Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan có biết, trong lòng đang tính toán số tháng của cháu gái. Cô không phải người hoàn mỹ gì, cũng có bất công, nhưng về mặt giáo dục thì cô chưa từng bỏ qua bất cứ đứa bé nào. Trong hành trình trưởng thành, một đứa trẻ rất cần sự quan tâm của cha mẹ. Cho dù con nít ở cổ đại có trưởng thành sớm thì cũng sẽ cảm thấy mất mát chứ bộ, thật sự nên nhắc nhở Triệu thị một chút. Còn lão Nhị thì đúng là chưa từng xem nhẹ Ngọc Sương, lần nào ra ngoài về cũng mang vài món quà cho nàng ấy.
Trúc Lan đứng dậy đi tới sân nhị phòng, Triệu thị đang ở trong sân may quần áo, Trúc Lan nhìn chất liệu may, hỏi:
- Làm cho Ngọc Sương à?
Trong lòng Triệu thị dâng lên cảm giác áy náy, đặt kim chỉ trong tay xuống. Từ trước tới nay nàng ta luôn thông minh, mẹ chồng tới vì điều gì, nàng ta cũng đoán được một chút:
- Vâng, đã lâu rồi con chưa làm quần áo cho Ngọc Sương, hôm nay mới phát hiện mình không quan tâm con bé cũng lâu quá rồi.
Trúc Lan nhướng mày, Triệu thị có thể tự mình phát hiện và chủ động nói ra đã khiến cô thấy bất ngờ, bèn nói:
- Người ta thường nói con nít phải khóc mới có người thương, nhưng mẹ lại thấy con nít hiểu chuyện mới càng khiến người ta thương hơn, con nói xem có đúng không?
Triệu thị nhớ lại, hình như Ngọc Sương rất hiếm khi khóc, không chỉ không để nàng ta nhọc lòng chuyện gì, mà ngược lại Ngọc Sương còn lo lắng cho nàng ta, cảm giác đau lòng lại dâng trào lên:
- Đúng ạ.
Trúc Lan cũng không tính nói quá nhiều, chỉ cần nhắc nhở đừng bỏ quên con là được rồi:
- Mấy ngày nay con chăm Ni Ni cũng mệt rồi.
Ni Ni được nuôi dưỡng tốt như thế, ít nhiều cũng nhờ Triệu thị cẩn thận.
Triệu thị lại cảm thấy đáng giá:
- Mẹ ơi, Ni Ni sẽ lớn lên bình an.
Trúc Lan nhìn sự kiên định trong mắt Triệu thị, cười gật đầu: - Ừ.
Trúc Lan tiếp tục nói chuyện với Triệu thị thêm một lúc rồi mới quay về. Triệu thị tiễn mẹ chồng đi, sau đó quay về dưới tàng cây tiếp tục làm quần áo. Hôm nay hoàn thành công đoạn may áo, chỉ cần thêu họa tiết lên nữa là xong, phải tranh thủ thời gian.
*****
Chớp mắt đã tới sinh nhật của Lâm đại tiểu thư, Tuyết Hàm và Tô Huyên cùng nhau tham dự, Trúc Lan thì tới Uông gia.
Uông gia, Trúc Lan nhìn thấy Đào thị đi ra đón mình, hỏi:
- Sao muội lại tự ra đây thế này?
- Ta cũng muốn ra ngoài đi dạo một chút, mấy ngày nay ở trong phòng mãi nên chán lắm rồi.
Nói tới đây, trong giọng nói của Đào thị cũng mang theo cảm giác ngọt ngào.
Trúc Lan ngộ ra, là Uông đại nhân không cho Đào thị đi, cười nói:
- Uông đại nhân lo lắng cho muội thôi.
Đào thị nói:
- Chàng ấy cẩn thận quá mức rồi, chỉ lo vớ vẩn thôi.
Trúc Lan cười khẽ một tiếng, nói:
- Muội nói ngoài miệng như thế, nhưng không chừng trong lòng lại thấy vui vẻ thì có!
Hai người vừa nói vừa vào phòng, thời tiết mùa này hơi lạnh, không thích hợp ở ngoài trong thời gian quá dài.
Trúc Lan ngồi xuống bên cạnh Đào thị, hỏi:
- Muội mời ta tới chắc không phải chỉ để nói chuyện phiếm thôi đúng không?
Đào thị ngượng ngùng:
- Phải để ta đi tìm tỷ mới đúng, nhưng tỷ cũng biết ta vác cái thân này đi không tiện, vậy nên chỉ có thể mời tỷ tới thôi. Chuyện là tỷ cũng biết nữ nhi của thiếp thất nhà ta phải không?
Đào thị dừng lại, chưa nói rõ mà Trúc Lan đã hiểu ra:
- Muội muốn nhờ ta làm mai sao?
Đào thị lắc tay:
- Ta sẽ không nhờ tỷ làm mai cho nàng ta đâu, để ta nói thật cho tỷ biết. Cho dù trong lòng lão gia nhà ta có tức Uông Lỵ tới mức nào thì nàng ta cũng là con gái ruột của lão gia nhà ta, lão gia không mong có thể tìm được nhà môn đăng hộ đối, nhưng cũng phải tìm thiêú niên nào đó không tồi.
Trúc Lan lập tức bắt được mấu chốt, trong lòng suy ngẫm rồi bừng tỉnh:
- Uông đại nhân nhìn trúng Thi Khanh?
Đào thị thẳng thắn gật đầu: - Đúng, là hắn.
Trúc Lan cảm thán ánh mắt Uông đại nhân không tệ, nhưng tiếc là chuyện cưới hỏi của Thi Khanh không đơn giản:
- Muội muốn nhờ ta thăm dò thử?
Đào thị hơi ngượng ngùng, đáp:
- Ta cũng hết cách rồi.
Thị thật sự không muốn quản chuyện của thứ nữ, nhưng cuối cùng vì thể diện của toàn bộ Uông gia, thị vẫn phải ra mặt.
Trúc Lan nghe trong giọng điệu của Đào thị, có vẻ Uông đại nhân và Đào thị đều cảm thấy đây là chuyện chắc chắn được. Từ sâu bên trong nội tâm, bọn họ vẫn thấy chướng mắt với xuất thân của Thi Khanh, cho dù hắn có được Chu Thư Nhân dạy dỗ cũng không thay đổi được xuất thân của hắn. Nếu không phải bản thân thứ nữ Uông gia có vấn đề thì đúng là nhà họ sẽ không nhìn trúng Thi Khanh. Uông đại nhân cũng xem như một người cha không tồi, nhưng lại không biết chuyện Thi Khanh là người của người của Hoàng Thượng, Trúc Lan không thể tiết lộ cho Đào thị được, chỉ có thể nói:
- Để ta về hỏi thăm thử.
Trong lòng Đào thị vui vẻ, gả Uông Lỵ đi càng sớm thì thị cũng thấy yên lòng hơn một chút: - Cảm ơn tỷ tỷ.
*****
Lâm phủ, Tuyết Hàm và Ngũ tẩu ngồi cùng một chỗ, hai người không nói gì mà chỉ nhìn Lâm đại tiểu thư khoe khoang. Tô Huyên dùng cây quạt để che mặt, nhích tới nói bên tai Tuyết Hàm:
- Đúng là chịu hết nổi.
Tuyết Hàm cầm cây quạt, đáp:
- Bây giờ nói chưa tới nửa canh giờ, còn phải chờ một lát nữa mới có thể đi.
Đột nhiên, Lâm đại tiểu thư tự mình đứng dậy, ra ngoài nhiệt tình đón một vị cô nương đi vào, Lâm đại tiểu thư giới thiệu:
- Vị này là Nhị tiểu thư của Diêu hầu phủ.
Tuyết Hàm hơi bất ngờ, nàng không biết nhiều về tiểu thư của Diêu hầu phủ, tuổi tác khoảng chừng mười lăm, dáng dấp cũng tạm gọi là xinh xắn, nhưng giữa hai hàng lông mày toát ra sự kiêu ngạo. Lâm đại tiểu thư vô cùng nhiệt tình, nhưng Diêu nhị tiểu thư chỉ mang vẻ mặt thản nhiên.
Tô Huyên nhỏ giọng giới thiệu:
- Là con gái do người thê tử thứ hai của Diêu hầu gia hạ sinh. Thật ra nghe nói năm đó mẫu thân của Diêu thế tử cũng là người đẹp đứng nhất đứng nhì đấy, thế mà kế thê chỉ trông ưa nhìn thôi, nhưng mà vị tiểu thư này lại rất được cưng chiều.
Tuyết Hàm thu hồi ánh mắt, nói:
- Diêu hầu phủ đông con cháu không?
Tô Huyên từng tới Hầu phủ, nói:
- Không tính là nhiều: Diêu đại tiểu thư là con thiếp thất đã xuất giá rồi; Diêu nhị tiểu thư vẫn còn ở nhà chưa có hôn phối; Diêu tam tiểu thư cũng là con thiếp thất ấy vậy mà được cưng chiều chẳng khác gì con gái vợ cả; Con trai thì có Diêu thế tử là lão đại; mặc dù nhị công tử là con thiếp thất song lại rất được lòng Hầu gia; Tam công tử là con vợ cả nhưng vẫn còn nhỏ, mới mười tuổi thôi.
Tuyết Hàm nghĩ thầm, vậy ngoài người đã gả chồng thì Diêu thế tử là đứa không được thương yêu nhất trong số sáu đứa con.
Diêu nhị tiểu thư nhìn xung quanh một vòng, lập tức không vui. Hôm nay nàng ta cũng mặc màu hồng nhạt, ở nhà đã quen thói ăn mặc không đụng hàng với ai:
- Ngươi là kẻ nào?
Tuyết Hàm nhìn thì thấy nàng ta đang chỉ về phía mình, đứng dậy nói:
- Tiểu nữ là Chu Tuyết Hàm, phụ thân là Tri phủ Tân Châu.
Tô Huyên mở miệng trước khi Diêu nhị tiểu thư tiếp tục mở miệng:
- Đã lâu không gặp Diêu nhị tiểu thư rồi.
Lúc này Diêu nhị tiểu thư mới nhớ tới chuyện huyện chúa gả vào nhà Chu tri phủ. Vị An Hòa huyện chúa này không phải người dễ chọc, đừng tưởng nàng ta mới tới một hai ngày nên chưa biết gì. Nàng ta đã nghe được rất nhiều, lời tới bên môi lại nuốt ngược vào trong, nhưng trong lòng vẫn thấy bực bội, chào hỏi:
- An Hòa huyện chúa.
Tô Huyên cười kéo Tuyết Hàm, nói:
- Chúng ta đã ngồi, mời nhị tiểu thư cứ tự nhiên.
Sau khi Diêu nhị tiểu thư ngồi xuống thì nhịn không được kéo làn váy của mình, liếc mắt nhìn Lâm đại tiểu thư, bộ quần áo này là hôm qua Lâm đại tiểu thư gửi cho nàng ta!
Tô Huyên cũng cười mỉa nhìn Lâm đại tiểu thư,. Chuyện Diêu nhị tiểu thư không thích mặc quần áo giống người khác vì vẻ ngoài của mình cũng không phải bí mật gì, chỉ là tại sao Diêu nhị tiểu thư lại đến Tân Châu nhỉ?
*****
Buổi chiều, Trúc Lan về thì được nghe kể lại chuyện ở Lâm gia, Tô Huyên nói:
- Lâm đại tiểu thư không ngờ Diêu nhị tiểu thư kiêu ngạo nhưng đầu óc cũng không ngốc nghếch, vậy nên tính kế thất bại rồi.
Lần này trộm gà không được còn mất nắm gạo, Diêu nhị tiểu thư lại là người thù dai.
Trúc Lan rất thắc mắc, hỏi:
- Tiểu thư con của chính thất Diêu phủ tới thành Tân Châu làm gì?