Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hai mắt Thái Tử sáng lên:
- Luật pháp càng kiện toàn thì độ xác thực mới càng cao. Cô muốn bổ khuyết một số luật pháp, hầu gia cảm thấy thế nào?
Cậu ấy không có nhiều thời gian để kiểm tra lại tài liệu của những vụ án đã bị hủy bỏ, nhưng có thể đảm bảo việc xác thực trong tương lai.
Chu Thư Nhân biết Thái Tử có lòng, nhưng:
- Không thể loại bỏ hoàn toàn những nguy cơ.
Đôi khi rất nực cười, càng công bằng thì lại càng làm cho những thủ đoạn độc ác hơn phát sinh, đến lúc đó sẽ không phải đe dọa nữa mà là diệt khẩu.
Thái Tử im lặng, quan lại bao che cho nhau, thủ đoạn độc ác trong lén lút lại ùn ùn không ngớt, tuy nhiên:
- Chung quy lại vẫn cần thay đổi đúng không?
Không thể vì không lường trước được khó khăn mà lùi bước được.
Nụ cười trong mắt Chu Thư Nhân càng sâu hơn:
- Thái tử hãy làm đi.
Anh không thể can thiệp nhưng có thể hỗ trợ, anh muốn xem Thái Tử có thể làm được gì.
Thái Tử nhận được sự khẳng định, mỉm cười nói:
- Vậy cô không quấy rầy công việc của hầu gia nữa.
- Mời Thái Tử.
Thái Tử nhanh nhẹn rời đi, Chu Thư Nhân bật cười ra tiếng. Anh làm rất tốt vai trò người dẫn đường đấy chứ.
Thái Tử sẽ tiếp tục thay đổi tương lai của đất nước, đặt nền móng cho quân vương đời tiếp theo. Chỉ tiếc là anh không thể nhìn thấy.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Ngày hôm sau, La lão đại nhân không đến buổi chầu triều. Bị người ta chặn trước cửa nhà đòi của hồi môn nên La lão đại nhân không còn mặt mũi lên chầu triều nữa, dù người không đến nhưng các vị đại thần vẫn bàn luận sôi nổi như thường.
Những quan viên trước đây có quan hệ không tệ với La gia cũng vội vạch ra ranh giới, sợ rằng sẽ bị cho là cùng một loại người.
Chu Thư Nhân thấy vậy thì hả giận lắm, bản chất những người này ăn chơi trác táng. Mà cũng không đúng, ăn chơi trác táng còn phá của một cách quang minh chính đại không giấu diếm, trong khi những người này lại giả nhân giả nghĩa ra vẻ đạo đức giả.
Hai ngày nữa trôi qua, Hoàng Thượng nhận được tin trực tiếp, ngài giữ lại một mình Chu Thư Nhân, hỏi:
- La gia muốn bán đồ sưu tầm, khanh có hứng thú không?
Hai mắt Chu Thư Nhân sáng ngời:
- Có.
Hoàng Thượng vui vẻ nói:
- Trẫm biết ngay là khanh có hứng thú mà, lát nữa chúng ta cải trang qua đó đi.
Hoàng Thượng cũng có hứng thú, ngài vốn đã để ý đồ sưu tầm của La gia từ lâu, La gia vẫn cất giấu rất kỹ, lần này La gia tự tìm đường chết nên ngài không cần phải khách sáo nữa.
Phản ứng đầu tiên của Chu Thư Nhân là sờ túi tiền, tổng cộng không có nổi một trăm lượng thì đủ mua cái gì?
Hoàng Thượng vừa nhìn thấy liền nói:
- Trẫm cho khanh vay tiền.
Chu Thư Nhân: - Không lợi nhuận nhé.
Hoàng Thượng: - … Khanh muốn quỵt nợ đúng không!
Chu Thư Nhân trừng mắt nói:
- Sự tin tưởng giữa quân thần đâu rồi?
Hoàng Thượng cạn lời:
- Đi thay quần áo đi.
Một lúc sau, Chu Thư Nhân thay quần áo xong đi ra, khuôn mặt còn được trang điểm cho khác đi. Anh đứng trước gương nhìn một lúc lâu, khuôn mặt được thay đổi hoàn toàn không giống mình.
Hoàng Thượng cũng thay đổi diện mạo, Chu Thư Nhân im lặng. Hoàng Thượng cười ha ha nói:
- Đi thôi.
La gia không rêu rao ra bên ngoài là bán những món đồ sưu tầm, thậm chí còn giữ lại chút mặt mũi bằng cách nói rằng mời mọi người đến bình giảng sách thôi. Kinh thành có rất nhiều người để ý đến đồ sưu tầm của La gia, hôm nay La gia vô cùng náo nhiệt.
Khi Hoàng Thượng đến, Chu Thư Nhân ngước mắt nhìn những vị khách lần lượt đến.
Hoàng Thượng hạ giọng nói:
- Đừng nhìn nữa, trẫm có báo cho Tề vương rồi nên Tề vương sẽ không đến đâu.
Chu Thư Nhân không nói lên lời, vậy nên mua bao nhiêu thì người đứng ra chịu trách nhiệm cũng sẽ là Tề Vương. Anh cho Hoàng Thượng một like.
Hoàng Thượng cười lạnh nói:
- Trẫm đã cho Tề vương lợi thế rồi.
Tề Vương vui còn không kịp, vui vẻ đứng ra lãnh đạn.
Chu Thư Nhân cười cười đi theo Hoàng Thượng đến thư phòng, phía trước thư phòng đang trưng bày sách, tất cả được đựng trong tráp, hiển trên bên trong đó đều là sách cổ.
Chu Thư Nhân thèm thuồng, thấp giọng nói:
- Đây là toàn bộ đồ sưu tầm của La gia sao?
Hoàng Thượng: - Chỉ là một phần thôi.
Hôm nay những người đến đây đều vì sách cổ, không có ai chỉ đến để xem. La lão đại nhân không ra ngoài, người chủ trì là trưởng tử La gia, mọi người đều không mập mờ, trực tiếp đưa ra giá.
Chu Thư Nhân không muốn tăng giá coi tiền như rác nên vẫn luôn im lặng chờ.
Sau đó người đứng sau Hoàng Thượng lên tiếng, vẫn cần nể mặt Tề Vương, có điều Sở vương cứ liên tục nhìn về phía Tề Vương!
Chu Thư Nhân vui mừng, mặt nạ của Hoàng Thượng đã bị phát hiện. Dù Hoàng Thượng không lên tiếng nhưng Sở vương và Tề Vương vẫn luôn rất quen thuộc.
Hoàng Thượng không thèm để ý, hỏi Chu Thư Nhân:
- Khanh muốn mua quyển nào?
Chu Thư Nhân không khách khí chỉ ra hai cuốn sách, sau đó Hoàng Thượng nhận ra đôi khi tên của Tề Vương dùng cũng không tốt lắm. Vậy mà lại có người đấu giá tranh với ngài.
Ra khỏi La gia, Hoàng Thượng nói:
- Sớm biết như vậy thì ta đã giả thành tiểu đệ.
Chu Thư Nhân ôm hai quyển sách, chưa từ bỏ ý định, anh hỏi:
- Hoàng Thượng thật sự không ban thưởng cho thần sao?
Hoàng Thượng cười cho có, nói:
- Gần đây Chu hầu gia béo lên rồi.
Chu Thư Nhân: - Vậy giảm giá thì sao?
Hoàng Thượng vươn tay định lấy cuốn sách, Chu Thư Nhân né đi, cười gượng, nói:
- Ngày mai thần nhất định sẽ trả tiền cho Hoàng Thượng.
-
Chu gia
Trúc Lan nhờ người đến La gia mua đồ sưu tầm. Không có cách nào, La gia không cho Chu hầu phủ thiệp , tiếc là Chu gia có quan hệ rộng, vẫn mua được đồ sưu tầm mình muốn.
Triệu Thị và Lâm Tình đến, Trúc Lan cười:
- Lại đây ngồi đi.
Triệu Thị thấy mấy cuốn sách trên bàn cũng cười:
- Mẹ cũng tìm được người giúp rồi.
- Đúng vậy, Minh Thụy có mua được bút ký không?
Triệu Thị gật đầu:
- Mua được, có điều hơi đắt.
Lâm Tình cười cong mi mắt, nói:
- Cảm ơn mẹ.
Triệu Thị mặt mày hớn hở, thị vui vì tiêu tiền cho con trai, huống chi con trai cần bút ký để làm chuyện lớn.
Trúc Lan nói:
- Trước đây La gia vẫn luôn giữ lại đồ sưu tầm không bán, không phải bây giờ vẫn phải bán đó sao? Không biết có đủ để bù đắp của hồi môn của quốc công phủ không nữa.
Cô nghe nói La gia đã tiêu rất nhiều của hồi môn của Trác Á, đã không trả lại được nữa.
Triệu Thị nói: - Thật đáng tiếc cho La lão phu nhân.
Trúc Lan nhớ đến Kỷ tiểu thư. La gia suy tàn đến mức bán của cải tổ tông cất chứa để lấy tiền, nỗi hận của Kỷ tiểu thư hẳn là đã tiêu tan.
Bên kia, Xương Trí đã rời khỏi huyện Dương. Hắn nhận được kết quả điều tra rõ ràng:
- Vậy mà lại không có vấn đề gì.
Gã sai vặt nói: - Đã điều tra cẩn thận, quả thực đây là một cái chết ngoài ý muốn.
Bên ngoài xe ngựa đang có mưa phùn, Xương Trí nhìn nước mưa mà thất thần, hắn cũng từng bước vượt qua kì thi, biết tầm quan trọng của sức khỏe.
- Thật đáng tiết.
Hắn thấy những cuốn sách được cất giấu trong nhà bé trai, hắn chỉ để lại vài cuốn sách vỡ lòng, còn lại đều mua mang đi. Hắn không can thiệp quá nhiều vào chuyện của đứa trẻ, nếu bé trai có suy nghĩ thì sẽ đi thuyết phục mẹ mình.
Xương Trí nghĩ đến đây, lấy bút ký được cất giữ cẩn thận từ tủ xe ra, dù cuộc sống của người đàn bà đó khó khăn như vậy cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc bán nó, hắn phải tốn chút công sức mới mua được.
Chữ viết trong bút kí có khí khái, ở trên có những bài văn tự ra đề. Rất nhiều ý tưởng trong bút ký khiến Xương Trí sáng tỏ, đáng tiếc một thiên tài như vậy lại qua đời trong tăm tối, không có cơ hội thể hiện hoài bão và lý tưởng của mình.
Gã sai vặt cảm nhận được đại nhân không bình tĩnh, hắn cảm thấy từ sau khi xuất kinh, đại nhân nhà mình đã thay đổi, trước đây chỉ một lòng nghiên cứu đọc sách.
Xương Trí cười nói: - Hãy nhanh chóng gửi cuốn bút ký này về kinh thành.
Hắn nghĩ có lẽ Hoàng Thượng sẽ thích, cha cũng sẽ thích, chỉ là sau khi yêu thích là thất vọng.
Ngựa phi nước đại đưa về kinh thành, rất nhanh đã đến tay Hoàng Thượng. Đầu tiên Hoàng Thượng thắc mắc vì sao lại gửi về một cuốn bút ký, sau khi đọc từng trang, Hoàng Thượng ngồi im lặng hồi lâu.
Thái Tử hiếm khi ở trong cung giúp phụ hoàng xử lý tấu chương, thấy canh giờ đã không còn sớm bèn ngẩng đầu lên thì thấy phụ hoàng đang trầm tư điều gì đó.
Thái Tử nhìn về phía Trương công công, Trương công công khẽ lắc đầu.
Hoàng Thượng hoàn hồn:
- Phê tấu sớ xong rồi à?
Thái Tử gật đầu: - Vâng.
Phụ hoàng giữ cậu ta lại trong cung không phải vì nhớ cậu ta, mà là phụ hoàng muốn nghỉ ngơi!