Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hiếm khi nào Chu Thư Nhân thấy chột dạ, nói:
- Người tài giỏi thường nhiều việc mà, năng lực của Uông đại nhân luôn đứng nhất đứng nhì đó.
Uông đại nhân nghe được lời này thì thấy trong lòng thoải mái:
- Đó là điều đương nhiên.
Có trời mới biết ông ấy phải dùng bao nhiêu phương pháp mới tìm được tư liệu đã mất. Không điều tra không biết, chứ điều tra rồi thì đúng là phải giật mình. Mỗi năm đều có tài liệu đăng ký bị mất đi, lại còn theo quy luật, tháng nào cũng có, nhưng mà đừng xem thường ông ấy.
Uông đại nhân lại nhìn Chu đại nhân với ánh mắt oán trách, gần đây ông ấy quá bận, bận đến nỗi không có thời gian nói chuyện với tiểu nhi tử, mặc dù tiểu nhi tử còn trong bụng mẹ:
- Đại nhân, có việc gì thì nói đi.
Ngài đừng có nịnh hót nữa, làm ông ấy thấy thấp thỏm lắm.
Chu Thư Nhân buông tư liệu đang lật xem trong tay xuống, ánh mắt đầy thâm ý. Đây mới là bản lĩnh thật sự của Uông đại nhân, bây giờ mới qua bao lâu mà đã sắp xếp rõ ràng được một phần rồi:
- Không phải chuyện công, chỉ muốn nói với ngài một tiếng, chuyện hôn nhân của Thi Khanh không đơn giản đâu, đại nhân nên dời mắt đi thì hơn.
Uông đại nhân vẫn luôn thắc mắc tại sao Thi Khanh chỉ là con của một thương nhân, mà Chu đại nhân lại luôn dắt theo dạy dỗ. Bây giờ nghe Chu đại nhân nói như thế, lại kết hợp với tư liệu điều tra thì sáng tỏ rồi. Hôm nay cũng xem như Chu đại nhân đang giải thích thắc mắc cho ông ấy:
- Đại nhân cũng thú vị thật.
Uông gia bọn họ không muốn tham gia vào cái lưới của Hoàng Thượng, phụ thân của ông ấy nói: lòng dạ Hoàng Thượng sâu không thấy đáy, nếu không có dã tâm thì tốt nhất là nên sống biết thân biết phận. Phương châm sống của Uông gia chính là an phận!
Chu Thư Nhân gõ vào tư liệu, nói:
- Vậy Uông đại nhân tiếp tục làm việc đi.
Uông đại nhân thở dài một hơi, đúng là khiến người ta mệt mỏi mà. Trong đống này còn nhiều lắm đấy, hơn nữa điều tra càng nhiều lại càng không thể để người khác giúp đỡ, đúng là muốn mạng người ta:
- Đại nhân đi thong thả.
*****
Chu phủ, Trúc Lan hỏi quản gia với vẻ khó tin:
- Ngươi nói là ai tới thăm hỏi?
Đinh quản gia cúi đầu, đáp:
- Nhị tiểu thư của Diêu hầu phủ tới thăm hỏi huyện chúa và tiểu thư ạ.
Trúc Lan kết hợp với những điều cô được nghe Tô Huyên kể, sự kiêu ngạo của Diêu nhị tiểu thư là vì nàng ta có vốn liếng để kiêu ngạo, ngoài diện mạo hơi bình thường thì đầu óc không ngu ngốc, vậy thì có ý gì đây? Tại sao lại tới thăm Chu phủ chứ, cô không cho rằng chỉ đơn giản là tới thăm hỏi thôi.
Trúc Lan nói:
- Mời người vào đi, sau đó phái người đi thông báo cho huyện chúa và tiểu thư một tiếng.
Đinh quản gia cung kính nói: - Vâng.
Đinh quản gia xoay người đi ra ngoài, vừa đi vừa nghĩ, vận may lớn nhất đời ông ấy là bán mình cho Chu gia, những người tới thăm hỏi toàn là những người có thân phận cao quý không đấy!
Bên Trúc Lan, Tống bà tử đã lui xuống bưng nước trà và trái cây lên. Bình Cảng đúng là nơi đất lành, chỉ cần có bạc thì chẳng thiếu gì những thứ quý hiếm, ít nhất thì những món Trúc Lan muốn ăn đều có thể ăn được.
Có rất nhiều người đi theo Diêu nhị tiểu thư bước vào, Trúc Lan đếm thử: hai bà tử và bốn nha hoàn, nha hoàn còn xách quà trong tay.
Diêu nhị tiểu thư không có phong hào, nên phải hành lễ chào hỏi:
- Ra mắt cung nhân.
- Diêu nhị tiểu thư mau mau đứng lên.
Nói xong, Trúc Lan đã tự đỡ Diêu nhị tiểu thư dậy.
Trên môi Diêu nhị tiểu thư vẫn giữ nụ cười:
- Hôm nay mạo muội làm phiền rồi, đây là quà cho Chu đại nhân và cung nhân, xin hãy nhận cho.
Trúc Lan nhìn những hộp quà xa hoa, im lặng, sau đó cười nói:
- Nhị tiểu thư khách sáo quá, mau ngồi đi.
Diêu nhị tiểu thư thở phào nhẹ nhõm trong lòng, đúng là chuyện nàng ta tới thăm hỏi hôm nay liều lĩnh thật, đại ca vốn không đồng ý chuyến thăm hỏi này, nhưng nàng ta vẫn kiên trì muốn tới.
Lúc này Tô Huyên và Tuyết Hàm đã tới cùng nhau, Tô Huyên là huyện chúa, Diêu nhị tiểu thư đứng dậy chào:
- Huyện chúa.
Tô Huyên cười nói:
- Nhị tiểu thư khách sáo quá.
Tuyết Hàm chào hỏi:
- Chào Diêu nhị tiểu thư.
- Chào Chu tiểu thư.
Lúc Diêu nhị tiểu thư nói chuyện thích nhìn thẳng vào mắt người khác, thấy Chu tiểu thư nhìn diện mạo mình mà không tỏ vẻ khinh thường, đôi mắt ấy trong veo, nụ cười trên môi nàng ta tươi tắn hơn. Nói ra thì nàng ta có thiện cảm với An Hòa huyện chúa, cho dù không tiếp xúc mấy lần nhưng nàng ta thích sự tự tin của An Hòa huyện chúa.
Diêu nhị tiểu thư tiếp tục nói:
- Ta có mang theo quà cho hai vị.
Nói xong, Diêu nhị tiểu thư mở cái hộp nha hoàn đang cầm. Đầu tiên là mở mấy cái hộp nhỏ, trong hộp là son phấn:
- Đây là sản phẩm mới ra ở Kinh Thành, ta nghĩ huyện chúa sẽ thích nên mang tới đây.
Tô Huyên cầm lên mở ra xem, đúng là thích, mùi hương cũng là mùi nàng ta thích:
- Cảm ơn.
Diêu nhị tiểu thư mở cái hộp lớn nhất ra:
- Cái này là cho Chu tiểu thư, hi vọng Chu tiểu thư sẽ thích.
Nói ra thì lúc nàng ta chuẩn bị quà, món quà này là do đại ca đưa nàng ta, nàng ta sẽ không hỏi nhiều, cho dù thấy có gì đó hơi lạ, nhưng đối với đại ca, nàng ta không có lòng thù địch, ngược lại còn lén lút qua lại một chút, ít ra vào ngày sinh nhật của nàng ta thì đại ca cũng tặng mấy món quà trang sức linh tinh.Nói thật ra thì những lời mẹ nàng ta nói cũng không sai, cuộc sống ở hậu trạch của những gia tộc quyền quý, mẹ cũng đang làm vì nàng ta và đệ đệ thôi. Kết cục của việc không tranh giành chỉ có thê thảm hơn, buộc phải tranh đoạt mới giành được thứ mình muốn.
Tuyết Hàm nhìn cây đàn với ánh mắt kỳ lạ, đây là cây đàn nàng nhìn trúng mà:
- Cây đàn này là Diêu nhị tiểu thư mua sao?
Không đúng, lúc đó Diêu nhị tiểu thư còn ở Kinh Thành!
Diêu nhị tiểu thư híp mắt, Chu tiểu thư biết cây đàn này sao, đúng là thú vị thật:
- À, là ta nhờ đại ca mua cho mình, ban đầu tính đổi đàn, nhưng đúng lúc tới thăm hỏi mà lại không có món quà nào thích hợp cả, vậy là đành dùng nó, mong Chu tiểu thư bỏ qua cho.
Nếu đã giải thích rõ ràng thì tất nhiên Tuyết Hàm sẽ không ngại, nàng chỉ sợ là do Thế tử mua thôi:
- Cảm ơn Diêu nhị tiểu thư.
Trúc Lan là ai chứ, chỉ cần nói dối trước mặt cô, nhìn một cái là cô biết ngay. Chắc chắn cây đàn này không phải của Diêu nhị tiểu thư, Trúc Lan vừa uống trà hoa vừa suy diễn nhiều hơn. Không phải là Diêu thế tử có cảm giác khác lạ với Tuyết Hàm đấy chứ, nhưng nghĩ lại thì bọn họ chưa từng tiếp xúc với nhau mà, cuối cùng chỉ có thể nghĩ đây là trùng hợp, chắc đúng là Diêu nhị tiểu thư không chuẩn bị quà nên mới mang cây đàn này tới.
Trúc Lan thấy ba người không nói nữa, được rồi, có trưởng bối là cô ở đây cũng khiến bọn họ mất tự nhiên:
- Cảnh sắc trong phủ cũng không tồi, Tô Huyên, con và Tuyết Hàm dẫn Diêu nhị tiểu thư đi dạo xung quanh đi.
Tô Huyên: - Vâng ạ.
Trúc Lan chờ ba người đi ra ngoài mới xem quà cáp Diêu nhị tiểu thư mang tới, đúng là hào phóng: một cặp vòng ngọc chất lượng cao, một thỏi mực, và nghiên mực. Cô không hiểu những thứ này lắm, nhưng theo thuộc tính hào phóng của Diêu gia thì chắc chắn là đồ đắt tiền rồi.
Trúc Lan sờ vòng tay, cặp vòng này là hàng tốt hiếm có đó, cô nói với Tống bà tử:
- Cất vòng tay vào của hồi môi của Tuyết Hàm đi, nghiên mực cũng cất vào luôn!
Nói ra thì trong nhà cũng có rất nhiều nghiên mực, chắc là vì Chu gia có nhiều người đọc sách. Toàn bộ nam nhân của Chu gia, ngoài Chu lão đại và Chu lão nhị thì ai cũng đọc sách cả. Hơn nữa Chu Thư Nhân cho rằng sách mới là tài sản quý giá nhất, nên vẫn luôn phấn đấu tìm sách ở mọi nơi để gia tăng kho tàng của Chu phủ. Vì vậy thường thì quà cáp được tặng sẽ được chọn theo phương hướng này.
Tống bà tử sờ thử vòng ngọc rồi đóng hộp lại, trong lòng nghĩ thầm, trong cung còn hiếm thấy đồ quý thế này, tài sản Diêu gia đúng là quá nhiều, bà ấy cảm thấy nên báo cáo lại chuyện này.
Trúc Lan bế con trai nhỏ được Liễu Nha ôm tới đây:
- Tỉnh ngủ rồi sao, tới tìm mẹ hả?
Thằng bé vung tay: - A.
Trúc Lan hôn một cái lên gương mặt bụ bẫm của con trai:
- Con đó, chỉ biết ăn rồi ngủ thôi, nhìn xem có giống con heo con chưa, nhất định là tính sai tuổi rồi, không thể là tuổi ngựa được!
Thằng bé nghe không hiểu, cứ tưởng là mẹ đang chơi với mình, lại vung tay: - A a.
Trúc Lan cười nhẹ, chỉ khi ở cạnh con trai thì cô mới không cần nghĩ này nghĩ nọ thôi!
*****
Trong sân của Tuyết Hàm, Tuyết Hàm nhận bánh ngọt từ tay Lưu Ly:
- Mời Diêu nhị tiểu thư nếm thử, đây là bánh ngọt chỉ riêng Chu phủ mới có.
Đúng là Diêu nhị tiểu thư chưa thấy bao giờ, cầm lên nếm thử một miếng, mắt nàng ta sáng rực lên. Nàng ta không phải người thích ăn đồ ngọt bởi vì sợ béo, diện mạo vốn chỉ tạm xem như xinh xắn, nàng ta không muốn béo lên rồi xấu hơn:
- Không ngọt lắm, hương vị lại không tồi, cảm giác rất mềm mịn.
Tuyết Hàm cười nói:
- Là món bánh tủ của đại tẩu ta đấy, cả nhà ta đều thích, nếu tiểu thư thích thì hãy ăn nhiều một chút.
Diêu nhị tiểu thư cũng có hiểu biết về Chu phủ, tất nhiên những điều đó cũng là biết từ miệng đại ca. Trong lòng nghĩ, tài nấu nướng của Chu gia Đại phu nhân đúng là lợi hại thật. Nàng ta vừa ăn vừa đánh giá phòng ốc, phòng không quá xa hoa, được trang trí rất đơn giản và ấm áp, có thể thấy được cây xanh ở bất cứ đâu trong phòng, còn có mùi trái cây thoang thoảng và không có mùi huân hương mà nữ tử nhà quan thích.