Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 510: Nói Rõ Đầu Đuôi

Trước Tiếp

Cả gia đình cùng nhau dùng bữa sáng, Tô Huyên muốn đứng để hầu hạ Trúc Lan ngay tức khắc bị Trúc Lan ngăn cản:

- Ngồi xuống ăn đi, trong nhà không nhiều quy củ vậy.

Tô Huyên cười nói: - Cám ơn mẹ ạ.

Trong đầu nàng ta đều là kinh nghiệm do biểu cô truyền thụ lại, biểu cô nhịn đau nhớ lại những gì năm đó hầu hạ mẹ chồng truyền đạt lại cho nàng ta chỉ hy vọng nàng ta có thể lưu lại ấn tượng tốt. Kết quả từ lúc bắt đầu dâng trà là nàng ta đã biết, kinh nghiệm của biểu cô hoàn toàn vô dụng ở Chu gia. Nhìn xem, nàng ta lại đoán đúng rồi, không cần hầu hạ dùng bữa, ngay cả nha đầu bên người Chu gia hầu hạ dùng bữa cũng không có nữa!

Sau khi dùng bữa xong, trong lòng Trúc Lan cảm khái nhìn Tô Huyên trở về cùng cô. Có căn luyện võ chính là rất tốt nha, thấy chưa, Tô Huyên chẳng mệt mỏi chút nào.

Tô Huyên đưa một cuốn sổ cho Trúc Lan rồi nói:

- Mẹ, đây là danh sách bà tử và nha hoàn hồi môn theo con qua đây.

Trúc Lan nhận lấy danh sách đếm qua: hai bà tử, bốn nha hoàn, bốn tên sai vặt là những người được dẫn theo vào Chu phủ. Bên trên danh sách còn có một ít người hầu hồi môn đều đang ở thôn trang.

Trúc Lan nói:

- Ta sẽ để cho Đinh quản gia ghi vào sổ, tiền hàng tháng của mấy nha đầu bà tử này sẽ do Chu phủ chi ra.

Tô Huyên là Quận chúa có địa vị, mà chỉ có mấy nha hoàn bà tử bên người. Tô Huyên vào cửa đã đoán rằng người hầu Chu gia đã cắt giảm qua, bằng không còn nhiều hơn, nàng sẽ không vì tiền hàng tháng mà hẹp hòi.

Tô Huyên cũng không tranh giành chuyện tiền hàng tháng với mẹ chồng:

- Cảm ơn mẹ.

Nàng có thể bù lại tiền hàng tháng từ những khoản khác, chỉ cần cuối năm chuẩn bị thêm lễ vật cho cha mẹ nhiều một chút là được!

Trúc Lan thấy Tô Huyên không mệt mỏi thì tranh thủ nói một chút về Chu gia:

- Chu gia không có nhiều quy củ nhưng mà cũng có một vài thứ cũng phải tuân theo quy củ. Thứ nhất, không được phép hãm hại người trong nhà. Thứ hai, bất kể mâu thuẫn lớn nhỏ giữa các phòng thì cũng phải nhất trí đối ngoại. Đây là điểm mấu chốt.

Tô Huyên thích hai quy củ này, đáp lời:

- Mẹ, con xin nhớ kỹ.

Trúc Lan vừa cười vừa nói:

- Chu gia không có chuyện thiếp thất, bất kể là có con trai hay không đều không cho nạp thiếp.

Tô Huyên hớn hở ra mặt, trong lòng vui muốn nở hoa. Nàng ta luôn hâm mộ Chu gia chỉ có một phu một thê, hóa ra là có quy củ này. Mặc dù nàng ta có lòng tin nắm giữ được Xương Trí nhưng mà được mẹ chồng cho một lời khẳng định thì còn gì bằng.

Trúc Lan tiếp tục nói:

- Ta sẽ nói rõ đầu đuôi với con trước rằng ta sẽ không nhúng tay vào bất kì chuyện gì giữa hai phu thê các con. Chuyện của phu thê hai đứa thì hai đứa tự mình giải quyết.

Tô Huyên cảm thấy mẹ chồng của nàng là mẹ chồng tốt nhất. Nàng đã gặp qua rất nhiều mẹ chồng chuyện gì cũng nhúng tay nên thật ra nàng ta cũng rất sợ, chữ hiếu lớn hơn trời. Rốt cuộc nàng ta cũng hiểu vì sao mối quan hệ mẹ chồng con dâu Chu gia lại hài hòa như vậy, có mẹ chồng như vậy mà không hài hòa thì còn gì là thiên lý nữa:

- Cảm ơn mẹ.

Trúc Lan thực sự rất thích Quận chúa, nói:

- Con cũng còn nhiều công chuyện phải làm, mau đi về đi!

Tô Huyên thật sự có việc phải làm, của hồi môn còn cần niêm phong và cất giữ. Nàng ta còn chưa sắp xếp đồ dùng thường ngày của mình nữa, không nhịn được mà xụ mặt kèm theo hai chữ đáng chết to đùng. Buổi sáng sau khi thức dậy, tiểu tướng công thẹn quá hóa giận. Nếu không phải còn cần dâng trà thì không biết muốn thuyết giáo nàng ta thêm bao lâu nữa. Trong lòng nàng thầm bĩu môi mắng hắn giả đứng đắn, hôm qua khi bị đè hắn cũng đâu phảng khán đâu.

Tô Huyên nghĩ nghĩ lại không kiềm được mà khuôn mặt đỏ bừng, tiểu tướng công có còn nhỏ đi nữa thì cũng là nam nhân:

- Mẹ, con về trước đây.

Trúc Lan: “…”

Sao cô lại có cảm giác nghẹn họng thế này, hồi nãy giống như có bong bóng màu hồng bay phấp phới xung quanh!

Tô Huyên trở lại viện, nàng ta cũng không xa lạ gì với hậu viện của phủ nha do nàng ta đã tham gia quá nhiều tiệc mời. Trong viện có bốn căn cũng được xem là khá lớn, của hồi môn được để ở ba gian phòng. Sau khi kiểm tra của hồi môn, Tô Huyên trở về phòng thì thấy Xương Trí đã quay lại.

Xương Trí lặng lẽ lấy ra giấy nợ đưa cho Tô Huyên nói:

- Đại ca nói thành hôn thì phải nói rõ mọi chuyện với nương tử.

Hắn cảm thấy đại ca quá xấu rồi, đại ca đang ghét bỏ hắn mãi không trả nợ cho nên mới nói hắn nói rõ mọi chuyện. Cơ mà, đúng là hắn cũng không nên giấu diếm.

Tô Huyên cầm lấy giấy nợ nhìn qua, im lặng một lúc rồi nói:

- Tới một văn tiền chàng cũng chưa trả?

Xương Trí lúng túng vuốt mũi. Hắn là người duy nhất trong nhà không có túi tiền riêng, hắn cất ngân lượng vào trong hộp cũng vô ích:

- Tiền hàng tháng không đủ.

Tô Huyến nghiến răng, nàng ta biết tiền hàng tháng của Chu gia là bao nhiêu. Chu gia không giống như một vài nhà quan khác, muốn ăn gì còn cần phải thưởng bạc cho nhà bếp. Tất cả mọi chi phí ăn mặc ở Chu gia hoàn toàn không cần bạc, đều xuất từ sổ cái. Tiền hàng tháng của Chu gia thành Tân Châu rất cao, làm sao lại không đủ được!

Tô Huyên xé nát giấy nợ, Xương Trí lạnh cả sống lưng:

- Đừng xé, còn chưa trả bạc đâu đấy!

Tô Huyên lạnh lùng đứng dậy lấy ra hộp đựng tiền trong phòng. Nàng ta có tổng cộng ba hộp, một cái đựng khế đất, một cái đựng ngân phiếu mệnh giá cao, còn cái mà bây giờ nàng ta đang ôm là tiền tiêu dùng.

Xương Trí trừng to mắt nhìn nương tử mở hộp đựng tiền ra, nghĩ đến hộp đựng tiền rỗng tuếch của mình mà lập tức co rút cổ lại.

Tô Huyên lấy ra mệnh giá năm mươi lượng bạc nhỏ nhất trong hộp đưa cho Xương Trí rồi nói:

- Đem trả cho đại ca ba mươi lượng.

Xương Trí ngượng ngùng nói:

- Ta làm sao có thể lấy bạc của nương tử được chứ, để ta từ từ trả là được.

Khó có khi bị đả kích, hắn giống như là người duy nhất trong nhà không có nguồn thu nhập, hắn mím môi nhìn nương tử, trong lòng ưu thương, có muốn sao chép tranh không?

Tô Huyên bật cười, hiếm thấy người không coi trọng tiền bạc lại buồn phiền:

- Của ta cũng là của chàng, chúng ta là phu thê. Cứ trả tiền cho đại ca trước đi rồi sau này chàng từ từ trả lại cho ta là được.

Nợ nàng ta càng nhiều càng tốt. Đương nhiên nàng sẽ không nói ra cho tiểu tướng công biết.

Lỗ tai Xương Trí đỏ ửng. Bọn họ là vợ chồng. Hắn nhìn tờ ngân phiếu nói:

- Vậy ta nghe nương tử.

Tô Huyên: - Tốt.

Xương Trí đi tới cửa thì khựng lại, ho khan một tiếng nói:

- Nhưng sau này không được phép to gan như vậy nữa.

Tô Huyên đỏ bừng mặt sau đó nghiến răng nghiến lợi nghĩ, tiền lãi bạc Xương Trí thiếu nợ nàng nhất định phải lấy nhiều hơn mấy phần mới được!

*****

Vào buổi trưa, Tuyết Hàm và Dung Xuyên cùng trở về. Dung Xuyên cũng Tuyết Hàm đi mua đàn nhưng Trúc Lan thấy hai người đi tay không về bèn hỏi:

- Không lựa được cây đàn nào phù hợp sao?

Tuyết Hàm cảm thấy ngày hôm nay cực kỳ xui xẻo:

- Mẹ, có đàn phù hợp nhưng lại bị người khác mua trước mất rồi.

Trúc Lan: - Cửa hàng khác không có sao?

Trước Tiếp