Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Upehehe
---
Lý Bất Phàm bị tiếng ồn đánh thức.
Mưa rơi lên lều, phát ra những âm thanh rời rạc nặng nề.
Trong chiếc túi ngủ đôi giờ chỉ còn mình y, Lý Bất Phàm nhìn điện thoại, đã mười giờ sáng.
Lúc rạng sáng năm giờ Quý Nhất Nam đã gửi tin nhắn cho y, nói rằng anh theo đội cứu hộ đi trước rồi.
Mặc áo quần xong xuôi, Lý Bất Phàm lấy chiếc ô trong balo rồi bước ra khỏi lều.
Bầu trời âm u, một lớp sương mù xám xịt nặng nề bao phủ.
Đống củi đốt lửa trại tối qua ở giữa khu lều đã bị mưa xối tắt ngúm.
Lý Bất Phàm đi vệ sinh rửa mặt sạch sẽ, quay về uống nước và ăn thanh năng lượng. Khi đang tìm đội chuẩn bị xuất phát, y vừa vặn gặp A Hạ đã thu dọn xong.
"Lúc này tôi còn định tới lều anh xem sao," A Hạ vỗ vai Lý Bất Phàm, "Anh Nhất đi từ sáng sớm rồi, dặn tôi để mắt đến anh. Anh cứ đi tiếp theo nhóm tôi nhé, lần này chúng ta đi tuyến đường khác."
"Được." Lý Bất Phàm gật đầu.
Mặc áo mưa, thu xếp gọn đồ đạc, họ lại lên đường tiến lên núi.
Lần này A Hạ còn dẫn theo chó săn, số người trong nhóm cũng đông hơn tối qua.
"Vẫn chưa có manh mối gì sao?" Lý Bất Phàm hỏi.
"Rạng sáng hôm nay họ tìm thấy vài chỗ có dấu vết trượt ngã, đã kiểm tra rồi nhưng cũng chẳng phát hiện được gì." A Hạ không mang gậy leo núi, "Đêm qua trời lại mưa, điều kiện tìm kiếm rất tệ. Có một thành viên trong đội vào hang kiểm tra thì bị trượt ngã, phải đưa vào viện ngay trong đêm."
"Tiểu Tháp mất tích... chắc cũng gần bảy mươi hai tiếng rồi nhỉ..."
"Gần như thế, anh từng leo núi tuyết chưa?" A Hạ hỏi.
"Rồi."
"Thật ra tôi vốn là hướng dẫn viên núi tuyết," A Hạ châm một điếu thuốc, "Nhưng rừng và núi tuyết không giống nhau, cho dù là mất tích bảy mươi hai tiếng, cũng còn hy vọng sống sót. Sáng nay mẹ Tiểu Tháp cũng mấy người nha cậu ấy đã đến Thần Sơn cầu nguyện rồi."
"Thần Sơn?" Lý Bất Phàm hơi khựng lại.
"Đi xe từ đây đến đó mất chừng bốn tiếng, là núi tuyết Ương Na." A Hạ đáp.
Suốt buổi sáng chẳng thu hoạch được gì, Lý Bất Phàm theo A Hạ quay về trại.
Đúng lúc họ về đến nơi thì trời mới ngớt mưa, Lý Bất Phàm cởi mũ áo mưa, từ xa đã thấy Quý Nhất Nam đang hút thuốc dưới gốc cây gần đó.
"Hóa ra cậu cũng hút thuốc." Lý Bất Phàm bước đến.
"Ừ, thuốc họ hút nặng quá, với lại tôi cũng không nghiện," Quý Nhất Nam đưa hộp thuốc cho Lý Bất Phàm, "Cậu muốn thử không?"
Lý Bất Phàm còn chả biết mình có hút được hay không, mà hút thuốc cũng chẳng hay ho gì, nên cậu thẳng thắn nói không hút.
Tay Quý Nhất Nam cứ thế dừng lơ lửng giữa không trung, như thể bất ngờ với câu trả lời của Lý Bất Phàm.
Nhưng rất nhanh, anh cất hộp thuốc đi, dập luôn điếu thuốc đang hút dở trên tay, trong khi vẫn còn hơn nửa điếu.
"Chiều nay mấy giờ cậu đi vậy?" Lý Bất Phàm hỏi.
Quý Nhất Nam nhìn đồng hồ, nói: "Chắc khoảng hai tiếng nữa."
"Nghe nói đêm qua đội cứu hộ có người gặp chuyện." Lý Bất Phàm vốn muốn trò chuyện với Quý Nhất Nam lâu hơn, nhưng thấy anh đang cố giữ mình tỉnh táo, liền đổi giọng hỏi anh, "Cậu không tranh thủ ngủ một lát à?"
"Đêm qua ánh sáng kém, cậu ấy té từ vách núi xuống. Cũng may mà chỗ đó cây cối rậm rạp, không bị thương nặng." Quý Nhất Nam nói, "Tôi không sao, cậu ngủ một lát đi. Chiều có đi với tôi không? Hay cậu về khách sạn?"
Lý Bất Phàm không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm mặt anh, không rõ cảm xúc trong lòng mình là gì, nhưng chắc chắn không phải là vui.
Y hơi giận, Quý Nhất Nam cũng nhận ra được.
"Chiều đi cùng tôi nhé," Quý Nhất Nam đổi câu hỏi thành câu khẳng định, "Sáng nay tôi đi sớm quá, nên mới không gọi cậu."
Lý Bất Phàm liếc anh một cái, rồi xoay người bỏ đi.
"Anh Nhất."
"Anh Nhất, anh về rồi!"
Những người đi ngang qua đều chào hỏi Quý Nhất Nam, anh chỉ gật đầu, rồi nhanh chóng đuổi theo.
"Đi đâu thế?" Quý Nhất Nam thử chạm vào tay Lý Bất Phàm, nhưng bị y tránh đi.
Lý Bất Phàm quay về lều của họ, nhưng không vào trong mà chỉ đứng ngoài chỉ tay rồi nói với Quý Nhất Nam: "Đi ngủ đi."
Lần này Quý Nhất Nam không phản bác lại nữa, chỉ hỏi: "Vậy còn cậu?"
"Tôi không cung cấp dịch vụ ngủ chung." Lý Bất Phàm khoanh tay, nhìn Quý Nhất Nam chui vào lều.
Buổi chiều thời tiết đã tốt hơn nhiều, ít nhất bầu trời cũng sáng hơn.
Trải qua mấy ngày tìm kiếm, Lý Bất Phàm càng thêm chắc chắn mình có kinh nghiệm dã ngoại ngoài trời phong phú. Cách sắp xếp đồ đạc, những thứ cần mang theo, hay cách sử dụng các loại dụng cụ cũng không cần y nhớ lại, mà đã sớm trở thành bản năng.
Sau khi chuẩn bị xong, Lý Bất Phàm theo Quý Nhất Nam và A Hạ lái xe đến một khu vực khác để tiếp tục tìm kiếm.
Trên đường có đi ngang qua một bãi cỏ bằng phẳng. Nhưng mùa này không có loài cây nào sinh trưởng, chỉ thấy những mảng màu vàng úa.
Lý Bất Phàm hỏi: "Mùa hè ở đây có hoa không?"
"Có." Quý Nhất Nam nhìn y, "Hoa Cách Tang (*) nở nhiều lắm."
(*)格桑花 (Hoa Cách Tang) là loài hoa có tên tiếng Anh là Gesang hoặc hoa cánh chuồn, là một loài hoa dại mọc ở cao nguyên Tây Tạng, tượng trưng cho hạnh phúc, bình an và niềm tin vào cuộc sống trong văn hóa dân tộc Tạng. Hoa có tên khoa học là Cosmos.
"Hoa Cách Tang trông như thế nào?" Lý Bất Phàm nghiêng mặt, chạm phải ánh mắt Quý Nhất Nam.
Y cảm thấy ánh mắt Quý Nhất Nam bắt đầu trở nên kỳ lạ, như thể hoa Cách Tang là một mật mã nào đó, chỉ cần Lý Bất Phàm nhẹ nhàng chạm vào là sẽ mở ra một chiếc hộp chứa đầy thứ quý báu.
Nếu thật sự có chiếc hộp như vậy, điều đầu tiên Lý Bất Phàm muốn chính là ký ức của mình.
Nhưng đáng tiếc là không có, y vẫn không hiểu tại sao Quý Nhất Nam lại luôn nhìn mình bằng ánh mắt này.
"Hoa Cách Tang...có cánh to hơn hoa cúc một chút, có nhiều màu sắc khác nhau," Quý Nhất Nam giải thích, "Rất đơn giản, nhưng rất đẹp."
"Chữ Cách Tang này, hình như còn có nghĩa gì trong tiếng Tạng đúng không?" Lý Bất Phàm hỏi.
"Đúng vậy, Cách Tang nghĩa là hạnh phúc và bình an. Hoa Cách Tang mọc trên cao nguyên, khí hậu ở đây thay đổi thất thường, nắng mưa đều rất khắc nghiệt, nhưng chúng vẫn sống dai dẳng, luôn nở rộ rực rỡ." Quý Nhất Nam tựa lưng vào ghế, cúi mắt xuống, không nhìn vào đâu nữa.
Xe rất nhanh đã đến nơi. Họ mang đồ trang bị, cùng vài người khác bắt đầu tìm kiếm.
Bọn họ tìm kiếm rất lâu trên ngọn núi phủ đầy Tháp Hoàng, đến chiều tối mà vẫn không có phát hiện gì. Nhiều người trong đội bắt đầu nản lòng.
Mấy ngày qua, tất cả mọi người cứ như đi bộ trong núi mà không có mục đích vậy. Giữa rừng núi mênh mông, rốt cuộc phải đi đâu để tìm một người nhỏ bé đây?
Trên đường quay về, ai nấy đều mệt nhoài.
Quý Nhất Nam vốn không giỏi nói chuyện phiếm, chỉ còn A Hạ cố gắng tìm chủ đề.
Thanh chocolate mang theo bên người đã ăn hết rồi, Lý Bất Phàm lục trong túi lấy ra một viên kẹo bạc hạ, nhưng khi tìm tiếp thì không còn nữa.
Chỉ còn một viên cuối cùng, y đưa cho Quý Nhất Nam: "Ăn không?"
Quý Nhất Nam nói cảm ơn rồi nhận lấy.
Lại đi ngang qua một vách núi, con chó săn đi đầu bỗng nhiên sủa vang.
Vẻ mặt A Hạ biến sắc, lập tức lao lên trước.
Trên bầu trời chợt lóe một tia chớp, theo sau là tiếng sầm rền vang.
Trời sắp mưa rồi, nhưng lúc này chẳng còn ai để ý đến thời tiết nữa.
Lý Bất Phàm đuổi theo sau, ngồi xổm xuống bên ven đường lầy lội, chăm chú nhìn vết bánh xe.
"Tối qua trời đổ mưa, chỗ này từng có người trượt xuống, dấu chân đại khái thế này." Y so sánh trên đất, "Sau khi cậu ấy ngã xuống, có thể đã có xe máy chạy qua, nên vết bánh xe đã che mất phần lớn dấu chân. Tôi từng...tôi từng thấy tình huống như vậy rồi, chúng ta xuống xem thử đi."
A Hạ đồng ý với y, lập tức cho người đi kiểm tra vách núi.
Những hạt mưa to như hạt đậu bắt đầu rơi xuống, Lý Bất Phàm kéo mũ áo mưa lên.
Áo mưa là do tự y mặc, Quý Nhất Nam không giúp y chỉnh lại. Phần cổ áo y xử lý không kỹ, thỉnh thoảng nước mưa vẫn nhỏ xuống.
Quý Nhất Nam nhìn thấy, liền tháo một chiếc ghim lên trên áo mưa của mình, bước đến trước mặt, cúi xuống cài lại cổ áo cho y.
Mưa rất lạnh, ngón tay của Quý Nhất Nam bị ướt nên cũng rất buốt.
Trên lông mi anh vương giọt nước, bàn tay vững vàng cài ghim áo thật chắc cho y.
"Cậu một cái, tôi một cái." Quý Nhất Nam ngẩng lên, "Công bằng rồi."
Lý Bất Phàm khẽ cười.
"Bên dưới có thể có hang đá," Một người dân nói, "Nếu chó săn đã phản ứng thì chúng ta nên xuống xem thử."
"Tôi đã báo về trại rồi, họ sẽ lập tức cử người đến." A Hạ ngẫm nghĩ, "Cây bên cạnh được đấy, chúng ta dùng nó buộc dây."
Lý Bất Phàm đi đến mép vách đá. Trời tối quá, y bật đèn pin rọi xuống. Bên dưới là rừng cây dày đặc, chênh lệch khoảng hai mươi mét so với độ cao mực nước biển, độ dốc chừng sáu đến bảy mươi độ.
Họ thử gọi tên Tiểu Tháp, nhưng không có hồi đáp.
"Chúng ta phải lập tức xuống xem." Lý Bất Phàm nói.
Trong nhóm, ngoài A Hạ ra thì đều là dân địa phương, không quen thuộc với kỹ thuật cứu hộ bằng dây.
Mọi người lấy hết dây thừng trong ba lô ra, Lý Bất Phàm bình tĩnh nói: "Trước tiên hãy dùng một cuộn dây thừng để làm dây an toàn đã."
Tìm được cuộn dây thích hợp, y kéo ra đo từ bàn chân đến vai mình, chuẩn bị gấp làm đôi thì cánh tay bị Quý Nhất Nam chụp lấy.
"Cậu định làm gì?"
Trong lúc vội vàng, Lý Bất Phàm không thấy rõ vẻ mặt Quý Nhất Nam.
"Tôi đi xuống, tôi biết cứu hộ ngoài trời."
Ở nhà y có cả chồng chứng chỉ cứu hộ. Tuy sau khi mất trí nhớ y chưa từng thực hành lại, nhưng Lý Bất Phàm biết, những việc này đã ăn sâu vào máu mình như ăn cơm uống nước vậy, không thể quên được.
Đêm qua đội có thành viên gặp nạn, hôm nay lại mưa to, A Hạ không dám để ai mạo hiểm, liền ngăn lại: "Anh không quen địa hình ở đây, tôi là hướng dẫn viên núi tuyết, để tôi xuống."
"Chính cậu cũng nói cậu là hướng dẫn viên núi tuyết, nhưng đây là rừng." Lý Bất Phàm nhìn A Hạ, ánh mắt bình tĩnh, "Tôi có chứng chỉ trưởng nhóm của Hiệp hội thám hiểm Trung Quốc, từng tham gia không dưới mười lần tương tự, xin cậu hãy tin tưởng tôi."
A Hạ quay sang nhìn Quý Nhất Nam, như muốn xác nhận lời nói của Lý Bất Phàm.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, từng giọt đập xuống lá cây, dội vào đất. Quý Nhất Nam vẫn ghì chặt cánh tay Lý Bất Phàm, không cho y hành động.
Mọi người xung quanh mở đèn pin ra, những chùm sáng đan vào nhau, rọi lên một mảnh rừng nhỏ.
"Quý Nhất Nam, bây giờ không phải lúc..."
"Cậu không được đi!" Đây là lần đầu tiên Quý Nhất Nam lớn tiếng với Lý Bất Phàm như vậy. Nước mưa chảy dọc theo vành mũ áo mưa anh, ánh mắt Quý Nhất Nam chìm trong bóng tối.
Ánh đèn pin lóe qua mặt anh một thoáng, Lý Bất Phàm rõ ràng nhìn thấy hốc mắt Quý Nhất Nam ướt đẫm, không phải vì khóc, mà là vì quá căng thẳng nên không thể kìm chế được.
"Cậu không được đi, để tôi đi... Nghe lời."
Lý Bất Phàm sững người, sợi dây thừng trong tay bị Quý Nhất Nam lấy đi.
Giữa cơn mưa lớn xối xả, động tác của Quý Nhất Nam cũng không hề chậm đi một khắc. Anh đo chiều dài thích hợp, gấp đôi lại nhiều lần rồi thắt nút đơn, làm thành một bộ đai an toàn toàn thân đơn giản.
Nhìn thấy sự chuyên nghiệp của Quý Nhất Nam, Lý Bất Phàm mới yên tâm, bước đến giúp anh mặc vào.
A Hạ treo dây đai lên thân cây, móc chốt chính. Lý Bất Phàm kéo sợi dây từ đai an toàn của Quý Nhất Nam nối vào chốt bằng nút thắt kiểu Ý (*). Một đầu dây khác ném xuống chỗ lưng chừng núi có chút bằng phẳng. Lý Bất Phàm lại thắt thêm một nút leo núi vào dây chính, thử kéo, phanh không thành vấn đề.
(*) Nút dẹt (reef knot/square knot), một nút dây đơn giản dùng để thắt chặt hai đầu dây.
Ánh đèn pin rọi xuống, Lý Bất Phàm cẩn thận kiểm tra từng nút thắt trên người Quý Nhất Nam lần nữa.
"Tôi sẽ ở đây nhìn cậu xuống, nhìn cậu lên." Lý Bất Phàm nắm lấy sau gáy Quý Nhất Nam ấn lại gần mình, chạm nhanh vào trán anh một cái.
Chỉ cảm nhận được làn mưa lạnh buốt, y thậm chí không chạm được nhiệt độ cơ thể của Quý Nhất Nam.
"Chú ý an toàn." Lý Bất Phàm nói.
---
(*) Hoa Cách Tang: