Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Upehehe
---
"Nhất Nam, dù có trải qua cùng một chuyện, mỗi một người cũng sẽ có một thái độ khác nhau. Con phải học cách nhìn vào mặt tốt của mọi việc."
Quý Nhất Nam nhớ lại lời mẹ từng nói với mình, anh liền ép bản thân dừng lại những hồi ức về lễ tốt nghiệp năm hai mươi bảy tuổi ấy.
Mặt tốt của mọi việc chính là lúc này Lý Bất Phàm đang ở ngay bên cạnh anh, vừa chân thực lại vừa ấm áp.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Quý Nhất Nam đưa tay tắt vòi sen, quấn một chiếc khăn khô quanh người Lý Bất Phàm.
Tóc y vẫn còn ướt, Quý Nhất Nam lấy máy sấy trong phòng tắm sấy khô cho cả hai. Cất máy sấy đi, anh đưa tay xoa nhẹ những lọn tóc còn nóng của Lý Bất Phàm, lúc các ngón tay hạ xuống vô thức v**t v* vết sẹo sau tai y một lúc.
"Trước đây anh từng đi du học ở Wellington nên sống ở bên đó nhiều năm."
Vì chưa từng nghe Quý Nhất Nam nhắc đến, Lý Bất Phàm sững lại một giây rồi mới nói: "Thật à? Vậy chắc anh rất quen thuộc với nơi đó nhỉ. Nghe nói bên ấy trời hay mưa, thời tiết cũng không tốt lắm."
"Sau khi em đi anh có thể gọi điện cho em được không? Anh sẽ để ý múi giờ." Quý Nhất Nam hỏi.
"Được chứ, em sẽ cố gắng bắt máy." Lý Bất Phàm cười.
Quý Nhất Nam bắt lấy một điểm trong lời nói của y làm anh không hài lòng lắm, cúi xuống thơm lên má Lý Bất Phàm, lại hỏi: "Có thể không phải là 'cố gắng' không em?"
Anh sáp lại càng lúc càng gần, Lý Bất Phàm nhanh chóng nhận ra ý đồ của anh. Hai người hôn nhau một lúc trong phòng tắm đến khi Lý Bất Phàm có hơi thiếu oxy, y đưa tay mở cửa, cùng Quý Nhất Nam quay về phòng, nằm lên giường.
"Lúc du học chắc anh cũng chơi nhiều trò thú vị lắm nhỉ?" Lý Bất Phàm nhướng mày, "Ví dụ như... yêu nhiều người cùng lúc chẳng hạn."
Quý Nhất Nam ngơ ra một chút, hỏi ngược lại: "Có thể vậy luôn sao? Anh không tưởng tượng nổi cảnh đó."
Lý Bất Phàm lại bị anh chọc cười: "Được rồi, vậy anh có người bạn nào đặc biệt thân không?"
Thực ra trong đầu Quý Nhất Nam chỉ nghĩ đến một người, nên anh nói là có.
"Ồ, nam hay nữ thế?"
"Nam."
"Bạn bè thuần túy à? Trước anh nói anh từng yêu một lần, chẳng lẽ là với cậu ấy?"
"Không phải, lần đó anh nói là với em cơ."
"Em á?"
Cơ thể Lý Bất Phàm khựng lại, "Khi đó rõ ràng chúng ta còn chẳng có gì. Được lắm, anh tự phong danh phận cho mình luôn à."
"Ừ." Dù sao thì kết cục cuối cùng cũng giống nhau.
"Tự tin thế?"
"Không," Quý Nhất Nam phủ nhận, "Rất không tự tin."
Anh nhìn Lý Bất Phàm, chậm rãi nói: "Anh không có nhiều bạn, người bạn thân thật sự chỉ có một người."
"Rồi sau đó thì sao? Em chưa từng nghe anh nhắc đến cậu ấy." Lý Bất Phàm thắc mắc.
Trong bóng tối, Quý Nhất Nam đưa ngón tay chạm nhẹ lên môi Lý Bất Phàm, "Sau đó... anh đã làm sai một số chuyện, nên anh mất đi cậu ấy rồi."
---
Ngày Lý Bất Phàm rời đi, chỉ có Quý Nhất Nam ra tiễn. Anh phải từ Shangri-La đi tàu cao tốc đến Lệ Giang, rồi từ Lệ Giang bay về Trùng Khánh để thu xếp hành lý, sau đó mới bay thẳng đến Wellington.
Quy trình quá cảnh phức tạp, tối hôm trước khi đi, Quý Nhất Nam đã giúp y gọi điện đến từng sân bay để xác nhận vấn đề hành lý.
Giờ bay còn sớm, họ vào quán cà phê trong sân bay ăn tạm bữa sáng.
"Trước đây em cũng từng du học ở Wellington, sau đó còn làm việc bên đó một thời gian." Lý Bất Phàm vừa nói vừa rưới mật ong lên bánh waffle. "Khi em vừa nhận ra mình bị mất trí nhớ, em có đến bệnh viện trong nước hỏi bác sĩ. Bác sĩ nói nếu ở lại những nơi từng quen thuộc, có lẽ sẽ vì những con người và sự việc quen biết mà nhớ ra được điều gì đó."
"Vậy mấy ngày nay, em có nhớ ra gì không?" Quý Nhất Nam hỏi.
"Hầu như không. Hình ảnh cứ rời rạc như mảnh vỡ, chẳng liền mạch chút nào. Có lẽ vì trước đây em đi quá nhiều nơi nên không nơi nào để lại ấn tượng quá sâu." Lý Bất Phàm cắn một miếng waffle, rồi dùng khăn giấy lau miệng.
"Cái này ngon lắm," y nói, "Anh cũng thử một miếng đi."
Quý Nhất Nam chỉ gật đầu rất khẽ.
Hai chặng bay đều ngắn, sau khi hạ cánh, Lý Bất Phàm nhắn cho Quý Nhất Nam một tin báo bình an.
Về đến nhà, y ngủ một giấc trước, tỉnh dậy rồi mới tiếp tục dọn dẹp đồ đạc trong phòng.
Tất cả thiết bị anh dùng khi đi chơi đều được cất trong tủ.
Chân vịt lặn, ván lướt sóng, ván trượt tuyết, đủ loại áo khoác dã ngoại, gậy leo núi... còn có từng dãy máy ảnh và những xấp ảnh chồng lên nhau.
Lý Bất Phàm tra lại thông tin chuyến bay của mình. Vài tháng trước, y quả thật đã đến Vân Nam, vì vậy những mẫu vật trong viện nghiên cứu rất có khả năng là do y thu thập.
Từ Vân Nam trở về, y bay đến Wellington, rồi sau đó thì mất trí nhớ.
Lý Bất Phàm lật xem rất nhiều ảnh chụp thời du học ở trường, chuẩn bị lần này mang theo để đến đó xem lại. Y ném điện thoại sang một bên, ngồi dưới sàn chọn máy ảnh và ống kính sẽ mang theo, đúng lúc đó, nhân viên của diễn đàn cũng liên hệ với y, gửi đến yêu cầu công việc chi tiết hơn.
Dù chi tiết khá nhiều, Lý Bất Phàm đọc kỹ một lượt thì thấy đây gần như không phải là một buổi chụp khó. Dù là chụp hiện trường, nhưng bên đối tác cũng không yêu cầu ảnh chân dung nghệ thuật, chỉ cần một nhiếp ảnh gia có chút kinh nghiệm là được. Huống chi trước đây Lý Bất Phàm gần như chưa từng tham gia những công việc chụp kiểu này.
Y bắt đầu không hiểu, vì sao mình lại nhận công việc chụp ảnh này.
Ngày hôm sau, Lý Bất Phàm lên chuyến bay đi Wellington.
Sau khi hạ cánh, ban tổ chức đến đón y, giới thiệu đội trợ lý đã sắp xếp sẵn. Cũng vì quy trình của diễn đàn lần này quá phức tạp nên ban tổ chức mới yêu cầu Lý Bất Phàm đến sớm ít nhất hai tuần để chuẩn bị.
Sau khi làm quen sơ qua với mọi người, Lý Bất Phàm nhận phòng khách sạn, cầm lịch trình hội nghị của diễn đàn đọc thật cẩn thận.
Diễn đàn chia thành hai hội trường, một hội trường lấy chủ đề tiên phong của sinh thái học thực vật, lịch trình kéo dài năm ngày, Lý Bất Phàm phối hợp với đội ngũ mà họ sắp xếp để hoàn thành việc chụp. Hội trường còn lại nghiên cứu lĩnh vực y học, chủ yếu thảo luận về ảnh hưởng của bệnh tâm lý đối với não bộ.
Khi nhìn thấy chủ đề của hội trường kia, tay đang cầm bút của Lý Bất Phàm bất giác khoanh tròn một vòng.
Liệu có phải vì điều này mà y đến đây không?
Bữa sáng ở khách sạn là buffet, ngày đầu tiên của hội nghị, Lý Bất Phàm ngồi một mình ăn sáng.
Rất nhanh, bên cạnh y có một người nước ngoài nói tiếng Anh ngồi xuống, nhìn đối phương có vẻ ngang tuổi y, hỏi chỗ bên cạnh có người không.
Lý Bất Phàm nói là không, người kia liền vẫy tay gọi bạn bè của mình tới.
Thấy thiết bị đặt bên cạnh Lý Bất Phàm, đối phương bắt chuyện: "Cậu là phóng viên à?"
"Tôi là nhiếp ảnh gia." Lý Bất Phàm đáp.
"Xin chào, tôi tên là Eric, mấy người này đều là bạn tôi. Lát nữa nhớ chụp cho bọn tôi đẹp trai một chút nhé." Mọi người đều cười.
Lý Bất Phàm ăn xong bữa sáng, chuẩn bị rời đi thì Eric mới do dự hỏi: "Hình như chúng ta từng gặp nhau ở đâu rồi thì phải?"
"Thế à?" Lý Bất Phàm nghe vậy thì khựng lại, "Anh còn nhớ là ở đâu không? Trước đây tôi từng đi du học bên này."
Eric lại lắc đầu, không chắc chắn: "Có lẽ tôi nhớ nhầm."
Ian và bạn trai anh ấy hầu như luôn đi cùng nhau, chắc là mình nhận nhầm người rồi.
Buổi họp sáng kéo dài liên tục đến mười hai giờ trưa theo giờ địa phương. Vì phải xử lý ảnh và video và kịp thời cung cấp tư liệu để phóng viên viết bài nên đến trưa Lý Bất Phàm không có thời gian ăn uống, chỉ cầm chiếc bánh mì trợ lý mua về cắn qua loa vài miếng.
Đến chiều tối, ngày đầu tiên của diễn đàn kết thúc. Buổi thuyết trình ngày hôm sau xoay quanh chủ đề hoa vùng núi cao, ban tổ chức tạm thời mời thêm một học giả mới, vì vậy còn rất nhiều vấn đề về lịch trình cần họp để điều chỉnh. Lý Bất Phàm không cần tham gia, liền cầm địa chỉ tìm được trên trang web cho thuê nhà, đi tìm nơi ở trước đây của mình.
Nơi đó ở rất gần Đại học U, đi bộ là tới, hẳn là căn nhà thuê khi còn đi học.
Khi Lý Bất Phàm đến nơi, trời đã tối hẳn.
Y đứng dưới tòa nhà chung cư, ngẩng đầu nhìn lên, căn phòng cần tìm vẫn còn ánh đèn hắt ra, chắc là đang có người ở.
Lý Bất Phàm đẩy cửa bước lên lầu, đứng ngoài hành lang, y đã nghe thấy tiếng người đang dọn đồ bên trong.
Y gõ cửa, một lát sau, một bà cụ tóc bạc trắng ra mở.
"Ơ, Jasper, sao cháu lại quay về thế?" Bà cụ đẩy cặp kính lão trên sống mũi, ngó ra phía sau y, "Bạn trai cháu đâu rồi? Sao không đi cùng cháu?"
"Bạn trai ạ?" Lý Bất Phàm sững sờ, "Cháu có bạn trai sao?"
"Không phải à?" Bà cụ cũng ngơ ngác, "Trước đây căn nhà này là cháu và cậu ấy thuê cùng nhau, hai đứa con trai ở chung. Cháu quên đồ gì à? Để bà gửi giúp cho cũng được mà, sao còn tự mình quay lại thế này?"
Trong điện thoại không có bất kỳ đoạn trò chuyện thân mật nào, một tấm ảnh chụp chung cũng không có. Kể cả sau khi tỉnh lại, Lý Bất Phàm cũng chưa từng được người bạn trai nào liên hệ với y.
Y không tin nếu đó là người yêu hiện tại của mình thì sao lại có thể biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống y như vậy.
Chắc là...bạn trai cũ rồi.
Lý Bất Phàm lập tức thấy đau đầu.
Y nói với bà chủ nhà rằng mình bị mất trí nhớ, chỉ quay lại xem thử một chút.
Bà cụ nhìn y đầy xót xa, nói rằng bà vốn sống ở tầng dưới, trước đây có việc gì cũng đều nhờ Lý Bất Phàm và bạn trai y giúp đỡ.
"Chúng cháu học cùng trường sao?" Lý Bất Phàm hỏi.
"Cái đó thì bà không rõ, nhưng căn phòng này trước giờ luôn là hai cậu con trai các cháu ở." Bà đáp.
"Chúng cháu thuê ở đây bao lâu rồi ạ?"
"Cũng mấy năm liền."
Lý Bất Phàm đi một vòng quanh phòng. Đây là căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, cửa sổ phòng khách rất lớn. Dù cũ nhưng sạch sẽ, đúng kiểu mà y sẽ thích. Nhưng y vẫn không nhớ ra được gì, không lâu sau, y chào tạm biệt bà chủ nhà, bắt taxi quay về khách sạn.
Tám giờ sáng, Lý Bất Phàm theo nhân viên phụ trách bố trí hiện trường vào hội trường báo cáo cùng các trợ lý dựng máy.
"Hôm nay có một người Trung Quốc đến, cùng quốc tịch với cậu đấy, Jasper." Một trợ lý chỉ vào cái tên trên poster — Ian.
"Thế à?" Lý Bất Phàm liếc nhìn một cái, không mấy để tâm.
"Người đó ghê gớm lắm, một tiến sĩ cực kỳ trẻ. Nghe nói còn từng giảng dạy ở Đại học U mấy năm, sau đó không biết vì sao lại rời đi, hình như là về nước."
"Tôi nghe nhiều bạn Trung Quốc nói rồi, sống ở nước ngoài kiểu gì cũng không quen, có cơ hội là muốn về nước ngay."
Lý Bất Phàm cười, nói có lẽ vậy.
Máy móc được bố trí xong, thử chụp vài tấm tại chỗ, hiệu quả cũng ổn.
Lý Bất Phàm cùng những người khác ngồi bệt xuống góc phòng nghỉ tạm.
Buổi sáng thức dậy sớm quá nên y có hơi buồn ngủ, tựa lưng vào tường gần như sắp ngủ gật đến nơi thì có một cô gái xách túi bữa sáng chạy tới, hỏi: "Có ai giúp em đi đón Ian được không?"
"Sao thế?" Người bên cạnh hỏi.
Lý Bất Phàm chống tay lên đầu gối, lúc này mới ngẩng mắt lên.
"Em... em hơi đau bụng..." Nghĩ một lúc, cô gái định tự mình đi cho xong thì Lý Bất Phàm đứng dậy.
"Để tôi đi cho," y chỉ vào chiếc sơ mi trên người mình, "Hôm nay tôi ăn mặc cũng khá chỉnh tề, không làm mất mặt đâu."
Mọi người đều bật cười. Cô gái liên tục cảm ơn, Lý Bất Phàm chống tay đứng lên, hỏi cô: "Làm sao tôi biết ai là Ian? Cô có ảnh của anh ấy không?"
"Anh đi cổng khu Đông, tìm Alan phụ trách là được, anh ấy sẽ dẫn anh đi." Cô gái nói.
Lý Bất Phàm quen Alan, anh ta là người chuyên phụ trách điều phối dịch vụ cho diễn đàn lần này.
Cổng khu Đông cách khá xa, hôm nay trời hơi nóng, Lý Bất Phàm chỉ khoác thêm một chiếc áo mỏng bên ngoài sơ mi.
Trên cổ y đeo thẻ công tác màu xanh, dọc đường gặp mấy người quen còn chào nhau đôi câu.
Đến cổng vẫn chưa thấy ai, Lý Bất Phàm gọi cho Alan.
"Tôi tới ngay rồi, anh quay lại đi!" Alan nói trong điện thoại.
Lý Bất Phàm vừa nghiêng đầu đã nhìn thấy Alan. Trong lòng anh ta ôm một bó hoa đỏ rực, vừa tới đã nhét thẳng vào tay Lý Bất Phàm.
"Đưa cho Ian nhé, anh ấy sắp đến rồi."
Lý Bất Phàm gật đầu, y cùng Alan đứng đợi một lúc ở cổng. Alan nhận một cuộc gọi, chưa đầy bao lâu sau, một chiếc xe rất đẹp dừng lại ven đường, anh ta bước tới mở cửa xe.
Ở hàng ghế sau, một người đàn ông mặc vest, eo thon chân dài, hơi cúi người, từ trong xe bước ra.
Trong một thoáng đầu tiên, Lý Bất Phàm còn tưởng mình nhìn nhầm. Ở nơi đất khách quê người thế này, gặp một người có gương mặt quen thuộc cũng đâu phải chuyện không thể. Nhưng khi người đó ngẩng đầu lên, Lý Bất Phàm hoàn toàn đứng sững tại chỗ.
Ian là Quý Nhất Nam.
"Jasper, tặng hoa đi." Alan huých nhẹ cánh tay y.
Lý Bất Phàm nhìn thẳng vào Quý Nhất Nam, đưa bó hoa cho anh.
"Ian, chào mừng anh đến Wellington."
"Anh không ngờ em cũng ở đây," Quý Nhất Nam nhận hoa, câu đầu tiên đã là giải thích, "Anh thật sự không biết."
"Không nghi ngờ anh. Đi thôi, vào hội trường." Lý Bất Phàm nói.
"Hai người quen nhau à?" Alan cũng nghe ra điều gì đó.
"Quen," Quý Nhất Nam khoác tay lên vai Lý Bất Phàm, "Đây là bạn trai tôi."
Lần này đến lượt Alan sững sờ, nhưng Lý Bất Phàm cũng không giải thích thêm.
"Cựu giảng viên của Đại học U, tiến sĩ thực vật học trẻ nhất trong lịch sử Đại học U," Lý Bất Phàm hỏi, "Anh còn chuyện gì cần thú nhận với em nữa không?"
Quý Nhất Nam chạm nhẹ vào gáy y, khẽ bật cười: "Mấy cái hư danh đó mà em cũng tin à?"
"Bạn trai ưu tú như vậy, em nghe một chút thì đã sao," Lý Bất Phàm đưa luôn túi đồ ăn sáng cho anh, "Chắc anh chưa ăn gì nhỉ, còn hơn một tiếng nữa mới vào hội trường, vào phòng nghỉ ăn chút đi."
Lý Bất Phàm đưa Quý Nhất Nam vào phòng nghỉ, mấy trợ lý lập tức vây lại.
Y còn việc khác, chào Quý Nhất Nam một tiếng rồi rời đi trước.
Những người khác trong đội chụp đã vào vị trí trước máy quay, với tư cách người phụ trách, Lý Bất Phàm lần lượt kiểm tra từng chiếc máy ảnh.
Cô gái vừa nãy nhờ anh đi đón người cũng chạy tới, liên tục nói lời cảm ơn: "Em đang đến kỳ sinh lý, bụng đau quá, thật sự cảm ơn anh đã giúp đỡ ạ."
Lý Bất Phàm liếc nhìn khung hình, nghiêng đầu đáp: "Chuyện nhỏ thôi."
Không bao lâu sau, hội nghị chính thức bắt đầu.
Lý Bất Phàm đeo tai nghe, điều chỉnh ống kính, hướng máy quay về phía nữ MC mặc bộ vest ngắn đang bước lên sân khấu.
Sau phần phát biểu khai mạc, Quý Nhất Nam đi ra phía sau bục diễn thuyết trong tiếng vỗ tay.
Đây là lần đầu tiên Lý Bất Phàm nhìn thấy Quý Nhất Nam mặc vest.
Trước kia dù anh luôn mặc đồ dã ngoại nhưng vẫn có thể nhìn được vóc dáng. Huống chi Lý Bất Phàm cũng chẳng phải là chưa từng thấy anh không mặc gì, nhưng mặc vest lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác.
Đó là loại trang phục kiểm nghiệm vóc dáng đàn ông rõ ràng nhất.
Quý Nhất Nam vai rộng, eo thon, lớp cơ vừa vặn trên người đủ để nâng đỡ từng đường cắt của bộ vest. Hiếm khi anh chịu khó chỉnh trang, mái tóc trước trán được vuốt gọn ra sau, để lộ vầng trán đầy đặn.
Đứng trên bục giảng, dưới ánh đèn flash dày đặc chiếu rọi, Quý Nhất Nam lúc này hoàn toàn không giống hình ảnh học giả khô khan trong ấn tượng thường thấy.
Nội dung anh trình bày đều lấy các khảo sát thực vật từng tiến hành ở Vân Nam làm ví dụ. Những bức ảnh và tiêu bản được sử dụng trong bài giảng, tất cả đều do chính tay anh chuẩn bị.
Giọng tiếng Anh của anh trôi chảy, tốc độ nói không nhanh, ngữ điệu điềm đạm, là giọng Anh Anh tiêu chuẩn.
Ảnh đã chụp đủ, quá trình ghi hình cũng diễn ra suôn sẻ. Lý Bất Phàm đứng phía sau chân máy, khoanh tay đứng từ xa nhìn về phía Quý Nhất Nam.
Anh rất xuất sắc, Lý Bất Phàm hiểu rõ điều này hơn ai hết, gần như không thể rời mắt khỏi anh.