Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân cười: - Hôm qua không ở nhà, nhưng mà đặc sản ngươi mang đến tối qua ta có ăn, vẫn là hương vị quen thuộc đó.
Trịnh Hoành nói: - Ngài thích là tốt rồi.
Chu Thư Nhân ra hiệu cho Trịnh Hoành đứng một bên nói chuyện:
- Ta tưởng rằng ngươi sẽ nghỉ ngơi một thời gian dài.
- Ta là võ tướng, đi đường vào kinh cũng không vất vả, nghỉ ngơi mấy ngày là được.
Chu Thư Nhân hâm mộ:
- Luyện võ tốt thật.
Trịnh Hoành âm thầm thở phào, hắn chỉ sợ Hầu gia sẽ có ngữ khí xa cách với hắn, cho dù biết Hầu gia sẽ không trách chuyện không liên hệ.
Đã đến giờ vào chầu, Chu Thư Nhân đứng vào chỗ, Khâu Duyên có một đống lời muốn hỏi, không chỉ Khâu Duyên mà không ít người cũng đang nhìn chăm chú.
Nội dung chủ yếu của buổi chầu hôm nay là tu sửa đê sông lần nữa, còn thêm một đập chứa nước, cuối cùng là chọn người phụ trách, đối với một số chức quan còn trống thì Hoàng Thượng vẫn không bổ nhiệm.
Chuyện chính cuối cùng của hôm nay là Trịnh Hoành tiến lên tiếp chỉ, thánh chỉ dông dài, tổng kết lại là Trịnh Hoành được tước vị bá tước, kinh thành có thêm một vị Trịnh bá tước. Thánh chỉ khiến không ít người bàng hoàng, tưởng rằng vào kinh có việc không ngờ là được phong tước ở lại kinh. -
Trịnh Hoành lĩnh chỉ tạ ơn, Trịnh gia trải qua quá nhiều chuyện, hiểu rất rõ lúc nên buông tay thì buông tay, dù có trung thành cũng không được sống chết nắm binh quyền. Hiện tại không có chiến tranh, chẳng bằng vạch thêm nhiều kế hoạch tương lai cho Trịnh gia, nói hắn ngốc cũng được, chỉ cần tộc Trịnh thị ổn là được.
Kết thúc buổi chầu, Trịnh bá tước mới ra lò nhận được không ít lời chúc mừng. Chu Thư Nhân không ở lại chúc mừng, cho dù Trịnh gia vào kinh nộp một phần binh quyền, Chu gia và Trịnh gia cũng không thích hợp để qua lại nhiều, cùng đến từ một nơi cứ kết giao bình thường là được.
Buổi trưa Trúc Lan và Ngọc Văn từ học viện về thành, đi đến cửa kinh thành xếp hàng, Ngọc Văn nhận ra xe ngựa của La gia, nói:
- Bà nội.
Trúc Lan mở to mắt:
- Sao vậy?
Ngọc Văn nói: - Nội xem có phải xe ngựa của La gia không?
Trúc Lan nhìn thì thấy đúng thật:
- La gia lão phu nhân hồi kinh rồi.
Ngọc Văn: - La gia có hỷ sự, lão phu nhân không thể không về chủ trì.
Nếu không, khéo La gia lại xui rủi gây ra chuyện cười gì nữa.
Trúc Lan đợi xe ngựa đến gần, trông thấy Kỷ Dung, một thời gian không gặp, vị cô nương này nhã nhặn hơn rất nhiều. Trước kia đều là giả vờ, nhưng hiện tại thì thật sự yên tĩnh.
Ngọc Văn thu hồi ánh mắt, hạ giọng nói:
- La gia sẽ không hoan nghênh Kỷ Dung trở về.
Trúc Lan đáp: - Ừ.
Xe ngựa vào kinh, xe ngựa hai nhà tách ra, trùng hợp lúc tới nhà, Xương Trung cũng vừa về đến.
Trúc Lan hỏi: - Con đi đâu thế?
Xương Trung trả lời:
- Sinh nhật của Hinh Di sắp đến, con có đặt làm quà, làm xong rồi nên con đến lấy về ạ.
Trúc Lan tò mò:
- Con đặt cái gì vậy?
Xương Trung mỉm cười:
- Về chủ viện con cho mẹ xem.
Ngọc Văn vốn định đi bỗng dừng bước, mỉm cười nói:
- Cháu cũng muốn xem.
Trở về chủ viện, trước mặt Trúc Lan là một bộ con giáp làm bằng thạch anh:
- Tốn không ít tiền đúng không.
Xương Trung sờ mũi, quả thật tốn không ít, hơn phân nửa tiền hắn tích góp năm ngoái, họ nói:
- Mẹ, mẹ chi viện cho con một ít được không?
- Vợ là của con.
Xương Trung đóng chiếc hộp lại:
- Vậy con trai xin về trước.
Trúc Lan nói: - Đừng vội đi, chỗ con đặt làm thạch anh có còn thạch anh nào chất lượng như thế này không?
Xương Trung nghiêm mặt:
- Mẹ, miếng này của con trai là độc nhất vô nhị.
Nếu không đã chẳng đắt như vậy.
- Còn có cái nào chất lượng gần vậy không?
- Mẹ, mẹ cũng muốn đặt làm sao?
Trúc Lan lắc đầu:
- Mẹ không đặt, muốn mua một ít thạch anh về thôi.
Đến lúc đó cô sẽ tìm thợ đánh bóng, cô có dụng ý khác.
Xương Trung nói: - Có, gần đây có một lô thạch anh đến kinh thành, ngày mai con trai đi qua đó với mẹ.
- Được.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Ngày hôm sau, Xương Trung và mẹ tới cửa hàng, thấy mẹ toàn chọn thạch anh nguyên khối bèn hỏi:
- Mẹ, mẹ muốn chế tác cái gì?
Trúc Lan: - Bí mật.
Xương Trung hỏi không ra, xoay người đi xem vài mảnh thạch anh khác, trông cũng có không ít đồ tốt, muốn chọn lấy một hộp.
- Chưởng quầy, lấy mấy thạch anh này cho ta.
Xương Trung vừa nhìn bỗng nói:
- Cố đại nhân.
Cố Thăng cũng bất ngờ:
- Chu công tử, huynh cũng đến mua thạch anh à.
Xương Trung nghi hoặc:
- Ừm, Cố công tử cũng thích thạch anh sao?
Hai tai Cố Thăng hơi ửng đỏ: - Ừ.
Xương Trung khỏi nghĩ cũng biết, không có “dấu răng" của cháu gái hắn không tin, ha ha, hắn nói:
- Thạch anh không rẻ đâu.
Cố Thăng co mấy đầu ngón tay lại, nói:
- Gần đây ta bán được mấy bức tranh.
Nhờ Chu đại nhân giúp đỡ tìm mối, tranh của y bán được giá không tồi, dạo trong tay có kha khá tiền.
Xương Trung: “...”
Có nên nói là người này bị Ngũ ca và con gái huynh ấy nắm thóp hoàn toàn không?
Xương Trung nhìn Cố Thăng chọn thạch anh, y so sánh từng viên, chọn lựa cẩn thận từng viên, đúng là chịu tiêu tiền. Lúc trả tiền mắt không chớp lấy một cái.
Trúc Lan đã chọn xong:
- Cố công tử.
Sự thong dong của Cố Thăng biến mất, mặt hơi đỏ:
- Phu nhân.
Trúc Lan nhìn về phía con trai, thấy con trai đang chỉ thạch anh, cô còn gì không hiểu nữa, hôm qua Ngọc Văn cũng thấy con giáp thạch anh.
Lên xe ngựa, Xương Trung không nhịn được hỏi:
- Khi nào Ngọc Văn đính ước ạ?
Bây giờ chỉ thiếu công khai ra ngoài thôi!
Trúc Lan: - Không biết, xem ý kiến của Ngọc Văn đã.
Khóe miệng Xương Trung giật giật:
- Con nghe Ngô Thế Hằng nói, gần đây có không ít người hỏi thăm Cố Thăng từ chỗ hắn.
- Ừm.
- Mẹ không sốt ruột sao ạ?
Trúc Lan không để bụng, nói:
- Hàn Lâm Viện có Ngũ ca của con, Ngọc Văn lại nhìn chằm chặp, con tưởng rằng Cố Thăng còn có thể chạy sao?
Xương Trung: “...”
Thôi, hắn lo lắng vô ích rồi.
Chớp mắt đã tới ngày La gia tổ chức hỷ sự, phủ Vĩnh An quốc công gả đích nữ vốn nên mười dặm hồng trang. Ấy vậy mà của hồi môn quả thật có nhiều nhưng chưa tới mười dặm hồng trang.
Mấy người Ngọc Điệp đích thân đi xem, lúc về Ngọc Điệp nói:
- Còn chẳng nhiều của hồi môn bằng đại tỷ.
Trúc Lan bất ngờ:
- Không phải chứ.
Ngọc Văn: - Cháu đoán là đã đổi thành bạc đưa về La gia rồi nên trông của hồi môn ít đi rất nhiều.
Ngọc Nghi nói tiếp:
- Cháu cũng thấy vậy, La gia đang thiếu bạc mà.
Thòm thèm của hồi môn của nữ tử, La gia thật sự trơ tráo.
Trúc Lan: - Trác tiểu thư không dễ bắt nạt đâu.
Ngọc Văn gật đầu:
- Sau này sẽ ỏm tỏi lên cho mà xem.
So với việc của hồi môn chuyển thành bạc, Trác Á hy vọng của hồi môn sẽ thêm vài cửa hàng và đất đai hơn.
Thư phòng của hoàng cung
Chu Thư Nhân nghe đám người Củng đại nhân thảo luận, Tôn tướng quân vậy mà lại xin tăng cường quân bị, đại chiến lúc trước quả thật thiệt hại không ít, nhưng cũng đã tăng cường quân bị sau thiệt hại. Bây giờ lại xin tăng cường quân bị, nói thảo nguyên thiếu binh tướng.
Còn Hoàng Thượng thì xem bản đồ, đợi tiếng thảo luận nhỏ lại mới thu hồi ánh mắt:
- Cho nên không đồng ý?
Củng đại nhân: - Năm nay thay áo giáp vũ khí, thần cảm thấy không cần tăng cường quân bị.
Vài vị tướng quân liếc nhau, cũng đồng ý với lời Củng đại nhân. Hoàng Thượng đứng dậy, ngón tay chỉ vào vị trí đóng quân ở thảo nguyên:
- Nơi này là con đường thương đội bắt buộc phải qua.
Con ngươi của Củng đại nhân và mấy vị tướng quân rụt lại, mục đích Tôn tướng quân xin tăng cường quân bị không chính đáng.
Hoàng Thượng cười nói:
- Đóng giữ quanh năm quả thật rất khổ.
Chu Thư Nhân ngẩng đầu, có chỗ quả thật rất khổ, con đường thương đội buộc phải qua này cần được suy nghĩ kỹ lại.
Ý cười trên mặt Hoàng Thượng biến mất:
- Trẫm nghe nói…
Sau đó im lặng, dừng lại không nói thêm một chữ khiến các đại thần trong thư phòng không dám phát ra tiếng động.