Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 48: Em đã từng chết một lần

Trước Tiếp

Edit: Upehehe

---

"Lý Bất Phàm, sao cậu không nghe điện thoại của tôi?"

"Đừng tự lừa mình nữa," Lý Bất Phàm nghe thấy bản thân nói, "Tôi đang quá cảnh để về nước rồi."

"Chia tay là vì thật sự không còn thích tôi nữa sao?" Quý Nhất Nam hỏi.

Lý Bất Phàm không nói gì.

"Có chuyện gì chúng ta cùng nhau giải quyết." Quý Nhất Nam lại nói.

"Không giải quyết được," Lý Bất Phàm trả lời, "Đây không phải là một mối quan hệ yêu đương bình thường."

Y nhìn thấy một chiếc máy bay đang cất cánh ngoài cửa sổ, sau đó lại nghe thấy Quý Nhất Nam hỏi: "Vậy tại sao cậu lại viết trên điện thoại là năm giờ chiều hôm nay ở Cầu Tình Nhân, rốt cuộc là có ý gì?"

Sau một tràng tạp âm của đường truyền, Lý Bất Phàm lại đứng trên Cầu Tình Nhân.

Y đang nắm thứ gì cấn trong lòng bàn tay, vừa mở ra nhìn, hóa ra là hai chiếc nhẫn bạc.

"...Lý Bất Phàm!"

Y quay sang phía phát ra âm thanh, giữa ánh hoàng hôn rực rỡ, Quý Nhất Nam dường như đang chạy về phía y, Lý Bất Phàm muốn gọi tên anh, nhưng cũng không biết mình có phát ra tiếng được không.

Y chỉ thấy mặt trời bên cầu đang lắc lư không ngừng, lắc qua lắc lại, trước mắt y lại bị ánh sáng trắng nuốt trọn.

Thế giới cuối cùng cũng trở nên ồn ào, y nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn, nghe thấy Quý Nhất Nam không ngừng gọi tên mình, rồi cứ thế chìm vào một giấc ngủ yên.

Lý Bất Phàm nghĩ, mình còn chưa kịp hỏi Quý Nhất Nam rằng trước kia có phải đã quen biết y hay không, nếu đã quen thì vì sao lại không nói cho y biết.

Y còn chưa xem những tấm ảnh Tống Lãng Bạch gửi tới, trong đó liệu có phải tất cả đều liên quan đến Quý Nhất Nam không?

Bạn trai cũ của y có phải chính là Quý Nhất Nam không?

Cái gì mà nhóc zombie linh ta linh tinh, nghe sao mà mập mờ thế. Tại sao Quý Nhất Nam lại giỏi dỗ người vậy?

Anh hồi còn là sinh viên trông rất ngây ngô, thôi cứ coi anh là bạn trai cũ của Lý Bất Phàm đi.

Bị lừa thì Lý Bất Phàm cũng chấp nhận. Nếu Quý Nhất Nam thật sự là bạn trai cũ của y, y chỉ cảm thấy mình lời to.

Bảo sao mỗi lần nhắc đến "bạn trai cũ", Quý Nhất Nam đều tỏ ra chẳng mấy quan tâm người đó là ai, hoá ra là thế.

...

Có quá nhiều câu hỏi được đặt ra, Lý Bất Phàm không muốn nghĩ nữa, chỉ cảm thấy rất mệt.

Y nên nghỉ ngơi thật tốt cái đã.

Khi tỉnh lại đã không biết là lúc nào rồi. Lý Bất Phàm mở mắt, ngửi thấy mùi nước khử trùng, phát hiện mình đang nằm trên giường bệnh.

Quý Nhất Nam đang gục xuống ngủ bên giường, Lý Bất Phàm vừa cử động, anh liền tỉnh dậy.

Khi Quý Nhất Nam thật sự xuất hiện rõ ràng trước mắt, y lại không nhịn được mà hoài nghi: có phải mình vừa bị ảo giác dưới biển không, tất cả những chuyện đó là thật sao?

Thế giới lại choáng váng thêm một lúc, Lý Bất Phàm mới dần nghe rõ lời Quý Nhất Nam nói.

"Bác sĩ nói em bị mệt mỏi quá độ nên ngất xỉu thôi, không có vấn đề gì khác. Trên thuyền lúc đó là anh quá sốt ruột, xin lỗi em. Anh đã chứng kiến quá nhiều tai nạn nên không thể không cẩn thận hơn một chút. Chỉ cần dính đến chuyện của em là anh lại không nhịn được mà căng thẳng. Khi đó giọng anh rất gắt gỏng, nhưng không phải cố ý hung dữ với em đâu. Nếu em vẫn muốn đi, anh có thể tìm thêm vài hướng dẫn viên lặn nữa......"

"Quý Nhất Nam ơi," Lý Bất Phàm nhìn anh, bình thản cắt lời, "Em muốn đi Cầu Tình Nhân."

Quý Nhất Nam lập tức khựng lại.

Thời gian lại trùng hợp đến lạ. Khi làm xong thủ tục xuất viện, ánh hoàng hôn ngả nghiêng chiếu qua cửa sổ xe, nhuộm gương mặt Lý Bất Phàm ửng đỏ.

Quý Nhất Nam không đoán ra tại sao Lý Bất Phàm đột nhiên lại muốn đi Cầu Tình Nhân, thậm chí cũng không dám hỏi y, chỉ ngơ ngác lái xe theo chỉ dẫn.

Vì đúng giờ cao điểm buổi chiều nên Cầu Tình Nhân vô cùng đông đúc.

Không biết là né tránh hay thuận theo tự nhiên, Quý Nhất Nam lái xe vòng quanh ven cầu rất lâu, mãi mới tìm được một chỗ đỗ khá xa.

Thế nhưng Lý Bất Phàm lại không vội đi lên cầu, nói rằng muốn ăn chút gì đó trước.

Phản xạ đầu tiên của Quý Nhất Nam là đi mua cho y một cây kem, đến lúc này mới nhớ ra tiệm kem kia đã đóng cửa từ lâu.

May mà gần đó có một trung tâm thương mại nhỏ. Hai người đi dạo một vòng, chọn vài món ăn vặt đơn giản cầm trên tay, rồi ra ngoài ngồi xuống băng ghế dài.

Người đi dạo không hề ít, Quý Nhất Nam mở hộp đồ ăn, bẻ ra một miếng bánh muffin nhỏ ăn cùng Lý Bất Phàm.

Lý Bất Phàm không nói gì, dường như chỉ muốn cùng Quý Nhất Nam tận hưởng buổi chiều này, y chậm rãi cắn từng miếng bánh.

"Hoàng hôn ở Wellington lúc nào cũng đẹp như vậy sao anh?" Lý Bất Phàm ngửa mặt lên hỏi.

"Có lẽ vậy." Quý Nhất Nam đáp. "Anh chỉ nhớ được vài lần thôi."

Những lúc khác anh cảm thấy hoàng hôn thì cũng chỉ là hoàng hôn mà thôi.

"Vậy......" Lý Bất Phàm dừng một chút rồi hỏi, "Những lần trước anh đến Cầu Tình Nhân đều để làm gì vậy?"

Câu hỏi này nằm ngoài dự liệu của Quý Nhất Nam, anh nghĩ một lát, nói: "Cũng không làm gì cả, giống như bây giờ, mua chút đồ mình thích ăn, rồi đi lên cầu. Nếu vừa hay là lúc hoàng hôn thì sẽ đi hết cây cầu này, đi mãi cho đến cuối."

"Ở đó có một tấm lưới sắt, rất nhiều người qua đường sẽ buộc đồ của mình lên đó, giống như khóa tình nhân."

Quý Nhất Nam lắc đầu: "Nhưng anh thấy chẳng có tác dụng gì cả."

"......Không có tác dụng sao?" Lý Bất Phàm ăn xong miếng bánh cuối cùng, nhưng vẫn cúi đầu, "Vậy trước kia anh còn hay đi ăn gì?"

"Kem, nhưng cửa tiệm đó đã đóng cửa rồi."

"Ăn ở tiệm khác thì không được sao?"

Quý Nhất Nam không hiểu vì sao Lý Bất Phàm nhất định phải biết đáp án của những câu hỏi này, bởi vì y hỏi không chỉ đơn thuần là muốn tìm hiểu chuyện quá khứ của anh.

"Tiệm khác cũng được thôi, dù sao thì... cũng chỉ là kem mà."

"Vậy thì tốt, chúng ta đi ăn kem đi." Lý Bất Phàm đứng dậy.

Muốn tìm kem trong trung tâm thương mại cũng không khó, hai người mỗi người chọn một vị, cầm trên tay rồi đi dọc theo lối lên cầu.

So với khi ngồi trong xe, mặt cầu trông rộng rãi hơn hẳn. Lý Bất Phàm đi rất chậm, muốn đem những mảnh ký ức mơ hồ khi ở dưới biển ghép nối với nơi này, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng khó khăn.

Kem đã ăn hết, y quay đầu nhìn Quý Nhất Nam, thấy mái tóc anh được áng mây chiều phủ kín, chợt nghĩ đây hẳn là một khung cảnh quen thuộc với mình. Vậy mà đến hôm nay, nó lại trở nên xa lạ đến mức y cũng không hề nhận ra.

Đi đến đầu cầu, Lý Bất Phàm nhìn thấy tấm lưới sắt mà Quý Nhất Nam nhắc tới. Tấm lưới ấy có lẽ là thứ còn sót lại từ lúc xây cầu, không biết là ai treo chiếc khóa đồng tâm đầu tiên lên đó, rồi nơi này rất nhanh liền trở thành một điểm check-in.

Lý Bất Phàm thoáng nhìn vài chiếc, trên đó vẽ hình trái tim, một số khác lại khắc tên của hai người.

"Anh nói anh cũng từng đến cầu Tình Nhân mấy lần," Lý Bất Phàm quay người lại, khóe môi mang theo ý cười nhìn Quý Nhất Nam, "Có phải anh cũng đến đây để làm mấy chuyện thế này với ai đó không?"

Quý Nhất Nam không thừa nhận. Anh thấy Lý Bất Phàm cười, nhớ tới những ký ức coi như là đẹp giữa mình và y trên Cầu Tình Nhân, anh cũng khẽ cười theo, mang theo chút trêu chọc chỉ riêng mình hiểu: "Có hơi trẻ con, chắc anh sẽ không làm đâu."

Kem chỉ còn lại một miếng cuối. Một tay Lý Bất Phàm tựa lên lan can cầu, bỗng hỏi: "Vậy người nói muốn buộc sợi dây lên cầu là em... đúng không?"

Gió dường như ngừng thổi, Quý Nhất Nam cũng như bị câu nói ấy đóng đinh, nhất thời không kịp phản ứng. Đợi đến khi Lý Bất Phàm dịu dàng nhìn anh, anh mới hoàn hồn, hỏi ra một câu hỏi vốn đã có sẵn đáp án: "Em nhớ ra điều gì rồi phải không?"

"Chỉ là vài mảnh vụn thôi, không liền mạch lắm."

"......Là lúc lặn đêm gặp dòng chảy xuống?" Quý Nhất Nam chợt nhận ra điều gì đó.

"Ừ." Lý Bất Phàm cúi đầu mở điện thoại, mở ra mấy tấm ảnh.

"Tống Lãng Bạch gửi cho em vài thứ, em còn chưa xem. Vốn định xem trước một chút, nhưng bây giờ em nghĩ... có lẽ em đoán được trong đó là gì rồi."

Y nói với Quý Nhất Nam trước: "Không biết anh có để ý không, trên người em luôn có một sợi dây chuyền, treo một mặt dây nhỏ. Từ lúc em phát hiện mình bị mất trí nhớ đến giờ, sợi dây đó luôn ở trên cổ em, chưa từng tháo xuống. Sau này ở Vân Nam, chúng ta gặp bọn săn trộm rồi phải nhập viện, có lần em c** q**n áo trong lúc tắm đã làm rơi nó xuống, mặt dây bị nứt ra, em phát hiện bên trong có một con chip rất nhỏ."

Y đưa điện thoại tới trước mặt Quý Nhất Nam, "Em nhờ Tống Lãng Bạch giúp đỡ, bảo cậu ấy hỏi xem có người bạn nào có thể giải mã con chip này không. Hôm đi Fun Dive em nhận được tin nhắn của cậu ấy, anh cũng nhận ra những tấm ảnh này chứ?"

Trên màn hình, Quý Nhất Nam và Lý Bất Phàm đứng cạnh nhau, phía sau là dãy núi tuyết trắng xóa trong màn đêm.

"Tấm này chụp trước lễ tốt nghiệp tiến sĩ của anh." Quý Nhất Nam nói.

Lý Bất Phàm nhìn người trong ảnh mặc áo cử nhân, khẽ cười: "Hồi đó chúng ta ở Vân Nam à? Anh mặc mỏng thế, không lạnh sao?"

"Chúng ta không ở Vân Nam, phía sau chỉ là một bức ảnh thôi. Tối hôm đó em nói muốn đi xem triển lãm nhiếp ảnh, em rất thích bức ảnh này nên chúng ta đứng chụp chung trước đó. Em nói......" Quý Nhất Nam dừng lại một chút, "Coi như chúng ta đã từng đến núi tuyết Ương Na rồi."

"Em luôn rất muốn đến đó, nhưng sau này chúng ta cũng không đi được."

"Cầu Tình Nhân cũng là chúng ta cùng đến đúng không?"

"Đúng."

"Vậy nên..." Lý Bất Phàm có chút hoảng hốt, "Vậy nên người bạn mà anh nói thật ra là em."

Rõ ràng một Lý Bất Phàm khỏe mạnh, hoàn toàn mới đã đứng ngay trước mắt mình. Nhưng khi nhắc đến những chuyện trong quá khứ, sự tiếc nuối, thất bại và đau khổ vẫn bị Quý Nhất Nam nhớ lại rõ ràng, một lần nữa lấp đầy toàn bộ giác quan của anh.

Anh nắm lấy tay Lý Bất Phàm, điều duy nhất anh muốn làm vào khoảnh khắc này, lại chỉ là ôm lấy y.

"Em đã từng chết một lần rồi..." Lý Bất Phàm lẩm bẩm nói.

"Anh biết chuyện này hơi khó chấp nhận, thậm chí em có thể nghĩ anh điên rồi, hoặc thế giới này điên rồi," Quý Nhất Nam ôm chặt Lý Bất Phàm, "Nhưng những thứ đó đều không quan trọng, thật sự không quan trọng."

Quý Nhất Nam không phải chưa từng tưởng tượng qua, nếu có một ngày Lý Bất Phàm nhớ lại tất cả, y sẽ đối xử với anh thế nào.

Liệu y có chạy đi thật xa giống năm đó, chạy đến một nơi mà Quý Nhất Nam chẳng thể tìm thấy, hay sẽ trách anh vì không nói cho y biết.

Nếu Lý Bất Phàm vẫn muốn rời đi, lần này có thể nói cho Quý Nhất Nam biết lý do thật sự hay không, có thể nghe y nói hết những lời mà y vốn định nói trong lễ tốt nghiệp của anh hay không.

Dù cửa tiệm kem đã đóng cửa, anh cũng không còn là giảng viên đại học U nữa, trong tay thậm chí cũng chẳng có hoa và nhẫn.

Trong mấy giây ôm lấy Lý Bất Phàm, Quý Nhất Nam vẫn luôn căng thẳng hình dung xem tiếp theo mình nên làm gì.

Anh không muốn phạm sai lầm thêm một bước nào nữa.

Nhưng Lý Bất Phàm lại chỉ nói: "Quý Nhất Nam ơi, lẽ ra anh nên đợi em chứ."

"Một mình anh cái gì cũng biết hết, còn em vẫn đang nghi ngờ tại sao anh lại đối xử với em tốt như vậy, thế thì làm sao em theo đuổi anh được?"

Kem đã chảy hết, dòng nước ngọt ngấy chảy lên những đầu ngón tay Lý Bất Phàm, được ánh hoàng hôn nhuộm thành màu vàng óng ánh.

Còn Quý Nhất Nam lại nghĩ rằng:

Anh đã đợi rồi.

---

Tác giả có lời muốn nói:

Đang nghe bài Từng bước của Mayday. Thật ra trong các bài hát của Mayday, tôi thích nhất là bài này.

Hehe: vừa edit vừa ngẫm thấy truyện hay nức nở, hay kinh khủng khiếp huhu 🥹

Trước Tiếp