Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hiếm khi nào Tô Ám có được những giây phút tĩnh lặng cùng người khác dùng bữa tối thế này, trong thoáng chốc nàng ngỡ như mình đã quay trở lại Lê gia.
Thường ngày Hề Thảo cũng hay hẹn nàng ăn cơm, nhưng hai người phần lớn là ăn ở bên ngoài. Hơn nữa Hề Thảo chỉ khi nào ở văn phòng luật bận tối tăm mặt mũi mới không hẹn nàng. Mà dù có ăn cơm, Hề Thảo cũng chẳng phải người có thể ngồi yên, lúc nào cũng vừa ăn vừa luyên thuyên đủ thứ chuyện.
Tô Ám thường chỉ đáp lại vài câu chiếu lệ, gặp chủ đề hứng thú mới bàn luận thêm, còn Hề Thảo thì dù có nhận được phản hồi hay không vẫn có thể nói năng cực kỳ vui vẻ, hệt như người kể chuyện vậy.
Còn giờ phút này, Tô Ám và Lê Thanh Hòa ngồi đối diện nhau bên bàn ăn. Từng đĩa thức ăn đủ sắc hương vị bày biện ra đó như một đường ranh giới phân chia hai người, nhưng cũng khiến họ phải nhìn về phía nhau.
Lê Thanh Hòa rất ít lời, từ đầu đến cuối đều giữ vẻ nhàn nhạt, khiến Tô Ám dù muốn bắt chuyện cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Không khí có chút gượng gạo.
-- Có lẽ chỉ mình Tô Ám cảm thấy vậy. Ít nhất thì Lê Thanh Hòa vẫn đang điềm nhiên mà dùng bữa.
Tô Ám mãi không hạ đũa, vài giây sau, Lê Thanh Hòa ngước mắt nhìn nàng: "Không hợp khẩu vị à?"
"Không ạ." Tô Ám lắc đầu, cuối cùng cũng tìm được kẽ hở để nói chuyện: "Sao tự nhiên chị lại nhớ tới chuyện nấu cơm thế?"
"Rảnh rỗi quá hóa chán thôi." Lê Thanh Hòa đáp: "Vừa hay dạo qua một cái chợ, thấy đồ ăn tươi nên mua về làm."
"Gần đây đúng là có một cái chợ khá lớn." Tô Ám phụ họa, ánh mắt sâu thẳm nhìn chị.
Thật ra nàng càng muốn hỏi: Chị học nấu cơm từ bao giờ thế? Đặc biệt là những món phức tạp như sườn kho tàu hay cá vược hấp. Trong ấn tượng của nàng, Lê Thanh Hòa vẫn là cô gái không thích vào bếp, mà có vào thì cũng chỉ biết nấu mì gói.
Cảnh tượng vừa bước vào cửa đã mang lại cho Tô Ám cú sốc không kém gì lúc thấy chị ngồi xổm trước cửa nhà mình tối qua. Hàng tá nghi vấn quẩn quanh trong lòng nhưng nàng không dám hỏi. Có những chủ đề, chạm vào một sợi dây là động đến cả rừng cây. Tô Ám có thói quen thu mình vào góc nhỏ, trốn trong vùng an toàn của chính mình.
"Bình thường em không mấy khi nấu nướng à?" Lê Thanh Hòa hỏi bâng quơ.
Tô Ám gật đầu: "Thứ Hai đến thứ Sáu đi làm nên em ăn ở công ty là chính. Thứ Bảy, Chủ nhật thỉnh thoảng mới vào bếp."
"Tủ lạnh trống trơn." Lê Thanh Hòa nhận xét.
"Chị thường xuyên nấu cơm không?" Tô Ám hỏi lại.
"Cũng tàm tạm. Ăn ngoài mãi cũng ngán."
Câu chuyện một khi đã mở lời thì sẽ kéo theo những chủ đề liên quan. Tô Ám cuối cùng cũng đè nén được sự gượng gạo, dè dặt ướm hỏi: "Công việc thường ngày của chị không bận à?"
"Bình thường." Câu trả lời của Lê Thanh Hòa luôn rất trung lập, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
Giả sử câu hỏi này dành cho Hề Thảo, chắc chắn sẽ nhận được kiểu: "A cứu mạng! Tớ bận sắp chết rồi! Mỗi lần ra tòa mấy thân chủ cãi nhau tớ cứ tưởng mình đang ở cái chợ vỡ!" Hoặc là: "Dạo này rảnh lắm, xử lý xong đống án tồn đọng rồi, lại có thể đi quẩy một trận ha ha ha".
Lúc nào cũng có một xu hướng cảm xúc rõ rệt, nhưng Lê Thanh Hòa thì không. Chị bình thản đến mức như đang kể chuyện của người khác, không vui không buồn, khiến Tô Ám chẳng thể đoán định được tâm tư. Không giống như trước kia, Tô Ám luôn dễ dàng đoán được chị đang nghĩ gì qua biểu cảm. Lê Thanh Hòa hiện tại đã trưởng thành và kín kẽ hơn nhiều.
Khi nhìn chị, Tô Ám luôn cảm thấy có chút gợn lòng và bối rối. Vừa quen thuộc, lại vừa xa lạ. Quả nhiên, họ đã trở thành những "người lạ từng quen". Thể xác đã thân thuộc, nhưng tình trạng cuộc sống của đối phương thì hoàn toàn mù tịt.
Tô Ám không bỏ cuộc, lúc ăn vẫn không quên khen chị vài câu, đại loại món này ngon, món kia hợp miệng. Nhưng nói đi nói lại cũng chỉ xoay quanh bữa cơm tối nay.
Nói được vài câu, Lê Thanh Hòa bỗng ngẩng đầu, lạnh lùng bảo: "Không muốn nói thì có thể không nói, im lặng mà ăn đi."
Tô Ám: "..." Nàng mím môi: "Chị giận à?"
Lê Thanh Hòa cau mày: "Sao lại nói thế?"
"Trông chị có vẻ không vui."
Lê Thanh Hòa khựng lại, cúi đầu lùa cơm, nhai xong mới trầm giọng nói: "Tôi chỉ là không muốn thấy em phải vắt óc tìm chuyện để nói thôi."
Tô Ám: "..."
"Em nói thấy mệt, tôi nghe thấy phiền." Lê Thanh Hòa thẳng thắn: "Đơn giản thế thôi."
Trong mắt Lê Thanh Hòa, có việc thì nói, không có thì đừng cố tìm chủ đề. Cứ tự nhiên ở bên nhau trong một không gian là được rồi. Nhưng Tô Ám từ lúc về cứ giữ cái bộ dạng muốn nói lại thôi, đến lúc ăn cơm thì lại nói toàn lời vô nghĩa sáo rỗng. Có ích gì đâu?
Lê Thanh Hòa không thích những việc vô nghĩa như vậy. Và chị càng không thích sự không tự nhiên của Tô Ám. Cũng giống như trước đây, chị ghét nhìn thấy Tô Ám cười ngoan ngoãn lấy lòng, nhìn là biết giả tạo. Vậy mà khối người bị nàng lừa, thậm chí cả chị, đôi khi dù tỉnh táo vẫn để nàng lừa được.
Nhưng giờ đây, Tô Ám rõ ràng đã không còn quen với cách thức đó nữa. Có lẽ vì lông cánh đã cứng cáp, không cần phải học cách lấy lòng người khác, cũng có lẽ vì gia cảnh đã khá hơn khiến nàng có sự tự tin. Dù là lý do gì, Tô Ám không còn là người có thể trộn lẫn chân tình với giả ý để cười lấy lòng thiên hạ nữa.
Lê Thanh Hòa không quan tâm những thứ đó, chị chỉ cần con người Tô Ám. Nàng có biến thành thế nào cũng được, chị chỉ muốn Tô Ám mà thôi. Nhưng chị không biết Tô Ám đang nghĩ gì.
Sau câu nói của Lê Thanh Hòa, Tô Ám ngượng ngùng mất vài giây, nhưng một lát sau cũng điều chỉnh được trạng thái, lặng lẽ ăn cơm. Lúc đầu chưa thấy đói, nhưng ăn được vài miếng dạ dày như được k*ch th*ch, càng ăn càng thấy ngon. Tô Ám hiếm khi ăn hết một bát cơm đầy. Đối với một người tập gym, tinh bột quả thực là "nguồn gốc của tội lỗi".
Ăn xong, Tô Ám tự giác đi dọn dẹp. Lê Thanh Hòa không nhúc nhích, ăn no xong là chị nằm ườn trên ghế chơi điện thoại.
Khi Tô Ám đem đồ ăn thừa bọc màng bọc thực phẩm bỏ vào tủ lạnh, nàng vừa mở ra đã thấy nửa quả dưa hấu lạnh đặt ở ngăn trên cùng. Những ngăn còn lại đều được sắp xếp cực kỳ gọn gàng. Không giống như nàng trước đây, ngăn thì để bánh mì, ngăn để bagel, bên cạnh là mứt và trứng, mà phần lớn thời gian là tủ lạnh trống rỗng.
Nhưng hôm nay, tủ lạnh gần như được lấp đầy. Rõ ràng cũng là do Lê Thanh Hòa sắp xếp.
Tô Ám vô thức nhìn về phía chị. Lê Thanh Hòa vẫn đang lười biếng cuộn mình trên ghế, biểu cảm không thay đổi, cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên.
Tô Ám dọn dẹp xong xuôi hết thảy. Một cảm giác áy náy không tên khiến nàng đứng ngồi không yên. Nàng thực sự không nỡ nói với chị rằng: "Em còn phải làm việc, chị xem có muốn làm gì không?"
Nàng hít sâu một hơi, quẳng công việc ra sau đầu, giả vờ thản nhiên hỏi chị: "Chị có muốn đi xem phim không?"
"Dạo này có phim gì hay à?"
Tô Ám lướt ứng dụng đặt vé: "Đánh giá tốt nhất là phim 《1997》, hài kịch thì có 《Romantic》, phim tình cảm có 《Đào Vong》 và 《Thích Anh Là Chuyện Lãng Mạn Nhất》."
Lê Thanh Hòa bảo nàng cho xem tóm tắt. Tô Ám đưa điện thoại qua, Lê Thanh Hòa ngước nhìn nàng rồi nhanh chóng cầm lấy. Tô Ám vốn không thấy có gì, nhưng khi chị nhìn nàng, nàng mới hậu tri hậu giác nhận ra đây là một hành động thân mật đến nhường nào. Dù sao điện thoại đối với người hiện đại luôn là vật dụng cá nhân riêng tư nhất. Nhưng nàng cũng không nghĩ nhiều, trước đây điện thoại của nàng chẳng phải từng bị chị khóa lại đó sao? Giờ cho chị xem thì có vấn đề gì.
Lê Thanh Hòa lướt nhanh qua các bản tóm tắt rồi buông lời phê bình sắc sảo: "Cái phim hài này nhìn là biết phim tình cảm sản xuất công nghiệp đội lốt, tưởng mời mấy diễn viên hài đến là thành phim hài được chắc? Hai cái phim tình cảm kia trông cũng thường thôi, một cái thì sến súa, một cái thì cố làm ra vẻ, tôi không thích."
Tô Ám: "..."
"Vậy em đặt vé phim 《1997》 nhé?"
"Tôi mua cho." Lê Thanh Hòa đã bắt đầu thao tác trên điện thoại của nàng. Đến bước thanh toán, nhận diện khuôn mặt thất bại, máy chuyển sang yêu cầu mật khẩu.
Lê Thanh Hòa nhìn em. Tô Ám liếc qua, ôn tồn nói: "180617."
Ngón tay Lê Thanh Hòa khựng lại trên màn hình một chút, sau đó mới nhập vào. Sau khi đặt vé xong, chị ném điện thoại lại cho nàng, cười mỉa mai: "Ngày kỷ niệm bắt đầu cuộc sống mới à? Dễ nhớ đấy."
Nụ cười đó khiến người ta thấy hoang mang. Cười mà như không cười.
Tô Ám không giải thích, cúi mặt nói: "Phim còn một tiếng nữa mới chiếu, mình chuẩn bị rồi đi thôi."
Lê Thanh Hòa đi thay đồ, vẫn mặc bộ đồ lấy từ tủ của Tô Ám lúc chiều. Tô Ám mua đồ thường mua cùng kiểu nhưng khác màu cho tiện, trùng hợp là bộ nàng đang mặc cũng cùng kiểu với bộ của Lê Thanh Hòa. Có điều bộ của chị màu nhạt hơn, của nàng màu đậm hơn.
Ra đến cửa, Lê Thanh Hòa liếc nhìn nàng, vẻ mặt vờ như kinh ngạc: "Mặc đồ đôi à? Có cần phải tránh đi không?"
Tô Ám nắm lấy tay chị, dịu dàng bảo: "Không cần đâu ạ."
...
Ngày thường rạp chiếu phim không đông khách. Phim đề tài cũ lại càng ít người xem, Tô Ám và Lê Thanh Hòa gần như bao trọn phòng chiếu. Đến lúc gần chiếu mới lác đác vài người vào, đều là đi một mình và lớn tuổi. Những người trẻ như hai nàng đúng là hiếm thấy.
Trước khi vào, Tô Ám mua combo bỏng ngô và Coca. Lê Thanh Hòa bảo vừa ăn cơm xong không cần mua, nhưng Tô Ám kiên quyết cho rằng xem phim là phải có nghi thức, nên vẫn mua một phần đơn.
Phim bắt đầu, câu chuyện dần mở ra. Phim hay thì phải thưởng thức kỹ, nhưng rõ ràng lúc này Tô Ám chẳng có tâm trí đâu mà thưởng thức. Trong ánh sáng mờ ảo của rạp, ánh mắt nàng cứ chốc chốc lại dừng trên gương mặt Lê Thanh Hòa. Góc nghiêng của chị như được ánh mắt nàng khắc sâu vào tâm trí.
Lê Thanh Hòa thì vẫn chăm chú xem phim, có vẻ như bị cốt truyện thu hút. Với Tô Ám, cốt truyện không có sức hút lớn lắm, nàng vốn không mặn mà với các câu chuyện, hơn nữa đọc nhiều loại sách rồi nên khó lòng hứng thú với kiểu kể chuyện nhanh thế này.
Đã lâu lắm rồi nàng không chụp ảnh, máy ảnh đã bị cất sâu dưới đáy hòm. Nhưng lúc này, nàng bỗng rất muốn ghi lại khoảnh khắc này. Có lẽ vì ánh nhìn của nàng quá trực diện và nóng bỏng, Lê Thanh Hòa nghiêng mặt qua, bất ngờ chạm mắt với nàng. Tô Ám khựng lại, vội quay đi.
Lê Thanh Hòa nhếch môi cười, ghé sát tai nàng thì thầm: "Biết em muốn ngắm tôi thế này, mình đã chẳng ra ngoài làm gì."
Hơi thở của chị phả vào vành tai Tô Ám, ngứa ngáy, mang theo một cảm giác tê dại. Tai Tô Ám đỏ bừng lên ngay lập tức, tâm trí xao động.
"Hay là mình về nhé?" Lê Thanh Hòa hỏi.
Tô Ám nuốt nước bọt, khẽ lắc đầu: "Thôi cứ xem phim đi ạ."
Lê Thanh Hòa kéo dài giọng: "Ồ~~" Nói rồi chị với lấy bỏng ngô ném một viên vào miệng, ngọt lịm. Chị cố ý đặt tay sang phía bên phải. Tô Ám nhìn xuống, lòng bàn tay hơi nóng lên, có chút cảm giác dính dấp. Giây tiếp theo, nàng giả vờ tự nhiên nắm lấy tay Lê Thanh Hòa. Trong rạp phim tối mờ, nàng lén lút nhưng đầy kiên định nắm chặt lấy tay chị.
...
Kết thúc phim đã gần 10 giờ rưỡi, hai người thong thả đi về. Lê Thanh Hòa không hỏi ngày mai nàng có phải đi làm không, về nhà xong chị vệ sinh cá nhân rồi lên giường chơi điện thoại. Tô Ám đặt máy tính ngoài phòng khách, dọn dẹp xong cũng vào phòng ngủ.
Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn đầu giường, không khí rất ấm cúng. Nhìn Lê Thanh Hòa cuộn mình ở đó, Tô Ám bỗng có ảo giác như đây thực sự là một gia đình. Khi lên giường, nàng vẫn thấy có chút lúng túng, cứ như đây không phải giường của mình vậy.
Vài phút sau, Lê Thanh Hòa ném điện thoại sang một bên, nằm xuống. Tô Ám cũng nằm xuống theo. Không khí bỗng chốc trở nên im lặng đến lạ kỳ.
Lát sau, Tô Ám mới ôn tồn hỏi: "Ngày mai chị định làm gì?"
"Chưa biết. Chuyện ngày mai để ngày mai tính."
Tô Ám thở hắt ra: "Mai em phải đi làm, em sẽ cố gắng về sớm nhất có thể."
Lê Thanh Hòa nhàn nhạt: "Thường thì mấy giờ em đi?"
"Trước 9 giờ có mặt ở công ty là được ạ."
"Mấy giờ bắt đầu ra khỏi nhà?"
"Khoảng 8 giờ ạ. Em đi làm bằng tàu điện ngầm."
"Chẳng phải em có xe sao? Sao không lái đi?"
"Giờ cao điểm tắc đường kinh khủng lắm chị. Với cả em có thẻ tháng tàu điện ngầm còn chưa dùng hết."
Nghe vậy, Lê Thanh Hòa hỏi ngay: "Em tiết kiệm thế, mấy năm nay chắc tích góp được không ít tiền nhỉ?"
Tô Ám: "..." Nàng nhất thời không phân biệt được đây là lời mỉa mai hay là câu hỏi chân thành. Nàng nhìn gương mặt chị, thật thà đáp: "Được khoảng hơn 1 triệu 3 (tệ) ạ."
Lê Thanh Hòa nhếch môi: "Tự hào gớm nhỉ?"
Tô Ám im lặng. Thật ra cũng đáng để tự hào, nhưng nàng vốn không phải kiểu người hay khoe khoang. Từ khi đi làm kiếm được khoản tiền đầu tiên, mỗi năm nàng đều định kỳ quyên góp cho viện phúc lợi ở Minh Châu. Cô nhi viện "Tinh Quang" đã đóng cửa, nhưng trẻ em bị bỏ rơi thì chưa bao giờ ít đi.
Nàng luôn nhớ lời dạy của viện trưởng Trương Vũ Sơ: "Nghèo thì lo cho bản thân, giàu thì giúp đỡ thiên hạ". Nàng không nghĩ mình là thánh nhân hay người tốt, nàng chỉ muốn làm những việc trong khả năng của mình. Giống như ngày xưa nàng từng ghét cuộc sống ở viện phúc lợi, nhưng nếu không có nơi đó, có lẽ nàng đã chết hoặc lưu lạc đầu đường xó chợ rồi.
Mấy năm qua nàng vẫn giữ liên lạc với mấy đứa em ở viện khi xưa. Hổ Tử sống ở gia đình nhận nuôi khá ổn. Cậu nhóc khéo léo, hoạt bát, mồm mép nên dù gia đình đó có con riêng, cậu vẫn sống rất tốt. Ngược lại, Tiểu Văn tính tình nội tâm đã phải chịu cảnh bạo hành ở gia đình cũ. Việc đầu tiên Tô Ám làm khi đến Nghi Thành là nhờ Võ Minh Mị giúp giải cứu Tiểu Văn. Giờ con bé đang ở với một gia đình khá giả, họ không có con nên coi nó như con ruột.
Cách đây không lâu nàng có đi thăm Tiểu Văn, con bé đã rạng rỡ và hay cười hơn nhiều. Nhưng nàng không thường xuyên liên lạc hay gặp mặt họ. Mỗi lần gặp là nàng lại nhớ về Minh Châu, cảm giác như không khí ẩm ướt, dính dấp của nơi đó lại bám chặt lấy da thịt mình, không sao thoát ra được.
Những điều này nàng không kể với Lê Thanh Hòa, chỉ im lặng nhìn chị. Lê Thanh Hòa bất ngờ đưa tay véo má nàng một cái: "Nhìn em xem, em có nổi 130 cân (65kg) không?"
Tô Ám khẽ cười: "Làm sao mà nặng thế được ạ?"
"Nhưng em cao 1m7, 130 cân cũng không phải là béo." Lê Thanh Hòa nói: "Giờ em bao nhiêu? Hơn 90 cân (45kg) à?"
Tô Ám nhíu mày: "Không nhẹ thế đâu chị. Khoảng 105 cân (52.5kg) gì đó."
"Thế mà nhìn em chỉ còn một nắm xương." Lê Thanh Hòa nhận xét: "Bế lên thấy cộm cả tay. Tô Ám, em không thể ăn nhiều thêm một chút à?"
Tô Ám bất đắc dĩ: "Em ăn không nhiều sao?"
"Quá ít." Lê Thanh Hòa nói: "Tôi nấu ngon thế kia, em ít nhất cũng phải chén được ba bát cơm trắng chứ?"
Tô Ám: "..." Nàng không tranh cãi với chị, chỉ nhượng bộ: "Lần sau em sẽ cố gắng."
"Kiếm nhiều tiền thế để làm gì? Ăn cũng chẳng dám ăn." Lê Thanh Hòa hỏi trêu: "Em tích góp nhiều tiền thế định để làm gì? Người ta góp tiền để mua nhà cưới vợ, còn em? Em cũng định mua nhà cưới vợ à?"
Bàn tay Lê Thanh Hòa khẽ vuốt dưới cằm Tô Ám như đang trêu đùa một chú mèo. Tô Ám để mặc chị làm vậy, nằm đó đối mặt với chị, cảm nhận một sự bình yên tuyệt đẹp, như thể thời gian đang ngừng trôi.
Nghe lời trêu chọc của chị, Tô Ám chớp mắt: "Em muốn mua nhà."
Lê Thanh Hòa cười hỏi tới: "Thế có cưới vợ không?" Giọng điệu nửa đùa nửa thật khiến người ta không phân biệt nổi.
Tô Ám nhìn chằm chằm gương mặt chị, định nói gì đó rồi lại thôi. Cuối cùng, nàng hôn lên đôi môi hồng thắm của chị. Cảm giác mềm mại như kẹo bông gòn, ngọt ngào khiến người ta không kìm được mà chìm đắm.
Hôn xong, Tô Ám tì trán mình vào trán chị, thì thầm hỏi: "Chị thực sự muốn em cưới chị sao?"