Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cơn say thúc đẩy cảm xúc lan tỏa khắp căn phòng, mang theo cả những yêu hận quấn quýt si mê của bao nhiêu năm qua. Họ đã bảy năm không gặp, thậm chí không hề liên lạc, giữa hai người vừa có sự xa lạ lại vừa lộ vẻ quen thuộc. Nhưng trong mạng lưới d*c v*ng đan xen này, chẳng ai trong cả hai trốn thoát được.
Ngoài cửa sổ, mưa vẫn tí tách rơi, ánh sáng mỏng manh lọt qua khe rèm. Giữa chặng đường vài lần đình trệ, rồi lại vì một ánh mắt giao thoa mà tiếp nối, hết lần này đến lần khác trầm luân. Mãi cho đến khi chạm tới cực hạn sinh lý, mệt mỏi rã rời mới chịu nằm vật xuống giường.
Tô Ám đã uống ly "Sáng nay có rượu", vào khoảnh khắc choáng váng nhất, nàng quỳ gối bên mép giường, bên tai toàn là giọng nói khàn khàn của Lê Thanh Hòa, tựa như một đợt sóng không đáy nhấn chìm lấy nàng. Lúc này cơn say dần tan, nàng với lấy điện thoại xem giờ, đã hơn 5 giờ sáng.
Mưa bụi tiêu tán, phía chân trời xa xa hiện lên màu bụng cá trắng, báo hiệu một ngày nắng ráo. Trần Thi Tình gửi tin nhắn hỏi: 【 Cậu đi đâu thế? 】
Trần Thi Tình: 【 Có về khách sạn không? 】
Tô Ám trả lời: 【 Ừ. 】
Sau đó nàng mới ném điện thoại sang một bên.
Trên giường, Lê Thanh Hòa đã thiếp đi vì kiệt sức. Tô Ám đi tắm, rồi lau người cho Lê Thanh Hòa xong mới nằm xuống. Đã lâu không chung chăn gối với ai, cộng thêm những chuyện xảy ra đêm nay vượt quá dự tính, cơ thể nàng mệt lả nhưng đầu óc lại chẳng chút buồn ngủ.
Lê Thanh Hòa ngủ rất say. Mái tóc giả màu xanh dương xinh đẹp như công chúa nhân ngư của chị không biết đã bị ném xuống đất từ lúc nào. Khi tắm, chị cũng đã tẩy trang, không có lớp trang điểm điểm xuyết, gương mặt chị vẫn đẹp đến nao lòng. Cảm giác hoàn toàn khác hẳn lúc trang điểm, từ "tiểu công chúa hộp đêm" biến thành phong cách "học tỷ cao lãnh".
Biết bao lần đêm khuya mơ về, gương mặt này luôn xuất hiện trong mộng, để rồi sau đó nàng giật mình tỉnh giấc, cô độc trong căn phòng trống trải mất ngủ đến tận sáng. Nàng hoàn toàn không dám ngủ tiếp, vì sợ giấc mơ ấy lại nối dài. Cho đến giờ phút này, gương mặt ấy đang ở ngay trước mắt, lại gần đến thế, dưới lớp chăn da thịt hai người chạm nhau, cảm nhận rõ rệt nhiệt độ cơ thể đối phương.
Tô Ám rất sợ đây cũng chỉ là một giấc mơ, đôi mắt cay xè nhưng vẫn tham lam phác họa dáng vẻ của chị. Nàng tỉ mỉ ngắm nhìn từng tấc một trên khuôn mặt chị, nghe nhịp thở nặng nề rồi mới từ từ nhắm mắt lại.
...
Lê Thanh Hòa tỉnh dậy sớm hơn Tô Ám. Khoảnh khắc mở mắt, chị nhìn thấy Tô Ám đang ở ngay sát cạnh mình. Nàng dường như đang gặp ác mộng, đôi lông mày cứ nhíu chặt lại. Lê Thanh Hòa đưa tay vuốt phẳng hàng chân mày cho nàng, rồi cứ thế nhìn chằm chằm Tô Ám thật lâu.
Ngoại hình Tô Ám thay đổi khá nhiều, không còn vẻ chất phác, khô khan của thời học sinh, cũng thu lại nụ cười lấy lòng thường trực. Trông nàng khôn ngoan, giỏi giang hơn, nhưng đôi mắt ôn nhu đa tình ấy vẫn không hề thay đổi.
Lê Thanh Hòa nhìn nàng, trong lòng ngổn ngang không rõ dư vị gì. Suốt những năm qua, nỗi nhớ, hận thù, oán hờn tích tụ, nhưng thực sự khoảnh khắc nhìn thấy nàng, chị chỉ muốn "làm" chết nàng trên giường cho bõ ghét. Mọi ái hận si oán cuối cùng chỉ hóa thành một câu: Quay lại là tốt rồi. Nếu không thì sao? Lê Thanh Hòa còn có thể làm gì khác đây?
Nhưng sau cơn trầm luân, Lê Thanh Hòa vẫn còn oán nàng. Lúc trước nàng rời đi với những lời tuyệt tình như thế, Lê Thanh Hòa chưa từng nghĩ ngày thi đại học kết thúc lại là lần cuối họ gặp mặt. Chị luôn cho rằng, mình còn trẻ, Tô Ám nhất định sẽ quay về để điền nguyện vọng. Chị cho rằng mình không phải là người không quan trọng đối với Tô Ám, nên rồi sẽ được gặp lại. Nhưng chị không ngờ, Tô Ám thực sự là một kẻ tàn nhẫn đến thế. Bảy năm không một lần quay lại Minh Châu.
Đầu ngón tay Lê Thanh Hòa lướt qua mày mắt Tô Ám, giây tiếp theo, một tiếng rung vang lên từ bên gối của nàng. Lê Thanh Hòa với lấy điện thoại, đang định tắt máy hộ nàng thì thấy tin nhắn nhảy lên màn hình.
【 Manh Manh: Hi, tuần này chúng mình gặp nhau nhé? 】
【 Manh Manh: Đi ăn quán nào nhỉ? Tớ chọn sẵn bốn quán gửi cậu đây, cậu quyết định nhé. 】
Sau đó là địa chỉ bốn nhà hàng gửi tới.
【 Manh Manh: Thứ Bảy này 7 giờ tối nha. Cậu nhớ đặt bàn trước đấy. 】
【 Manh Manh: (Sticker nháy mắt dễ thương).jpg 】
Giọng điệu này nghe chẳng giống bạn bè bình thường chút nào, lại còn gửi sticker đáng yêu như thế, dù không phải bạn gái thì cũng là đối tượng mập mờ. Nếu đã vậy, thì chuyện đêm qua giữa họ tính là gì? Sắc mặt Lê Thanh Hòa khẽ biến, chị rũ mắt tắt nguồn điện thoại của nàng, rồi ném vào ngăn kéo phía bên mình.
Nửa giờ sau, Tô Ám mới uể oải tỉnh giấc. Vừa mở mắt, ánh mắt nàng đã chạm ngay phải Lê Thanh Hòa. Lê Thanh Hòa nháy mắt với nàng một cái. Bốn mắt nhìn nhau, một sự ngượng ngùng hậu tri hậu giác bắt đầu lan tỏa. Giây tiếp theo, Tô Ám lại nhắm nghiền mắt, giả vờ như mình chưa tỉnh.
Bất chợt một tiếng cười nhẹ vang lên, giọng nói hơi khàn của Lê Thanh Hòa khẽ cười dồn dập. Cười xong, chị trực tiếp ra tay cạy mí mắt Tô Ám lên. Tô Ám bị ép phải mở mắt, Lê Thanh Hòa cười với nàng: "Tỉnh rồi sao không dám nhìn tôi?"
Tô Ám: "..."
Lê Thanh Hòa vẫn giữ cái tính khí trương dương, ngạo mạn ấy. Sự trưởng thành ổn trọng bên ngoài hóa ra chỉ là lớp ngụy trang. Tô Ám bị chị banh mí mắt, thực sự rất xấu hổ, đặc biệt là từ góc độ này, mặt Lê Thanh Hòa trông hơi biến dạng. Nhưng Lê Thanh Hòa không nhận ra, chị cười với nàng, một nụ cười không có nhiệt độ, ngược lại còn mang theo cảm giác âm lãnh.
Vượt qua cơn ngượng ngùng, Tô Ám nghiêm túc nhìn chằm chằm chị. Bốn mắt nhìn nhau, không biết từ lúc nào họ lại hôn lấy nhau, môi chạm môi. Khi đang hôn đến mức * l**n t*nh m*, Lê Thanh Hòa đẩy Tô Ám ra, chất vấn: "Manh Manh là ai?"
Tô Ám khựng lại, theo bản năng mở gối tìm điện thoại nhưng không thấy. Lê Thanh Hòa lấy chiếc điện thoại đã tắt nguồn từ ngăn kéo ra nhưng không có ý định trả lại, chị cầm nó trong tay hỏi: "Bạn gái em à?"
Một câu hỏi nghe có vẻ bình thản, nhưng Tô Ám biết, nếu nàng dám nói "phải", Lê Thanh Hòa có thể đạp nàng văng ra khỏi khách sạn ngay lập tức. Đương nhiên, Tô Ám không phải loại người đó. Suốt những năm qua nàng chưa từng yêu ai, nên mới có phản ứng mãnh liệt đến vậy khi gặp lại Lê Thanh Hòa. Loại phản ứng hóa học này, chỉ mình Lê Thanh Hòa mới đem lại cho nàng. Đây là kết luận rút ra từ trải nghiệm bao năm qua.
Thực ra những năm qua Tô Ám không thiếu người theo đuổi. Lên đại học nàng đã thoát xác, dáng người cao ráo yểu điệu, diện mạo dịu dàng, cười lên có má lúm đồng tiền, trông rất dễ gần. Thậm chí năm ba đại học, còn có hai cô gái theo đuổi nàng. Tô Ám cũng từng thử tiếp xúc, nhưng chỉ qua một bữa cơm là kết thúc, vì nàng luôn vô thức ảo giác người ngồi đối diện thành Lê Thanh Hòa. Cũng từ đó nàng thu hồi mọi tâm tư tiếp xúc với người khác giới lẫn đồng giới. Vô dụng thôi, nàng mắc một căn bệnh mang tên Lê Thanh Hòa rồi.
Nhưng cái cô "Manh Manh" này quả thực là một sự tồn tại khó giải thích với Lê Thanh Hòa. Tô Ám theo bản năng mím môi, chột dạ không dám nhìn thẳng chị. Phản ứng này lọt vào mắt Lê Thanh Hòa khiến chị bật cười. Bảy năm trôi qua, Tô Ám vẫn như xưa, hễ chột dạ là không dám nhìn chị, đặc biệt là không dám nhìn vào mắt chị.
Lê Thanh Hòa không thèm nuông chiều nàng, chị bóp lấy cằm nàng, ép nàng phải đối mặt với mình, gằn từng chữ: "Nói cho tôi biết, Manh Manh là ai?"
Tô Ám không biết Manh Manh đã nhắn gì khiến Lê Thanh Hòa thấy, nên không dám nói bừa. Đối mặt với ánh mắt cường thế của chị, nàng theo bản năng muốn lùi lại, bả vai từng bị chị cắn lại hơi nhói đau. Dường như vết thương ấy chưa bao giờ khép lại. Nhưng nàng thực sự rất nhớ Lê Thanh Hòa, muốn gặp chị, muốn ôm chặt chị, muốn nghe chị nói chuyện, thậm chí chỉ nhìn bóng lưng chị vẽ tranh thôi cũng đủ rồi. Khi ấy, Tô Ám thực sự đã có được cảm giác về một gia đình trong chốc lát.
Tô Ám vẫn im lặng. Lê Thanh Hòa nhíu mày: "Tô Ám, em cứ thế này thì chẳng thú vị chút nào."
"Dù em có hận tôi đến mấy cũng không thể bắt tôi làm tiểu tam chứ." Lê Thanh Hòa buông mặt nàng ra, với lấy chiếc khăn tắm quấn lên người. Tấm lưng trần lộ ra trong không khí với những dấu hôn tím xanh loang lổ. Chị nhẹ nhàng bồi thêm một câu: "Mặc dù tôi cũng chẳng ngại đâu."
Tô Ám nắm lấy cổ tay chị, ôn tồn nói: "Không phải vậy."
Lê Thanh Hòa quay lại nhìn nàng: "Hửm?"
Tô Ám không biết nên giải thích thế nào cho uyển chuyển về mối quan hệ ngượng ngùng này, suy nghĩ vài giây mới nói: "Cô ấy là bạn của một người bạn của em, gặp nhau một lần trong buổi tụ tập, rồi cô ấy hỏi xin WeChat của em từ người bạn đó."
Lê Thanh Hòa kéo dài giọng "Ồ" một tiếng, rồi nhếch môi: "Em lại có thêm bạn mới rồi cơ đấy, Tô Ám."
Tô Ám: "..."
Tất nhiên là phải có chứ. Mỗi khi đến một môi trường mới, Tô Ám không bao giờ là người quá nổi bật, người khác kết bạn nàng cũng kết bạn, người khác xã giao nàng cũng xã giao, chỉ là tần suất khác nhau thôi. Giống như ở trường Số 2, người nàng chọn làm bạn là Trần Thi Tình. Còn ở Đại học Nghi Thành, bạn nàng là Hề Thảo. Nhưng giữa nàng và Hề Thảo đã xảy ra một vài chuyện nên tình bạn sâu đậm hơn, thậm chí sau khi tốt nghiệp còn thuê chung nhà một thời gian. Nhưng những chuyện đó, Tô Ám không biết phải mở lời thế nào với Lê Thanh Hòa, kể ra chắc chắn sẽ là một câu chuyện rất dài.
Tô Ám đành cười với chị: "Vâng, có ạ."
Nàng không hỏi nhiều về chuyện của Lê Thanh Hòa, cũng không dám hỏi. Bao nhiêu năm qua, nàng vẫn luôn cảm thấy hổ thẹn với chị, nên so với việc Lê Thanh Hòa tỏ ra không sao cả, nàng lại mong chị hận nàng, ghét nàng hơn. Nhưng hiện tại, Lê Thanh Hòa đối với nàng dường như không có khoảng cách, cứ như thể bảy năm qua chưa từng tồn tại giữa họ vậy.
Lê Thanh Hòa đi tắm, trong lúc đó Tô Ám đã gọi phục vụ phòng thay ga giường mới, dọn dẹp phòng và đặt đồ ăn sáng. Khi Lê Thanh Hòa tắm xong bước ra, căn phòng đã rực rỡ hẳn lên, đồ ăn sáng cũng vừa được giao tới. Tô Ám sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy, chỉ là lúc nhân viên vệ sinh dọn dẹp, nàng tranh thủ tìm điện thoại để liên lạc với đồng nghiệp nhưng không thấy, dường như Lê Thanh Hòa đã mang nó vào phòng tắm. Ngay cả điện thoại của Lê Thanh Hòa nàng cũng không tìm thấy.
Lúc ăn sáng, Tô Ám khéo léo hỏi tại sao chị lại lấy điện thoại của mình. Lê Thanh Hòa nhếch môi cười: "Đơn giản thôi, tôi sợ em lại chạy mất."
Đối mặt với lời nói thẳng thừng của chị, Tô Ám cười gượng: "Sao có thể chứ?"
Lê Thanh Hòa khẳng định chắc nịch: "Tô Ám, em sẽ làm vậy."
Tô Ám cúi đầu ăn, xong xuôi mới nói: "Em đến Minh Châu là để công tác, chiều nay còn phải cùng đồng nghiệp đi khảo sát nhà máy."
Lê Thanh Hòa: "Ồ." Chị vẫn không có ý định trả điện thoại cho nàng.
Tô Ám nói tiếp: "Em sẽ không liên lạc với Manh Manh nữa."
Lê Thanh Hòa: "Ồ." Vẫn không có phản ứng gì thêm.
Tô Ám im lặng một lát rồi hỏi: "Chị định giam cầm em à?"
Lê Thanh Hòa khẽ ngước mắt: "Không được sao?"
Sắc mặt Tô Ám thay đổi, nhưng Lê Thanh Hòa lại bật cười. Chị lấy điện thoại của Tô Ám ra lắc lắc rồi đặt lên bàn. Khi Tô Ám định với lấy, Lê Thanh Hòa lại nói: "Tô Ám, em còn nhớ đêm qua em đã nói gì không?"
Tô Ám ngẩn ra: "Cái gì ạ?"
Lê Thanh Hòa vừa bấm điện thoại vừa đứng dậy, rướn người qua nửa chiếc bàn kính để áp sát Tô Ám. Từ góc độ này, Tô Ám có thể thấy rõ những phần mềm mại trắng ngần của chị. Nàng vội quay mặt đi, nhưng Lê Thanh Hòa đã kề sát tai nàng, hơi thở nóng hổi phả lên vành tai, khẽ cắn nhẹ. Giọng nói khàn khàn, thanh lãnh ấy vang lên đầy lạnh lùng:
"Bây giờ, em nên thực hiện lời hứa đi... làm... bạn... gái... của... tôi."
Chữ "làm" được chị nhấn mạnh đầy ám muội.