Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 34: Tôi đối xử với cậu có tốt không?

Trước Tiếp

Edit: Upehehe

---

Khi Lý Bất Phàm tỉnh dậy, Quý Nhất Nam không có trong phòng.

Y vào phòng tắm rửa mặt trước, thấy khăn tắm đã ướt, biết anh đã dậy rồi.

Không bao lâu sau Quý Nhất Nam trở về, tay xách bữa sáng mua sẵn, vừa bước vào đã nói mình đã làm xong thủ tục xuất viện.

"Lát nữa chúng ta cùng đến đồn cảnh sát, tôi còn phải ghé viện nghiên cứu." Quý Nhất Nam vừa nói vừa đặt túi đồ ăn lên bàn nhỏ, cẩn thận gỡ từng lớp bao bì.

"Sáng nay đo nhiệt độ chưa?" Lý Bất Phàm ngồi xuống.

Thấy sắc mặt Quý Nhất Nam vẫn ổn, y cũng không quá lo lắng.

"Đo rồi, đã hết sốt, thân thể tôi khỏe lắm." Quý Nhất Nam chỉ nói một câu vốn rất bình thường, nhưng nửa sau lại hơi mang hàm ý khác. Hai người nhìn nhau rồi cùng bật cười không rõ lý do.

Lấy xong lời khai ở đồn cảnh sát cũng chỉ mới giữa trưa. Hai người ăn qua loa ở thị trấn rồi tiếp tục lái xe lên đường.

Viện nghiên cứu nằm cùng hướng với khách sạn, Lý Bất Phàm đưa Quý Nhất Nam đến nơi, định chào anh một cái rồi đi ngay.

"Chắc tôi không ở lại lâu đâu, cậu có thể vào trong đợi tôi, đăng ký là được." Quý Nhất Nam nói.

Lý Bất Phàm nghĩ về cũng chẳng có việc gì nên đồng ý.

Y lái xe đến cổng bảo vệ. Bác bảo vệ đẩy ra một quyển sổ dày cộp, bảo y điền thông tin.

Lý Bất Phàm cầm cây bút bi đã hơi cũ nhưng vẫn còn nhiều mực, cúi đầu viết.

"Nghe Tiểu Thất nói mấy hôm trước các cậu gặp bọn săn trộm à?" Bác bảo vệ nói giọng đặc sệt địa phương, "Chu choa mạ ơi, đáng sợ thật. Hồi tôi còn nhỏ theo mẹ lên núi hái nấm, cũng từng gặp một lần, từ đó sợ mãn kiếp luôn."

"Loại chuyện đó chắc cả đời tôi cũng chỉ gặp một lần thôi." Quý Nhất Nam vừa nói vừa nhìn thấy Lý Bất Phàm khựng lại, giống như không biết nên viết gì, bèn cúi đầu hỏi y sao thế.

Hóa ra Lý Bất Phàm dừng lại ở mục "Quan hệ", Quý Nhất Nam khẽ nói: "Ghi người nhà đi."

"Sao tự dưng lại thành người nhà rồi?" Lý Bất Phàm nhướng mày.

"Cậu nói thế với y tá mà." Quý Nhất Nam nói.

Lý Bất Phàm sửng sốt, "Sao cậu biết?"

"Sáng nay tôi đi đo nhiệt độ, y tá kể tôi nghe." Quý Nhất Nam chạm nhẹ vào gáy y, "Viết nhanh đi, xong còn vào nữa."

Bác bảo vệ cười híp mắt nhận lại sổ đăng ký, chẳng buồn xem qua.

Lý Bất Phàm lái xe vào bãi, rồi cùng Quý Nhất Nam đi vào tòa nhà chính.

Lúc này y mới nhận ra, Quý Nhất Nam có khá nhiều bạn ở đây. Những người đi ngang qua đều niềm nở chào hỏi, ai cũng nhắc lại chuyện mấy hôm trước, phần lớn là hỏi thăm sức khỏe anh.

Phòng làm việc của Quý Nhất Nam ở tầng ba, nhưng họ đi thẳng lên trên mà không dừng lại.

"Tôi dẫn cậu đến chỗ có thể thăm quan được, không thì chán lắm." Quý Nhất Nam nói.

"Đồng nghiệp của cậu tốt ghê."

Quý Nhất Nam cảm thấy câu nói đó của Lý Bất Phàm giống như thể trước đây y vốn không nghĩ như vậy, bèn hỏi: "Sao lại nói thế?"

"Chỉ là tôi thấy cậu khá trầm tính, vậy mà quan hệ với mọi người rất tốt." Lý Bất Phàm nói.

"Chắc do tôi là người tốt," Quý Nhất Nam cho y một đáp án giản dị, "Hơn nữa tôi cũng không có quan hệ tốt với nhiều người đâu, chỉ có cậu thôi."

Tầng cao nhất là một phòng trưng bày, tuy không gian không lớn lắm, nhưng có rất nhiều thứ để xem.

Quý Nhất Nam để Lý Bất Phàm ở lại đó, còn mình thì xuống tầng.

Giữa sảnh trưng bày đặt một mô hình thu nhỏ, tái hiện toàn bộ địa hình của khu vực Shangri-La.

Trên bốn bức tường xung quanh treo đầy tiêu bản thực vật, trong đó có không ít loài Lý Bất Phàm từng nhìn thấy ngoài đời.

Y thấy rất hứng thú, chợt nhớ đến đống dụng cụ thể thao và đồ leo núi ở nhà mình, rồi nhận ra rằng sở thích của con người dường như không dễ thay đổi, dù y có bị mất trí nhớ, thứ từng yêu thích vẫn sẽ được khắc sâu trong tiềm thức.

Y đi dạo trong đó hơn hai tiếng thì nhận được tin nhắn của Quý Nhất Nam, nói anh đã làm xong việc bên này rồi.

Lý Bất Phàm chuẩn bị rời đi. Trước khi ra ngoài, ánh mắt y vô tình lướt qua một tâm tiêu bản treo trên tường, là một bông Cách Tang.

Ở góc phải phía dưới mỗi tấm tiêu bản đều ghi rõ tên người sưu tầm và ngày thu thập.

Mà phía dưới bông hoa ấy, tên người sưu tầm là Lý Bất Phàm.

Ngày ghi trên đó là bốn tháng trước khi y mất trí nhớ.

Thì ra y đã từng đến đây, thậm chí đã giúp viện nghiên cứu này thu thập mẫu vật.

Lý Bất Phàm ngẩn người một lúc lâu, rồi lấy điện thoại chụp lại tấm tiêu bản ấy.

Khi gặp lại Quý Nhất Nam, y đưa ảnh cho anh xem.

Quý Nhất Nam nhìn rất lâu, im lặng một hồi rồi mới nói: "Chắc khi đó cậu đang đi du lịch ở khu này, tình cờ gặp được người ở viện chúng tôi nên cậu giúp họ thu mẫu, sau đó họ viết tên cậu vào."

"Tôi sẽ về kiểm tra lại ghi chép chuyến bay của mình." Lý Bất Phàm cất điện thoại.

Hai người cùng lên xe, vẫn là Lý Bất Phàm ngồi ở ghế lái.

Từ sau khi xem tấm tiêu bản đó, Quý Nhất Nam cứ như mất hồn, thoạt nhìn còn để tâm hơn cả Lý Bất Phàm.

"Phòng trưng bày ở ngay trên văn phòng cậu, sao lại là tôi phát hiện ra trước vậy?" Lý Bất Phàm cười nói.

"Nơi đó mở cho khách du lịch tham quan, tôi ít khi lên xem." Quý Nhất Nam đáp.

Khi họ lái xe về đến khách sạn thì trời đã về ngả chiều. Tiểu Liễu và Tống Lãng Bạch đều đã ngủ đủ, vừa đúng lức đợi Lý Bất Phàm về để cùng đi ăn.

Lý Bất Phàm cảm thấy trạng thái của Quý Nhất Nam không tốt lắm, nhưng lại chẳng biết vì sao. Khi Tống Lãng Bạch gọi mọi người đi ăn, y thấp giọng hỏi anh: "Cậu muốn về nghỉ trước không?"

"Tôi không sao." Quý Nhất Nam lắc đầu, khẽ nắm lấy tay y.

"Nhìn cậu không ổn lắm." Lý Bất Phàm nói.

Lại như vậy, mỗi lần Lý Bất Phàm hỏi sâu một vấn đề gì đó, y chẳng qua chỉ muốn nghe Quý Nhất Nam nói một lời, nhưng anh vẫn luôn không nói cho y, cũng không tỏ ý muốn y đoán, như thể thật sự có chuyện gì đó y không thể biết.

Mọi thứ khác đều rất ổn, chỉ riêng điều này khiến Lý Bất Phàm hơi để bụng.

Quý Nhất Nam lại nói mình không sao, rồi chuyển sang hỏi y muốn ăn gì. Lý Bất Phàm đáp gì cũng được, đồng thời rút tay mình ra khỏi tay anh.

Động tác này khiến Quý Nhất Nam sững lại tại chỗ, thoáng trông có vẻ bất lực. Lý Bất Phàm thấy vậy lại không nỡ, quay đầu hỏi anh: "Lúc nào cậu cũng không cho tôi biết cậu đang nghĩ gì, vì sao vậy?"

Bởi vì không thể.

Nhưng Quý Nhất Nam không nói ra, chỉ nói với y: "Tôi cũng muốn biết vì sao tên cậu lại xuất hiện trên đó."

Câu này là thật.

Họ đến một quán nướng ven đường. Thời tiết hôm nay rất đẹp, buổi tối cũng không lạnh như mấy hôm trước.

Có Tống Lãng Bạch và Tiểu Lưu ở đó nên bữa ăn không thể nào tẻ nhạt được. Nhưng suốt cả buổi Lý Bất Phàm đều không chủ động nói chuyện với Quý Nhất Nam câu nào. Khi Quý Nhất Nam bắt chuyện y cũng không tránh né, nhưng vẫn nhìn ra được có chút dỗi anh.

Rõ ràng chỉ là một bữa cơm bình thường, vậy mà Tống Lãng Bạch cứ làm như tiệc chia tay.

Ngoài Quý Nhất Nam không được uống rượu ra, ba người còn lại đều uống khá nhiều. Trước đó Lý Bất Phàm vẫn nghĩ tửu lượng của mình không tệ, vậy mà tối nay cũng uống đến mức hơi say.

Khi ăn gần xong, chuẩn bị rời đi, họ gặp một bà cụ từ cổ trấn trở về.

Bà xách theo một giỏ hoa tươi, trong tay còn cầm mấy chiếc vòng hoa, đi ngang qua liền hỏi bọn họ: "Các cháu muốn cài hoa không?"

Tống Lãng Bạch cười, nói bà ơi, tụi cháu toàn là con trai thôi.

"Con trai cũng có thể cài hoa chứ, thử xem đi, đẹp lắm." Để chứng mình lời mình nói, bà liền tiện tay cài một chiếc vòng hoa lên tóc Quý Nhất Nam.

"Ơ cái này đẹp đấy, vòng hoa này bao nhiêu vậy bà?" Lý Bất Phàm vừa nói vừa giơ máy ảnh lên, "Bà ơi cái này cháu lấy nhé, Quý Nhất Nam cậu cứ để nguyên thế đi."

Tống Lãng Bạch lập tức bắt lấy cơ hội: "Bà ơi bà xem, làm buôn bán phải cho khách thấy giá trị của món hàng chứ. Hay là... bà cài cho cậu ấy một cái nữa đi."

Hắn chỉ vào Lý Bất Phàm.

Lý Bất Phàm vừa chụp xong mấy tấm ảnh của Quý Nhất Nam, không ngờ lại đến lượt mình.

Nhưng y cũng chẳng để tâm, chỉ gật đầu nói được thôi.

Bà cụ cài hoa cho y rất cẩn thận, vừa cài vừa kể cho họ nghe cách làm. Trong đám người ấy, chỉ có mỗi Lý Bất Phàm là không nhìn thấy hoa cài trên tóc mình, y cúi đầu tỉnh rượu, ngồi yên một lát, rồi vô tình liếc qua Quý Nhất Nam đang ngồi cạnh.

Mọi người đều tò mò nhìn hoa trên tóc y, chỉ có Quý Nhất Nam là đang nhìn y.

Nhiều thứ có thể là giả, nhưng Lý Bất Phàm không thể nghi ngờ tình cảm của Quý Nhất Nam.

Y quay sang nói với bà cụ: "Cái này trông cũng không khó, hay là để cậu ấy thử xem?"

Quý – bị ăn bơ cả buổi tối – Nhất Nam bổng được gọi tên, liền đáp được, rồi nhận lấy hoa từ tay bà cụ, đứng phía sau Lý Bất Phàm.

Vòng hoa trên đầu Quý Nhất Nam là màu xanh nhạt, anh dựa theo thẩm mỹ của mình, cài cho Lý Bất Phàm từng lớp một đến khi hoàn thành.

Bà cụ đưa gương cho Lý Bất Phàm, y nhìn một lượt, cảm thấy cũng không tệ.

"Đừng động, để tôi chụp cho hai người tấm hình." Tống Lãng Bạch đã say đến nỗi tay run bần bật, ảnh chụp toàn hoa là hoa, chẳng thấy rõ mặt ai. Lý Bất Phàm xem qua vài tấm, lắc đầu cười thôi kệ đi.

Họ cùng ra đường đón xe về khách sạn. Lúc về đến nói, mọi người lại cùng nhau lên lầu.

Tống Lãng Bạch và Tiểu Lưu dìu nhau đi trước. Lý Bất Phàm vẫn đứng vững, bước đi không loạng choạng, thoạt nhìn có vẻ chưa say.

Nhưng Quý Nhất Nam biết y đã gần chạm đến ngưỡng rồi. Anh đi chậm hơn nửa bước, chờ y đi đến tận cửa phòng rồi cũng chưa về.

Lý Bất Phàm lấy thẻ mở cửa, lúc ấy mới để ý Quý Nhất Nam vẫn đứng cạnh, liền hỏi: "Cậu không về à?"

"Để tối giúp cậu gỡ hoa xuống." Quý Nhất Nam nói.

"À, được thôi." Lý Bất Phàm đẩy cửa ra.

Y thuận tay bật đèn, đèn hành lang sáng lên. Hai người đứng cạnh nhau thay dép ở cửa.

Lý Bất Phàm đi vào phòng ngủ, kéo ghế bên chiếc bàn dài ra rồi ngồi xuống. Quý Nhất Nam bước đến sau lưng, giúp y tháo từng bông hoa cài lúc nãy xuống.

Động tác của anh rất nhẹ nhàng, gần như không làm Lý Bất Phàm đau.

"Hồi chiều lúc cậu hỏi tôi, đúng là tôi không được khỏe lắm, chắc cơ thể vẫn chưa hồi phục." Quý Nhất Nam cúi đầu, những bông hoa vừa tháo ra được anh đặt sát nhau trên bàn, không vứt bừa bãi.

"Tôi có thể sẽ phải ra nước ngoài một chuyến, là công việc phát sinh, bây giờ vẫn chưa chắc."

Lý Bất Phàm ngước mắt, nhìn gương mặt phản chiếu của Quý Nhất Nam trong chiếc gương nhỏ trước mặt.

Anh ừ một tiếng, coi như đã nghe thấy.

"Khi các cậu quay về chắc cũng chỉ còn cảnh quay trên núi tuyết nữa đúng không? Sau đó cậu sẽ làm gì?" Quý Nhất Nam hỏi.

"Tạm thời chưa có gì."

"Vậy ở lại Vân Nam thêm một thời gian nhé? Chuyển đến ở với tôi, bên cạnh viện nghiên cứu có ký túc xá."

Quý Nhất Nam nói vậy, ngược lại khiến Lý Bất Phàm phải suy nghĩ một lúc.

"Vậy sao cậu lại ở khách sạn?"

"Ban đầu là vì chỗ tôi phải đi khảo sát cách viện nghiên cứu quá xa nên mới chuyển qua đây. Sau này thì bởi vì cậu ở đây."

Hoa đã gỡ xong, Quý Nhất Nam đưa tay vuốt mái tóc mềm mại của Lý Bất Phàm.

Chuyện anh có thể làm, Lý Bất Phàm cũng không thấy bất ngờ.

"Uống chút nước không? Tôi đun nước cho cậu, mới uống nhiều rượu mà không uống nước ấm sẽ khó chịu lắm." Quý Nhất Nam xoay người đi lấy ấm nước.

Anh vừa ấn nút đun xong, Lý Bất Phàm chợt ôm lấy anh từ phía sau.

"Quý Nhất Nam ơi, tôi đối xử với cậu có tốt không?" Giọng Lý Bất Phàm mang theo chút bối rối.

Y say rồi, không tỉnh táo nữa, nhiều ký ức trôi qua trôi lại trong đầu, những chuyện vốn nhớ rõ, giờ như cũng không chắc nữa.

"Có chứ." Quý Nhất Nam quay đầu lại, thấy đôi môi hơi đỏ của Lý Bất Phàm, liền cúi xuống hôn lên môi y.

Anh giữ lấy mặt Lý Bất Phàm, ngón tay hơi thô ráp khẽ lướt qua vết sẹo sau tai y.

Hơi men dường như có thể truyền qua nụ hôn. Trong căn phòng mờ tối, cả hai đều say, nụ hôn nóng bỏng như đắm trong men tình, loạng chạng tựa vào tường. Lý Bất Phàm bị ép chặt lên tường, cảm giác bàn tay Quý Nhất Nam lướt dọc theo cổ y xuống dưới, đến eo thì nhẹ nhàng khều một cái, rồi cởi áo ngủ y ra.

"Sưởi không đủ ấm hửm?" Giọng Quý Nhất Nam rất nhẹ, như đang thật sự quan tâm, "Da em lạnh quá."

"Nhưng anh nóng mà," Lý Bất Phàm nghiêng tới, ngậm lấy môi Quý Nhất Nam, nhắm mắt lại, giọng mơ hồ, "Ôm em đi, anh ôm em thì em sẽ không lạnh nữa đâu."

Tiếng nước ướt át vang lên rõ rệt trong không gian yên tĩnh, Quý Nhất Nam ôm y xoay nửa vòng, cả hai ngã xuống chiếc giường mềm mại.

Không còn gì vướng bận nữa, anh kéo phăng quần ngoài cùng q**n l*t Lý Bất Phàm xuống, th* d*c bên tai y, "Ngoan, khép chân lại nào."

Lý Bất Phàm bật cười môt tiếng. Ngoan? Y không biết trước đây mình từng nghe qua kiểu nói ấy chưa, nhưng quả thật rất lạ.

Rất nhanh, Quý Nhất Nam giữ lấy eo y và bắt đầu chuyển động. Chiếc giường gỗ rung lên, phát ra tiếng kẽo kẹt, Lý Bất Phàm đỏ cả tai, tiếp tục hôn anh.

Không biết họ đã hôn nhau bao lâu, nhưng chờ đến khi lòng bàn tay Quý Nhất Nam ướt đẫm, Lý Bất Phàm cũng thở đứt quãng b*n r*, toàn thân nóng bừng.

Quý Nhất Nam bật đèn cạnh giường, rút mấy tờ giấy vò lại rồi lau giúp y, sau đó vùi đầu vào hõm cổ y hít sâu một hơi.

Mùi rượu nhè nhẹ lan trong phòng. Anh vứt chỗ khăn giây, lại rút vài tờ khác, lau mồ hôi trên mặt Lý Bất Phàm, rồi nắm lấy bàn tay đặt trên giường của y: "Đi tắm nhé?"

Lý Bất Phàm gật đầu, bị anh kéo dậy.

Trong phòng tắm sáng choang, từ chiếc gương nhỏ, Lý Bất Phàm thấy làn da mình đỏ ửng lên. Quý Nhất Nam xả được sang nước nóng, vẫy tay gọi y lại. Y bước đến dưới vòi sen, giơ tay làm ướt tóc mình.

Quý Nhất Nam bóp dầu gội vào lòng bàn tay, cúi đầu giúp y thoa. Những ngón tay dính bọt thỉnh thoảng chạm nhẹ vào vết sẹo sau tai y.

Tim anh đập dồn dập, rốt cuộc Lý Bất Phàm có ý nghĩa gì với mình, rất lâu rồi anh chưa từng nghĩ đến câu hỏi đó.

Quý Nhất Nam hiếm khi tự hỏi về "ý nghĩa", khi đứng trước những khoảnh khắc phải lựa chọn, anh luôn có xu hướng chọn điều đúng đắn.

Nhưng rất nhiều lúc, anh cũng không biết cái gì mới là đúng nữa.

---

Hehe: Hình như vẫn chưa chịt =))), cả hai đã xác nhận tình cảm của mình, cũng đã lăn giường (mặc dù chưa chịt) nhưng mình xem như đây là bước tiến triển lớn trong tình cảm của họ rồi, kể từ đây sẽ đổi xưng hô thành "anh-em" cho nũng nịu sến súa nha các mom. Xưng hô không cố định, sẽ thay đổi tùy theo ngữ cảnh!

Trước Tiếp