Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 59: Ngoại truyện 1: Nhật Chiếu Kim Sơn

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Upehehe

---

Ảnh dành cho ai không nhớ Nhật Chiếu Kim Sơn là gì =))). Nó là hiện tượng thiên nhiên khi ánh nắng bình minh chiếu rọi l*n đ*nh núi tuyết, tạo hiệu ứng rực rỡ như núi dát vàng.

Sáng tinh mơ, khi trời còn chưa sáng hẳn, Quý Nhất Nam đã tỉnh dậy trước.

Anh nhìn thời gian, quan sát ánh đèn le lói bên ngoài lều, cúi người xoa nhẹ mái tóc Lý Bất Phàm.

"Gần đến lúc mặt trời mọc rồi em..."

Lý Bất Phàm khẽ động, nắm lấy tay Quý Nhất Nam kéo vào trong lòng, trở mình về phía anh.

Miếng bịt mắt trên mặt bị đụng lệch đi một chút, nhưng như thể chẳng nghe thấy gì cả, y vẫn ôm lấy cánh tay Quý Nhất Nam tiếp tục ngủ say sưa.

Quý Nhất Nam khẽ bật cười, nói: "Sao anh không biết em cũng có tật ngủ nướng nhỉ?"

Nhưng tối hôm qua quả thực là nghỉ ngơi có hơi muộn. Sau khi xem xong Nguyệt Chiếu Ngân Sơn, mọi người lại ngồi trên bãi cỏ ăn chút gì đó, trò chuyện một lúc, đến khi quay về lều thì đã hơn một giờ sáng.

Lý Bất Phàm cũng không phải thật sự muốn ngủ nướng, nằm thêm một lát, y lấy hết sức ngồi bật dậy.

Y kéo miếng bịt mắt xuống, đưa tay vuốt tóc ra sau, chiếc áo thun đen trên người rộng rãi và lỏng lẻo.

"Buồn ngủ quá à... Chụp xong em phải về khách sạn ngủ mười tiếng mới được."

Quý Nhất Nam với tay ra sau lục lọi một vòng, lấy chiếc áo hoodie đã cởi tối qua trùm lên đầu Lý Bất Phàm.

"Buổi sáng lạnh lắm."

Đợi Lý Bất Phàm mặc xong áo, anh mở cửa lều, đứng dậy bước sang túi ngủ của y, từ phía sau ôm trọn lấy y.

"Chúng ta cứ đứng thế này xem nhé, được không em?"

"Có gì đâu mà không được chứ..." Vai Lý Bất Phàm trĩu xuống, y cảm nhận được cằm Quý Nhất Nam đặt lên vai mình.

Y tìm điện thoại, gọi cho Tống Lãng Bạch một cuộc, ngay sau đó, chiếc lều bên cạnh vang lên tiếng chuông.

"Dậy đi." Giọng Lý Bất Phàm vẫn còn khàn.

Lúc này trời đã hửng sáng, gió thổi mát mẻ, nhưng chưa đến mức lạnh. Trước mắt không có vật cản nào, dãy núi tuyết Ương Na đứng đó, trang nghiêm và lặng lẽ.

Lý Bất Phàm cúp máy, tiện tay ném điện thoại sang một bên. Máy quay đã được dựng sẵn từ tối hôm qua, bây giờ không cần điều chỉnh gì nữa, chỉ việc yên lặng chờ đợi.

"Anh đã từng thấy chưa? Nhật Chiếu Kim Sơn ấy." Lý Bất Phàm nghiêng đầu, hôn nhẹ lên trán Quý Nhất Nam.

"Tất nhiên là thấy rồi, anh ở bên này bao nhiêu năm mà," Quý Nhất Nam nói, "Chỉ là... anh chưa từng được ngắm cùng em."

Trời lại sáng thêm một chút, ánh sáng lúc này mang theo sắc màu của mây, hồng nhạt, cam ấm. Làn gió mát mẻ lướt qua mặt, Lý Bất Phàm bỗng ngửi thấy mùi hương hạnh phúc trong không khí, giống như hơi ấm tỏa ra từ người Quý Nhất Nam phía sau.

Y cảm thấy mình đang được ánh bình minh bao bọc.

"Người ta nói, ở núi tuyết Ương Na, một năm 365 ngày chỉ có khoảng 40 ngày là có thể nhìn thấy Nhật Chiếu Kim Sơn." Lý Bất Phàm nói.

Quý Nhất Nam tựa đầu vào bên cổ y, hít sâu một hơi: "Xác suất một người yêu một người khác đã là một phần mấy triệu rồi, bọn mình may mắn thế này, nhất định sẽ thấy được thôi."

Không biết có phải lời của Quý Nhất Nam linh nghiệm hay không, khoảng hai mươi phút sau, ánh nắng vàng rực rỡ đổ xuống đỉnh núi tuyết Ương Na. Trên đỉnh núi phủ đầy tuyết trắng, tựa như đang nâng lên một vì sao lấp lánh.

Lý Bất Phàm quên cả hô hấp, y nhìn chằm chằm vào vùng ánh sáng ấy quá lâu, đến mức Quý Nhất Nam phải giơ tay che mắt y lại.

"Tuyết phản quang mạnh lắm, em để mắt nghỉ một lát đi."

Lòng bàn tay ấm áp chạm vào trong khoảnh khắc, Lý Bất Phàm khịt mũi, nói mình không sao, rồi bước ra ngoài chụp vài tấm hình.

Y mặc chiếc hoodie rộng thùng thình, bên dưới vẫn là quần short thể thao dài đến gối, mang đôi dép tổ ong, cầm máy ảnh chạy vội ra ngoài.

Tống Lãng Bạch cũng vừa từ lều bên cạnh lao ra, vừa đuổi theo Lý Bất Phàm vừa la lối om sòm: "Cậu đừng có giành góc máy của tôi đấy!"

"Tôi đến trước mà, có giành thì cũng là cậu giành chứ." Lý Bất Phàm cười, giơ máy ảnh lên.

Những du khách quanh đó cũng lần lượt bước ra khỏi lều của mình. Chẳng mấy chốc, trước dãy núi tuyết đã trở nên náo nhiệt.

Quý Nhất Nam mở điện thoại, chụp Lý Bất Phàm vài tấm, chọn một tấm anh thấy đẹp nhất rồi đặt làm hình nền khóa màn hình.

Buổi sáng thời tiết đẹp, nhưng vẫn rất lạnh. Chụp đủ hình rồi, tay Lý Bất Phàm đỏ ửng vì rét, y rụt cổ chạy vào lều, hà hơi vào lòng bàn tay.

Thấy y lạnh đến đông cứng, Quý Nhất Nam lục trong balo lấy một miếng dán giữ nhiệt, "Cúi xuống nào."

Lý Bất Phàm ngoan ngoãn nghe lời, quay lưng về phía anh, hơi khom người xuống.

Quý Nhất Nam xé miếng giữ nhiệt dán lên lưng y, xoa xoa vài cái, rồi ôm lấy Lý Bất Phàm từ phía sau, hai tay vòng ra trước ngực, bao kín lấy đôi tay y.

"Biết là em vào núi vẫn thích sạch sẽ, còn phải mặc cho đẹp, nhưng dù thế nào cũng đừng để bị lạnh, được không?" Quý Nhất Nam thơm nhẹ lên vành tai y.

Lý Bất Phàm cười, nói: "Không nghiêm trọng thế đâu mà..."

Trời đã sáng hẳn, cả dãy núi tuyết Ương Na tắm mình trong ánh nắng vàng rực, Lý Bất Phàm chớp mắt nhìn, nói: "Xem mặt trời mọc khác hẳn trăng soi núi bạc tối qua. Em hiểu vì sao hồi đó em kéo anh đi xem núi tuyết Ương Na vào ban đêm rồi."

Bàn tay Quý Nhất Nam đặt lên bụng dưới của y, nhẹ nhàng vỗ một cái, ra hiệu y nói tiếp.

"Mặt trời mọc mang theo quá nhiều hy vọng. Từ lúc trời tối đen cho đến khi sáng hẳn, em biết phía sau còn cả một ngày dài phải vượt qua. Nhưng nếu là ngắm núi tuyết vào ban đêm, nó sẽ cho em cảm giác an toàn hơn, giống như là... cho dù em chưa sẵn sàng đối diện với ngày mai cũng chẳng sao, vì đêm vẫn còn rất dài."

Quý Nhất Nam khẽ ừ một tiếng, trong giọng nói có cả hối hận đan xen tiếc nuối: "Lúc đó anh vẫn chưa thật sự hiểu em. Anh biết em rất đau khổ, nhưng nỗi đau của anh đến từ việc anh thương em, xót em, không muốn em đau khổ như vậy, chứ không phải vì anh thật sự cảm nhận được nỗi đau của em."

"Cõ lẽ cũng chính vì anh không thể thực sự đồng cảm với em, nên mới bỏ lỡ biết bao cơ hội có thể cứu vãn được rất nhiều thứ."

"Em nói những điều này với anh không phải là ý đó," Lý Bất Phàm quay đầu lại, hôn nhẹ lên gương mặt vừa tỉnh dậy vẫn còn mang chút mệt mỏi của Quý Nhất Nam, "Em không cần anh phải đi cảm nhận nỗi đau của em, đó đâu phải là cách hai người ở bên nhau. Tất cả những chuyện không tốt từng xảy ra với em đều không liên quan đến anh. Anh nên nghĩ ngược lại, nếu không có anh, có lẽ em đã... có lẽ em đã rời khỏi thế giới này sớm hơn rồi."

Quý Nhất Nam không nói gì, ánh mắt trầm xuống. Lý Bất Phàm nhìn ra được anh đang tưởng tượng theo lời mình nói vừa rồi, vì thế y liền bật cười, nâng mặt anh lên, "Được rồi, đừng nghĩ nữa, em vẫn ổn mà, vẫn đang ở ngay trước mặt anh nè..."

Quý Nhất Nam khẽ ừm một tiếng bằng giọng mũi như làm nũng, rồi vùi đầu ôm chặt lấy Lý Bất Phàm.

Khi thu dọn lều chuẩn bị rời đi, thời gian vẫn còn rất sớm. Trên đường xuống núi, Lý Bất Phàm đã ngủ thiếp đi. Đến lúc về tới khách sạn thì trời đã xế chiều, mấy người ai nấy đều mệt rã rời, ngay cả bữa cơm cũng không kịp ăn, lần lượt quay về phòng tắm rửa rồi ngủ bù.

Khi Lý Bất Phàm tỉnh dậy, Quý Nhất Nam đang ngồi ở đầu giường cúi đầu xem điện thoại.

Rèm cửa đã kéo kín, nhưng vẫn có thể nhìn thấy qua khe hở rằng trời đã tối. Lý Bất Phàm khẽ động người một chút, chợt nghe Quý Nhất Nam hỏi: "Tỉnh rồi?"

"Ừm..." Y vươn vai, nghiêng người dựa sang, hỏi Quý Nhất Nam đang xem gì thế.

"Xem linh tinh thôi." Quý Nhất Nam tắt điện thoại, cúi xuống áp môi lên môi Lý Bất Phàm, cuốn lấy lưỡi y hôn một lúc.

"Xuống dưới ăn chút gì không em? Để anh hỏi xem mọi người dậy chưa."

Lý Bất Phàm đáp được.

Họ chọn đại một quán ăn gần khách sạn, gọi vài món.

"Vài hôm nữa tôi đi rồi," Tống Lãng Bạch nói, "Về nhà nghỉ ngơi một thời gian, sau đó đi chỗ khác chụp thêm ít thứ. Còn cậu thì sao? Cậu tính ở lại đây à?"

Khi Tống Lãng Bạch hỏi Lý Bất Phàm câu này, Quý Nhất Nam không ngẩng đầu lên.

"Ừ, tôi định ở lại." Giống như Lý Bất Phàm đã nghĩ kỹ chuyện này từ rất sớm, không hề do dự.

Y quay sang nhìn Tiểu Liễu, hỏi: "Còn Tiểu Liễu thì sao? Vẫn làm trợ lý cho tôi chứ?"

"Anh ơi," Tiểu Liễu cười nói, "Anh có việc cần người thì cứ gọi tôi, nhưng tôi vẫn muốn tự mình đi chụp thêm nhiều thứ, không làm trợ lý lâu dài nữa. Ráng cố gắng đến một ngày nào đó, có lẽ tôi cũng được như mấy anh."

"Chắc chắn là được." Lý Bất Phàm nói.

Về tới phòng, Lý Bất Phàm ngồi ở mép giường, buông thõng hai chân. Quý Nhất Nam cởi áo khoác, đi đến trước mặt y, hỏi: "Em nghĩ đến chuyện này từ khi nào?"

"Anh nói chuyện ở lại à?" Lý Bất Phàm chống tay kê đầu, "Nghĩ ngợi làm gì, anh đã làm việc ở đây rồi, em còn đi đâu được nữa."

Quý Nhất Nam ngồi xuống, xoa đầu Lý Bất Phàm một cái thật mạnh, y xoay người, ngồi hẳn lên eo anh, đè người xuống giường.

"Thế anh có thu nhận em không? Không lẽ anh nỡ để em một mình kéo vali đi tìm nhà ở Shangri-La chứ?"

"Sao có thể." Quý Nhất Nam cười, "Nhà anh cũng là nhà em. Ngày mai mình xuống núi, anh giúp em dọn hết đồ em để ở khách sạn dưới đó."

"Thế thì còn được." Lý Bất Phàm nhào vào ngực Quý Nhất Nam, nghiêng mặt nhắm mắt lại.

Quý Nhất Nam cảm nhận được nhịp thở của y không đều, rõ ràng không phải trạng thái buồn ngủ. Vì thế anh nghiêng đầu, cúi xuống hôn lên môi y.

"Cho anh hôn một lát..." Quý Nhất Nam lười biếng nói.

Anh hờ hững cắn nhẹ môi Lý Bất Phàm, chỉ khẽ cử động đầu. Cắn mãi cắn mãi cũng sinh ra cảm xúc, Lý Bất Phàm nghiêm túc hẳn, điều chỉnh góc độ, nhẹ nhàng l**m lên khóe môi Quý Nhất Nam, rồi bị anh vòng tay ngang qua giữ chặt eo.

Lật người một cái, Quý Nhất Nam đè Lý Bất Phàm xuống dưới người. Nhưng cuối cùng lại nghĩ đến hoàn cảnh không tiện lắm, nên anh vẫn không làm gì cả.

Sáng hôm sau, mọi người cùng nhau trả phòng và xuống núi.

Khi quay lại trước cửa khách sạn mà họ từng ở lúc mới đến Shangri-La, Lý Bất Phàm lại thoáng cảm thấy bâng khuâng.

Khi ấy y vẫn còn tự an ủi mình, dù có mất trí nhớ cũng không sao, vì cuộc sống thoạt nhìn vẫn đang vận hành đâu vào đấy, chẳng có gì đáng phải lo cả.

Chỉ là y không hề biết rằng, sự lựa chọn nhỏ bé đã được sắp xếp từ sớm ấy của mình lại chất chứa vô vàn tâm tư phức tạp dành cho một người khác.

Cho nên việc gặp được Quý Nhất Nam ở Shangri-La thật ra cũng chẳng phải là định mệnh an bài —

Bởi cả hai đã vì điều đó mà nỗ lực rất nhiều.

Sau khi cùng Quý Nhất Nam chuyển hành lý lên xe, Tiểu Liễu và Tống Lãng Bạch cũng thu dọn gần xong.

Xe họ gọi đã đến, Tống Lãng Bạch đóng cốp xe lại, đi tới trước mặt Lý Bất Phàm, giơ tay ôm y một cái.

"Vậy tôi với Tiểu Liễu đi trước đây, giờ ra sân bay." Giọng Tống Lãng Bạch có chút uể oải.

"Làm gì mà như thể sau này không gặp lại nữa thế," Lý Bất Phàm cười nói, "Sao trông buồn dữ vậy."

"Cũng không hẳn, chỉ là thấy ở đây khá vui, cũng thư giãn nữa. Về rồi lại phải đối mặt với nhiều chuyện khác." Tống Lãng Bạch đáp.

"Thường xuyên tới chơi nhé," Lý Bất Phàm vỗ vỗ vai hắn, "Tôi vẫn ở đây mà."

Tiểu Liễu đứng bên cạnh nghe cũng thấy xúc động, nhào tới ôm Lý Bất Phàm, đẩy y lùi lại mấy bước.

"Anh ơi, tôi đi đây."

"Đi đi, tới rồi nhớ nhắn vào nhóm báo an toàn nhé." Lý Bất Phàm nói.

Tống Lãng Bạch đùa: "Chắc không gặp lại đám săn trộm nữa đâu, an toàn lắm."

Mọi người đều bật cười.

Tài xế bấm còi giục, Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu quay người lên xe.

Trong tiếng động cơ gầm lên, giữa bụi đất và khói xả, Lý Bất Phàm nhìn chiếc xe ấy men dọc theo con đường nhựa, êm ả chạy về phía xa khuất, nơi được những dãy núi tuyết trùng điệp bao bọc.

"Anh Nhất ơi, chúng ta cũng đi thôi." Lý Bất Phàm kéo cửa xe ra.

Trước Tiếp