Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 508: Sao Lại Quay Về?

Trước Tiếp

Lễ thành hôn của Xương Trí diễn ra, Chu Thư Nhân và Trúc Lan đã có kinh nghiệm với việc con trai lấy vợ. Trúc Lan vui mừng khôn xiết khi con trai cưới vợ về nhà, rốt cuộc cũng đã có người quản lý Xương Trí, sau này có thể phủi tay bỏ mặc cho Quận chúa rồi.

Xương Trí mặc bộ áo cưới lên người trông cực kỳ anh tuấn, cưỡi một con ngựa cao to xuất phát từ Chu gia đi đến tòa phủ đệ của Quận chúa trong thành Tân Châu rước dâu. Lúc này, trên đường lớn, người đứng đầy hai bên đường cốt yếu chờ mong có thể nhìn xem Chu ngũ công tử trông như thế nào ít nhất một lần.

Bên này, Trúc Lan và Chu Thư Nhân đang đón tiếp khách khứa. Từ lúc Xương Trí bị gài, đây là lần đầu tiên Trúc Lan gặp Mẫn Lưu thị. Chuyện mới trôi qua được mấy tháng mà Mẫn Lưu thị đã già đi trông thấy, tóc bạc trên đầu đã không thể che, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng hằn sâu hơn. Y phục lộng lẫy cũng không thể làm nhoè đi sự phờ phạc của Lưu thị.

Trúc Lan cũng đã nghe được một ít tin tức, nói rằng Mẫn tứ tiểu thư - con gái ruột của Mẫn Lưu thị sống không tốt lắm. Từ lúc gả vào phủ Ngũ hoàng tử, nàng ta vẫn luôn sinh bệnh, mãi mà không khỏe lên được. Bây giờ Ngũ hoàng tử rời kinh thì cuộc sống của Mẫn tứ tiểu thư càng không dễ chịu. Về phần Mẫn tam tiểu thư ở phủ Tam hoàng tử, nghe đâu còn thảm hơn.

Trúc Lan nhìn Nhiễm Tề thị đứng bên cạnh mình, trái lại thì Nhiễm tam tiểu thư sống ở phủ Thái Tử cũng coi là khá tốt. Ít nhất không bị Thái Tử phi làm khó dễ và Thái Tử cũng không lạnh nhạt với nàng ấy, không gây ra sóng gió gì thì sẽ bình an thôi. Nhiễm Tề thị nhìn Lưu thị một cách mỉa mai, chẳng muốn tranh cãi. Bây giờ, thị chỉ mong rằng con gái của thị có thể bình an, thị quay sang nói với Dương thị:

- Hôm nay là ngày vui của Chu phủ, chúc mừng.

Trúc Lan rất khách khí với Nhiễm Tề thị, ít ra Nhiễm Tề thị chưa từng mưu hại Chu gia: - Cảm ơn.

Mẫn Lưu thị nắm chặt khăn tay, trong lòng nhói đau. Đây là khoảng thời gian cực kỳ khốn đốn đối với Mẫn gia, trước đó, Mẫn gia không chỉ bỏ ra một lượng bạc lớn cho Nhị hoàng tử, mà còn phải đi đưa nhân tình, của cải phong phú đã tiêu phí đi không ít. Cả con gái của thị, con gái mới bây lớn, đang trong độ tuổi như hoa như ngọc đã bị hủy cả một đời. Thị hận Ngũ hoàng tử, Ngũ hoàng tử vô hại vậy mà lại bị hạ độc mãn tính, quả thật là đang muốn mạng của con gái thị mà.

Trúc Lan cảm nhận được ánh mắt của Lưu thị nhìn cô có phần sắc bén. Nhưng mà hôm nay đang là ngày vui của Chu gia, cô sẽ không so đo với thị ta.

Thời gian trôi rất nhanh, mới đó mà đã nghe thấy tiếng pháo nổ vang trước cửa nhà. Xương Trí đón tân nương tử trở về rồi. Trúc Lan vui mừng hớn hở đứng dậy đi ra tiền viện, tân lang và tân nương đã đi vào viện. Trúc Lan nhận thấy được sự khẩn trương của Xương Trí, tên nhóc này cực kỳ cứng ngắc đi về phía trước, trái ngược hoàn toàn với vẻ trang nhã của Quận chúa. Trúc Lan và Chu Thư Nhân ngồi xuống nhìn tân lang và tân nương bái đường thành thân. Toàn bộ quá trình diễn ra suôn sẻ, sau đó đôi tân hôn được đưa vào động phòng.

Trong phòng tân hôn, hỉ nương vừa nói xong những lời chúc cát tường như ý. Xương Trí cũng không còn là người cái gì cũng không biết, mấy ngày nay các ca ca đã dạy hắn không ít, sợ hắn làm ra trò cười trong phòng tân hôn. Xương Trí nghe được Tô Huyên nói sinh thì mặt lập tức đỏ bừng, đầu như muốn bốc ra khói.

Lý thị cười khanh khách không ngừng được:

- Xương Trí nên ra tiền viện đi, ở đây đã có chúng ta rồi!

Xương Trí đứng dậy đi được hai bước rồi quay người nói với Tô Huyên đang ngồi trên giường tân hôn:

- Ta biết là nàng ăn rất mạnh, bận rộn từ sáng tới giờ chắc là nàng cũng đói rồi. Ta đã nói Kỳ Mặc chuẩn bị cho nàng hai đĩa sủi cảo, nếu như ăn không đủ thì nàng muốn ăn cái gì thì nói với các tẩu tử.

Tô Huyên: “…”

Tô Huyên tự nhủ trong lòng không thể tức giận, nhất định không được tức giận, tức giận với một tên ngốc là nàng ta thua. Nhưng mà nàng ta không nhịn được cơn tức giận này, bây giờ mới vừa thành thân đã hủy đi thanh danh của nàng ta, cái gì mà hai đĩa sủi cảo không đủ để nàng ta ăn?

Lý thị lúng túng, hình như thị cảm giác được Quận chúa đang cố gắng kìm nén bản thân, nếu tiểu thúc còn không đi nữa là sẽ bị đánh tới nơi:

- Chuyện đó, mọi người ở tiền viện chắc cũng đang chờ đệ đấy, mau đi đi.

Xương trí yên tâm mới chịu nhấc chân rời đi.

Triệu thị chờ Xương Trí đi khuất bóng rồi mới không nhịn được mà bật cười thành tiếng, Đổng thị cũng cười theo. Tô Huyên lập tức đỏ bừng cả mặt, nàng ta không phải là vì xấu hổ mà là vì bị chọc tức.

Nhớ tới quá khứ sao chép kinh Phật, Lý thị rùng mình, nhìn người vừa mới nhận chức Ngũ đệ muội đầy đồng tình. Nàng ta vỗ vai Ngũ đệ muội, thiên ngôn vạn ngữ trong lòng cũng chỉ nói ra được hai chữ: - Vất vả.

Tuyết Hàm cũng muốn cười phá lên, nếu như không phải Thủy bà tử đứng bên cạnh nhìn nàng chằm chằm thì nàng đã cười bò ra sàn rồi. Thật sự làm nàng cười muốn chết mất, nàng thấp giọng nói với Ngô Ninh:

- Ta cảm thấy nhất định Ngũ ca sẽ bị đánh.

Khuôn mặt Ngô Ninh cũng nhịn cười tới đỏ bừng, gật đầu đồng ý: - Ừm.

Tuyết Hàm kéo Ngô Ninh đi tới:

- Chào Ngũ tẩu đi.

Ngô Ninh nói theo: - Chào Ngũ tẩu ạ.

Tô Huyên cười với hai cô nương trước mặt rồi gật đầu với Mạnh bà tử, Mạnh bà tử lấy ra hai bao lì xì đã được chuẩn bị sẵn ở trong túi để cho Tô Huyên đưa cho hai cô nương: - Cầm lấy.

Đây là bao lì xì chuẩn bị cho đám trẻ.

Tuyết Hàm và Ngô Ninh vui vẻ nhận lấy, Ngọc Sương và Ngọc Lộ ở phía sau cũng đi tới: - Ngũ thẩm.

Tô Huyên cười híp mắt quan sát hai cháu gái của Chu gia. Người lớn hơn một chút là Ngọc Sương, mái tóc đã che khuất nhưng vẫn không thể che giấu được ánh mắt của nàng ấy, cô nương này là người đẹp nhất Chu gia. Nhưng mà trái lại thì nàng ta khá thích Ngọc Lộ bụ bẫm hơn, dáng vẻ ngu ngơ càng làm cho người ta yêu thích. Tô Huyên đưa bao lì xì cho hai nàng, chỉ là nhẹ hơn so với hai cái của Tuyết Hàm và Ngô Ninh.

Tuyết Hàm kéo tay Ngô Ninh nói:

- Ngũ tẩu, tụi muội đi ra ngoài trước.

Dù sao thì mấy người các nàng đều là các cô nương chưa gả ra ngoài, ở đây lâu cũng không tốt. Tuyết Hàm và Ngô Ninh đưa bao lì xì của mình cho bà tử bên người rồi dắt tay nhau đi ra tiệc rượu ở hậu viện.

Trúc Lan ngồi một lúc thì thấy con gái và Ngô Ninh trở lại bèn xoay người nói chuyện với Nhiễm Tề thị. Nhiễm Tề thị nhìn Ngô tiểu thư bên cạnh Chu tiểu thư. Vẫn là Chu gia có lòng, thị cho rằng Ngô tiểu thư đã về nhà, không ngờ nàng ấy lại trở lại.

Tuyết Hàm đã quen với việc bị người khác quan sát, cũng sẽ không rơi mất miếng thịt nào nên yên tâm ăn. Còn Ngô Ninh thì không có khả năng như Tuyết Hàm, mới ăn mấy miếng đã no bèn cúi đầu rời đi trước. Vườn hoa Chu gia rất yên tĩnh. Bây giờ hầu hết mọi người đều ở chỗ tiệc rượu. Ngô Ninh thích yên tĩnh nên nàng ấy bước nhanh đến dưới giàn nho, cây nho đã kết trái khoảng vài tháng nữa là ăn được. Ngô Ninh vừa bước vào dưới giàn nho thì sửng sốt, nàng ấy ngẩn người nhìn Thi công tử đang ngồi trên ghế nhắm mắt dưỡng thần quên mất phản ứng. May là Vệ bà tử phản ứng nhanh kêu lên:

- Tiểu thư.

Tiếng gọi "tiểu thư" đã làm Ngô Ninh tỉnh táo lại, đồng thời cũng làm cho Thi Khanh tỉnh giấc. Hai người đối mắt nhìn nhau, Ngô Ninh hốt hoảng chào:

- Làm phiền Thi công tử.

Vừa nói xong, Ngô Ninh đã hoảng loạn nhanh chân bỏ đi, đi được mấy bước lập tức chuyển thành chạy thật nhanh.

Thi Khanh rũ mắt xuống để người khác không thể thấy được tâm trạng của hắn, ngón tay tinh tế đè lên trán. Hắn là người thứ nhất giúp Xương Trí cản rượu, những quan gia công tử này cũng không khách khí với hắn, vừa tới đã lấy rượu mạnh ra uống cạn mười mấy chén liên tục. Để không làm trò cười cho mọi người, hắn đi ra ngoài hóng gió giải rượu. Vốn tưởng rằng vườn hoa sẽ không có ai, không ngờ được lại chạm mặt Ngô tiểu thử.

Sau khi trở về từ vườn hoa, Ngô Ninh nhốt mình trong phòng ngủ, còn Vệ bà tử đứng ở ngoài cửa. Tim của nàng ấy đập rộn lên liên hồi, thiếu nữ hoài xuân nhưng mà đối tượng hoài xuân lại không được. Ngô Ninh ngồi ở trên ghế, hai tay nắm chặt bao lì xì. Nàng ấy cho là bản thân có thể bình tĩnh đối mặt nhưng nàng ấy đã đánh giá cao bản thân mình rồi. Lẽ ra nàng ấy không nên quay lại, lẽ ra ban đầu nàng ấy nên đáp ứng để ca ca chọn một đối tượng không tệ để tính chuyện trăm năm.

Tiệc rượu buổi chiều cũng đã tàn, Trúc Lan và Chu Thư Nhân tiễn một đợt nối tiếp một đợt khách khứa. Đợi đến khi tất cả mọi người đã ra về thì hai người cũng đã cực kỳ mệt mỏi. Dù cho nhận được không ít lễ vật, hai người cũng không vui vẻ là bao.

Trúc Lan thay quần áo, nói:

- Em muốn ngủ một lát, anh có muốn nghỉ ngơi một lát luôn không.

Trước Tiếp