Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Một dải đèn giống như dải ngân hà, chia thành phố ra làm hai.
Tương Dã ngồi trong xe của Hình Trú, bọn họ đang ở giữa dải ngân hà, nghe tin tức buổi tối trên radio và lái xe về nhà. Tin tức hôm nay tập trung vào vụ án ở vườn Quan Sơn, doanh nhân bất động sản nổi tiếng bị gi*t một cách dã man. Cư dân mạng bỗng trở thành những Sherlock Holmes nhiệt tình phá án, hết phiên bản này đến phiên bản khác của câu chuyện được tạo ra, càng ly kì càng gây chú ý.
Ở dải đèn bên này, một trong những nhân vật chính của câu chuyện đang nói lời tạm biệt quá khứ.
Cho dù là ở phiên bản nào thì sự tồn tại của Ô Lệ Lệ luôn bị phanh phui, còn Tào Nguyện đều được dư luận đồng cảm. Một người vợ dịu dàng độ lượng nhưng sức khỏe không tốt, sao có thể đối diện với biến cố đột ngột như vậy? Cô giúp việc trong nhà đó cũng cực kỳ lo lắng, chỉ cần nghe trên lầu có tiếng động nhỏ thôi là chạy lên lầu ngay lập tức, rất sợ Tào Nguyệt nghĩ quẩn.
“Bà chủ? Bà chủ?” Cô giúp việc cẩn thận đẩy cửa phòng ngủ chính ra thì thấy Tào Nguyệt đang mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa, chân trần ngồi xổm trên mặt đất đốt thứ gì đó.
Bà sợ hết hồn, vội vàng chạy tới, nhưng lại thấy Tào Nguyệt giơ tay làm động tác im lặng, “Suỵt.”
Cô giúp việc đứng im không dám động đậy, cẩn thận quan sát Tào Nguyệt, sau đó lại nhìn mấy thứ trên mặt đất, chẳng hiểu sao lại chợt cảm thấy khó chịu. Bà nhận ra được cái dùng để đốt đồ kia, đó là đồ cổ mà Ninh Ngọc Sinh mua từ một lần đấu giá vào năm mới, một cái chậu có giá phải trên một triệu tệ.
Bây giờ, cái chậu cổ này đang bị Tào Nguyệt đặt bừa xuống đất, châm lửa rồi ném đồ vào. Ảnh, thư tay hay mấy thứ khác, tuy là không thể nhìn thấy hình dạng ban đầu nữa, nhưng thiết nghĩ tất cả đều liên quan đến Ninh Ngọc Sinh.
Nghĩ đến đây, lòng bà chợt thắt lại, an ủi: “Bà chủ, bà chủ đừng buồn quá. Buổi tối lạnh lắm, nên đi nghỉ sớm đi ạ.”
Cô giúp việc còn muốn nói chồng bà chủ đã ngoại tình từ lâu rồi, không cần phải lãng phí bản thân vì một người đàn ông như thế. Bà lặng lẽ nhìn, vốn tưởng tình cảm của bà chủ với ông chủ đã phai nhạt từ lâu, nếu không thì làm gì có chuyện năm nào cũng ở trong viện điều dưỡng mãi không chịu trở về, cũng chưa từng hỏi chuyện trong nhà. Không ngờ ông chủ vừa ch*t thì bà chủ còn đau khổ như vậy, vậy nên lời nói ra đến miệng nhưng lại khó mà nói ra.
Tào Nguyệt ném một ít đồ cuối cùng vào chậu lửa, cô giúp việc đỡ cô ấy ngồi xuống ghế, hỏi: “Bà tới nhà tôi cũng được mấy năm rồi nhỉ?”
Cô giúp việc gật đầu: “Vâng ạ, cũng được bảy tám năm rồi, hồi đó bà chủ…vừa mới kết hôn.”
Ký ức bấy lâu được khơi ra, lời nói của cô giúp việc dần mang theo thổn thức. Nhớ khi ông bà chủ vừa mới kết hôn, cũng từng có những giây phút ân ái, bầu không khí trong nhà rất hạnh phúc. Ông chủ thì chăm chỉ làm việc nhưng cũng chăm lo cho gia đình, bà chủ thì lúc nào cũng tươi cười cả, thậm chí còn định lén mang thai, muốn cho anh ông chủ một bất ngờ.
Kỉ niệm đã từng tốt đẹp như vậy sao lại dần bị lãng quên mất chứ?
“Anh ta yêu tôi.” Cao Nguyệt đột nhiên nói.
Cô ấy quay đầu nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời, không biết nhớ lại chuyện gì mà rơi nước mắt. Cô giúp việc luống cuống không biết nên an ủi cô ấy như thế nào, mà lời Tào Nguyệt nói tiếp theo càng khiến bà không biết phải trả lời như thế nào.
“Trước đây dù anh ta có bận bịu thế nào đi chăng nữa thì cuối tuần nào cũng mua cho tôi một bó hoa tươi thật đẹp, dù đó là hướng dương hay là cúc họa mi, anh ta bảo là thích những loài hoa giàu sức sống có thể nhìn thấy trên những cánh đồng. Nhưng sau này tôi cũng quên mất, chẳng biết từ khi nào lại biến thành hoa hồng, từ trước giờ anh ta không thích hoa hồng…”
Tào Nguyệt đang nói vừa còng lưng từ từ, hai tay ôm lấy khuôn mặt nhưng vẫn không ngăn được nước mắt chảy xuống. Cô ấy khóc ra tiếng, mang theo muôn vàn tự trách và hối hận, nhưng không một ai bên cạnh có thể hiểu được.
Ở dải đèn bên kia, chiếc xe buýt đang chở Bùi Quang đi về phía cuối thành phố.
Anh ta đang đeo tai nghe dựa vào cửa sổ, cũng giống như bao người thành thị vào lúc đêm về, tranh thủ chút thời gian ít ỏi mà hóa thân thành diễn viên chính trong một bộ phim. Rất nhiều người đã từng làm chuyện như thế này, nghe một bài hát buồn trên chuyến xe muộn, nỗi buồn chợt tan vỡ, là trút hết ra, cũng là buông thả trong chốc lát.
Nhưng mà trong tai nghe của Bùi Quang chẳng phát bài hát nào, mà người hát chính là anh ta.
Anh ta rút điện thoại ra mấy lần rồi mở trình duyệt, gõ các từ khóa như “Giang Châu”, “Tòa nhà mục nát”, “Sụp đổ” vào ô tìm kiếm, gõ xong thì lại sợ sệt không dám ấn tìm kiếm.
Cứ vậy mà lặp đi lặp lại nhiều lần, cuối cùng anh ta mới dám ấn xuống. Tin tức hiện ra cũng không nhiều lắm, anh ta nôn nóng lướt xem, không thấy tin có người ch*t nhưng anh ta cũng không thể nào trút bỏ được cảm giác nặng nề.
Chuyện này dồn ép anh ta quá lâu, anh ta chẳng muốn suy nghĩ xem Tương Dã có lừa anh ta hay không nữa, chẳng có nghĩa lý gì nữa cả. Anh ta dùng ngón tay chạm vào màn hình để thoát khỏi trình duyệt rồi nhấn vào Wechat.
Tin tức mới nhất vẫn nằm trong tin nhắn từ biệt mà người đại diện gửi cho anh ta trong buổi biểu diễn.
“Cậu tự làm cho tốt đi.”
Rồi rốt cuộc thế nào mới là “tốt” chứ?
Rốt cuộc con đường nào mới đúng đây?
Bùi Quang dựa vào cửa kính, hết trạm này đến trạm khác, cũng chẳng biết nên đi đâu hay có thể về đâu nữa.
Đợi đến khi sắp đến bến cuối tài xế nhắc xuống xe thì anh ta mới bối rối chạy xuống, hít thở không khí ban đêm lành lạnh, đầu óc có chút tỉnh táo.
Giản Hàn Tây nhận được tin thì chạy tới, đi theo anh ta cách đó không xa. Đi qua nửa nội thành, lang thang không có mục đích. Lão Nhạc thì lại đi tới vườn hoa Quan Sơn, chú ấy vốn phụ trách việc này nên phụ trách theo dõi Tào Nguyệt luôn.
Hình Trú đưa Tương Dã về homestay, rồi cũng đi tới cục an ninh phía đối diện.
Cả Cục điều tra hình sự thì ngoài Tương Dã rảnh rỗi ra thì còn Tông Miên nữa. Không biết anh ta đang mân mê thuốc gì trong phòng, tiện thể phụ trách luôn việc giám sát Tương Dã để cậu không lộn xộn.
Sau chín giờ tối, nhiệm vụ mới được gửi đến.
Đây là lần đầu tiên Tương Dã thấy nhiệm vụ bình thường của Cục điều tra hình sự, Quyết Minh giới thiệu chi tiết về nhiệm vụ, đại khái là có một tình huống đoạt xác hư hư thực thực ở Xuyên Tây, cần phải điều tra trước.
Cậu còn giải thích cho Tương Dã: “Đội thông tin của tôi chủ yếu phụ trách theo dõi và sàng lọc thông tin. Bây giờ là thời đại của số liệu lớn, một mặt chúng tôi có thể kết nối với mạng nội bộ của đồn cảnh sát để tiến hành giám định một số vụ án tương tự, mặt khác là hệ thống mạng. Hầu hết mọi người sẽ không chọn báo cảnh sát khi có người bên cạnh bị đoạt xác, bởi vì đoạt xác là một chuyện kỳ quái, nên bọn họ sẽ đăng lên mạng, cho dù là xin giúp đỡ hay chất vấn đi chăng nữa thì đều sẽ để lại dấu vết để theo dõi. Người ở Lộc Dã thường ẩn náu rất tốt, muốn tìm ra được bọn họ một cách chính xác thì rất là khó. Cục điều tra hình sự dành phần lớn thời gian để chạy khắp nơi từ trời Nam biển Bắc, chỉ cần bắt được một người thì sẽ có thể tra ra được một chuỗi thông tin, giống như chuyện của Sở Liên lần trước vậy.”
Cuối cùng, nhiệm vụ lần này được giao chó Trần Quân Dương và Trần Quân Đào xử lý. Giang Châu cách Xuyên Tây cũng gần, so với Kinh Châu thì đi lại thuận tiện hơn.
“Phiêu bạc bên ngoài chính là trạng thái bình thường đối với Cục điều tra hình sự bọn chúng ta.” Quyết Minh nói như thế.
Tương Dã bắt đầu từ từ lý giải mấy lời này, cũng bắt đầu hiểu vì sao người ở Cục điều tra hình sự lại thích đeo tai nghe để nói chuyện, cho dù bọn họ đang ở cùng nhau.
Đây là một thói quen.
Ngày thường thì ai cũng ra ngoài làm nhiệm vụ, tuy rằng không ở cùng nhau nhưng ít ra còn có thể nói chuyện cùng nhau giống như là đang chung một chỗ vậy.
Quyết Minh lại nói: “Nói chung là người mới sẽ không phải đi xa, ít nhất là được ở Kinh Châu một tháng lận. Tể Tể cố gắng huấn luyện đi, nói không chừng lần sau sếp ra ngoài lại mang cậu đi theo đó. Còn những người khác đều cố định cả rồi, chừng nào hết ngại ngùng rồi thì sếp sẽ dẫn cậu theo thôi, như vậy có vẻ đáng tin hơn á.”
Vậy hả?
Gương mặt của Hình Trú hiện lên trong đầu Tương Dã, cậu phát hiện mình cũng không bài xích cách nói này.
Nhưng mà nghĩ cái này làm gì, tên Hình Trú kia là một ông già, nói không chừng cũng không biết đó là ý gì. Tương Dã vốc nước lạnh rửa mặt, quyết định đi ngủ sớm để mai còn dậy sớm huấn luyện.
Trước khi ngủ thì cậu nói với Quyết Minh: “Nếu Bùi Quang có gì khác thường thì báo cho tôi liền nhé.”
Quyết Minh thoải mái đồng ý.
Chỉ có điều qua một đêm, Tào Nguyệt với Bùi Quang cũng chẳng có động tĩnh gì khác thường. Một đoạn video trên mạng đột nhiên trở nên phổ biến, độ hot không thể ngờ được, vừa trùng hợp vừa may mắn.
Lúc Tương Dã ngồi trước bàn ăn đồ ăn sáng, nghe thấy giọng hát quen thuộc, dù là không phải nhân vật chính nhưng cậu cũng cảm nhận được sự đùa cợt của số phận.
Bùi Quang nổi tiếng rồi!
Chủ đề về kho tàng của ca sĩ Bùi Quang liên tục lên hot search, một đoạn video hát “Hèn mọn” ngắn ngủi mấy phút, chất lượng hình ảnh không cao nhưng lại khiến Bùi Quang trở nên nổi tiếng hơn bao giờ hết kể từ khi ra mắt.
Tương Dã nhìn kỹ mới phát hiện trong chuyện này còn có công lao của Tương Tề. Hóa ra là có một số tài khoản blogger lấy Tương Tề ra để tạo ra cảm tình, dựa vào việc Bùi Quang thất vọng nản chí mà rút khỏi giới, cả hai đều là người tài hoa, có điểm chung và không có thủ đoạn gì hết.
Vận mệnh vẫn luôn vậy, lúc bạn sắp nắm được hy vọng thì lại bị xuống vực thẳm, lúc bạn đang định buông bỏ thì lại mở ra cánh cửa khác.
Bùi Quang sẽ lựa chọn như thế nào đây?
Tương Dã rất tò mò nên trong lúc huấn luyện cũng không khỏi thất thần, cứ chờ đợi tin tức từ Bùi Quang. Mãi cho đến tầm mười giờ sáng, Giản Hàn Tây mới báo tin.
“Anh ta ra ngoài rồi, nghe anh ta nói với tài xế taxi là đến cục cảnh sát!”
Tương Dã và Hình Trú nhìn nhau, nhất thời cũng ngừng huấn luyện mà xuất phát luôn.
Cùng lúc đó xe chở Bùi Quang dừng lại bên đường, người tài xế nhìn qua gương chiếu hậu thấy sắc mặt anh ta trông rất tiều tuỵ, lại suy nghĩ đến địa điểm đến của anh ta, không nhịn được mà quan tâm một câu: “Chàng trai, cậu không sao chứ?”
Bùi Quang lắc đầu, mím môi không nói gì.
Anh ta không biết phải nói gì. Hơn một năm qua, anh ta đã mang theo bí mật kia, lương tâm bất an, cứ mỗi khi sự nghiệp khởi sắc một chút thì anh ta sẽ nghĩ đến căn phòng ngầm u ám đó và người đang ị khoá trên giường.
Người đàn ông nằm bất động trên giường, trên người còn dán một lá bùa kỳ dị, không thể nói chuyện, nhưng người đó vẫn còn tỉnh táo.
Người đó mở mắt ra, bình thản nhìn Bùi Quang đột nhiên xông vào.
Thật là một cảnh tượng quỷ dị và đáng sợ.
Một người còn sống rành rành như vậy nhưng lại bị nhốt trong căn phòng ngầm của tòa nhà mục nát, không thấy ánh mặt trời.
Bùi Quang bị dọa sợ, anh ta muốn báo cảnh sát, lấy điện thoại tính gọi. Nhưng bởi vì sợ quá nên run tay làm rơi điện thoại xuống đất, anh ta vội nhặt lên, nhưng rồi lại nghe thấy tiếng bước chân ở lầu trên.
Trong nháy mắt đó có lẽ là khoảnh khắc cách chân tướng của chuyện này gần nhất.
Nhưng vì sự hèn nhát mà anh ta lựa chọn trốn chạy, vốn dĩ nên gọi báo cảnh sát, nhưng anh ta lại không thể gọi.
Nếu như chuyện này bị đưa ra ngoài ánh sáng, cảnh sát sẽ đến đây, đoàn phim nhất được sẽ bị đình công, không thể bù lại tổn thất được. Hơn nữa nhốt người ở đây, nói không chừng là một tên tội phạm hung ác nào đó, lỡ đắc tội rồi đối phương quay lại trả thù thì phải làm sao?
Một minh tinh mà dính vào vụ án như thế này thì tương lai sẽ đi về đâu?
Vai nam chính của bộ phim kinh dị đó đã là tài nguyên tốt nhất mà Bùi Quang có thể tiếp xúc vào thời điểm đó. Bùi Quang không dám đánh cuộc nên chỉ có thể bỏ chạy.
Anh ta tự an ủi, chỉ là mình vô tình nhìn thấy thôi, vốn không liên quan đến anh ta, không phải sao?
Anh ta không cố ý.
Truy bắt tội phạm là trách nhiệm của cảnh sát, anh ta chỉ là…chỉ là cái gì chứ?
Chẳng qua là từ nay về sau sẽ gánh một cái gông xiềng trên lưng, cũng không bao giờ có thể quên được căn phòng ngầm đó và ánh mắt của người đó. Chuyện đó không lúc nào là không tra tấn tinh thần anh ta cả, anh ta lựa chọn giấu diếm chỉ vì giấc mơ của mình, nhưng cuối cùng anh ta lại cách giấc mơ càng ngày càng xa.
Anh ta không thể hát một cách tự tin được nữa, cũng như tương lai tràn đầy hy vọng của mình.
Một năm qua anh ta chỉ có thể viết được một bài hát, tên ca khúc đó là “Hèn mọn”.
Tôi hèn như vậy thì còn có thể mong được ai yêu thương chứ?
Anh ta đợi mãi, nhưng lại không đợi được đến khi công thành danh toại, mà lại là một hợp đồng bao nuôi lạnh lùng và nực cười. Vậy anh ta kiên trì đến cùng vì điều gì, có đáng để từ bỏ không?
Nhưng tại sao?
Ngay khi anh ta sắp đối mặt với sự hèn nhát của mình, chọn phơi bày mọi thứ, thậm chí còn quyết định rút lui khỏi giới giải trí, thì chính bài hát “Hèn mọn” này lại đưa đến cho anh ta tất cả những gì anh ta khát vọng.
Danh tiếng, nhiệt độ, tài hoa của anh ta được nhiều người tán dương, khen ngợi tài năng ca hát của anh ta, người đại diện và bạn tốt trong vòng bạn bè tấp nập gửi tin nhắn chúc mừng anh ta.
Anh ta chưa từng thấy vòng bạn bè mình lại náo nhiệt đến vậy.
Làm sao bây giờ?
Lần này anh ta nên lựa chọn như nào đây?
“Đến rồi.” Taxi dừng lại ngoài cổng đồn cảnh sát.
Bùi Quang nhìn qua cửa sổ, nắm chặt tay, hồi lâu cũng không xuống xe. Người tài xế lo lắng nhìn anh ta rồi hỏi anh ta có ổn không một lần nữa, nhưng anh ta lại không trả lời.
Cho đến khi anh ta nhìn thấy đôi mắt đó.
Đôi mắt đó hoàn toàn khác với đôi mắt trong căn phòng ngầm kia, có con ngươi nhạt màu, nhưng ánh mắt của người đó lại bình thản y như người kia.
Đó là Tương Dã.
Tương Dã tới trước anh ta một bước, đứng cách đó khoảng mười thước, nhìn anh ta qua cửa sổ.
Bùi Quang nhất thời rơi nước mắt, tất cả những ủy khuất, hối hận, áy náy và không cam lòng của một năm qua đều bùng phát vào lúc này.
Tôi thực sự là…một kẻ hèn sao?
Nhưng tôi cũng chỉ vô tình thấy phải cảnh tượng mà lẽ ra tôi không nên thấy, không phải sao?
Anh ta bật khóc, làm tài xế hoảng sợ. Mọi người đang đi đều dừng lại, ngay cả những người trong đồn cảnh sát cũng bắt đầu chú ý đến anh ta, dường như còn định đi tới hỏi thăm.
Tương Dã không bước tới, nhưng có thể đoán được chân tướng. Biểu hiện tối qua của Bùi Quang quá rõ ràng, nhất định anh ta đã đi lạc vào căn phòng ngầm đó và thấy Sở liên, nhưng có lẽ vì sợ hãi nên anh ta đã chọn cách che giấu.
Như vậy thì tại sao anh ta lại dính vào chuyện của Ninh Ngọc Sinh, cũng có nguyên nhân.
Một năm trước, anh ta vô tình trở thành người vô tội bị vạ lây, một năm sau vẫn như vậy. Sở Liên sẽ có cách riêng để trả thù người khác, ông ta có thể gi*t Ninh Ngọc Sinh, đương nhiên cũng có thể mượn tay của Ninh Ngọc Sinh để trả thù Bùi Quang một chút.
Tào Nguyệt thực sự là một fan hâm mộ của Bùi Quang sao? Chưa chắc.
Đúng vào lúc này, Quyết Minh báo một tin tức lớn tới, “Tào Nguyệt có động tĩnh rồi. Cô ấy đã tuyên bố sẽ quyên tặng toàn bộ tài sản mà Ninh Ngọc Sinh để lại, cô ấy còn bán hết cổ phần của tập đoàn Ninh Hải trong tay mình, không để lại gì cả. Cô ấy cũng dùng biện pháp mạnh để thu hồi toàn bộ tài sản mà Ninh Ngọc Sinh đã cho Ô Lệ Lệ, hơn nữa mọi người có biết cô ấy quyên góp tiền để làm gì không?”
Quyết Minh thở dài: “Xây dựng nông thôn! Cô ấy đến quê hương của Ninh Ngọc Sinh để làm đường và xây trường học, đúng là hào phóng mà, nhiều tiền như vậy mà đổi thành tiền mặt thì có thể rải từ đầu thôn đến cuối thôn đó! Giờ tôi dám khẳng định cái ch*t của Ninh Ngọc Sinh có liên quan đến cô ấy, đây là trả thù, sự trả thù một cách thỏa đáng.”