Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Upehehe
---
Lý Bất Phàm bị tiếng nói chuyện trong phòng truyền dịch đánh thức.
Ánh nắng từ cửa sổ bên cạnh hắt vào, y khẽ cử động, trở mình rồi hoàn toàn tỉnh ngủ.
Quý Nhất Nam vẫn ngồi bên cạnh giường bệnh, tư thế không khác gì trước lúc Lý Bất Phàm nhắm mắt.
"Chào buổi sáng," Ánh mắt Quý Nhất Nam hơi mơ màng, dường như ngủ không ngon lắm, "Tôi là Quý Nhất Nam, còn nhớ không?"
Mới qua có một đêm thôi mà, sao Lý Bất Phàm có thể quên được.
Ngủ một giấc ngon lành, tinh thần y đã khá hơn nhiều. Lý Bất Phàm vươn vai tháo ống dưỡng khí, mỉm cười hỏi lại anh: "Vậy cậu còn nhớ tôi tên gì không?"
"Lý Bất Phàm." Quý Nhất Nam nghiêm túc nói đúng tên y, rồi đứng dậy, "Đi ăn sáng nhé? Xong rồi tôi đưa cậu đến đồn cảnh sát."
Thời gian còn sớm hơn so với Lý Bất Phàm nghĩ.
Mới chưa đến chín giờ, điện thoại y đã có mấy tin nhắn của Tiểu Liễu.
【Anh còn ở bệnh viện à? Bệnh viện nào thế?】
【Tôi với anh Bạch đến đón anh.】
Lý Bất Phàm: 【Không sao, tôi sắp về rồi, hai người cứ đi sửa xe đi.】
Tiểu Liễu nhắn lại rất nhanh: 【Hôm nay sửa không được, sáng tôi gọi điện rồi, chủ tiệm nói mốt mới mở cửa.】
【Kế hoạch chụp hình chắc phải dời lại thôi, đợi anh về rồi mình bàn tiếp.】
"Đến nơi rồi."
Xe dừng lại, Lý Bất Phàm nghe giọng Quý Nhất Nam, y gõ nốt mấy chữ cuối, tháo dây an toàn rồi xuống xe cùng anh.
Quý Nhất Nam chọn một tiệm mỳ, mùi thì là hòa với tiếng người ồn ào bay ra từ cửa tiệm nhỏ.
"Ông chủ ơi, cho một phần bánh đại mạch, một ấm trà bơ ngọt, thêm một bát mỳ bò." Quý Nhất Nam hỏi Lý Bất Phàm, "Còn cậu?"
"Vậy tôi cũng mỳ bò đi." Y đáp.
Ông chủ đứng cạnh ghi lia lịa.
Tiệm ăn trang trí đơn giản, là một tiệm ăn nhỏ của hai vợ chồng. Bà chủ tất bật đi lại rót nước cho khách. Lý Bất Phàm kéo ghế gỗ, ngồi xuống cạnh cái bàn gần đó, vừa định với tay lấy hộp khăn giấy thì Quý Nhất Nam đã nhanh tay rút ấy tờ, lau mặt bàn, còn hỏi y: "Có kiêng ăn hành hay rau thơm không?"
"À..." Lý Bất Phàm suýt quên, "Tôi không thích ăn rau thơm lắm."
"Vậy một bát không cho rau thơm." Ông chủ ghi chú xong, vội vã chạy vào bếp.
Có lẽ tối qua mệt quá, cả hai vẫn chưa tỉnh táo hẳn, lúc chờ thức ăn chẳng ai nói gì. Mỳ nấu rất nhanh, ông chủ bưng bát không rau thơm ra trước, Lý Bất Phàm cũng không khách sáo với Quý Nhất Nam, cầm đũa ăn ngay.
Mỳ mới nấu xong còn nóng hổi, hơi nóng bốc nghi ngút. Lý Bất Phàm vừa ăn một đũa thì chuông điện thoại reo.
Người gọi là Tống Lãng Bạch, y bắt máy.
"Sao thế?"
"Cậu thấy đỡ chưa?" Tống Lãng Bạch hỏi thẳng.
"Không sao, tối qua vào viện thở oxy cả đêm, giờ gần như khỏi hẳn rồi." Lý Bất Phàm vừa quậy mỳ vừa nói, vừa đúng lúc bát của Quý Nhất Nam cũng được bưng ra, y khẽ nghiêng vai tránh một chút.
"Sáng nay lúc tỉnh dậy tôi thấy Tiểu Liễu gọi cho cậu liên tục, cậu ấy bị dọa sợ hú hồn đấy," Tống Lãng Bạch thở phào, "Chuyện xe cộ cậu cũng nghe cậu ấy nói rồi nhỉ, vậy mấy ngày tới coi như nghỉ ngơi đi."
"Không cần," Lý Bất Phàm dừng tay lại, cắm đũa xuống đáy bát, "Đợi tôi về xem quanh đây có chỗ nào chụp được không, vốn dĩ thời gian đã gấp rút rồi mà."
"Cậu có thôi bận rộn dùm tôi được không anh trai?" Tống Lãng Bạch cạn lời, "Thời gian đâu có gấp, ngoài công việc ở nước ngoài của cậu sau này, không phải là giờ không còn việc gì khác à? Tôi cũng rảnh, Tiểu Liễu cũng rảnh, cùng lắm ở lại đây thêm mấy ngày coi như nghỉ dưỡng giải sầu đi."
"Ừ cũng được, đợi tôi ăn sáng xong về rồi bàn tiếp." Lý Bất Phàm nói.
"Nghe cảnh sát nói tối qua có người đưa cậu đến bệnh viện à?" Tống Lãng Bạch hỏi.
"Ừ," Y ngẩng đầu, liếc sang Quý Nhất Nam ngồi đối diện mình, "Tôi đi cùng Quý Nhất Nam."
Ông chủ bưng ấm trà bơ đến, Quý Nhất Nam nhận lấy, rót cho mỗi người một ly.
Lý Bất Phàm hơi nghiêng điện thoại ra xa, khẽ nói cảm ơn.
Tống Lãng Bạch nghĩ đến việc tối qua Quý Nhất Nam đột nhiên xuất hiện trong thang máy và biểu hiện kỳ lạ của anh, thấp giọng nhắc nhở Lý Bất Phàm: "Ra ngoài nhớ cẩn thận, tôi nói thật với cậu đấy, ở đây kẻ xấu nhiều lắm, cậu..."
"Biết rồi," Lý Bất Phàm cắt lời hắn, "Tôi cúp máy đây."
"Bạn cậu à?" Quý Nhất Nam hỏi.
Y gật đầu, "Nhiếp ảnh gia đến chụp cảnh cùng tôi."
Nghĩ đến việc sau này bọn họ không còn cơ hội gặp lại nữa, Lý Bất Phàm cũng không giới thiệu nhiều về Tống Lãng Bạch cho Quý Nhất Nam.
Y nâng ly trà bơ nhấp một ngụm, trà bơ ở đây đánh rất đậm và thơm, lưu lại vị ngọt béo đậm đà nơi đầu lưỡi.
Mỳ để một lúc đã nguội bớt, không còn quá nóng, Lý Bất Phàm cúi xuống ăn ngay khi còn ấm.
Y ăn rất nhanh, mấy đũa đã giải quyết hết bát mỳ, ngồi uống trà bơ chờ Quý Nhất Nam.
"Hôm qua cậu bảo ngày nào cậu cũng leo núi, leo vui không?" Lý Bất Phàm hỏi.
"Chúng tôi leo núi không phải để chơi," Quý Nhất Nam ngước mắt lên, "Mỗi ngày lên núi lấy mẫu rồi xuống núi."
Lý Bất Phàm nói: "Tôi cũng leo nhiều núi lắm."
Quý Nhất Nam đặt đũa xuống: "Leo những núi nào rồi?"
"Đều là mấy ngọn núi ở nước ngoài thôi."
"Cứ kể đi."
Lý Bất Phàm nhớ lại những bức ảnh y từng chụp.
"Leo núi Phist, Pilatus, Jungfrau ở Thụy Sĩ, ở Áo thì có núi Finsterwä, ở Na Uy thì đi qua con đường dẫn tới Lưỡi Quỷ."
Thực ra trong đầu y hoàn toàn trống rỗng, y còn chẳng có ấn tượng gì về những ngọn núi này, chỉ nói đại khái qua loa cho người không biết gì.
Vừa nói xong, Lý Bất Phàm bật cười.
"Cười gì thế?" Quý Nhất Nam hỏi.
Lý Bất Phàm lắc đầu không đáp.
Mấy nhóm khách lẻ ăn xong ríu rít trò chuyện, lần lượt rời đi, để lại nhiều quãng ồn ào bên tai.
Đợi nhóm người đi khuất, Lý Bất Phàm giơ tay gọi ông chủ tính tiền.
"Để tôi." Quý Nhất Nam mở điện thoại, nhưng Lý Bất Phàm đưa tay nắm màn hình lại.
Y nắm rất chặt, còn chạm vào một phần ngón tay của Quý Nhất Nam. Quý Nhất Nam không cử động, chỉ cụp mắt nhìn tay Lý Bất Phàm mà không để y phát hiện.
Tính tiền xong, hai người bước ra khỏi tiệm ăn nhỏ.
Lý Bất Phàm mở cửa ghế phụ, chưa vào vội mà lấy từ túi ra hai viên kẹo bạc hà, hỏi Quý Nhất Nam muốn ăn không.
Quý Nhất Nam gật đầu, Lý Bất Phàm mới quay người ngồi vào xe, ném kẹo qua bảng điều khiển cho anh.
"Làm phiền cậu cả buổi sáng rồi, ở bệnh viện cậu cũng đâu ngủ được nhỉ? Nếu còn để cậu trả tiền nữa thì tôi còn ra hệ thống gì chứ." Lý Bất Phàm vừa xé vỏ kẹo bạc hà vừa nói. Viên kẹo nhỏ xíu nằm trong lòng bàn tay y, nhưng động tác y rất thuần thục, nhanh gọn xé lớp vỏ nhựa, vo lại nắm trong tay.
"Chỉ là hai bát mỳ thôi mà, có gì đâu." Quý Nhất Nam cúi đầu nhìn viên kẹo một cái, rồi mới nhét nó vào túi áo khoác.
Anh nổ máy, lái xe về phía đồn cảnh sát.
"Hôm nay cậu có cần phải ra ngoài làm việc không?" Lý Bất Phàm hỏi.
"Không, tôi về ngủ một giấc." Quý Nhất Nam đáp.
"Tôi cũng vậy." Lý Bất Phàm nói.
"Nghe cậu gọi điện thoại còn tưởng cậu về sẽ làm việc ngay."
Lý Bất Phàm đưa ngón tay chỉ ra ngoài cửa kính. Không biết từ lúc nào, trời đã bắt đầu mưa lất phất, làm ướt cả cửa kính xe. "Thời tiết không tốt, mà xe chúng tôi cũng hỏng rồi. Chỗ sửa xe hôm nay cũng đóng cửa, phải đợi ông chủ mở lại đã."
Tối qua mưa lớn, mặt đường lầy lội, khó đi. Quãng đường đi không xa nhưng Quý Nhất Nam lái xe trong mưa rất lâu mới tới.
Đến trước cửa đồn cảnh sát, anh dừng xe, lấy một chiếc ô đưa cho Lý Bất Phàm.
"Không sao, có mấy bước thôi mà, tôi chạy qua là được." Lý Bất Phàm cởi dây an toàn, không nhận lấy ô.
"Cậu mới từ bệnh viện về." Tay Quý Nhất Nam không nhúc nhích, vẫn để lơ lửng trên không.
"Được rồi." Lý Bất Phàm không từ chối nữa.
Y chuẩn bị xuống xe, chốt cửa vừa bật, cạch một tiếng vang rõ trong màn mưa.
Quý Nhất Nam bỗng nhiên gọi y lại, hỏi y: "Có thể thêm Wechat được không?"
Trong cơn mưa bất chợt tại nơi này, sau khi nhiệt tình đưa y vào bệnh viện, lại còn ở bên cạnh trông chừng y cả đêm, rồi lại đột nhiên nói câu đó... Lý Bất Phàm hơi nghiêng đầu.
Một tay Quý Nhất Nam đặt trên vô lăng, vừa nói vừa cúi xuống tìm điện thoại.
Rõ ràng là một việc rất bình thường, nhưng không hiểu sao Lý Bất Phàm cảm thấy anh lại làm có chút khó khăn. Điện thoại đặt ngay hộc chứa đồ, nhưng anh cũng không nhìn thấy, vẫn là phải để Lý Bất Phàm nhắc: "Ở đây."
Mãi đến khi Quý Nhất Nam mở giao diện Wechat, anh vẫn không ngẩng đầu lên, dường như rất sợ nhận lời từ chối của Lý Bất Phàm.
Mưa dần trở nên nặng hạt hơn, những vệt nước uốn lượn làm cảnh sắc ngoài cửa kính mờ đi. Trong xe, bóng dáng Quý Nhất Nam cũng theo đó mà mơ hồ, chỉ còn lại một cái bóng, lặng lẽ dựa gần bên Lý Bất Phàm.
Quét xong mã QR, Lý Bất Phàm mới để ý ảnh đại diện của Quý Nhất Nam là một bức vẽ đơn giản, là một cái đầu to của chàng trai. Y giơ điện thoại, so với mặt Quý Nhất Nam, nhướng mày nói: "Cái đầu này là cậu à?"
"Ừ." Quý Nhất Nam cười, "Bạn tôi vẽ đấy."
"Vẽ đẹp lắm." Lý Bất Phàm ghi chú tên anh vào.
Chỉ là bức tranh vẽ một cái đầu mà thôi, Lý Bất Phàm cũng không nghĩ nhiều. Y kéo vành mũ, đẩy cửa mở, bung ô đứng cạnh cửa ghế phụ, chờ Quý Nhất Nam vòng qua đây.
Hai chiếc ô màu đen khẽ chạm rồi tách ra, một trước một sau bước vào hiên.
Có vẻ như Quý Nhất Nam rất quen với mấy cảnh sát trong đồn, anh vừa vào đã có không ít người chào hỏi. Lý Bất Phàm cũng được một cảnh sát đưa đi lấy lời khai.
Cảnh sát biết rõ y là người qua đường vô tội bị liên lụy nên cũng không hỏi nhiều.
Trên đường về khách sạn, mưa nhỏ dần, Quý Nhất Nam lái xe nhanh hơn, đến nơi thì đổ xe ở sân nhỏ trước khách sạn.
Hai người cùng đi vào khách sạn, lên thang máy. Lý Bất Phàm thu ô lại, mặt ô đọng chút nước mưa lạnh, chảy thành từng dòng xuống tay y.
Quý Nhất Nam rũ mắt, dùng mu bàn tay mình khẽ chạm mu bàn tay Lý Bất Phàm, như bị nước mưa làm cho dính lại chẳng thể tách rời, anh nói: "Để tôi cầm giúp cậu."
Cảm giác hơi kỳ lạ, Lý Bất Phàm chỉ khựng lại một thoáng rồi nói không cần.
Quý Nhất Nam không cố thuyết phục y nữa, anh sờ vào túi áo khoác, lấy ra hai ba tờ khăn giấy đưa cho Lý Bất Phàm: "Vậy thì cậu lau đi."
Thấy Lý Bất Phàm chưa nhận ngay, anh không nói nữa, bàn tay khựng lại lưng chừng, vừa định rút về thì bị y gọi lại: "Đưa tôi đi."
Y nhận lấy giấy, xé ra hai tờ đưa cho Quý Nhất Nam, còn mình thì đơn giản lau sơ mặt và cổ.
Khăn giấy đã ướt hơn nửa, Quý Nhất Nam bỗng rất tự nhiên đưa tay ra, như thể muốn chu đáo giúp y vứt đi, cầm lấy tờ giấy y mới dùng, vo thành một cục trong lòng bàn tay.
Vì Quý Nhất Nam thường hay làm những việc khiến Lý Bất Phàm thấy có hơi kỳ lạ, nhưng nhiều lần rồi nên y cũng lấy làm quen.
"Ding" một tiếng, thang máy dừng ở tầng của y.
Lý Bất Phàm ngừng suy nghĩ về chuyện tờ giấy, khẽ giơ tay về phía Quý Nhất Nam: "Cảm ơn cậu đã đưa tôi đến bệnh viện, nhớ đợi tôi liên lạc nha, tôi sẽ mời cậu một bữa."
Những lời này nằm ngoài dự đoán của Quý Nhất Nam, anh hơi khựng lại, rồi gật đầu đồng ý.
Thang máy được lập trình theo đúng ý của Quý Nhất Nam, đến tận ba mươi giây sau mới khép lại hẳn.
Phòng Quý Nhất Nam ở trên phòng Lý Bất Phàm ba tầng. Đến khi thang máy bắt đầu đi lên, anh mới như hoàn toàn bừng tỉnh lại, đưa cục khăn giấy ướt trong tay lên chóp mũi, hít một hơi thật sâu.