Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đã lâu Trúc Lan không ra ngoài, lúc này thời tiết thoáng đãng xanh trong:
- Được.
Lý thị đứng dậy: - Bây giờ con đi chuẩn bị.
Kết quả là tất cả nữ quyến trong nhà đều muốn đi chùa, vài chiếc xe ngựa của hầu phủ ra khỏi thành.
Đoàn người ra ngoài cũng đã muộn rồi, trong chùa có rất nhiều người. Đa phần người ta đến đây để cầu phúc.
Trúc Lan đi cầu nguyện trước, tình cờ thấy Vệ Hinh Di:
- Con đến đây một mình à?
Mặt Hinh Di ửng đỏ, thưa:
- Con đến đây cùng tẩu tẩu, tẩu tẩu đi lễ tạ thần.
Trúc Lan nhìn vợ tương lai của con trai út mà vui vẻ, Hinh Di cũng đến chùa cầu phúc cho Xương Trung, cô ra hiệu cho Hinh Di ngồi xuống nói chuyện, Hinh Di khuấy chiếc khăn:
- Bá mẫu, gần đây Xương Trung có gửi thư về không?
Trúc Lan cười tủm tỉm:
- Có, nó cũng viết thư cho con đúng không?
Chóp tai Hinh Di đỏ bừng, nhẹ nhàng gật đầu:
- Đúng vậy, kể rất nhiều về phong cảnh của thôn Chu gia ạ.
Còn nói rằng sau này sẽ đưa nàng ấy về, trên thư cũng viết rất nhiều điều thú vị hiếm thấy.
Trúc Lan cảm khái trong lòng, con trai út rất biết cách tán tỉnh, nhìn xem bộ dạng của Hinh Di là biết đã hết lòng vì con trai út rồi.
Nhị tẩu của Hinh Di đi lễ tạ thần xong sau đó tìm đến, giờ Trúc Lan mới biết được vị này đang có thai. Nói đến thì mẹ của Hinh Di cũng là một người mẹ chồng tốt, con dâu thứ hai được gả đến chỉ sinh ra một người con gái cũng chưa từng thúc giục sinh thêm. Trong hai con dâu của Vệ gia thì Trúc Lan rất thích con dâu cả, vị trước mặt này có tính cách quá mềm yếu, nếu như Phùng thị không phải người tốt thì chỉ có bị bắt nạt mà thôi.
Trên đường xuống núi về kinh, Lý thị đột nhiên nói:
- Mẹ, mẹ xem kia có phải là xe ngựa của La gia không?
Trúc Lan nhìn qua và nói:
- Đúng là vậy thật.
- Nhìn đoàn xe thì có vẻ là chuyển nhà, không biết muốn dọn đi đâu? La gia không phải là người kinh thành sao?
Trúc Lan thấy chỉ có một chiếc xe ngựa của chủ nhân:
- Hẳn là La lão về hưu nên dọn về thôn trang.
La lão phu nhân vẫn luôn sống tại thôn trang không trở về, hiện tại La lão đại nhân về hưu lại chuyển về thôn trang, phỏng chừng cũng có ý muốn né tránh.
Vị quan viên về hưu không còn mặt mũi như này ở lại tòa nhà kinh thành không thể ra ngoài, chi bằng đi thôn trang nghỉ dưỡng.
Lý thị một lời khó nói hết:
- Vất vả lắm La gia lão phu nhân mới có được bình yên.
Trúc Lan thầm nghĩ có một số chuyện không phải muốn từ bỏ là có thể hoàn toàn tách rời.
Lý thị lại đổi chủ đề nói:
- Mẹ, con nhìn thấy nhị hoàng tử phi tương lai.
- Lý cô nương?
- Đúng vậy, vô cùng thành tâm bái phật.
Trúc Lan thở dài, bái phật cũng vô ích, trừ khi thế lực của Lý gia lớn mạnh, nếu không hôn nhân vẫn sẽ bất hạnh như thường.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Xuyên Châu
Cuối cùng Xương Trí cũng đến Xuyên châu, hắn lật danh sách Hoàng Thượng đưa cho xem nói:
- Sắp phải bận rộn rồi.
Gã sai vặt hỏi: - Công tử, chúng ta đi đâu trước ạ?
Đầu ngón tay Xương Trí chỉ lên một cái tên, nói:
- Đến châu thành trước.
Hắn muốn đến châu thành nhìn xem, hắn rất tò mò về tri phủ của châu thành, thuận tiện hỏi thăm về phân bố của các thế gia ở Xuyên Châu, còn có tình trạng thi khoa cử của các thế gia. Hắn muốn điều tra rất nhiều chuyện.
Gã sai vặt: - Với tốc độ hiện tại, hôm nay chúng ta có thể đến được châu thành.
Xương Trí ừ một tiếng, tiếp tục nhìn danh sách, đằng sau mỗi một cái tên đều dính máu, hắn hít một hơi sâu. Ở đây quá vô pháp vô thiên!
Xe ngựa chạy được một đoạn thì dừng lại, gã sai vặt hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Người đánh xe ngựa đáp:
- Phía trước có hai xe chặn đường, không nhường cho ai.
Gã sai vặt nhận được ám chỉ của đại nhân, đẩy cửa xe ra đi tới phía trước hỏi thăm tin tức, một lúc sau đã quay lại, thưa:
- Hai nhà đằng trước đều rất nổi tiếng ở Xuyên Châu, một nhà là con gái đã xuất giá của An gia về Xuyên Châu thăm người thân, nghe nói An gia có người vào kinh làm quan. Một nhà khác là Thẩm gia, hai nhà có tranh chấp nên mới chặn đường không ai chịu nhường ai.
Xương Trí: - An gia à...
Gã sai vặt: - Đại nhân biết An gia sao?
Xương Trí biết chứ, năm trước có một vị quan viên họ An vào kinh:
- Điều tra An gia.
Cha nói lấy nhỏ xem lớn, một nữ nhân đã xuất giá lại kiêu ngạo đến như vậy thì có thể hình dung được truyền thống gia đình của An gia.
Gã sai vặt nghe vậy liền xuống xe, nhỏ giọng nói vài câu với hộ vệ bên ngoài rồi cùng người đánh xe ngựa đứng xem chuyện náo nhiệt phía trước.
-
Kinh thành, Tần vương phủ
Trạch Nhi cau mày:
- Đã lâu như vậy rồi mà cha vẫn chưa điều tra được tin tức của Lư Gia Thanh sao?
Dung Xuyên không nóng vội như nhi tử:
- Bình tĩnh điều tra đừng nóng vội.
Trạch Nhi có chút chán nản, đây là lần đầu hắn làm việc mà:
- Nhưng mà thực ra con đã điều tra được rất nhiều điều về An gia ở Xuyên Châu.
- Nói đi?
Trạch Nhi: - An gia ở Xuyên châu rất kiêu ngạo, danh tiếng ở địa phương vô cùng xấu.
Dung Xuyên vẫn không có bao nhiêu hứng thú:
- Được rồi, đừng nghĩ nữa, đọc sách đi.
- Ồ.
Vẫn có phần không cam lòng khi không điều tra được tin tức về Lư Gia Thanh.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã có thành tích thi huyện. Xương Trung đứng đầu bảng, Tri huyện đại nhân vô cùng vui mừng, ông ta không hề thiên vị, cảm thán không hổ là con trai của Chu hầu gia.
Xếp hạng của Minh Huy cũng rất tốt, đứng thứ ba. Minh Huy không bất ngờ lắm, với những tài nguyên hắn được tiếp xúc từ nhỏ thì hắn không thi được mới là lạ. Vậy nên nói trước khi thi giữa các thí sinh đã có những khoảng cách nhất định.
Minh Huy cũng thấy được xếp hạng của Hồ Lượng:
- Vậy mà lại đứng thứ tư.
Xương Trung không ngạc nhiên lắm:
- Từ vấn đề mà hắn ta hỏi thúc là có thể nhìn ra được kiến thức của hắn ta rất vững chắc.
Minh Huy nhìn thấy Hồ Lượng. Hồ Lượng cau mày, hiển nhiên là không hài lòng với thứ hạng của mình.
Hồ Lượng quả thực không hài lòng, hắn ta biết rõ chênh lệch giữa mình và Chu Xương Trung, ấy vậy mà cũng không thể vượt qua được Chu Minh Huy. Trong mắt hắn ta thì Chu Minh Huy là một tên chỉ biết ăn chơi!
Minh Huy thu hồi ánh mắt, nhỏ giọng nói với tiểu thúc:
- Tiểu thúc, con đang đợi thúc lấy được tiểu tam nguyên,
Xương Trung cầm cây quạt gõ trán Minh Huy:
- Đi thôi.
Minh Huy: - Cuối cùng cũng thi xong rồi, chúng ta đi dạo xung quanh nhé?
Xương Trung lắc đầu:
- Huyện thành to như vậy nhưng cũng không có gì đẹp, ta phải về nghỉ ngơi.
Minh Huy lại nói:
- Vậy con sẽ tự đi dạo.
Kinh thành
Trúc Lan vô cùng để ý đến hai huynh muội Thiệu gia. Thiệu Tuân và Giang cô nương đính hôn, Minh Huy lại giúp đỡ Thiệu Tuân rất nhiều, cô đợi Giang Linh đến hầu phủ thì hỏi thăm về Thiệu Tuân:
- Gần đây y ôn tập thế nào?
Giang Linh: - Nhờ có Minh Huy công tử cho Thiệu Tuân mượn sách mà chàng ấy ôn tập rất tốt, năm nay có tự tin trúng tú tài.
- Vậy là tốt rồi.
Giang Linh suy nghĩ trong lòng mấy lần mới hỏi:
- Không biết Minh Huy công tử có thuận lợi không?
Trúc Lan cười: - Thằng nhóc này rất vô tư, ai đi thi có áp lực chứ nó thì không.
Giang Linh biết rõ, đưa danh sách cầm trong tay ra:
- Đây là danh sách học sinh nhập học mới.
Trúc Lan cầm lấy xem, có hơn hai mươi trò nữ mới nhập học, trong đó có năm người đã thành thân, cô nói:
- Ngươi và Thiệu Đình đã làm rất tốt.
Giang Linh: - Học viện tốt thì bọn họ mới sẵn lòng tin tưởng, con và Thiệu Đình chỉ tuyên truyền chứ không làm được gì nhiều.
- Không cần phải khiêm tốn, ta nhìn thấy hết thảy nỗ lực của các ngươi.
Cô đã cân nhắc đến việc thưởng cho Thiệu Đình và Giang Linh, hai người họ nên được khen thưởng.
Giang Linh vừa rời đi không bao lâu thì Tuyết Hàm dẫn theo con cái về hầu phủ. Tuyết Hàm mới đến đã để nha đầu lui ra ngoài, dọa Trúc Lan giật mình:
- Xảy ra chuyện gì vậy?
Tuyết Hàm nói: - Mẹ, Ngũ ca đã đến châu thành Xuyên Châu.
Trúc Lan: - Sao con lại biết rõ như vậy?
Tuyết Hàm nhìn đại nhi tử, Trạch Nhi đáp lời:
- Bà ngoại, cháu phái người đi điều tra Lư Gia Thanh, Lư Gia Thanh có thái độ khác thường với An Gia, vì vậy cháu đã tra xét An gia.
Trúc Lan nắm được điểm mấu chốt:
- An gia là người Xuyên Châu, cháu điều tra tình cờ gặp được Ngũ cữu cữu sao?
Trạch Nhi gật đầu:
- Người được phái đi gặp được Ngũ cữu cữu, hơn nữa Ngũ cữu cữu cũng đang điều tra An gia!