Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Upehehe
---
Trong thời gian học nghiên cứu sinh, Quý Nhất Nam đổi sang chuyên ngành thực vật học.
Từ đó về sau, số lần anh leo núi tăng vọt. Mỗi khi đứng giữa không gian rừng núi trống trải, anh có thể lặng lẽ suy nghĩ. Anh rất biết ơn việc trước kia Lý Bất Phàm thường dẫn mình đi leo núi, dù đôi khi anh không giỏi lắm, thậm chí có lúc còn kéo chân cậu lại. Nhưng anh đã nhận được một loại sức mạnh từ thiên nhiên, một thứ sức mạnh kiên định mà trước nay anh chưa bao giờ cảm nhận được.
Bốn năm học nghiên cứu là quãng thời gian đau khổ, nhưng giữa những đau khổ ấy lại có hai năm đẹp đẽ nhất của Quý Nhất Nam.
Lý Bất Phàm chuyển tới sống trong một căn hộ gần phòng thí nghiệm của anh, trừ những lúc phải ra ngoài làm việc thì hầu như cậu không rời đi.
Căn hộ tuy vẫn chỉ có hai ngủ một khách, nhưng thật ra chỉ dùng một phòng, phòng còn lại hoàn toàn biến thành phòng làm việc của Lý Bất Phàm, chất đầy đồ đạc của cậu.
Đồng thời, theo lời bác sĩ tâm lý của Lý Bất Phàm, tình trạng của cậu ngày càng ổn định, gần như có thể làm việc và sinh hoạt như người bình thường.
Ngay cả Quý Nhất Nam cũng bắt đầu tưởng tượng, anh sẽ thuận lợi lấy bằng tiến sĩ trong bốn năm, trong lễ tốt nghiệp, giữa hội trường vài nghìn người, anh và Lý Bất Phàm có lẽ chỉ đứng khuất ở một góc. Anh ôm một bó hoa thực ra là chuẩn bị cho Lý Bất Phàm, rồi nói thích cậu thêm một lần nữa. Sau đó, Lý Bất Phàm sẽ chấp nhận lời tỏ tình ấy, họ sẽ tiếp tục sống với nhau như bây giờ, ở nơi đất khách quê người, có một căn nhà nhỏ thuộc về hai người cùng một cuộc sống hoàn toàn không bị quấy rầy.
Nhưng biến cố lại đến rất nhanh.
Dấu hiệu bất thường đầu tiên của Lý Bất Phàm xuất hiện vào lúc Quý Nhất Nam học nghiên cứu sinh năm thứ ba.
Công việc Lý Bất Phàm nhận ngày càng nhiều, phải thường xuyên đi công tác liên tục vài tuần liền, luôn trở về nhà trong mệt mỏi.
Đơn hàng của cậu vốn luôn rất nhiều, nhưng để nghỉ ngơi cho tốt, Lý Bất Phàm chưa bao giờ để bản thân mình bận rộn đến mức này, nhịp độ đột nhiên tăng nhanh khiến Quý Nhất Nam chú ý. Nhưng chỉ với một dấu hiệu này vẫn chưa đủ để chứng minh cuộc sống của Lý Bất Phàm có điều gì bất thường.
Một tối nọ, khoảng chín giờ, Quý Nhất Nam đang viết luận đến mất hồn, vừa mới bắt đầu chuẩn bị bữa tối cho mình thì cửa căn hộ đột nhiên bị mở ra.
Người buổi chiều đã ra sân bay và nói sẽ đến thành phố A đứng trước cửa, tay cầm một bông hồng, bị mưa ngoài trời làm ướt sũng.
Dù đang là mùa hè, nhưng bị ướt mưa vẫn khó chịu. Quý Nhất Nam sững người vài giây, bước lên cầm hành lý giúp cậu, hỏi: "Máy bay bị hoãn à?"
Lý Bất Phàm lắc đầu, vẻ mặt như vừa phải điều chỉnh rất lâu mới giữ được ở mức không quá khó coi.
"Chắc gần đây bận quá nên nhớ nhầm giờ," Lý Bất Phàm cười bất đắc dĩ. "Tôi đến sân bay rồi mới phát hiện chuyến bay là tuần sau. Tôi ra ngoài gọi cho trợ lý để xác nhận lại thời gian, kết quả là trời đổ mưa lớn, trên đường quay về thì..."
Cậu giơ bông hoa trong tay lên, nhét vào tay Quý Nhất Nam: "Đi ngang một bà bán hoa. Tôi nghĩ dù tôi nhớ nhầm thật, nhưng chẳng lẽ để chuyến đi này lãng phí sao, nên tôi mua một bông... tặng cậu."
Quý Nhất Nam nghe xong, đầu tiên là xót cho cậu, sau đó cũng bật cười theo.
"Vừa hay luận văn của tôi sắp xong rồi, tuần này tôi còn có thể ở bên cậu nhiều hơn. Nếu cậu không bay nữa, ngày mai... hoặc ngày kia trời tạnh, mình ra hồ câu cá đi dạo nhé."
Nghe lời đề nghị ấy của Quý Nhất Nam, Lý Bất Phàm dường như cảm thấy lần lỡ chuyến bay này cũng không quá tệ, cậu khẽ nói "được", rồi vào phòng thay đồ.
Quý Nhất Nam lau khô nước trên vali trong lúc cậu tắm, rồi làm lại bữa tối cho hai người, biến món salad đơn giản lúc nãy thành mâm đồ ăn Trung Quốc nóng hổi, đủ hương đủ vị.
Đến khi Lý Bất Phàm bước ra, đồ ăn vừa kịp nóng hổi.
Quý Nhất Nam đẩy ly nước đã rót đến cạnh cậu, nhẹ nhàng hỏi vì sao dạo này cậu lại bận đến vậy.
"Tôi lúc nào mà chẳng bận, đơn hàng nhiều đến sợ luôn ấy, cậu cũng đâu lạ gì." Lý Bất Phàm không nhìn anh, cúi đầu ăn. "Gần đây nghỉ ngơi cũng tốt, rảnh rỗi chẳng có việc gì làm nên tôi tính nhận thêm, kiếm thêm chút tiền."
"Với lại cậu không thấy nơi mình ở hơi nhỏ sao? Dù gì cậu cũng sắp tốt nghiệp rồi, tốt nghiệp xong... chúng mình có thể mua một căn hộ nhỏ."
Thấy Quý Nhất Nam khựng đũa lại, cậu vội giải thích: "Cậu đừng hiểu lầm. Nếu lúc đó cậu không muốn, tôi sẽ không ép cậu. Chúng ta tiếp tục làm bạn cùng phòng cũng được."
"Tôi nghe theo cậu." Quý Nhất Nam nói.
Anh chìm trong tương lai tươi đẹp mà Lý Bất Phàm vừa vẽ ra, rồi nghĩ đến sự bận rộn của cậu, sự nhạy cảm ban đầu đã không còn nữa.
Nhưng có lẽ vì mùa hè trôi qua chậm rãi, mùa thu tệ nhất từ khi Quý Nhất Nam đến Wellington ập đến, bệnh tình của Lý Bất Phàm bất ngờ lao dốc, tinh thần cậu trở nên kiệt quệ.
Cậu không ngủ trong phòng của Quý Nhất Nam nữa mà dọn phòng khách nhỏ thành một chỗ ngủ tạm, ngày ngày bị bao vây bởi thiết bị quay chụp và bảng vẽ, ngoài giờ ăn và vài câu cần thiết thì không nói chuyện, chìm trong một giai đoạn trầm cảm dài hơn những lần trước.
Quý Nhất Nam nhận ra có gì đó không ổn. Một hôm nọ, đợi Lý Bất Phàm ngủ say, anh lén vào phòng ngủ cài vào điện thoại cậu phần mềm định vị mà anh đặc biệt xin từ phòng thí nghiệm của bạn bè.
Giờ nghĩ lại thì cách làm này không thỏa đáng lắm, nhưng để tránh phải trả cái giá lớn hơn, dù Quý Nhất Nam có hơi áy náy, nhưng anh cũng không hối hận.
Lén lút làm xong tất cả, anh ngồi ở mép giường Lý Bất Phàm một lúc.
Trong giai đoạn trầm cảm, Lý Bất Phàm hầu như không trò chuyện với anh, Quý Nhất Nam không quen chút nào. Dù hai người sống chung dưới một mái nhà, ngày nào cũng gặp nhau, nhưng chỉ cần không được gần gũi với Lý Bất Phàm, Quý Nhất Nam lại thấy nhớ cậu, lại thấy giữa họ như có khoảng cách.
Khoảng cách ấy khiến Quý Nhất Nam khó chịu. Nhưng vì không muốn tạo áp lực cho cậu, nên anh chỉ dám lặng lẽ lại gần cậu hơn một chút vào giữa đêm khuya tĩnh lặng.
Sau khi cài phần mềm định vị, Quý Nhất Nam quan sát Lý Bất Phàm hồi lâu.
Lúc trầm cảm, cậu gần như không ra ngoài. Thi thoảng đi xa hơn một chút cũng chỉ đến khu vườn nhỏ trước trường của Quý Nhất Nam. Cậu thích đến đó vào hoàng hôn, bước chân lúc nào cũng chậm hơn người bình thường. Mỗi lần nhìn chấm sáng tượng trưng cho cậu dịch chuyển trên bản đồ, Quý Nhất Nam lại tưởng tượng dáng cậu cuộn mình trong áo khoác, chậm rãi đi bộ.
Đến vườn, Lý Bất Phàm sẽ ngồi trên chiếc ghế dài gần hồ nhất, ngồi một lúc rất lâu.
Phòng thí nghiệm của Quý Nhất Nam cách vườn không xa. Thỉnh thoảng anh canh đúng giờ Lý Bất Phàm sắp rời đi, giả vờ xuống lầu "tình cờ gặp" cậu, rồi tiện thể nắm tay cậu cùng về nhà.
Nửa tháng trôi qua, Quý Nhất Nam vẫn không phát hiện điều gì bất thường.
Mãi cho đến một ngày, trời đang gió lớn, Lý Bất Phàm lại gọi xe đến một khu phố rất xa căn hộ, thậm chí còn hơi nguy hiểm.
Quý Nhất Nam lo lắng nên cũng vội vã đi theo.
Trong khu phố có vô số người vô gia cư lang thang, không khí cũng vương mùi khó chịu khác lạ.
Khi Quý Nhất Nam đến nơi, Lý Bất Phàm vừa bước ra khỏi một cửa tiệm, nhanh chóng lên xe rồi rời đi.
Quý Nhất Nam đến gần, nhìn tên tiệm thì nhận ra đó là cửa hàng mua bán đồ cũ.
Anh tưởng Lý Bất Phàm tới mua gì, nhưng hỏi thử mới biết, cậu vừa đem bán một chiếc máy ảnh.
Quý Nhất Nam không kịp nghĩ nhiều, lập tức mua lại chiếc máy ảnh đó từ tay chủ tiệm. Chiếc máy ảnh đó rất cũ, gần như là thứ Lý Bất Phàm mua từ hồi mới vào đại học. Dù mẫu mã có chút lỗi thời, nhưng nó lại chứa đựng rất nhiều ký ức của cậu.
Rất lâu trước đây, Lý Bất Phàm từng nói với Quý Nhất Nam, cậu thấy dù là máy ảnh hay bút vẽ, những thứ tưởng chừng như có thể thay thế bất cứ lúc nào, nhưng chúng vẫn có ý nghĩa rất lớn với cậu.
Cậu sẽ không dễ dàng bán chúng đi.
"Có lẽ dạo này cậu ấy thiếu tiền, cậu ấy bán rẻ, nếu cậu muốn lấy thì tôi cũng bán lại giá rẻ cho." Ông chủ hào phóng nói.
Quý Nhất Nam gật đầu, cầm theo chiếc máy ảnh của Lý Bất Phàm rời đi.
Nghi ngờ trong lòng chưa kịp lắng xuống, vài ngày sau, anh lại phát hiện Lý Bất Phàm treo bán mấy bức tranh từng vẽ thời đại học, hơn nữa tất cả đều bị mua sạch trong thời gian cực ngắn.
Lý Bất Phàm đang rất thiếu tiền, Quý Nhất Nam biết rõ điều này.
Nhưng trước khi hiểu được nguyên nhân thật sự, anh cảm thấy điều quan trọng nhất bây giờ là không để cho Lý Bất Phàm lo lắng vì tiền bạc nữa. Anh cũng không muốn làm tổn thương đến lòng tự trọng của cậu, không muốn nói cho anh nhất định là có lý do của cậu. Vì thế anh gom sạch toàn bộ số tiền đang có, chuyển hết vào một chiếc thẻ mới, lặng lẽ đưa cho Lý Bất Phàm vào một buổi cơm tối.
"Lúc trước cậu nói sau khi tôi tốt nghiệp sẽ mua nhà cùng nhau. Tôi nghĩ có lẽ đó cũng được xem như một lời hứa hẹn, vậy nên tôi cũng muốn làm chút gì đó," Quý Nhất Nam nói, "Đây là thẻ ngân hàng của tôi, cậu muốn dùng vào việc gì cũng được."
Lý Bất Phàm cúi đầu, không nhìn rõ được vẻ mặt. Một lúc lâu sau, cậu mới ngẩng mặt lên, ngón tay đặt lên tấm thẻ hơi run rẩy, rồi đẩy nó trả lại cho Quý Nhất Nam.
"Không cần... bây giờ đừng đưa cho tôi."
Quý Nhất Nam không cầm thẻ lại mà vòng tay đặt lên mu bàn tay Lý Bất Phàm, dịu dàng hỏi cậu: "Gần đây làm sao thế? Cậu biết cậu có thể nói với tôi bất cứ điều gì mà."
Khoảnh khắc Quý Nhất Nam nói câu "Cậu biết cậu có thể nói với tôi bất cứ điều gì," cậu chợt nhớ đến một khoảnh khắc không quá lâu trước đây.
Ở bên Gương Thiên Nữ ở Shangri-La, Lý Bất Phàm đã thẳng thắn nói bệnh tình của mình với anh.
Nhưng lần này, Lý Bất Phàm lại nhạy bén đến lạ, hỏi ngược lại anh: "Vì sao cậu lại nghĩ tôi có chuyện gì?"
Quý Nhất Nam chột dạ dời ánh mắt đi. Anh không giỏi nói chuyện, mỗi lần muốn che giấu điều gì cũng phải nghĩ rất lâu, cuối cùng chỉ nói ra được một câu chẳng khác gì là ngụy biện: "Tôi lo cho cậu mà..."
"Quý Nhất Nam à." Lý Bất Phàm đổi sang giọng nặng nề hơn một chút, Quý Nhất Nam mới chịu thú thật: "Được rồi, để bảo đảm an toàn cho cậu, tôi... đã cài một phần mềm định vị vào điện thoại của cậu."
Lý Bất Phàm sững người trừng mắt nhìn anh, như thể chưa bao giờ nghĩ Quý Nhất Nam sẽ làm ra chuyện như vậy. Nhìn ánh mắt của cậu, Quý Nhất Nam lại khẽ bật cười, nói: "Sao thế? Vì cậu thì chuyện gì tôi cũng làm được."
Rõ ràng chỉ là một câu nói vô cùng bình thường, có lẽ đã xuất hiện cả ngàn lần trong tiểu thuyết rồi, vậy mà khi nghe thật ngoài đời, tai Lý Bất Phàm vẫn đỏ bừng ngay tức khắc.
"Cậu xóa đi." Cậu đưa điện thoại cho Quý Nhất Nam. Anh không nhận, cậu bèn đứng dậy, bước đến bên anh, nắm lấy bàn tay to lớn của anh rồi nhét chiếc điện thoại vào.
"Quý Nhất Nam, đừng để tôi phải nói lần thứ hai."
Mỗi lần Lý Bất Phàm cố tình tỏ ra hung dữ, so với thường ngày còn đáng yêu hơn nhiều. Quý Nhất Nam chống đỡ một lúc, lại cố thuyết phục: "Là vì an toàn của cậu mà, không nói đến bệnh của cậu, chỉ nói ở đây thôi, ở chỗ này khác trong nước, chúng ta không thể kiểm soát được những chuyện có thể xảy ra."
Nghe cũng có lý, nhưng Lý Bất Phàm vẫn kiên quyết: "Xóa."
Vì tôn trọng cậu nên Quý Nhất Nam vẫn làm theo. Chờ anh đưa điện thoại lại, Lý Bất Phàm tiếp tục truy hỏi: "Cậu lấy phần mềm này từ đâu vậy? Bí mật dữ vậy."
"Tôi xin từ một đàn anh. Phòng thí nghiệm của họ nghiên cứu mấy thứ này, vốn không được dùng bừa."
"Cậu cài vào lúc nào?"
"Một hôm lúc cậu ngủ rồi."
Đã đến nước này rồi, Quý Nhất Nam vẫn muốn tranh thủ thu lợi cho mình chút đỉnh: "Cậu dọn về ngủ với tôi nhé? Trước thấy cậu khó chịu vì thời kỳ trầm cảm, tôi nghĩ để cậu ở một mình có lẽ đỡ hơn. Nhưng giờ thì sao, cậu có thể quay về được không?"
"Được, nhưng cậu phải đi ngồi tàu bay Hoàng Hôn với tôi." Lý Bất Phàm nói.
Cầu Tình Nhân là điểm du lịch nổi tiếng nhất thành phố, nối liền hai khu phố sầm uất nhất. Điều làm nơi này nổi tiếng không phải cây cầu, mà là một trò chơi cách đó không xa — tàu bay Hoàng Hôn.
Nghe nói khi ngồi trên tàu bay có thể nhìn bao quát toàn cảnh thành phố. Nhất là lúc hoàng hôn, ánh nắng màu cam nhạt rải xuống khiến người ta liên tưởng đến mọi khoảnh khắc nhàn nhã, nhẹ nhàng và tự do nhất. Sau khi kết thúc chuyến tàu, các cặp đôi còn có thể tản bộ đến cầu Tình Nhân, treo lên đó những chiếc dây họ mang theo bên mình, tượng trưng cho sự bền vững.
Sở dĩ phải dùng chữ "nghe nói" là vì cả Quý Nhất Nam lẫn Lý Bất Phàm đều chưa từng đi.
Mặc dù đã ở Wellington bảy tám năm, hai người vẫn quen đi bên ngoài nhiều hơn, ít khi thật sự tham quan cảnh đẹp trong thành phố.
Dù không biết vì sao Lý Bất Phàm lại đột nhiên nghĩ tới việc này, Quý Nhất Nam vẫn lập tức đáp: "Được."
Anh đoán thời kỳ trầm cảm của Lý Bất Phàm chắc tạm thời đã qua. Nghe nói sẽ đến Cầu Tình Nhân, bữa tối cậu còn chịu ăn nhiều hơn một chút.
Thời điểm họ ra khỏi nhà vừa khéo, Quý Nhất Nam không chọn lái xe mà cùng Lý Bất Phàm ngồi chiếc xe buýt hai tầng đậu trước cổng, xuống tại điểm xuất phát của tàu bay Hoàng Hôn.
Hôm nay không phải dịp gì dành cho các đôi tình nhân nên hàng người xếp trước cổng cũng không đông lắm. Quý Nhất Nam nắm tay Lý Bất Phàm, chọn hai chỗ ở hàng đầu.
Đường ray của tàu bay Hoàng Hôn được dựng trên cao giữa hai ngọn núi, tốc độ leo lên chậm rãi thong thả. Ánh nắng chiều muộn nhuộm bầu trời bằng những dải màu cam và tím, ảm đạm hơn khi họ vừa tới đây. Phía xa xa nơi Cầu Tình Nhân là dòng xe nối đuôi không ngớt, núi rừng và mặt sông tối lại như bầu trời đêm, còn ánh đèn đường lại tựa như muôn vì tinh tú.
Nhưng đến khi Quý Nhất Nam quay sang nhìn Lý Bất Phàm, anh mới thực sự hiểu khoảnh khắc ấy đẹp đến nhường nào. Trong làn gió đêm, tóc Lý Bất Phàm bay nhẹ, đôi mắt cậu sáng rỡ trong veo, phản chiếu trọn vẹn bầu trời quang đãng của giờ phút này, khiến nhịp tim của Quý Nhất Nam hóa thành một giai điệu.
Lý Bất Phàm kể cho anh nghe câu chuyện về Cầu Tình Nhân: "Đến khi tia nắng cuối cùng khép lại, Cầu Tình Nhân sẽ phù hộ cho tất cả những đôi bước lên cầu và ước nguyện."
"Làm sao chứng minh được?" Quý Nhất Nam bất chợt hỏi.
Lý Bất Phàm nhìn anh: "Chứng minh gì cơ?"
"Chứng minh..." Quý Nhất Nam còn chưa nói hết câu thì tàu bay đã lên tới điểm cao nhất rồi lao xuống không dừng, hệt như phóng quá tốc độ trên đường thẳng.
Tiếng hét của những người cùng khoang vang lên bên tai. Khi Quý Nhất Nam nhìn lại Lý Bất Phàm, cậu đã nở một nụ cười thật tươi. Cả hai lao vào vạt nắng hoàng hôn đang loang rộng, gió chiều mềm mại như làn mây. Quý Nhất Nam mới tiếp trọn vẹn câu còn dang dở trong lòng: Làm sao có thể chứng minh được hai người là một đôi trên Cầu Tình Nhân?
Khi họ xuống khỏi tàu bay, Lý Bất Phàm mua hai cây kem ốc quế ở chiếc xe bán hàng bên đường. Họ vừa tản bộ dọc bờ sông vừa ăn kem, đi đến gần Cầu Tình Nhân. Lý Bất Phàm ngẩng lên xem đồng hồ: "Mặt trời sắp lặn rồi."
Trên cầu, người đi lại lác đác. Vừa bước lên, bước chân Lý Bất Phàm chậm hẳn, giống như không muốn rời khỏi nơi này. Nhưng cậu lại nói với Quý Nhất Nam: "Tới đây rồi mới thấy hóa ra Cầu Tình Nhân cũng chỉ là một cây cầu, chẳng có gì đặc biệt."
"Phải đặc biệt đến mức nào nữa?" Quý Nhất Nam cắn một miếng kem, dịu dàng nói: "Chúng ta cùng đứng trên cầu ăn một cây kem, với tôi chỉ riêng thế thôi đã khiến ngày hôm nay trở nên vô cùng đặc biệt rồi."
Anh vừa nói xong, Lý Bất Phàm liền dừng chân lại hẳn, đứng trước mặt Quý Nhất Nam, khẽ thừa nhận: "Thứ đặc biệt là cậu, không phải cây cầu này."
Quý Nhất Nam mới phát hiện, không biệt từ khi nào mà kem trên tay Lý Bất Phàm chỉ còn lại vỏ ốc quế, họ cũng đã đi đến cuối cầu.
Ở mặt trong lan can, trên một tấm lưới sắt là những ổ khóa và dây ruy băng dày đặc, không khó liên tưởng đến các nơi "ước nguyện" vẫn thường thấy ở các điểm du lịch. Điều khiến Quý Nhất Nam bất ngờ là Lý Bất Phàm tháo sợi dây mảnh phủ nhũ bạc vốn dùng để buộc kem, rồi buộc hờ một nút thắt hình nơ lên đó.
"Tôi tưởng cậu không tin mấy cái này." Quý Nhất Nam nói.
"Tôi không tin mà," Lý Bất Phàm chỉ lên bầu trời phía xa, "Tôi chỉ muốn để nó ở lại đây, thay tôi nhìn hoàng hôn. Dù sao tôi cũng đâu thể có mặt ở mỗi buổi chiều trên Cầu Tình Nhân được."
"Vậy buộc chặt thêm chút." Quý Nhất Nam cúi mắt xuống, kéo nút nơ cho chắc lại.
Gió trên sông thổi mạnh, hai dải dây của cái nơ run lên như gợn sóng dưới mặt hồ.
Khi Quý Nhất Nam ngẩng lên lại, trời vừa sập tối. Đó là một khoảnh khắc không thể tả thành lời, chỉ trong chớp mắt, tất cả sắc màu nơi chân trời đều tan biến, phần cuối cùng của mặt trời chìm vào dòng sông. Đèn trên cầu sáng hơn hẳn, Lý Bất Phàm cầm cây kem sắp chảy hết, rồi tháo luôn nút nơ mà Quý Nhất Nam đã buộc chặt.
"Thật ra tôi muốn tặng cậu một món quà." Ngón tay Lý Bất Phàm còn dính nước kem, hơi lạnh, cậu dùng sợi dây nhỏ, hơi ráp ấy quấn quanh ngón áp út của Quý Nhất Nam.
Quý Nhất Nam hơi sững lại, nhất thời không hiểu Lý Bất Phàm muốn làm gì, chỉ biết ngơ ngác nhìn cậu.
"Tôi đoán là vừa nãy trên tàu bay Hoàng Hôn, cậu muốn hỏi tôi làm sao Cầu Tình Nhân biết hai người có phải là một đôi hay không, tôi thấy cậu nói đúng lắm," Lý Bất Phàm mỉm cười, nâng tay Quý Nhất Nam lên, giống như đang cầu hôn, khẽ đặt lên ngón áp út của anh một nụ hôn, "Cho nên tôi cần phải chứng minh."
Đêm đó gió rất lớn, sợi dây dài mảnh tung bay giữa các ngón tay Quý Nhất Nam, anh ôm lấy mặt Lý Bất Phàm, hôn lên môi cậu, hoàn tất nghi thức cuối cùng của buổi lễ không tên ấy.
Tiếng reo vui ngạc nhiên của người qua đường vang lên như lời chúc phúc, như thể trời đất đang gửi phúc lành đến họ.
Trong khoảnh khắc đó, Quý Nhất Nam thực sự tin rằng, hạnh phúc có lẽ giống như dải nơ kia, chỉ cần buộc thật chặt là có thể mãi nhìn thấy hoàng hôn, chỉ cần để nó nhẹ nhàng bay trong gió là có thể chạm đến.