Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân chỉ vào trang sức trên đầu Trúc Lan, nói:
- Đoán được nhờ trang sức ngọc trai mà con gái mang về.
Trúc Lan sửng sốt một lát, kịp phản ứng lại:
- Ý anh là Từ gia tính lén vớt trân châu? Từ gia muốn dùng chuyện này để gài Lý thị vào tròng, từ đó kéo cả Chu gia xuống nước sao?
Chu Thư Nhân gật đầu:
- Nếu không như vậy, thì anh không nghĩ ra được cách nào mà chỉ cần dùng một chiếc thuyền đánh cá là có thể gài được nhà chúng ta. Thật ra chuyện vớt lén vẫn luôn có, tiếp tục điều tra cẩn thận sẽ phát hiện, rất nhiều ngư dân giỏi lặn ở các làng chài đột nhiên biến mất là do bị bắt lên thuyền vớt ngọc trai. Mấy thế lực có bối cảnh hùng hậu muốn rửa trân châu mình vớt lén dễ hơn.
Trúc Lan im lặng, Chu Thư Nhân nói đúng, cổ đại chưa phát triển khoa học kỹ thuật, dù nghiêm ngặt thế nào cũng không có camera theo dõi, có quá nhiều lỗ hổng. Chỉ cần tìm một hòn đảo ngoài biển làm căn cứ thì rất khó điều tra ra được:
- Nếu bị bắt được vớt lén là tội rất nặng đúng không.
Chu Thư Nhân châm một chén trà cho mình, nói:
- Ừ, để cấm việc vớt lén nên triều đình quy định đây là tội lớn trong bộ luật, nặng thì chém đầu, nhẹ thì xét nhà. Nghĩa là có người muốn diệt sạch Chu gia.
Trúc Lan mím môi, cái bẫy này đủ sâu:
- Vậy xem ra Từ gia theo phe người chê anh cản đường rồi, anh nói xem sẽ ai là đây?
Chu Thư Nhân ngẫm lại một lần trong lòng: Thái Tử là chắc chắn không thể rồi; Nhị hoàng tử chỉ mới tiếp xúc vài lần, thật ra Nhị hoàng tử rất kiêu ngạo, thích giải quyết mọi chuyện trực tiếp hơn; Tam hoàng tử thì chưa từng gặp bao giờ nên cứ để đó; Tứ hoàng tử là kẻ tàn nhẫn thành ra cũng có hiềm nghi; còn Ngũ hoàng tử à, hôm nay đã gặp người rồi, nhưng chỉ sợ sau lưng Ngũ hoàng tử còn có người mưu trí khác, ví dụ như Diêu Hầu gia. Diêu Hầu gia cũng có hiềm nghi rất lớn, Chu Thư Nhân đếm thử, đúng là anh ngáng đường nhiều người quá!
Chu Thư Nhân đặt chén trà xuống, nói tiếp:
- Mặc kệ là ai tính kế, chỉ cần biết đang có người vớt lén là được. Hơn nữa còn là một đường dây vớt ngọc trai lén, và Từ gia là điểm đột phá đó. Nếu bắt được thì chắc chắn đây là án lớn có thể gây rúng động triều đình.
Anh có linh cảm, chắc chắn đường dây vớt lén này không đơn giản, nói không chừng còn tìm được vài thứ khiến triều đình chấn động nữa cơ. Chu Thư Nhân vuốt râu, muốn kéo Chu gia xuống nước làm kẻ chết thay thì phải chuẩn bị sẵn tinh thần để chết.
Lúc này, Tống bà tử ra ngoài đã về rồi, Trúc Lan cầm thắt lưng còn chưa thêu xong lên, đổi đề tài nói với Chu Thư Nhân:
- Thiệp mời đám cưới, em đã chuẩn bị xong hết rồi, danh sách cũng liệt kê xong, lát nữa anh xem thử coi còn sót ai thì anh bổ sung nhé.
Chu Thư Nhân: - A, được.
Hai người trò chuyện vẩn vơ, lúc Chu Thư Nhân đứng dậy đi tới thư phòng thì Trúc Lan nói:
- Anh cũng nói với mấy đứa lão Nhị đi, mấy đứa bọn nó muốn mua ngư trường, đừng để bị người ta gài bẫy.
Chu Thư Nhân hiểu ngay, Trúc Lan đang sợ Từ gia không tính kế được Lý thị, nếu còn chưa chịu từ bỏ sẽ tìm tới đám lão Nhị:
- Biết rồi.
Chu Thư Nhân đến thư phòng, bảo Cẩn Ngôn đi gọi mấy đứa Chu lão đại đến thư phòng.
Chu Thư Nhân ngồi đọc sách một lát thì bốn đứa con trai cũng tới đủ, đứng xếp hàng ngang. Chu Thư Nhân để sách xuống nhìn mấy đứa con trai hời nay, đúng là thay đổi quá nhiều. Lúc mới tới đây, lão Đại và lão Nhị chỉ là những gã nhà quê chân đất. Bây giờ nhìn mà xem, trên tay đeo nhẫn, bên eo đeo ngọc bội, quần áo trên người bằng tơ lụa, cuối cùng không nhìn ra bóng dáng của mấy năm trước nữa.
Chu Thư Nhân không nói lời nào, chỉ dùng mắt đánh giá khiến đám Chu lão đại thấp thỏm. Đám Chu lão đại thành thật đứng không dám động đậy chút nào, trong lòng thì đang ngẫm lại những chuyện mình đã làm, rất sợ cha tìm bọn họ tới là để tính sổ. Phải biết rằng cha rất bận nên hiếm khi nào kêu hết huynh đệ bọn họ tới, nhất là vào ngày được nghỉ.
Chu Thư Nhân nhìn mấy đứa con trai hời mà cạn lời, anh chỉ nhìn có một lúc mà trán tụi nó toát mồ hôi rồi, là do sợ anh chứ gì:
- Đừng nghĩ vớ va vớ vẩn, cha gọi các ngươi tới đây là để dặn các ngươi một câu: làm gì cũng phải chắc chắn, đừng chỉ biết lao đầu vào lợi ích. Các ngươi nhớ kỹ cho cha, trên đời này không có gì là miễn phí, đều phải trả giá đắt mới có được.
Chu lão đại từng trải nên đã thông minh hơn:
- Cha, có phải xảy ra chuyện gì rồi không?
Chu Thư Nhân tặng cho Chu lão đại ánh mắt tán thưởng, đứa khờ khạo lúc trước cũng khôn khéo hơn rồi, tốt lắm: - Ừ.
Chu lão đại nhìn ra sự tán thưởng của cha, tuyệt quá, tâm trạng căng thẳng ban nãy lập tức lâng lâng, nhếch miệng cười ngây ngô.
Chu lão nhị thấp thỏm, mồ hôi trên trán chảy xuống:
- Cha, lại có người muốn hãm hại Chu gia sao?
Chu Thư Nhân nhìn chằm chằm Chu lão nhị, thằng này vừa về chưa bao lâu, thường xuyên đi ra ngoài, ban ngày hiếm khi ở nhà, híp mắt:
- Sao thế, có người tới tìm ngươi à?
Chu lão nhị nuốt nước bọt, nói:
- Cha, con và đại ca, tam đệ muốn mua một ngư trường. Hôm qua con quen được một hộ thương nhân, nói… nói là thuyền đánh cá lời nhiều hơn. Con chưa đồng ý, đang định tìm hiểu thêm thông tin ạ!
Chu Thư Nhân buông chén trà trong tay xuống, sức hơi mạnh nên chén trà bị nện xuống mặt bàn:
- Hộ thương nhân này họ gì?
Hóa ra không chỉ tới tìm Lý thị mà còn tìm Xương Nghĩa nữa à?
Tim Chu Xương Nghĩa nhảy lên thình thịch, nuốt nước bọt, trong giọng nói của cha mang theo sự tức giận, vậy đúng là có vấn đề rồi:
- Thương nhân họ Trương ạ, kinh doanh mặt hàng hải sản, hắn nói rất nhiều thuyền đánh cá hốt bạc lắm.
Chu Thư Nhân ghi nhớ:
- Cha mặc kệ chuyện các ngươi mua ngư trường, nhưng thuyền đánh cá thì tuyệt đối không được động vào, nếu ai dám lén lút thì đừng trách ta tàn nhẫn.
- Vâng ạ.
Xương Liêm cảm thấy ánh mắt của cha giống như dao, cắm kín hết người bọn họ:
- Cha, có người tính kế Chu gia chúng ta sao?
Chu Thư Nhân ừ một tiếng chứ không giấu diếm:
- Mấy đứa các ngươi nhớ cho kỹ, ra ngoài lúc nào cũng phải cảnh giác.
Đám Chu lão đại nhớ kỹ, Xương Trí mím môi:
- Cha, Tô Huyên cũng có thuyền đánh cá.
Khóe miệng Chu Thư Nhân run rẩy:
- Đó là của huyện chúa, con không cần quan tâm.
Từng hành động cử chỉ của huyện chúa đều có người giám sát, hơn nữa theo trí thông minh của huyện chúa thì nàng ta biết cái gì nên chạm cái gì không nên chạm hơn người khác nhiều.
Xương Trí ngậm miệng lại, trong lòng lại nghĩ, hắn cảm thấy nên đưa cho Tô Huyên một bộ sách luật, sau này có thể bảo Tô Huyên chép lại sách luật để luyện chữ, ánh mắt Xương Trí dời về phía kệ sách. Rất nhanh đôi mắt đã trợn tròn, trên kệ sách có thêm mấy cuốn mà hắn chưa thấy bao giờ, mặc dù hắn có ít cơ hội được tới thư phòng cũng cha, nhưng hắn biết cha xếp sách theo quy luật, sách nào nên đặt ở đâu thì sẽ đặt ở đó, cái nào dư ra thì chắc chắn là mới có, hắn ép bản thân dời mắt khỏi sách:
- Cha, con có thể mang sách luật về không?
Chu Thư Nhân hoàn toàn sững sờ vì hành động của Xương Trí:
- Con muốn xem à?
Xương Trí hơi ngượng ngùng, lỗ tai đỏ bừng:
- Con muốn mượn về chép một bộ cho Tô Huyên, để nàng ấy tập chép lại.