Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 10: Chim non

Trước Tiếp

Edit: Upehehe

---

Chỉ cần hai mươi mốt ngày để hình thành được một thói quen, mà nếu không có gì bất ngờ, e rằng Quý Nhất Nam sẽ ngồi cùng bạn với Lý Bất Phàm đến tận hai ngàn một trăm ngày. Nhưng cho dù Quý Nhất Nam có ở bên Lý Bất Phàm gần như suốt cả thời niên thiếu, anh cũng không dễ dàng phát hiện ra sự bất thường của cậu.

Lý Bất Phàm không giỏi che giấu, cũng không quen nói dối, nhưng điều duy nhất cậu muốn giấu thì lại giấu rất kỹ.

Lần đầu tiên Quý Nhất Nam nhận ra được chút manh mối là vào năm lớp 11.

Ban đầu, Lý Bất Phàm luôn nói mình đi học thêm tiếng anh, nhưng sau đó là bí ẩn biến mất hai ba ngày liền. Dù Quý Nhất Nam có gọi điện hay nhắn tin thế nào, cậu cũng không bắt máy, không trả lời. Đợi đến lúc đi học lại, Lý Bất Phàm mới giải thích với Quý Nhất Nam là không nhìn thấy tin nhắn.

Đêm trước ngày diễn ra đại hội thể thao cuối cùng ở cấp ba, anh và Lý Bất Phàm ngủ lại ở trường.

Đến khoảng mười giờ tối, hai người bạn thân nhất của họ khi ấy là Từ Kỳ Niên và Dụ Tu Cảnh nói rằng trò chơi họ yêu thích mới mở mùa giải mới, muốn ra quán net chơi.

Lý Bất Phàm rất hưởng ứng lời đề nghị này, còn ra sức thuyết phục Quý Nhất Nam – người đang làm bài nghe tiếng anh.

Cổng trường có bảo vệ, nên họ chỉ có thể trèo tường ra ngoài. Nhưng bốn người đi cùng sẽ dễ bị phát hiện, thế là Lý Bất Phàm và Quý Nhất Nam đi trước

Chừng mười mấy phút sau, cả hai xuất hiện bên bức tường thấp cạnh căn tin của trường.

"Cậu chậm..." Quý Nhất Nam còn chưa nói xong, Lý Bất Phàm đã nhảy cái rụp từ bức tường gạch lỏng lẻo xuống.

Dáng vẻ đáp xuống đất của cậu giống hệt con chuồn chuồn mà buổi sáng Quý Nhất Nam vừa trông thấy bên hồ nước trong trường, dáng người hạ thấp nhưng đáp rất vững vàng.

"Không sao, tôi quen trèo tường rồi..."

Lời còn chưa dứt, mấy viên gạch rơi xuống lộp bộp. Quý Nhất Nam vội vàng kéo Lý Bất Phàm trốn sang bên cạnh, bức tường ấy liền đổ sập xuống tan tành.

Hai người ngơ ngác nhìn nhau, mấy chiếc đèn pha từ xa chiếu tới, Lý Bất Phàm phản ứng rất nhanh, cậu túm lấy nửa cánh tay Quý Nhất Nam, lôi anh chui vào con ngõ hẹp ngoài tường.

Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, bóng họ lao đi rất nhanh, chiếc áo thun ngắn tay của Lý Bất Phàm bị gió thổi căng phồng.

"Có ai đuổi theo không?" Lý Bất Phàm hét to.

Quý Nhất Nam ngoái đầu lại liếc một cái, đáp không có.

Cả hai vừa chạy vừa cười, đến lúc thở không ra hơi mới dừng lại bên vệ đường.

Ra khỏi cổng trường rồi đi ba bốn con phố, họ chui vào một con hẻm nhỏ.

Sau cơn mưa, mặt đất lổm nhổm đầy những vũng nước, Lý Bất Phàm bước qua, đẩy cửa một quán net.

"Ông chủ, cho một phòng bốn người." Lý Bất Phàm thanh toán ở quầy, đi cùng Quý Nhất Nam xuyên qua đại sảnh đầy khói thuốc, chui vào căn phòng thuê trong cùng.

Khi Dụ Tu Cảnh và Từ Kỳ Niên đến nơi, Quý Nhất Nam vẫn đang nghe tiếng anh, tai anh đeo tai nghe, tay nhấp chuột làm bài.

"Mau đoán xem lúc bọn tôi ra ngoài thấy gì?" Từ Kỳ Niên đặt chai nước vừa mua lên bàn, tiện tay vặn mở một chai.

"Thấy gì?" Lý Bất Phàm hỏi.

"Tường trường sập rồi, ngay cạnh căn tin ấy, bảo vệ tụ tập đông lắm, bọn tôi tranh thủ hỗn loạn mà chuồn ra luôn."

Lý Bất Phàm: "... Bức tường đó vốn đã không ổn rồi."

Thấy vẻ mặt cậu, Dụ Tu Cảnh cười: "Không phải do các cậu chứ?"

"Xong rồi... thế nào cũng phải viết bản kiểm điểm." Lý Bất Phàm thở dài.

Ánh mắt Dụ Tu Cảnh liếc sang màn hình cậu, hỏi: "Cậu vẽ ai đấy?"

"Không nhận ra à?" Lý Bất Phàm dựa vào ghế, tầm mắt rơi lên người Quý Nhất Nam.

Quý Nhất Nam chẳng nghe thấy bọn họ nói gì, chỉ biết là Lý Bất Phàm đang nhìn mình, còn tưởng cậu có chuyện gì.

"Sao vậy?" Anh tháo tai nghe, chân nhẹ nhàng đẩy ghế trượt lại phía sau lưng Lý Bất Phàm, liếc qua màn hình một cái rồi bật cười.

"Tôi à?"

"Ừ." Âm cuối của Lý Bất Phàm hơi cao lên.

Cậu chỉ phác vài nét đã vẽ ra đường một Quý Nhất Nam chibi rồi.

"Đẹp đấy," Tay Quý Nhất Nam vòng qua vai Lý Bất Phàm nắm lấy chuột, "Gửi cho tôi đi, tôi lấy làm ảnh đại diện."

"Họa sĩ lớn mà sao thiên vị thế." Từ Kỳ Niên ngồi xuống ghế, hỏi Dụ Tu Cảnh muốn chơi game nào.

Chơi đến rạng sáng, Lý Bất Phàm có hơi buồn ngủ. Lúc cậu tháo tai nghe xuống, Dụ Tu Cảnh và Từ Kỳ Niên đã gục xuống ngủ, còn Quý Nhất Nam đang dựa lưng vào ghế, đưa mắt nhìn cậu một cái.

Lý Bất Phàm ngước cằm về phía anh, đứng dậy đi ra ngoài.

Bên ngoài trời đổ mưa nhưng không lớn lắm, hai người sóng vai dưới mái hiên chật hẹp. Bật lửa phải châm hai ba lần mới lên, Lý Bất Phàm hạ tay che lửa, điếu thuốc mỏng giữa môi thổi ra một làn khói xám.

"Học tiếng anh thế nào rồi?" Quý Nhất Nam nghiêng đầu hỏi, "Lúc cậu đi học thêm mấy ngày chẳng thèm trả lời tin nhắn, chỗ học thêm nào mà nghiêm khắc vậy?"

"Ba tôi thấy với tình hình hiện tại thì có lẽ tôi chả vô được trường nào tốt nên bắt tôi đi." Lý Bất Phàm không nhìn anh, cúi đầu nhìn chằm chằm vũng nước nhỏ dưới chân.

Lý Bất Phàm học mỹ thuật từ nhỏ đến giờ. Vì thành tích bình thường nên Lý Phương Tri và Vạn Mân dự tính sẽ để cậu học đại học ở nước ngoài.

"Cậu đột ngột biến mất mấy ngày làm tôi lo lắm, dù tôi biết cậu chắc sẽ không có chuyện gì," Quý Nhất Nam không phải muốn trách móc Lý Bất Phàm, cũng không muốn làm cậu khó chịu, những anh thấy có những chuyện quan trọng cần phải nói ra, "Lần sau phải nói với tôi trước."

"Giờ đi học không cố định, chủ yếu phải xem ba tôi như nào." Lý Bất Phàm nói.

Thái độ của cậu rất lảng tránh, lại luôn nhắc đến Lý Phương Tri, Quý Nhất Nam mơ hồ nhận ra đó chỉ là cái cớ: "Cậu biết nếu cậu có chuyện gì cũng có thể nói với tôi mà."

"Rồi rồi, có chuyện gì tôi cũng sẽ nói cho cậu hết." Lý Bất Phàm rít một hơi, nhưng lại chẳng thấy mùi vị gì.

"Đừng tạo áp lực cho bản thân quá, ở lại trong nước cũng không phải điều gì xấu." Quý Nhất Nam lấy một viên kẹo bạc hà trong túi ra, bóc vỏ, nghiêng mặt sang rút điếu thuốc khỏi tay Lý Bất Phàm, ngậm vào môi mình rồi khẽ chạm viên kẹo vào khóe môi cậu, dịu dàng nhắc nhở: "Mỗi ngày hút nửa điếu là được rồi."

"Lại quản tôi..." Lý Bất Phàm cắn viên kẹo, "Thôi kệ, dù gì sang năm cậu cũng không quản được nữa."

Sang năm Lý Bất Phàm đi du học, Quý Nhất Nam ở lại nước, bọn họ một năm gặp được một lần cũng tính là nhiều.

"Ra nước ngoài rồi không để ý đến tôi nữa à? Giống như cậu đi học thêm tiếng anh ấy." Quý Nhất Nam hỏi.

Lý Bất Phàm biết anh có thói quen nói những câu nghiêm trọng bằng giọng nói bằng giọng điệu rất thản nhiên.

"Đến lúc đó nhắn tin với cậu còn bị chênh lệch múi giờ, gọi điện thoại toàn là kể những chuyện của hôm qua."

Quý Nhất Nam: "Nhưng tôi cũng có thể kể cho cậu chuyện hôm nay, để cậu biết mỗi ngày tôi đang làm gì."

Lý Bất Phàm: "Nghe cứ như tôi ngốc lắm, không tự biết được vậy."

Rõ ràng chỉ là câu đùa, nhưng tâm trạng Lý Bất Phàm không tốt, chỉ bảo mình buồn ngủ rồi.

Quý Nhất Nam dập điếu thuốc còn dang dở bên miệng vào thùng rác bên cạnh, lấy điện thoại ra gọi xe.

Nhưng vì đêm nay trời mưa nên không dễ bắt xe. Bên này gần bến sông, hai người đứng đợi một lát, nghe thấy tiếng còi tàu vang lên.

Không biết Lý Bất Phàm đột nhiên nghĩ ra cái gì, cậu giật lấy điện thoại từ tay Quý Nhất Nam rồi hủy chuyến xe.

"Muốn ra cảng xem không?" Lý Bất Phàm hỏi, "Ngồi tàu một chuyến, quay về là vừa kịp vào trường."

Nơi này cách cảng rất gần, cả hai đều không mang ô, nhưng cũng may đang là mùa hè.

Họ đội mưa chạy đền quầy bán vé, trên tàu còn rất nhiều chỗ trống. Họ mua một phòng, cầm vé ngồi chờ dưới hiên hơn mười phút rồi lên tàu.

Cả hai đều ướt đẫm, nước nhỏ xuống người như đổ một cơn mưa khác. Vào phòng, Quý Nhất Nam lóng ngóng bật công tắc trên tường, nhưng chỉ có ngọn đèn mờ nhất sáng lên.

Trong ánh sáng chập choạng, hai ánh mắt họ giao nhau. Lý Bất Phàm bật cười, dùng ngón tay lau đi những giọt nước trên mặt Quý Nhất Nam.

Quý Nhất Nam gần như không phát ra tiếng, hỏi cậu: "Làm gì thế..."

Rất nhanh sau đó, anh cúi mắt xuống, nắm chặt lấy bàn tay nóng hầm hập và ướt sũng Lý Bất Phàm. Nụ cười của cậu cũng tắt đi, hơi thở dần nhẹ lại.

Căn phòng trên tàu chật chội đến lạ, một bên giường sát cửa sổ có thể nhìn ra được mặt sông, bên kia hành lang chỉ đủ lối cho một người đi qua.

Quý Nhất Nam bảo Lý Bất Phàm đi tắm trước, rồi dùng điện thoại bàn gọi phục vụ lấy quần áo sạch.

Nhưng đến khi anh gọi điện xong, Lý Bất Phàm vẫn đứng yên ở đó, nói không muốn đi trước, phải đợi có quần áo thay rồi mới đi tắm.

Cậu dựa vào tường, nhưng động tác lại không hề thả lỏng, khiến Quý Nhất Nam nhận ra có gì đó không ổn.

"Vậy để tôi đi trước." Ngoài mặt Quý Nhất Nam vẫn bình thản, anh tháo thắt lưng, cuộn một đoạn vào tay rồi bước tới trước mặt Lý Bất Phàm.

Lý Bất Phàm thoáng sững sờ, Quý Nhất Nam cũng không giải thích, cúi đầu, một tay giữ lấy cả hai cổ tay cậu, dùng thắt lưng buộc chặt lại.

"Quần áo ướt hết rồi, cởi ra trước đi." Quý Nhất Nam đưa tay chạm vào vạt áo Lý Bất Phàm, nhưng Lý Bất Phàm né tránh. Tay anh lướt qua làn da bên eo cậu, da thịt sau khi thấm mưa lạnh lẽo.

Quý Nhất Nam thất thần vài giây, nhưng cũng không quên mục đích chính của mình. Anh kéo áo thun của Lý Bất Phàm lên, khi vừa nâng lên, cậu dựa hẳn vào bức tường đằng sau, không cho Quý Nhất Nam cởi.

"Tôi tự làm được..." Lý Bất Phàm cúi đầu, không nhìn anh.

Quý Nhất Nam không nói gì, một lúc lâu sau bỗng nhiên ôm chầm lấy cậu.

Quần áo ướt mèm dán sát vào làn da nóng hổi, có cảm giác dính nhớp khó chịu. Nhưng Lý Bất Phàm dường như không thấy ghét, khi được Quý Nhất Nam ôm lấy, cậu liền quên đi cả việc giãy dụa và trốn tránh.

Bàn tay của Quý Nhất Nam rất sạch sẽ, không thô ráp. Khi vuốt dọc từ thắt lưng Lý Bất Phàm lên trên, cả người cậu khẽ run rẩy. Để tránh ánh sáng, cậu tựa trán vào vai Quý Nhất Nam, hơi thở nóng rực.

Lý Bất Phàm rất gầy, lớp cơ bắp mỏng manh, dưới lớp da chỉ còn khung xương. Khi tay Quý Nhất Nam trượt tới sống lưng cậu, đột nhiên chạm vào một vết gồ rõ rệt, anh khựng lại, ấn nhẹ mấy cái.

Cảm giác được Lý Bất Phàm cứng đờ lại, Quý Nhất Nam cau mày, bật đèn sáng hơn, kéo giãn khoảng cách với cậu rồi dứt khoát lột áo cậu ra.

Trên lưng của Lý Bất Phàm có một vết sẹo đỏ sẫm dài chừng hai ba tấc.

"Bị bao giờ vậy? Là chú đánh à?" Quý Nhất Nam không đụng vào vết thương của cậu nữa, chỉ tháo thắt lưng, "Giờ dính nước có sao không?"

"Không sao." Lý Bất Phàm giật giật cổ tay. Nếu đã bị phát hiện rồi thì giấu làm gì nữa, cậu bèn đi vào phòng tắm, mở vòi hoa sen.

Nước nóng chảy xuống từ trên cao, trong làn hơi nước mờ mịt, cậu tựa trán vào bức tường gạch men, co người như một chú chim non, dáng vẻ không muốn đối diện với mọi thứ.

"Bôi thuốc chưa?" Quý Nhất Nam lấy ít sữa tắm, xoa lên lưng cậu.

"Rồi, đỡ hơn nhiều lắm rồi, đừng lo nữa." Lý Bất Phàm nhỏ giọng nói.

Bàn tay Quý Nhất Nam lướt trên sống lưng cậu, rồi lại vòng qua hai bên xương sườn, chạm tới ngực.

Lòng bàn tay ấm áp dừng ở bụng dưới, cuối cùng Quý Nhất Nam khẽ bóp eo cậu, mượn dòng nước vòi sen cuốn đi bọt sữa tắm trên tay, toàn thân ướt sũng bước ra ngoài.

Điện thoại đặt trên tủ đầu giường reo một tiếng, Quý Nhất Nam cầm lên, thấy tin nhắn từ trung tâm tư vấn du học gửi đến.

【 Cậu nhóc, bọn tôi đã đánh giá xong, liệt kê một danh sách trường cho cậu, cậu nhìn thử xem cậu thích trường nào.】

Quý Nhất Nam trả lời được, nhưng chưa mở ra xem ngay.

Anh đợi một lát, phục vụ mang quần áo sạch đến. Quý Nhất Nam cũng c** q**n áo ướt ở trong phòng, vừa thay xong quần short ở nhà thoải mái thì Lý Bất Phàm từ phòng tắm bước ra.

"Tôi tắm xong rồi, cậu mau vào đi, coi chừng bị cảm." Lý Bất Phàm lau tóc, đẩy Quý Nhất Nam vào phòng tắm.

Nghĩ đến vết thương trên lưng Lý Bất Phàm, Quý Nhất Nam cũng tắm thật nhanh.

Khi anh bước ra, Lý Bất Phàm vừa hay mới sấy tóc xong, còn lắc lư chiếc máy sấy, ý bảo Quý Nhất Nam lại đây.

Tiếng mấy sấy ồn ào, hai người chẳng nói gì. Ngón tay Lý Bất Phàm luồn vào tóc Quý Nhất Nam, hơi ấm thật dễ chịu.

Tóc Quý Nhất Nam không dài, sấy chừng vài phút là khô. Lý Bất Phàm tắt máy sấy rồi ngồi trên giường, cúi đầu cuốn dây lại thành từng vòng.

Khi im lặng trông cậu rất ngoan ngoãn, Quý Nhất Nam đứng cạnh giường, không nhịn được xoa đầu cậu, ngón cái nắn nắn vành tai, "Cậu cũng đâu nói hết mọi chuyện với tôi."

"Lần sau nếu chú còn đánh cậu, phải tìm tôi trước tiên," Quý Nhất Nam nhíu mày, "Tôi nói với cậu bao nhiêu lần rồi, cậu không thể vì ông ấy là ba cậu mà để mặc bị đánh vậy được. Làm như vậy là sai."

Lý Bất Phàm nghe xong liền mỉm cười, "Tìm cậu làm gì chứ, để hai đứa mình cùng bị đáng, không phải còn lỗ hơn sao."

Cậu cất máy sấy, nằm ngửa trên giường nhìn trần nhà, vẻ mặt có phần trống rỗng, giọng nói lại dửng dưng: "Thôi kệ đi...ba tôi ông ấy già rồi, đánh cũng chẳng đau."

"Đợi đến lúc ra nước ngoài rồi sẽ ổn thôi." Lý Bất Phàm dường như không muốn nói suy nghĩ của mình với Quý Nhất Nam, mà là muốn nghe một câu trả lời khẳng định từ anh.

"Ra nước ngoài rồi họ sẽ không quản tôi nữa, có lẽ chỉ vài tháng thôi, mọi thứ sẽ ổn..."

Trong nhà, Lý Phương Tri và Vạn Mân thường xuyên cãi vã, đối xử với Lý Bất Phàm cũng rất nghiêm khắc, nên từ nhỏ cậu đã không thích ở với họ.

Quý Nhất Nam nghĩ, Lý Bất Phàm chỉ cần rời khỏi ngôi nhà đó là được.

"Tôi buồn ngủ quá—" Lý Bất Phàm kéo dài giọng, nhắm mắt lại. Quý Nhất Nam vén chăn lên nằm bên cạnh cậu, vừa mới yên vị, Lý Bất Phàm đã gác chân lên người anh.

Ban đêm, con tàu khẽ đung đưa giữa dòng sông, ru bọn họ vào giấc ngủ sâu.

Quý Nhất Nam vỗ nhẹ cánh tay cậu, đợi hơi thở cậu chậm dần rồi mới với tay tắt đèn.

"Quý Nhất Nam ơi," Trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng hắt qua cửa sổ từ thân tàu, Lý Bất Phàm bỗng nói, "Những điều trước đây cậu hứa với tôi nhất định phải giữ lời. Cho dù tôi ra nước ngoài, chúng ta vẫn sẽ...mãi là bạn thân nhất."

---

Tác giả có lời muốn nói: Hồi học cấp ba, thật sự có người trèo tường rào ra ngoài thật, kết quả làm sập cả bức tường. Đến lúc đọc bản kiểm điểm trong lễ chào cờ, cả trường cười ngất luôn haha.

Trước Tiếp