Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tô Ám không thích đón sinh nhật. Có lẽ vì ngày nàng sinh ra vốn dĩ chẳng đáng để kỷ niệm, nên ngay cả bản thân nàng cũng không hề mong đợi.
Trước đây ở viện phúc lợi, viện trưởng luôn mua cho nàng một chiếc bánh kem nhỏ. Giờ viện trưởng đã qua đời, trên đời này chắc chẳng còn ai nhớ để tổ chức sinh nhật cho nàng nữa. Thế nên, Tô Ám đối với sinh nhật năm nay không ôm hy vọng gì.
Vừa kết thúc một kỳ thi tháng, Trần Thi Tình làm bài không tốt. Cầm hai tờ đề Toán và Vật lý mới phát, cô bạn ủ rũ cúi đầu, hốc mắt đỏ hoe. Tô Ám thu dọn xong đống bài làm sai, dùng bút chọc nhẹ vào vai bạn: "Đi tiệm tạp hóa không? Tớ mời cậu ăn kem."
Trần Thi Tình thở dài một hơi, sụt sịt mũi rồi nhét hết đống đề vào hộc bàn: "Tớ muốn ăn loại đắt nhất."
"Được." Tô Ám đáp.
Đến tiệm tạp hóa, Trần Thi Tình cuối cùng cũng chỉ lấy một cây kem pudding nhỏ. Tô Ám hỏi: "Chẳng phải bảo mua loại đắt sao?"
Trần Thi Tình chỉ vào cây kem: "Giờ tớ lại muốn ăn cái này."
Nhiệt độ đã tăng lên nhưng vẫn chưa đến mùa ăn kem, Trần Thi Tình đứng trong đám người trông có chút lạc lõng. Thường ngày cô bạn líu lo không ngớt, hôm nay lại như quả bóng xì hơi. Tô Ám không biết an ủi thế nào, chỉ lẳng lặng cùng bạn đi dạo trên sân vận động.
Đi được hai vòng, tâm trạng Trần Thi Tình mới khá lên chút ít. Bạn hỏi kế hoạch cuối tuần của Tô Ám.
Tô Ám đáp: "Vẫn như bình thường thôi."
"Hay là cùng nhau đi ăn đi?" Trần Thi Tình hào hứng, "Tớ mua bánh kem mừng sinh nhật cậu, cậu có thể rủ cả Lê Thanh Hòa đi cùng."
Tô Ám hơi ngẩn người: "Hả?" Sững lại vài giây, nàng mới hỏi: "Sao cậu biết sinh nhật tớ?"
"Lúc điền tư liệu học sinh đều có ghi mà." Trần Thi Tình nhún vai, "Hơn nữa sinh nhật hai đứa mình chỉ cách nhau có năm ngày thôi, hắc hắc, không ngờ tới đúng không?"
Nhắc đến chuyện này, Trần Thi Tình lập tức lấy lại nhiệt huyết, say sưa nói về kế hoạch tổ chức một sinh nhật đầy bất ngờ cho Tô Ám. Tô Ám nghe xong thì xua tay từ chối: "Tớ không đón sinh nhật đâu."
"Hả?" Trần Thi Tình ngạc nhiên: "Trước đây cậu cũng không đón sao?"
Tô Ám im lặng một lát, tránh né chủ đề này: "Về lớp thôi, sắp vào học rồi."
Chẳng hiểu sao, khi Trần Thi Tình nhắc đến chuyện đó, Tô Ám lại nhớ về người viện trưởng quá cố. Bà có một cái tên rất hay: Trương Vũ Sơ. Đó là cái tên thứ hai mà Tô Ám học viết, cái tên đầu tiên là Tô Ám.
Hồi nhỏ, nàng rúc vào lòng viện trưởng hỏi: "Sao bà họ Trương mà cháu lại họ Tô ạ?"
Viện trưởng đáp: "Vì người nhà cháu họ Tô."
Tô Ám khác với nhiều bạn nhỏ khác. Có bạn vì cha mẹ qua đời không ai nuôi dưỡng, có bạn bị bỏ rơi và tên là do viện trưởng đặt. Nhưng tên của Tô Ám lại bị vứt bỏ cùng với nàng. Viện trưởng kể khi nhặt được nàng trước thùng rác của viện phúc lợi, trong người nàng có một tờ giấy ghi tên. Sự xuất hiện của nàng là khoảnh khắc tăm tối nhất (chí ám) trong cuộc đời cha mẹ nàng, nên nàng tên là Tô Ám. Và tất nhiên, nàng bị bỏ rơi.
Viện trưởng không phải mẹ ruột nàng. Quan hệ giữa nàng và viện trưởng cũng không quá thân thiết, nhất là khi nàng lớn dần, khoảng cách và sự ngăn cách cứ thế hiện rõ. Vì thế khi viện trưởng qua đời, Tô Ám không khóc quá lâu. Thậm chí nàng nhanh chóng chấp nhận việc chuyển đến nhà họ Lê. Đến đây rồi, nàng cũng ít khi nhớ về bà.
Nhưng lúc này, nàng lại nhớ tới câu thơ của Lý Thanh Chiếu: "Đêm qua mưa thưa gió dữ (vũ sơ phong sậu), giấc nồng chẳng tan được dư vị rượu."
Nàng nhớ về người viện trưởng ôn nhu như ngọc, tâm trạng bỗng trở nên vô cùng u ám. Nàng không nói chuyện với Trần Thi Tình nữa, vì cảm giác chỉ cần mở miệng là sẽ bật khóc ngay lập tức.
Tiết tự học tối hôm đó, Tô Ám hiếm khi dồn sức viết bài tập làm văn Ngữ văn. Khung 800 chữ được nàng viết kín mít chỉ trong một lần đặt bút. Mãi đến tối về nhà, sau khi vệ sinh cá nhân xong, nàng ngồi thẫn thờ trên giường, lấy điện thoại tìm lại khung chat với viện trưởng. Chỉ mới gõ được ba chữ, nàng đã gục mặt xuống gối khóc nức nở. Nước mắt như vỡ đê, nàng khóc đến mức cả người run rẩy.
"Cộc cộc --"
Tô Ám giật mình ngẩng đầu. Ngoài cửa vang lên tiếng của Lê Thanh Hòa: "Mở cửa."
Tô Ám vội vơ lấy mấy tờ giấy lau sạch nước mắt nước mũi, hít sâu vài cái mới đi mở cửa. Dạo này Lê Thanh Hòa cũng rất ít nói. Hai người chỉ gặp nhau lúc đi và về, còn lại chị luôn tự nhốt mình trong phòng. Có khi 1, 2 giờ sáng Tô Ám đi vệ sinh vẫn thấy phòng chị sáng đèn. Nàng không biết chị bận gì, nhưng mắt thường cũng thấy chị gầy đi và đầy vẻ mệt mỏi.
Thấy Lê Thanh Hòa gõ cửa, Tô Ám rất bất ngờ. Nhưng Lê Thanh Hòa còn bất ngờ hơn, chị nhìn chằm chằm mặt nàng, nhíu mày: "Em khóc à?" Giọng chị lạnh lùng như đang chất vấn.
Tô Ám "a" một tiếng, rồi gượng cười: "Làm gì có ạ?" Vừa dứt lời nàng liền nhận ra giọng mình nghẹn lại, rất khàn, bèn chữa cháy: "Chắc là em hơi cảm mạo."
Lê Thanh Hòa bán tín bán nghi: "Thật sự không khóc?"
"Không mà." Tô Ám cười rạng rỡ hơn: "Em lừa chị làm gì?"
"Dẹp đi." Lê Thanh Hòa không nể mặt, lạnh giọng: "Cười giả trân."
Tô Ám không giận, chỉ ôn tồn hỏi: "Chị tìm em có việc gì không?"
Lê Thanh Hòa mới nhớ ra chính sự: "Không có gì, chỉ muốn hỏi cuối tuần này em có bận gì không?"
"Không ạ." Tô Ám hỏi: "Có chuyện gì thế chị?"
Lê Thanh Hòa "ồ" một tiếng: "Vậy được, đi cùng tôi đến một nơi."
"Nơi nào ạ?" Tô Ám hỏi lại. Trong lòng nàng dấy lên một tia nghi hoặc: Không lẽ Lê Thanh Hòa cũng muốn tổ chức sinh nhật cho mình?
Nhưng không thể trách nàng nghĩ nhiều, vì hôm nay Trần Thi Tình vừa nhắc tới. Nhưng Trần Thi Tình biết vì xem hồ sơ, còn Lê Thanh Hòa? Chị biết từ đâu?
"Đến rồi biết." Lê Thanh Hòa lạnh mặt: "Không muốn đi thì thôi." Ngữ điệu vẫn cao ngạo nhưng không hề đáng ghét.
"Em biết rồi." Tô Ám đáp.
Lê Thanh Hòa lại liếc nàng một cái: "Thật sự không khóc chứ?"
Tô Ám hơi khựng lại, phản ứng chậm nửa nhịp. Lê Thanh Hòa không đợi nàng trả lời, cười nhạt một tiếng: "Sang phòng tôi đi."
Tô Ám sửng sốt: "Dạ?"
Lê Thanh Hòa mất kiên nhẫn lặp lại: "Sang phòng tôi ngủ."
Từ sau sự cố lúng túng hôm đó, Tô Ám ngỡ rằng Lê Thanh Hòa đã ngầm hiểu việc nàng thích con gái, nên nàng không bao giờ chủ động đụng chạm hay vào phòng chị nữa. Tô Ám mím môi từ chối: "Như vậy... không hay lắm đâu ạ."
"Có gì mà không hay." Lê Thanh Hòa hừ nhẹ: "Dù sao tôi cũng thức khuya, em cứ sang phòng tôi ngủ trước đi."
Thấy vẻ mặt không thể tin nổi của Tô Ám, sợ nàng lề mề, chị lạnh giọng ra tối hậu thư: "Em mà không đi, lát nữa tôi trói em sang đấy, bớt nói nhảm đi."
Tô Ám: "..." Nàng nhìn chị trân trân bằng ánh mắt phức tạp.
Lê Thanh Hòa lại có vẻ hứng thú đối mắt với nàng, để lộ một nụ cười hài lòng, vỗ vai nàng: "Đúng rồi, thế mới là em chứ." Nói xong chị vào nhà vệ sinh, lúc ra còn ngó vào phòng Tô Ám thấy không có người mới chịu về phòng mình.
Tô Ám ôm gối sang phòng Lê Thanh Hòa. Vừa vào đã thấy trên bàn chị bừa bãi đống bản thảo phác thảo, rất dày, trông như bản thảo truyện tranh nhưng không có chữ. Tô Ám chỉ lướt qua chứ không hiểu gì. Nàng nằm lại vị trí cũ, lòng hơi thấp thỏm.
Lê Thanh Hòa liếc nàng một cái, tắt đèn chính, chỉ để lại đèn bàn, quay lưng về phía nàng: "Ngủ đi, tôi vẽ tranh."
Tô Ám nhìn bóng lưng chị được bao phủ bởi ánh đèn cam ấm áp: "Chị đang vẽ truyện tranh ạ?"
"Ừ." Lê Thanh Hòa đáp rất nhanh, "Vẽ hộ người ta chút đồ thôi."
"Vâng. Chị định vẽ đến mấy giờ?"
"Không biết. Lúc nào mệt thì nghỉ." Nói xong chị ngáp một cái.
Tô Ám cười khẽ: "Chị đang mệt rồi đấy thôi."
Lê Thanh Hòa mở ngăn kéo, lấy một gói cà phê hòa tan xé ra đổ thẳng vào miệng, chiêu một ngụm nước rồi mới nói: "Chưa buồn ngủ."
Tô Ám: "?"
"Ai lại uống cà phê kiểu đó chứ." Tô Ám cằn nhằn.
Lê Thanh Hòa cười nhạt: "Em không uống là được, ngủ đi."
Lê Thanh Hòa đeo tai nghe, bút vẽ trên tay không ngừng nghỉ, phát ra những tiếng sột soạt êm tai như tiếng gió xuân thổi qua kẽ lá. Tô Ám nhìn dáng vẻ nghiêm túc của chị, từ từ nhắm mắt lại.
Khi tiếng thở của Tô Ám đã dần đều đặn, Lê Thanh Hòa mới dừng bút, xoay người nhìn cô gái trên giường. Tư thế ngủ của Tô Ám rất ngoan, cả đêm chẳng hề nhúc nhích.
Lê Thanh Hòa đi tới đắp lại chăn cho nàng, định đưa tay lên sờ trán nhưng lại khựng lại. Chị ra ngoài rửa tay bằng nước ấm, xoa hai tay cho nóng rồi mới áp lên trán nàng. Không thấy nóng. Do dự một lát, Lê Thanh Hòa cúi người, trán chạm vào trán nàng để kiểm tra nhiệt độ. Vì sống mũi chị cao, đầu mũi hơi hếch nên suýt chút nữa đã chạm vào mũi Tô Ám. Nhận ra điều đó, chị lập tức lùi lại, tự vỗ vào trán mình một cái đầy ảo não.
Mày làm cái gì thế hả Lê Thanh Hòa?
Chị thở phào vì xác nhận Tô Ám không sốt, chỉ là khi ngủ đôi mày nàng vẫn nhíu chặt. Lê Thanh Hòa đưa tay vuốt phẳng lông mày cho nàng, lẩm bẩm: "Một mình khóc đến thương tâm như thế. Khóc cái gì không biết." Chỉ tiếc là chẳng ai trả lời, Tô Ám ngủ say cũng chẳng nghe thấy gì.
Sáng hôm sau Tô Ám tỉnh dậy, Lê Thanh Hòa vẫn đang ngủ say, một chân gác ngang giường đè lên người nàng. Tô Ám cẩn thận nhấc chân chị ra, đắp chăn lại rồi nhẹ nhàng rời giường. Thấy đống bản thảo bừa bộn trên bàn, nàng thuận tay sắp xếp lại gọn gàng rồi mới rời phòng.
Thứ Sáu là một ngày nắng, Tô Ám vẫn sinh hoạt như mọi khi. Trần Thi Tình đã vượt qua nỗi buồn thi cử, lại nhắc chuyện mừng sinh nhật. Tô Ám bất đắc dĩ: "Tớ có hẹn rồi."
"Hay lắm nhé, tớ hẹn thì cậu không đi, người khác hẹn cái là được ngay." Trần Thi Tình hỏi: "Ai thế?"
Tô Ám không nói rõ, chỉ bảo: "Chắc chị ấy hẹn không phải vì chuyện sinh nhật đâu. Tớ đã bảo là tớ không thích đón sinh nhật mà."
Trần Thi Tình bĩu môi: "Được rồi, tớ không nhắc nữa. Nhưng quà tớ tặng thì không được từ chối đâu đấy."
Vì sắp đến cuối tuần, Trần Thi Tình đưa quà trước cho Tô Ám: một chú heo hồng nhồi bông cực kỳ đáng yêu. Cặp sách không còn chỗ chứa, Tô Ám đành phải cầm nó trên tay "đi rêu rao" khắp nơi.
Lúc đến chỗ xe điện của Lê Thanh Hòa, chị liếc nhìn con heo trên tay nàng: "Của ai?"
"Trần Thi Tình tặng ạ." Tô Ám cố tỏ ra bình thản hết mức.
Mày Lê Thanh Hòa nhíu lại, sắc mặt lạnh đi vài phần, không thèm ừ hử gì, vặn ga phóng đi luôn.
Về đến nhà, Lê Thanh Hòa nhìn con heo đó, lạnh giọng hỏi: "Tối em định ngủ cùng nó à?"
Tô Ám sững sờ: "Dạ?"
Lê Thanh Hòa lạnh lùng: "Đừng có mang con heo đó vào phòng tôi."
Tô Ám mím môi: "Vâng."
Lê Thanh Hòa: "Tôi ghét heo."
Tô Ám: "... Ồ."
Lê Thanh Hòa nhìn nàng sâu sắc một cái rồi về phòng. Vệ sinh cá nhân xong, Tô Ám định ngồi vào bàn làm đề thi thì Lê Thanh Hòa bất ngờ đẩy cửa bước vào làm nàng giật bắn mình.
Tô Ám ôm ngực: "Sao chị không gõ cửa?"
"Kiểm tra đột xuất thì gõ cửa làm gì?" Lê Thanh Hòa lý sự: "Sao còn chưa sang phòng tôi?"
"Dạ?"
"Sang phòng tôi ngủ." Lê Thanh Hòa nói: "Hôm nay trời trở lạnh, tôi sợ lạnh."
Tô Ám: "..." Đêm nay trời chẳng lạnh chút nào, và Lê Thanh Hòa vẫn thức rất khuya. Tô Ám nằm trên giường chị, nhìn đăm đăm vào bóng lưng ấy, thầm nghĩ ngay cả cái bóng cũng đẹp đến vô lý.
Chiều Chủ nhật, Tô Ám thay bộ đồ thể thao, đợi Lê Thanh Hòa gọi mình. Chờ mãi đến 4 giờ rưỡi chiều, Lê Thanh Hòa mới vội vàng trở về, hấp tấp vào phòng thay quần áo rồi gọi nàng ra cửa. Tô Ám ngoan ngoãn đi theo, không hỏi đi đâu.
Lê Thanh Hòa chở nàng đến một bãi đất trống gần đó, lấy từ trong cặp sách ra thảm dã ngoại, hộp trái cây, đồ ăn vặt và cả diều. Tô Ám sững người vài giây: "Thả diều ạ?"
"Đúng vậy." Lê Thanh Hòa nói: "Biết thả không?"
Tô Ám lắc đầu.
"Lại đây, tôi dạy." Lê Thanh Hòa đưa dây diều vào tay nàng rồi đứng bên cạnh chỉ dẫn.
Trời đã về chiều, hoàng hôn bắt đầu lặn sau dãy núi phía Tây, nhuộm đỏ rực những ngọn núi đang đâm chồi xanh. Tô Ám nghiêng đầu, thấy gương mặt nghiêm túc của Lê Thanh Hòa, giọng nói lạnh nhạt của chị vang bên tai, nàng còn ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt tỏa ra từ người chị. Cổ họng Tô Ám khô khốc, động tác tay trở nên luống cuống, nàng lập tức thu lại tầm mắt.
Khi con diều bay vút lên, Lê Thanh Hòa cười nói: "Giỏi đấy Tô Ám."
Con diều bay cao, Tô Ám chạy tung tăng trên bãi đất, một lúc sau lại đổi sang Lê Thanh Hòa thả. Đến khi mệt, cả hai thu dây lại ngồi trên thảm dã ngoại.
Tô Ám thắc mắc: "Sao đột nhiên chị lại muốn làm mấy việc này?"
"Mùa xuân thì phải thả diều chứ." Lê Thanh Hòa nói như chuyện đương nhiên, "Sao mà lắm câu hỏi thế?"
Nói xong chị lục lọi trong cặp, ném cho Tô Ám một chiếc hộp: "Này, cho em."
Tô Ám định hỏi là cái gì thì thấy trên hộp dòng chữ tiếng Anh: "FUJIFILM". Một chiếc máy ảnh Fujifilm, đời không hề rẻ.
Tô Ám ngẩn ngơ: "Sao lại tặng em?"
Lê Thanh Hòa ngửa đầu nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời lặn đã bị nuốt chửng, chỉ còn lại một mảng mây hồng rực. Tóc dài của chị bay tự do theo gió, đường nét khuôn mặt phủ một lớp ánh sáng lung linh, chị nói một cách nhẹ tênh: "Coi như quà vì đã đi chơi cùng tôi."
Tô Ám im lặng hồi lâu, ngón tay v**t v* nhãn hiệu màu đen trên hộp. Đây là mẫu máy ảnh nàng rất thích nhưng mãi không nỡ mua. Rất lâu sau, Tô Ám trầm giọng hỏi: "Đây là quà sinh nhật tặng em đúng không?"
Lê Thanh Hòa "a" một tiếng: "Hôm nay sinh nhật em à?"
Nhìn diễn xuất có phần khoa trương của chị, Tô Ám bỗng bật cười: "Lê Thanh Hòa, chị không biết diễn đâu, đừng diễn nữa."
Lê Thanh Hòa nhìn nàng, đột nhiên nhếch môi, nửa đùa nửa thật nói: "Tô Ám, sao không gọi chị là 'chị' nữa rồi?" (Editor: ủa chứ bựa giờ kêu gì, edit sai ròi, kêu cô à, nghe kì kì vậy)
"Đây là quà sinh nhật phải không ạ?" Tô Ám chỉ hỏi câu đó.
Lê Thanh Hòa nằm vật xuống thảm dã ngoại, hai tay kê sau đầu: "Phiền chết đi được. Hỏi kỹ thế làm cái gì."