Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1758: Công Trạng

Trước Tiếp

Đinh quản gia đến chủ viện báo cáo:

- Hầu gia, La đại nhân đã đi rồi nhưng không mang bộ trà theo.

Chu Thư Nhân: - Đưa đến La phủ đi.

Đinh quản gia: - Đã rõ.

*

Hoàng cung

Hoàng Thượng và Thái Tử nghe xong, Hoàng Thượng cười ra tiếng:

- Chu hầu gia mắng người ta nghe mới đã tai.

Mấy ngày nay ngài cũng rất tức giận, ngài đã cho La gia thể diện rồi, La gia không nhận, lại còn tìm người hỗ trợ khắp nơi. Vốn dĩ là có thể yên ổn mà về hưu, mọi người đều tốt, nhưng giờ thì hay rồi, châm ngòi thần kinh của rất nhiều người. Quả thực là cây gậy chọc cứt như lời Chu Thư Nhân nói!

Hoàng Thượng thấy trên mặt Thái Tử cũng chất chứa ý cười, hỏi:

- Chuyện ra nông nỗi này thì con cảm thấy La gia có nên về hưu không?

Ánh mắt Thái Tử hiện lên vẻ lạnh lùng:

- Chính bởi vì La gia náo loạn nên La lão đại nhân cần thiết phải về hưu.

Trong mắt Hoàng Thượng xuất hiện sự hài lòng:

- Con viết thư cho Vĩnh An quốc công phủ đi.

Thái Tử cười: - Vâng.

Những ngày sau đó, lời Chu Thư Nhân nói không được lan truyền, La lão đại nhân cần mặt mũi, một lần trở mặt triệt để. Buổi chầu chiều nào La lão đại nhân cũng trốn tránh Chu Thư Nhân.

Chu Thư Nhân xuất thân trong sạch, La gia thiếu tự tin và cũng sợ anh sẽ trả thù La gia.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Chu hầu phủ

Buổi trưa, Trúc Lan nghe được tin tức bèn hỏi:

- Có ly hôn được không?

Trong mắt Tô Huyên tràn đầy hưng phấn:

- Náo loạn đến tận nha môn rồi, nói La gia chiếm đoạt của hồi môn của con dâu. Cuộc hôn nhân này dù có ly hôn hay không cũng vậy thôi.

Giọng điệu của Tô Huyên tràn đầy tiếc nuối, khi nhận được tin tức, hai nhà đã từ nha môn đi về La gia, muốn xem kịch cũng không có cơ hội.

Trúc Lan không tin phủ Quốc Công không nhận được ám chỉ, phủ Quốc Công dám trở mặt với La gia như vậy nhất định là có sự cho phép của hoàng thất:

- Bây giờ La gia đã hoàn toàn mất hết thể diện.

Đồ lót bị xé không còn một mảnh, vậy nên mới nói thành thật mà về hưu còn giữ được một chút mặt mũi, bây giờ thì hay rồi, không còn là gia tộc thanh danh tốt. Người làm quan trong nhà cũng khó thăng tiến, La gia chỉ có nước suy tàn nhanh chóng.

Tô Huyên xem thường La gia từ đáy lòng:

- La gia đã mục nát đến tận xương cốt rồi.

Trúc Lan cũng phái người đi hỏi thăm tin tức, cảm thán một câu:

- Hai năm trở lại đây, hình như mỗi lần có ly hôn đều rất chộn rộn.

Tô Huyên: - Truyện của Trần thái phi rất hay.

Trúc Lan cũng cười, tư tưởng của nữ tử thay đổi không thể không nhắc đến công lao của Trần thái phi.

Tô Huyên lại nói:

- Còn có công lao của mẹ nữa, mẹ lấy thân nữ tử đảm nhiệm chức viện trưởng làm rất nhiều tiểu thư và nữ quyến ngưỡng mộ mẹ.

Đặc biệt là học viện đang hoạt động tốt, mọi người đều nhìn thấy. Thị biết có rất nhiều tiểu thư và nữ quyến đã đến học viện, tuy số lần không nhiều nhưng đây cũng là một sự thay đổi và công nhận.

Khóe miệng Trúc Lan cong cong:

- Vẫn chưa đủ đâu.

Nhưng cô không vội, nóng vội không ăn được đậu phụ nóng. Cô cần được công nhận, chỉ khi được ông nhận, cô mới có thể nhìn nhận lại bản thân và thay đổi chứ không phải cô nói gì thì là cái đó rồi trở thành một kiểu tẩy não khác.

  -

Khi thời tiết dần dần ấm hơn, ngày cũng dài hơn. Trời còn chưa tối thì tin tức về La gia đã truyền ra.

Đích nữ của phủ Vĩnh An quốc công đã rời khỏi La gia, không những rời đi mà còn mang toàn bộ của hồi môn đi, còn có tin tức nói rằng La gia phải trả lại số bạc đã tiêu, nếu không thì gặp nhau ở công đường.

Ngày này rất náo nhiệt, Chu Thư Nhân trở về nói:

- Hoàng Thượng là người có lòng dạ hẹp hòi nhất, La gia làm Hoàng Thượng không vui thì báo ứng của La gia đến rồi.

Trúc Lan: - La lão đại nhân sẽ ngoan ngoãn về hưu.

Chu Thư Nhân bĩu môi:

- Không đến cuối cùng thì người này vẫn sẽ ôm hy vọng.

Ngày hôm sau, trưởng tử của La đại nhân bị cách chức tạm thời vì quản gia không nghiêm. La gia còn bị yêu cầu nhanh chóng trả lại tiền bạc cho phủ Quốc Công.

Dù Chu Thư Nhân không để ý thì tin tức cũng tự truyền vào tai, tin tức ở kinh thành lan truyền nhanh, số phận của trưởng tử La đại nhân đã được định đoạt, sau khi bị cách chức tạm thời rồi quay lại cũng sẽ bị xa lánh và sau đó là điều đi.

Khâu Duyên thổn thức:

- Đúng là không ngờ tới.

- Ngài đồng cảm với La gia?

Khâu Duyên lắc đầu:

- Mắt ta sáng tâm ta thẳng, ta là người chính trực.

Chu Thư Nhân vui vẻ:

- Ngài cảm thán hơi nhiều đấy.

Khâu Duyên: - Ta già rồi nên dễ xúc động hơn, không biết ta còn có thể làm việc được bao nhiêu năm nữa.

Chu Thư Nhân xuất thân trong sạch, Khâu Duyên cần cù chăm chỉ vì muốn lo cho tương lai của con nối dõi:

- Công lao mấy năm nay của ngài đều được người ở trên nhìn thấy.

Hoàng Thượng luôn theo dõi sát sao các quan chức dưới trướng, ai có công, ai từng phạm lỗi, tất cả đều được sách vở ghi chép lại cẩn thận.

Khâu Duyên cười: - Nghe đại nhân nói, ta an tâm rồi.

Nhi tử không xuất sắc, ông ta yêu cầu nhi tử phải siêng năng và làm việc trung thực chứ không cần nhi tử lập được công lớn. Công trạng thì có thể tích lũy dần, đợi khi ông ta về già dưỡng lão, công công trạng của ông ta sẽ được bù vào nhi tử.   

Chu Thư Nhân ra hiệu cho Khâu Duyên ngồi xuống:

- Ta đã báo cáo với Hoàng Thượng, mấy năm nay Hộ Bộ không nhận quan viên mới.

Đội ngũ hiện tại đã được anh mài giũa, vậy nên trước tiên thông báo cho Khâu Duyên một tiếng.

Khâu Duyên thắc mắc:

- Quan viên muốn được chuyển đến Hộ Bộ hình như không thiếu?

Hộ Bộ là một nơi tốt, có biết bao người muốn vào. Ba năm nay có rất nhiều người đến tìm ông ta để hỏi thăm.

Chu Thư Nhân vuốt râu:

- Ta biết, sau khi Hoàng Thượng đồng ý, nếu có người tìm đến ngài để hỏi thăm, ngài có thể ám chỉ trực tiếp.

Khâu Duyên hiểu rõ:

- Vậy được.

Ông ta nghĩ đến Trương Cảnh Hoành, mấy năm nay Trương Cảnh Hoành không thể thăng chức nhưng vẫn giữ vững vị trí không biết đã làm bao nhiêu người ngứa mắt. Hộ Bộ không có người mới vào cũng tốt, ngược lại Trương Cảnh Hoành được an toàn.

*

Huyện Dương

Xương Trí đọc thư, gã sai vặt chờ đại nhân đọc thư, thấy sắc mặt của đại nhân rất kì quái, bèn hỏi:

- Đại nhân?

Xương Trí cất bức thư, đây là thư Hoàng Thượng gửi hắn yêu cầu hắn thành thật hơn. Đẩy bức thư chướng mắt đi, hắn đưa thư gấp về kinh thành nhưng thư hồi âm của Hoàng Thượng mãi mới đến tay hắn!

Gã sai vặt: - Đại nhân?

Xương Trí uể oải nói:

- Hôm nay không đi nữa, chúng ta ở lại huyện Dương một ngày.

Gã sai vặt không nói nên lời:

- Đại nhân à, hành lý đã được thu dọn trong rồi.

Xương Trí: -...Vậy đi thôi.

Hắn muốn đình công chậm chạp lại mấy ngày cũng không được!

Xe ngựa dưới lầu đã được chuẩn bị sẵn sàng, Xương Trí cất thư đi, bước xuống lầu, vừa ra khỏi khách đ**m đã gặp ăn mày.

Ăn mày bị cản trở, nhìn thấy Xương Trí thì hai mắt sáng rực lên, vội vàng quỳ xuống dập đầu, nói:

- Lão gia, lão gia tốt bụng, xin lão gia hãy cho ít đồ ăn.

Xương Trí nhận ra người ăn xin trước mặt này, hôm qua khi mới vào thành tên ăn xin này đã xin ăn, hắn còn cho điểm tâm, bèn hỏi:

- Là ngươi sao?

Tên ăn mày thấy lão gia nhớ mình liền nói:

- Đúng là tiểu nhân.

Xương Trí hỏi: - Vì sao không đến thôn trang cô nhi? Huyện nha sẽ đưa ngươi đến phủ thành.

Quy định này được triều đình ban ý chỉ, sợ những đứa trẻ cô nhi không thể tự đi. Thế nên hắn không gặp nhiều đứa trẻ ăn xin trên đường đến đây.

Bây giờ cũng đã trừng trị những kẻ xấu khống chế trẻ em để ăn xin rồi, mọi người khi ở trên phố mà gặp phải trẻ em sẽ đưa đi mặc cho chúng có tàn tật hay không. Vậy nên mới nói mẹ đã xử lý xong chuyện của cô nhi viện, thay đổi số phận của rất nhiều đứa trẻ và cứu rất nhiều đứa trẻ.

Người ăn mày sửng sốt, lại sợ lão gia trước mặt mất kiên nhẫn bèn cúi đầu nói:

- Ta, ta không phải cô nhi.

Xương Trí không lên tiếng, tiểu nhị của khách đ**m nhận ra ăn mày trước mặt:

- Nhà đứa trẻ này có người lớn, Tri huyện đại nhân đã đặc biệt đi xác minh rồi.

Tiểu nhị lại nói:

- Đứa trẻ này cũng thật đáng thương.

Có quá nhiều người đáng thương, một tiểu nhị đang mưu sinh như hắn không có khả năng đi thương xót cho một người xa lạ.

Xương Trí nhìn đứa trẻ chỉ muốn chui đầu xuống đất, hẳn là do bị nhận ra nên cảm thấy xấu hổ!

 

Trước Tiếp