Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1840: Làm Cha

Trước Tiếp

Chu hầu phủ

Trúc Lan đang chơi cờ với hoàng trưởng tôn. Đúng vậy, cô đã lớn tuổi rồi mà còn chơi cờ với một thằng nhóc, đã thế còn ngang tay, điều này khiến cô cảm thấy hơi mất mặt.

Trúc Lan đặt quân cờ xuống, cuối cùng cũng chiếm được ưu thế. Giọng điệu Trúc Lan nhẹ nhàng:

- Ta thắng.

Hoàng trưởng tôn để quân cờ trong tay xuống, nói:

- Hôm nay được học hỏi thêm, cảm ơn phu nhân chỉ bảo.

Trúc Lan thấy thích cậu bé bụ bẫm này quá, đúng là đáng yêu như lời Chu Thư Nhân nói. Cô đáp:

- Ta thường nghe nói điện hạ thông minh, hôm nay mới được chứng kiến.

Hoàng trưởng tôn hơi hất cằm lên, nó chơi cờ với hoàng gia gia từ nhỏ lận đấy:

- Do hoàng gia gia dạy giỏi đấy ạ.

Trúc Lan biết hoàng trưởng tôn sáng dạ, trông thì bé nhưng đầu óc rất lanh lợi. Thấy Thanh Tuyết bưng trái cây vào, cô cười nói:

- Điện hạ ăn ít trái cây nhé?

Nhà không thiếu trái cây nhất cái đất Kinh Thành này là Chu hầu phủ.

Hoàng trưởng tôn thích ăn trái cây nên đáp:

- Vậy con không khách sáo đâu.

Trái cây vẫn chưa được cắt ra, mặc dù biết Hầu phủ an toàn nhưng công công chăm sóc cho hoàng trưởng tôn vẫn kiểm tra thử, sau đó mới cắt một ít cho hoàng trưởng tôn ăn, tuy nhiên không cho ăn nhiều vì thằng bé còn nhỏ sợ bụng yếu.

Trúc Lan ăn vài miếng rồi bắt đầu đọc báo, trên báo toàn những mẩu tin về cải cách khoa cử.

Thằng bé nghiêng đầu, hỏi:

- Phu nhân cũng thích đọc báo sao?

- Đúng vậy.

Thằng bé lại nói: - Hoàng gia gia và phụ thân cũng thích, nhưng cái họ thích xem nhất là dân sinh ẩn sau các bài báo. Hoàng gia gia nói trong lòng quân chủ phải có dân thì đó mới là quân chủ tốt.

Trúc Lan ngạc nhiên khi biết Hoàng Thượng dạy hoàng trưởng tôn đạo làm vua, sau đó lại vui mừng. Điều này chứng tỏ Thái Tử chắc chắn sẽ thuận lợi kế vị.

Mấy năm nay Tam hoàng tử đã yên phận lại rồi, mấy vị hoàng tử khác cũng nhận thấy điều đó, Vương gia lại càng thu mình hơn, những hoàng tử có huyết thống với Vương gia cũng dần xa cách Vương gia.

Chương phi nuôi thứ tử của Vương chiêu nghi. Vì vốn không phải mẹ con ruột nên giữa họ có ngăn cách, Thất hoàng tử nhỏ tuổi nhất có ý định gì cũng không có cơ hội.

Còn mẹ Lục hoàng tử - Chương mỹ nhân thì có xuất thân thấp kém, nên vừa không có nhà ngoại ủng hộ lại vừa không được thiên vị. Ngoài Nhị hoàng tử vẫn chưa cam lòng thì những hoàng tử khác đã không còn hi vọng nữa rồi.

Trúc Lan nghĩ chuyện Thư Nhân trở thành sư phụ của hoàng trưởng tôn chính là cú sốc lớn nhất đối với Nhị hoàng tử. Chuyện này có khác gì Hoàng Thượng đang tỏ thái độ về việc Thái Tử kế vị đâu!

Tin hoàng trưởng tôn tới Chu hầu phủ làm khách truyền ra rất nhanh, không bàn tới Hộ Bộ nơi Chu Thư Nhân làm việc, chỉ riêng những bộ khác đã bắt đầu bàn tán xôn xao rồi.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,

Lễ Bộ

Nhờ chuyện cải cách khoa cử mà Xương Nghĩa cũng nổi bật hơn rất nhiều, nếu xét xem ai ở Lễ Bộ là người học nhiều kiến thức của người nước ngoài nhất thì Xương Nghĩa thứ hai không ai thứ nhất.

Xương Nghĩa nghiên cứu học tập nhiều năm không phải phí công, mới cho phổ biến sách mới trên cả nước là hắn đã gần đạt tới cấp đại sư rồi. Điều này khiến Lễ Bộ trợn mắt há hốc mồm rất lâu. Và vì cải cách khoa cử, Lễ Bộ cũng phải học kiến thức mới nên thường xuyên có người tới hỏi Xương Nghĩa khiến hắn không thể sống âm thầm như trước được nữa. Về sau, Xương Nghĩa cảm thấy chờ khoa cử cải cách thêm mấy kỳ thì hắn cũng có thể thi thử một lần, lòng tự tin đột nhiên tăng vọt!

Xương Nghĩa phụ đạo cho đồng liêu ở Lễ Bộ nên cũng được tôn trọng hơn, lần này không phải vì bối cảnh gia đình mà Xương Nghĩa dùng thực lực để nhận được sự tôn trọng đó. Chỉ là ánh mắt đồng liêu nhìn hắn hôm nay ánh lên sự ghen tị, sau khi nghe ngóng hắn mới biết hoàng trưởng tôn tới nhà mình làm khách!

Đối mặt với sự dò hỏi, Xương Nghĩa nói:

- Ta cũng không rõ lắm, không biết gì hết, mấy ngày rồi ta có về nhà đâu.

Mặc dù không phải hắn ra đề, hắn không cần ở lại trường thi nhưng cũng không được về nhà trong quá trình diễn ra kỳ thi!

   -

Hộ Bộ

Chu Thư Nhân và Trương Cảnh Hoành trò chuyện với nhau. Anh nói:

- Khâu Duyên tính về hưu, ngài ấy đề cử ngươi đảm nhiệm chức thị lang.

Trương Cảnh Hoành sửng sốt: - Ta ư? Ta tưởng ta...

Chu Thư Nhân cười nói:

- Ơn trên vẫn luôn nhớ chiến tích của ngươi những năm qua.

Trương Cảnh Hoành thật sự cho rằng mình sẽ làm ở vị trí hiện tại đến hết đời. Từ khi con trai đính hôn suôn sẻ mà bên trên không có phản ứng gì, y đã cảm thấy thỏa mãn rồi. Giờ lại báo cho y biết còn có tin vui này ư?

Chu Thư Nhân thầm nghĩ hiện tại thái bình thịnh thế, nhờ giống lúa mới và quốc sách những năm gần đây nên hoàng quyền đã đạt tới đỉnh cao. Điều bá tánh muốn rất đơn giản, đó là ăn no mặc ấm. Cho dù là hoàng tử tiền triều thì có sao, chỉ có bị điên mới muốn đi lật đổ những thứ hiện tại. Vậy nên trong lòng Hoàng Thượng, mặc dù Trương Cảnh Hoành là hậu duệ tiền triều nhưng y không có chỗ dựa, hơn nữa cũng thật sự an phận nên Hoàng Thượng sẵn lòng cho cơ hội.

Trương Cảnh Hoành không ngốc, vội nói:

- Hạ quan xin thề sẽ trung thành với Hoàng Thượng cho đến chết.

Quan hệ giữa y và Khâu Duyên cũng không tệ lắm, nhưng y biết Khâu Duyên là người rất cẩn thận, sẽ không mạo hiểm đi tiến cử y, nên hiển nhiên là Hoàng Thượng đã ám chỉ trước chuyện này.

Chu Thư Nhân cười, nói:

- Sau này làm việc cho tốt vào.

Trương Cảnh Hoành thử hỏi:

- Vậy đại nhân gì sao?

Y đã sớm có cảm giác đại nhân chuẩn bị rời khỏi Hộ Bộ.

Chu Thư Nhân vuốt râu:

- Ngươi không thấy râu ta bạc trắng hết rồi hả, tất nhiên là ta có chỗ ta phải đi.

Dưới sự quản lý của anh, Hộ Bộ đã được cải cách hoàn toàn. Cho dù anh không còn ở đây, Hộ Bộ cũng không xảy ra sai sót được. Bây giờ toàn bộ tâm trí anh đều dồn hết lên người hoàng trưởng tôn, bởi vì hoàng trưởng tôn mới là tương lai của triều đại nhà Trương, là hi vọng cải cách của quốc gia.

Hơn nữa anh cũng nên nghỉ ngơi một chút, anh và vợ đã làm đủ nhiều rồi, đã ươm mầm hạt giống nên trồng, họ cũng muốn trải qua cuộc sống nhẹ nhàng thảnh thơi.   

Buổi chiều, Chu Thư Nhân rời Hộ Bộ về nhà sớm hơn giờ tan làm, bất ngờ khi thấy hoàng trưởng tôn vẫn còn ở đây:

- Điện hạ chờ lão thần ư?

Hoàng trưởng tôn gật đầu: - Phải.

Chu Thư Nhân đi thay quan phục trước, sau đó trở ra:

- Hôm nay điện hạ chơi vui không?

Hoàng trưởng tôn gật đầu:

- Vui, cảnh sắc ở Hầu phủ rất đẹp, hơn nữa Hầu phủ rất náo nhiệt.

Chu Thư Nhân cười: - Lão thần dẫn điện hạ đến thư phòng ở tiền viện nhé?

- Được thôi, hoàng gia gia nói có rất nhiều người muốn trộm thư phòng của Chu hầu phủ.

Chu Thư Nhân cười khẩy một tiếng, người muốn trộm nhất là Hoàng Thượng thì có. Hoàng Thượng chép hết đề thi trong thư phòng rồi, bây giờ hầu hết bộ đề đang bán trên thị trường đều từ thư phòng nhà anh mà ra. Cũng may Hoàng Thượng trả tiền, còn viết tên mấy đứa Xương Trí lên sách.

Nhớ đến sách, khóe miệng Chu Thư Nhân lại nhếch lên. Bộ sách Minh Thụy biên tập cho học viện nam tử đã được in ấn rồi. Sau này Minh Thụy sẽ đi theo con đường giáo dục, tương lai của nó không cần anh phải nhọc lòng.

Đến thư phòng ở tiền viện, hoàng trưởng tôn nhìn kệ sách:

- Quào, nhiều sách quá.

Chu Thư Nhân bế hoàng trưởng tôn đến trước kệ sách thứ ba, nói:

- Những cuốn sách này là thái gia gia của điện hạ thưởng cho lão thần, lần nào được thưởng lão thần cũng phải trợn tròn mắt. Toàn bộ là sách chép, đến một cuốn sách gốc cũng không có.

Keo thấy sợ. Vào ngày giỗ năm thứ ba Thái Thượng Hoàng vẫn không báo mộng cho anh, còn việc có báo mộng cho Hoàng Thượng không thì anh không biết.

Hoàng trưởng tôn im lặng, suy nghĩ một hồi mới mở miệng nói:

- Sau này con sẽ cho sư phụ sách gốc!

Chu Thư Nhân: "..."

Anh cũng không dám đòi hoàng trưởng tôn cho đồ, vì thường nhận cái gì là phải trả lại gấp đôi!

Giờ tan làm ở Hàn Lâm Viện, hôm nay Xương Trung ra hơi trễ, vừa đi vừa nói chuyện với ngũ ca, ra tới cửa thì thấy gã sai vặt với vẻ mặt hớn hở.

Xương Trung nhướng mày:

- Trông ngươi vui thế? Có chuyện vui gì à?

Gã sai vặt cười toe toét:

- Chuyện vui lớn, chuyện vui lớn lắm ạ. Công tử lên chức cha rồi.

Xương Trung sửng sốt một hồi mới quay đầu hỏi:

- Ta có nhầm không ngũ ca?

Xương Trí cũng mừng cho đệ đệ vì chỉ cần đệ muội mang thai thì những lời đồn về việc nối dõi nhằm vào đệ đệ sẽ tự động sụp đổ:

- Đệ không nghe nhầm đâu, đệ sắp làm cha rồi.

Xương Trung cười phá lên:

- Ca, ta đi đón Hinh Di về nhà đây.

Xương Trí nói:

- Có khi đệ muội đã về nhà trước rồi đấy.

Gã sai vặt vội gật đầu xác nhận, Xương Trung cười toe toét:

- Vậy chúng ta mau về thôi ca.

Trước Tiếp