Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 26: Kẻ dám liều lĩnh để bắt lấy gió

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Hehe đang bị đét lai dí

---

Từ Bạch Mã Ương trở về, Lý Bất Phàm lại ngủ thêm một giấc.

Mấy ngày sau, y theo Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu chụp hình khắp nơi, hoàn toàn đắm chìm trong công việc.

Chỉ có đôi lúc yên tĩnh lại, y mới nhớ đến những lời Quý Nhất Nam đã nói, nhớ đến Tiểu Tháp.

"Tối mai tụi mình đi chụp sự kiện văn hóa nhé," Tống Lãng Bạch giơ điện thoại lướt qua trước mắt Lý Bất Phàm, "Vé tôi mua sẵn rồi, nay chúng ta đi dự tiệc thổ ty (*) nha, nghe đâu có nhiều tiết mục lắm, tôi mua hàng ghế đầu."

(*) Tiệc thổ ty (Zaya Shangri-La) là một loại tiệc liên hoan dân tộc ở Vân Nam, kết hợp ăn uống với biểu diễn ca múa, có nguồn gốc từ lễ nghi của các thủ lĩnh thổ ty xưa.

"Được." Y liếc qua, thấy hắn mua ba vé, bèn nói: "Mua thêm một vé nữa."

Lý Bất Phàm:【Cảm ơn cậu lần trước đã đưa tôi đến bệnh viện lúc nửa đêm, tôi có nói là sẽ mời cậu một bữa】

Việc này tiếp nối việc khác, y vẫn chưa tìm được lúc thích hợp để mời anh.

Lý Bất Phàm: 【Tối nay được không】

Quý Nhất Nam:【Được, tôi sẽ về sớm.】

Chiều tối, Lý Bất Phàm cùng Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu ngồi ở sảnh. Y nói còn chờ thêm một người nữa, Tống Lãng Bạch không vạch trần y, chỉ nhìn y cười mỉm chi.

"Chuyến đi Vân Nam lần này của cậu đáng giá thật, lúc về còn mang được cả một anh bồ." Tống Lãng Bạch trêu.

"Chắc gì." Lý Bất Phàm thản nhiên đáp.

Rất nhanh, ngoài cửa vang lên tiếng động cơ, Lý Bất Phàm quay mặt sang, thấy xe của Quý Nhất Nam.

Anh xách theo thùng đựng mẫu vật và dụng cụ thu thập bước xuống chiếc xe việt dã, đi vào sảnh, nhìn thấy Lý Bất Phàm mới dừng lại.

"Tôi lên cất đồ đã."

"Tối nay có thể sẽ uống rượu, tối đừng lái xe nữa, tôi gọi tài xế đến đón." Lý Bất Phàm nói.

Tiệc thổ ty rất náo nhiệt. Trong một khoảng sân nhỏ có tường bao quanh, khách du lịch ngồi kín ba cái bàn dài.

Trên cổ Lý Bất Phàm còn vắt chiếc khăn Hada (*) mà chủ nhà tặng lúc y vào cửa, y gắp một đũa thịt tươi, nhúng vào nồi nước riêng trước mặt mình.

(*) Hada là từ tiếng lóng, có nghĩa là khăn gạc hoặc khăn lụa. Dải khăn được sử dụng có màu trắng. Với người Tây Tạng, màu trắng tượng trưng cho sự tinh khiết và tốt lành.

Khoảng đất trống rộng trước mặt đốt lửa trại, tàn lửa theo gió bay thành từng vòng, như những con thiêu thân vỗ cánh lấp lánh.

Tống Lãng Bạch ít động đũa, hắn thích chụp người, mỗi khi có tiết mục mới, hắn lại bấm máy liên tục.

Lý Bất Phàm chẳng hứng thú mấy với ca hát nhảy múa, suốt buổi gần như chỉ cúi đầu ăn.

Không biết từ lúc nào y đã uống hai ba ly rượu, đầu hơi lâng lâng.

"Cậu ổn không?" Quý Nhất Nam.

Trong sân nhỏ ồn ào, anh ghé sát lại, môi gần như chạm vào vành tai Lý Bất Phàm.

Lý Bất Phàm ngước mắt lên, trước tiên thấy ly rượu rỗng trong tay Quý Nhất Nam, sau đó nhìn đôi mắt hơi đỏ của anh.

"Hình như lần nào cậu uống rượu mắt cũng đỏ, tửu lượng cậu không tốt lắm à?" Y khẽ cười, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào khóe mắt Quý Nhất Nam.

"Ừ," Quý Nhất Nam thừa nhận, "Không tốt lắm, tôi ít khi uống."

Trên sân khấu, điệu múa đã chuyển sang tiết mục nào đó làm khán giả bỗng nhiên bùng nổ vì phấn khích, nhiều người đứng lên cùng các diễn viên nhảy vòng quanh lửa trại.

Lý Bất Phàm không nhúc nhích, chỉ ngồi thả lỏng hơn chút.

Y không nhìn ai, cảnh sắc trong mắt dần nhòe, y chỉ đơn giản thả hồn bay đâu đó.

Gió buổi đêm mát lạnh, lửa trại lại ấm áp. Gương mặt Lý Bất Phàm bị ánh lửa hun, có hơi nóng.

Mọi người vung những dải khăn Hada bên lửa trại, trong tiếng nhạc, một cô gái mặc trang phục dân tộc tiến về phía Lý Bất Phàm, đưa cho y một ly rượu.

Tiểu Liễu cười ha hả: "Người ta đang tỏ tình với anh đấy."

Cô gái khẽ gật đầu, nhiều ánh mắt cũng hướng về đây, Lý Bất Phàm không tiện từ chối, chỉ nói: "Cảm ơn, nhưng có lẽ tôi phải mượn hoa dâng Phật (*), tặng cho người tôi thích uống."

(*)Thành ngữ nói về việc ta lấy của cải của người này đem cho, tặng người khác với mục đích biểu lộ tấm lòng chân thành của mình. (Theo loigiaihay =)) )

Y còn chưa nói hết câu, nhưng đủ để uyển chuyển từ chối, Lý Bất Phàm hào phóng đưa ly rượu cho Quý Nhất Nam.

Ánh mắt y bị lửa trại thắp sáng, nụ cười như vầng trăng rằm treo nơi chân trời: "Uống không? Rượu của tôi."

Cô gái nhận ra mối quan hệ của hai người, vẻ mặt còn hào hứng hơn hồi nãy, cô mỉm cười bỏ đi, để lại ly rượu trong tay Lý Bất Phàm.

Quý Nhất Nam nhìn y, im lặng hồi lâu. Đợi đến khi Tiểu Liễu quay mặt đi, anh mới nắm lấy cổ tay đang cầm ly rượu của Lý Bất Phàm, kéo lại trước mặt mình, rồi cúi đầu uống hết ly rượu của y.

Rượu tràn xuống khóe môi anh, anh cúi mắt, dùng mu bàn tay lau đi, sau đó khoác tay lên vai Lý Bất Phàm. Lại ngồi thêm một lát, Quý Nhất Nam thấy y không có hứng thú mấy, dùng ngón cái mân mê vết sẹo sau tai y, hỏi: "Ra ngoài đi dạo chút nhé?"

Lý Bất Phàm không rõ "đi dạo" của Quý Nhất Nam là đi đâu, nhưng vẫn đi theo anh ra khỏi sân nhỏ, tiếng ca hát dần khuất lại đằng xa.

Hình như trong lòng Quý Nhất Nam đã có sẵn đích đến, hai người men theo những bóng đèn đường không sáng lắm đi một đoạn, Lý Bất Phàm nghe tiếng hí của vài con ngựa.

Cách đó không xa có một chuồng ngựa, một người mặc áo lông dày, đội mũ len ngồi trong cái chòi trước cổng, tay kẹp điếu thuốc run rẩy vì lạnh.

"Hôm nay ế quá à?" Quý Nhất Nam mỉm cười bước tới.

"Mùa này ít khách lắm," Người đàn ông trung niên đứng dậy, "Sao? Cưỡi một vòng nhé?"

"Chúng tôi hai người," Anh nói, "Trả tiền hết tối, khi nào cưỡi xong tôi dắt về rồi chụp cho anh một tấm."

"Được thôi, các cậu chọn đi." Người đàn ông ném điếu thuốc xuống đất, giẫm hai cái rồi yên tâm xoay người đi.

Lý Bất Phàm bước lên, nhìn mấy con ngựa một vòng, rồi tiến lại gần một con trông có vẻ hiền lành, đưa tay chạm nhẹ nó.

"Nó là con ngoan nhất đấy." Quý Nhất Nam không biết từ lúc nào đã đứng sát bên, bàn tay đặt canh mu bàn tay Lý Bất Phàm.

Anh cao hơn Lý Bất Phàm một chút, khi nói chuyện cúi đầu xuống. Hơi thở phả bên tai y, hòa theo hương rượu khiến vành tai y nóng ran.

"Cậu quen hết ngựa ở đây à?" Lý Bất Phàm hỏi.

"Gần như thế, có những đường xe không thể đi, phải cưỡi ngựa lên." Quý Nhất Nam ghé sát, môi gần như chạm vào tai y, "Đi cùng nhau, hay là...?"

Lý Bất Phàm khẽ hất cằm, "Tôi chọn con này."

Dù không dụ được người lên ngựa chung, nhưng Quý Nhất Nam vẫn rất vui vẻ.

Anh cũng chọn cho mình một con, nhưng chưa vội leo lên, mà xem Lý Bất Phàm lên trước.

Lý Bất Phàm biết mình từng học cưỡi ngựa, trong phòng y có đủ loại chứng chỉ, những thứ này đều trở thành trí nhớ cơ bắp, không dễ quên được.

Y đang đợi Quý Nhất Nam chọn xong ngựa, nhưng anh chỉ tiện tay lấy một cây roi bên cạnh và một chiếc đèn dầu. Anh đưa đèn cho Lý Bất Phàm, ra hiệu cho y cầm, y theo bản năng nhận lấy.

Ngay giây tiếp theo, tay Quý Nhất Nam chồng lên tay y nắm lấy dây cương, lưu loát xoay người ngồi ngay phía sau.

Roi ngựa vung nhẹ lên, con ngựa phóng ra khỏi chuồng.

Người Quý Nhất Nam nóng hổi, có lẽ vì vừa uống rượu. Con đường dưới chân không quá xóc nảy, vó ngựa nhịp nhàng dập dềnh, lưng Lý Bất Phàm tựa vào lòng Quý Nhất Nam, đôi lúc còn cảm nhận được cơ bắp dưới lớp áo anh.

Gió lạnh xuyên qua quần áo, nhưng Lý Bất Phàm không thấy lạnh.

Quý Nhất Nam nắm dây cương, còn y lại phân tâm ngắm nhìn ánh trăng chao đảo trên bầu trời, hương cỏ non lan trong không khí tràn ngập khoang mũi, cơ thể ngà ngà men say lắc lư theo tiếng vó ngựa, như chìm vào biển sâu.

Lúc mới đi Lý Bất Phàm còn tỉnh táo, giờ đây lại mơ màng.

Bọn họ đi không xa, dừng lại trên một bãi cỏ, trước mặt là một hồ nước xanh thẳm.

"Hồ này thông với sông, nước tan từ núi tuyết sẽ chảy về đây," Ngựa chậm rãi thả bước, Quý Nhất Nam dán sát lưng Lý Bất Phàm, chậm rãi nói chuyện với y, "Ở đây trời thường hay mưa, tối nay hiếm lắm thời tiết mới đẹp thế này."

"Cậu không sợ nói câu đó xong trời lại mưa hả?" Lý Bất Phàm bật cười.

"Không đâu," Quý Nhất Nam ngẩng đầu, "Có trăng mà."

Lý Bất Phàm cũng ngước nhìn theo anh, thấy vầng trăng sáng treo trên chân trời, chung quanh không vướng chút mây mù nào.

Chờ ngựa đứng vững, Quý Nhất Nam nhảy xuống trước, đứng một bên ngựa.

Đến lượt Lý Bất Phàm xuống ngựa, anh đưa tay, làm tư thế bảo vệ phía sau y.

Nhưng Lý Bất Phàm không để ý, tự nắm dây cương rồi nhanh chóng nhảy xuống ngựa.

Cũng may ánh trăng đủ sáng, dù trong tay y chỉ có một ngọn đèn mờ, họ vẫn có thể nhìn thấy rõ con đường phía trước.

"Cảm giác tối nay cậu không ăn bao nhiêu," Quý Nhất Nam hỏi, "Đang suy tư gì thế?"

Họ đi về phía hồ, Lý Bất Phàm không ngờ Quý Nhất Nam nhìn ra được, bèn đáp: "Đang nghĩ về Tiểu Tháp."

Y dừng chân, giơ ngọn đèn lên, muốn nhìn rõ mặt Quý Nhất Nam hơn.

"Đang nghĩ tại sao trên đời này lại có tai nạn."

Đây vốn là câu hỏi Quý Nhất Nam từng có đáp án sẵn, từng thao thức bao nhiêu đêm vì đáp án này, sau đó mới hiểu được nó tàn nhẫn đến nhường nào.

"Vì để khiến người với người phải chia xa."

Quý Nhất Nam ngước mắt lên, trong ánh sáng vàng nhạt tối mờ, anh như một quyển sách cũ, chất chứa cả quá khứ cùng hiện tại.

Lý Bất Phàm im lặng một lát, trong gió đêm nhẹ nhàng, họ cứ thế nhìn nhau.

Rất lâu sau đó, y mới nhẹ giọng nói: "Quý Nhất Nam ơi, không biết vì sao, tôi thấy hơi khó chịu."

Quý Nhất Nam gần như nhớ rõ mỗi lần Lý Bất Phàm nói câu này với anh, cũng nhớ rõ tâm trạng của mình khi nghe thấy.

Bởi Lý Bất Phàm rất hiếm khi nói "khó chịu", mà khi nói với Quý Nhất Nam mình khó chịu, chẳng khác nào đang thổ lộ "Tôi cần cậu."

"Chúng ta cưỡi thêm một vòng nhé?" Quý Nhất Nam hỏi.

"Cậu có quen đường chỗ này không?" Lý Bất Phàm hơi lo lắng.

"Quen, mà ngựa còn quen hơn chúng ta." Anh đáp.

Họ chỉ đứng bên hồ một chốc, rồi lại leo lên ngựa.

Giữa rừng cây có một đoạn đường lầy lội, vó ngựa giẫm mạnh xuống đất, đưa họ len lỏi dưới ánh trăng đêm.

Lý Bất Phàm ngửa mặt hét vào gió: "Quý Nhất Nam cậu cầm chắc dây——"

Cảm giác mình bị ôm chặt lấy, y dang rộng hai tay, nhắm mắt lại. Cũng vì thế mà cây cối và mặt cỏ trước mặt đều biến thành một thế giới hư ảo.

Cứ như vậy trong một khắc, Lý Bất Phàm cảm thấy mình cũng là một cơn gió, y không cần làm gì cả, y có một đôi cánh dào dạt sức mạnh, bay vút lên trời cao, là sinh mệnh vui vẻ và nhẹ nhàng nhất trên thế giới này.

Mà khi y muốn đáp xuống —

Khi y muốn đáp xuống, y sẽ mở mắt ra, lại nắm chặt đoạn dây cương trong tay lần nữa, rồi rơi vào cái ôm ấm áp phía sau.

Chao đảo vì mất trọng lực hiếm hoi khiến Lý Bất Phàm thấy phấn khích, y nghiêng mặt sang, dùng một tay nắm lấy cằm Quý Nhất Nam, hôn anh say đắm.

Dù xung quanh là có là núi hay biển, đều chẳng còn liên quan đến y, y chỉ để tâm đến khoảnh khắc mình thích Quý Nhất Nam.

Quý Nhất Nam đáp lại rất nhanh và mãnh liệt, bàn tay anh chưa từng rời khỏi dây cương, vẫn cứ vậy ôm trọn Lý Bất Phàm vào lòng.

Ngựa xuyên qua rừng cây, chạy đến bờ hồ bên kia. Quý Nhất Nam kéo mạnh dây cương, con ngựa nhấc hai vó trước lên, rồi từ từ ổn định lại, Lý Bất Phàm lập tức nhảy xuống, chạy trốn về phía bờ hồ.

Quý Nhất Nam đuổi theo phía sau y, tóc Lý Bất Phàm bị gió thổi tung, bóng dáng của y như một áng mây đen ngang trời.

Trong một thoáng ấy, Quý Nhất Nam bỗng thấy một góc của vận mệnh —— cho dù có cơ hội để bắt đầu lại, Lý Bất Phàm vẫn sẽ là Lý Bất Phàm.

Vẫn là kẻ dám liều lĩnh để bắt lấy gió ấy.

Hồ nước lặng lẽ nằm im giữa thảm cỏ, mũi chân Lý Bất Phàm gần như chạm đến mặt nước, Quý Nhất Nam sợ đến mức tỉnh rượu, vội túm lấy cánh tay y kéo lại.

"Cậu định làm gì?" Giọng anh không kiềm được gắt lên.

Nhưng Lý Bất Phàm chỉ mỉm cười, y hỏi Quý Nhất Nam: "Tại sao cậu thích tôi? Tại sao cậu lại...thích tôi chứ?"

Vẻ mặt Quý Nhất Nam kinh ngạc, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

"Hôm đó ở đại sảnh, bên ngoài trời đang mưa, cậu mặc áo mưa, toàn thân đen kịt, trông rất bí ẩn," Lý Bất Phàm mím môi cười, giây phút này như thật sự rất hạnh phúc, "Cậu rất đẹp trai, nhưng cũng thật kỳ lạ, cậu làm những chuyện chẳng giống người bình thường chút nào. Ví dụ như cậu đối xử với tôi tốt cực kỳ, dù lúc đầu sự tốt bụng ấy làm tôi rất cảnh giác."

Y dừng lại chốc lát, lời kế tiếp khó mà nói thẳng, khi thốt ra lại mang theo những cảm xúc hỗn loạn khó nắm bắt: "Cậu khiến tôi có một cảm giác, khi ở bên một người, điều đầu tiên nghĩ đến không phải là sự vui vẻ hạnh phúc khi ở bên nhau, mà là nỗi đau khi phải chia ly. Giống như khi quyết định ở bên ai đó, điều phải cân nhắc trước tiên không phải là có hợp hay không, có thích hay không, mà là có thể chịu được nỗi đau khi mất nhau hay không."

"Thành thật mà nói, tôi không biết trước đây mình từng gặp người nào giống như cậu chưa, nhưng tôi vẫn muốn nói cho cậu biết, Quý Nhất Nam, cậu rất đặc biệt."

Y bất ngờ nắm lấy cổ áo Quý Nhất Nam, lại hôn lên, gần như đắm trong men tình.

(*) Raw là * l**n t*nh m*.

---

Hehe: Tui thích chương này quớ đi, ngồi đọc lại 3, 4 lần rồi 🥹. Lời văn tác giả thơ mà nhẹ nhàng dịu êm ghê, gõ muốn lụi tim, tại soft quá nên tim mềm xèo í =))). Cả nhà đồng ý không ạ (Hands up 🙋‍♀️)

Ảnh này ảnh kia:

Tiệc thổ ty:

Khăn hada:

Trước Tiếp