người các ngươi đi về học đi.
Nhóm người Tuyết Hàm ra khỏi chính viện, Tuyết Hàm không khỏi gãi đầu, nói với vẻ hơi buồn bực:
- Ta thật sự rất bận.
Nàng còn phải lo chuyện nội bộ phủ, ứng phó với lời mời giao thiệp của các phủ khác. Bây giờ lại thêm một vị tiên sinh, nghĩa là có thêm một môn để học, nghĩ thôi mà đã thấy sầu.
Ngô Ninh cắn môi, nàng ấy cảm thấy tất cả là tại nàng ấy:
- Là lỗi của tỷ.
Tuyết Hàm thắc mắc:
- Tỷ đã làm gì?
Hôm qua nàng không có ở trong phủ, chẳng lẽ phát sinh chuyện gì mà nàng không biết?
Ngô Ninh thuật lại chuyện hôm qua, nói:
- Chuyện là như vậy.
Tuyết Hàm hết nói nổi, Ngô Ninh tỷ tỷ thật sự rất có tâm tình, thảo nào mẹ lại tức giận đến vậy. Sau đó nàng khẽ run lên, bởi vậy chọc ai thì chọc chớ đừng chọc mẹ. Nàng thở dài, nói:
- Tỷ tỷ đừng nghĩ nhiều, thật ra có thêm một vị tiên sinh cũng tốt, có thể học được nhiều điều hơn.
Ngô Ninh rất áy náy, nàng ấy biết rõ Tuyết Hàm bận rộn cỡ nào, nàng ấy thấy thẹn với sự tốt đẹp mà Tuyết Hàm dành cho nàng ấy. Nàng ấy thầm mắng bản thân, đôi mắt không khỏi đỏ lên:
- Sau này tỷ sẽ không như thế nữa.
Tuyết Hàm lập tức thấy rợn tóc gáy. Vì sao hôm qua mẹ không nói cho nàng biết, vì sao đơn độc dặn dò nàng không được trốn học, tất cả đều nằm trong tính toán của mẹ rồi. Bằng không, sao có chuyện hôm qua nàng chẳng nghe thấy một chút tin tức gì được. Mẹ đã đoán ra phản ứng của nàng, mẹ muốn làm cho Ngô Ninh tỷ tỷ áy náy thì có, lần này chắc chắn Ngô Ninh tỷ sẽ không dám suy nghĩ linh tinh nữa. Tuyết Hàm còn đang cho rằng bản thân thấy nhiều âm mưu, nàng cũng học được rất nhiều. Thế nhưng hôm nay thấy được thủ đoạn mềm dẻo của mẹ, nàng chợt nhận ra có cả đống thứ cần học.
Tâm trạng Trúc Lan rất tốt, đang chơi đùa với con trai. Cô thật sự không lo lắng về con gái, khả năng tiếp thu của con gái như thế nào thì cô là người rõ nhất. Dù sao tranh thủ bây giờ còn nhỏ, học tập nhiều một chút không lỗ đi đâu được.
*****
Buổi chiều, nha môn
Chu Thư Nhân đang xem sổ sách thu nhập từ thuế thì Diêu Triết Dư tới. Chu Thư Nhân cầm sách qua che lên trên sổ sách, mới cho mời Diêu Triết Dư vào.
Chu Thư Nhân và Diêu Triết Dư không quá thân thiết với nhau, Diêu Triết Dư tới đây chắc chắn là có việc gì đó. Chờ nước trà được bưng lên, trong phòng chỉ còn lại Diêu Triết Dư và Chu Thư Nhân. Chu Thư Nhân hỏi:
- Thế tử đến đây là vì chuyện gì à?
Diêu Triết Dư thấy lạnh sống lưng, uống cạn cả chung nước trà mới khiến trong lòng hắn ta bình tĩnh một chút. Hôm nay bốc đồng tới thẳng đây, bây giờ hối hận. Hắn ta lấy lại tinh thần, nói:
- Khoảng thời gian này ta không có chuyện gì quan trọng, cho nên cố tình tới đây hỏi xem đại nhân có cần ta phụ gì không.
Chu Thư Nhân nhìn Diêu Triết Dư với vẻ: lừa ta phải không! Rõ ràng là ngươi đánh hơi được mùi gì đó rất nghiêm trọng thì có.
- Ha ha.
Diêu Triết Dư: "..."
Hắn ta thật sự không ưa nổi tên cáo giá này.
Chu Thư Nhân nhìn Diêu Triết Dư không chớp mắt, trong lòng lại nghĩ chuyện gì có thể khiến Diêu Triết Dư lo sợ cơ chứ, lòng dạ vị này sâu tới cỡ nào.
Diêu Triết Dư không chống đỡ nổi, nhưng hắn ta thật sự không thể nói ra, bởi hắn còn chưa đi xác nhận lại. Đồng thời trong lòng có chút hốt hoảng, vì sao hắn ta nghĩ đến Chu đại nhân đầu tiên thế nhỉ? Hắn ta đã tin tưởng Chu đại nhân tới cỡ này rồi ư?
Đây không phải là chuyện tốt, Diêu Triết Dư sợ hãi toát mồ hôi lạnh sau lưng. Hắn ta đứng dậy, nói:
- Ta sực nhớ ra, ta còn chút chuyện cần làm, xin phép đi trước.
Chu Thư Nhân dùng đầu ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn, loại cảm xúc nằm ngoài kiểm soát của mình không thích chút nào.
*****
Ngoài cửa, Diêu Triết Dư đi rất vội, suýt nữa thì đúng trúng Uông đại nhân. Uông đại nhân chào hỏi:
- Thế tử?
Diêu Triết Dư ê răng, nói:
- Ta còn có việc, đi trước một bước.
Uông đại nhân cũng là cáo già, hắn ta phát hiện những người đi theo Chu đại nhân toàn là cáo già cả, cứ như ai cũng thành tinh hết rồi.
Uông đại nhân nhìn theo bóng lưng thế tử, hôm nay bước chân của Thế tử hơi loạn nhỉ! Chắc có chuyện gì rồi. Uông đại nhân nhìn trời, đúng là thời buổi rối ren.
*****
Buổi tối, Trúc Lan nói chuyện mà Chu Thư Nhân thất thần tới tận mấy lần. Trúc Lan cố nhịn tới lúc chuẩn bị đi ngủ mới hỏi:
- Hôm nay anh gặp chuyện gì khó à?
Chu Thư Nhân kể lại chuyện gặp Diêu Triết Dư hôm nay:
- Chuyện là như vậy.
Trúc Lan tính ngày, nói:
- Theo lộ trình này thì Ngũ hoàng tử đã đến Tân Châu rồi. Chắc là Diêu nhị tiểu thư đã gặp được người, anh nghĩ thử xem có phải Diêu Triết Dư phát hiện ra chuyện gì hay không?
Trong đầu Chu Thư Nhân toàn là con số, dạo này có điểm đột phá, đúng là để sót Ngũ hoàng tử. Anh hôn Trúc Lan một cái, nói:
- Chắc chắn là vậy rồi.