Hạn Định Thông Báo - Lý Tư Nặc

Chương 38: Hạn định 37

Trước Tiếp

Lê Thanh Hòa, người vốn luôn thẳng tính, lại gặp khó khăn ở vấn đề này.

Sáng hôm sau khi nhìn thấy Tô Ám, biểu cảm của chị có chút thay đổi, nhưng lại không nói gì. Tô Ám nhận ra ánh mắt đó, nhưng nàng chỉ mỉm cười với chị, một nụ cười mang cảm giác xa cách hơn trước. Khi ngồi ở ghế sau, nàng thậm chí không nắm lấy vạt áo chị, mặc cho gió buổi sớm thổi tung tà áo mình.

Mùi hương hoa oải hương dễ chịu tỏa ra từ bộ đồng phục, cùng với lọn tóc bay bay của Lê Thanh Hòa vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp. Mọi thứ dường như đều cho thấy đây chỉ là một buổi sáng bình thường như bao ngày khác.

Nhưng dường như có điều gì đó đã khác đi.

Tô Ám cả ngày hôm đó không có biểu cảm gì đặc biệt. Trần Thi Tình, cô bạn cùng bàn, nhanh chóng nhận ra áp suất thấp tỏa ra từ nàng. Sau tiết học thực hành có hai mươi phút nghỉ ngơi, Trần Thi Tình ghé sát lại hỏi: "Có chuyện gì xảy ra sao?"

Tô Ám lắc đầu: "Không có gì đâu."

Trong lớp học, tiếng người ồn ào, tiếng đùa giỡn, buôn chuyện, thậm chí hàng ghế sau còn có tiếng nam sinh đập bóng rổ thình thình trên mặt đất. Những âm thanh hỗn tạp ấy khiến tâm trí người ta thêm phiền loạn. Tô Ám bỗng nhiên cảm thấy chán ghét thời học sinh. Một thời học sinh đầy rẫy sự bất lực và không thể làm gì khác được.

Tô Ám thầm nghĩ, tại sao con người không thể lớn lên trong nháy mắt nhỉ? Những khốn cảnh trước mắt này, chỉ cần lớn lên là sẽ ổn thôi. Nàng sẽ không cần phải để tâm đến ánh mắt của Lê Thanh Hòa, không cần đoán định tâm tư của chị, thậm chí có thể rời xa lớp học hỗn loạn này.

Tô Ám nhìn chằm chằm vào tờ đề Ngữ văn, những dòng chữ dày đặc nhảy múa trong đầu nhưng không thể kết nối thành một bài văn, càng đừng nói đến việc giải mã tư tưởng tác giả. Nhận ra mình không thể tĩnh tâm làm bài, Tô Ám thẫn thờ nhìn tờ giấy. Trần Thi Tình đưa tay chọc chọc cánh tay nàng: "Hay là tụi mình đi tiệm tạp hóa đi. Màu vẽ của tớ hết rồi."

Tô Ám nhìn ra ngoài trời âm u, trông như sắp có tuyết rơi. Hoặc có thể là mưa. Thời tiết tháng Ba ở Minh Châu là thứ mà dự báo thời tiết cũng chẳng bao giờ báo chuẩn được. Dù vậy, người hoạt động ngoài trời vẫn không ít.

Khi đi ngang qua sân vận động, Tô Ám và Trần Thi Tình thấy Khương Thuận đang chơi bóng cùng một đám bạn. Trời lạnh như thế mà cậu ta chỉ mặc một chiếc áo mỏng. Thấy Tô Ám, cậu ta giơ tay vẫy chào, Tô Ám khẽ gật đầu rồi đi lướt qua.

Trần Thi Tình không biết Tô Ám gặp chuyện gì nên không biết an ủi ra sao, chỉ có thể nói nhỏ ở tiệm tạp hóa: "Cậu muốn mua gì cứ lấy đi, tớ bao."

Tô Ám nhìn bạn: "Làm gì thế?"

"Không có gì đâu." Trần Thi Tình thẹn thùng cười, "Chỉ là muốn mời cậu thôi mà."

Tô Ám từ chối, Trần Thi Tình liền giữ chặt cánh tay nàng: "Coi như là thù lao cậu giảng bài cho tớ đi."

Tô Ám nói: "Tớ không có gì muốn mua cả." Trần Thi Tình nhìn quanh, đúng là đồ trong tiệm tạp hóa trường học ít đến đáng thương. "Vậy tối nay tớ mời cậu ăn cơm nhé."

Tô Ám bất đắc dĩ: "Được rồi."

Hai người lấy xong cọ vẽ, vừa đi ra từ giữa các kệ hàng thì đúng lúc bắt gặp Lê Thanh Hòa đang cầm một gói băng vệ sinh trên tay. Bốn mắt nhìn nhau, sáu mắt nhìn nhau (tính cả Trần Thi Tình). Trần Thi Tình phản ứng trước, đỏ mặt chào: "Học... học tỷ."

Tô Ám ngẩn ra một lúc, do dự một lát rồi cũng thấp giọng gọi theo: "Học tỷ."

Đôi mày Lê Thanh Hòa nhíu lại, ánh mắt đánh giá hai người họ một lượt rồi không thèm để ý, lạnh mặt đi thẳng ra chỗ tính tiền. Thanh toán xong, chị nhét gói băng vệ sinh vào túi áo đồng phục rồi bước ra ngoài, đầy phong cách và lạnh lùng.

"Sao tớ cảm thấy chị ấy đang giận nhỉ?" Trần Thi Tình nhìn theo bóng lưng chị lẩm bẩm, rồi quay sang Tô Ám: "Hai cậu cãi nhau à?"

"Không có." Tô Ám đáp.

Nhưng trong lòng nàng bỗng nảy sinh một ngọn lửa vô danh. Ánh mắt đánh giá của Lê Thanh Hòa khiến nàng thấy bực bội, nhưng lại không tìm ra điểm mấu chốt. Tô Ám xoay người lấy một chai nước lạnh từ tủ lạnh, Trần Thi Tình vội vàng đi tính tiền cùng.

Khi hai người ra khỏi cửa tiệm, tuyết bắt đầu rơi lất phất. Trên sân vận động đã có người reo hò vì trận tuyết này, cũng có người lo âu, ví như Trần Thi Tình. Tuyết rơi nghĩa là bạn ấy không thể đạp xe về nhà, phải tính cách khác. Nhưng Tô Ám không vui cũng chẳng buồn, nàng vặn nắp chai nước lạnh trong gió rét, uống một ngụm lớn, mới ép được những suy nghĩ hỗn loạn xuống đôi chút.

Nhưng trên đường quay lại lớp, họ lại gặp Lê Thanh Hòa vừa từ nhà vệ sinh đi ra. Chắc là đã thay đồ xong. Sắc mặt Lê Thanh Hòa hơi tái. Đúng lúc đó Khương Thuận chơi bóng xong đi tới, định đưa bàn tay to ra đặt lên vai chị, nhưng bị một cái lườm sắc lẹm của Lê Thanh Hòa làm cho sợ hãi rụt tay lại.

"Chị Lê, chị có muốn uống nước đường đỏ không?" Khương Thuận hỏi.

Lê Thanh Hòa lạnh lùng: "Không."

Khương Thuận thở dài: "Vậy thì chị cứ chịu đau đi." Nói xong vì sợ bị đánh nên cậu ta chuồn lẹ.

Tô Ám và Trần Thi Tình đứng cách đó không xa nhìn màn tương tác của hai người họ. Trần Thi Tình hơi ngưỡng mộ nói: "Quan hệ của hai người họ tốt thật đấy."

Tô Ám không đáp lời, chậm rãi thu hồi ánh mắt.

Trong tiết tự học buổi tối, Tô Ám làm đề thi mà cứ thất thần. Sau đó nàng dứt khoát chuyển sang đọc sách. Đợi đến lúc tan học, tuyết đã ngừng, chỉ còn một lớp mỏng trên mặt đất, không ảnh hưởng đến việc đi xe.

Tô Ám do dự một lát trong lớp, rồi lấy điện thoại ra nhắn cho Lê Thanh Hòa một tin, sau đó đeo cặp sách đi về phía trạm xe buýt. Học sinh đợi xe rất đông, Tô Ám hòa mình vào đám người.

Nàng không ngừng suy nghĩ xem màn kịch hôm nay có ý nghĩa gì. Là Lê Thanh Hòa đang nhắc nhở nàng? Hay là cảnh cáo?

Dù là gì, Tô Ám cũng nên giữ khoảng cách với chị. Lê Thanh Hòa khác nàng, chị không thích con gái. Tô Ám đã từng đọc một số bài đăng trên diễn đàn, rằng khi có một cô gái bên cạnh công khai xu hướng tính dục, hầu hết những cô gái khác sẽ nghi ngờ người đó thích mình và bắt đầu lo lắng cho "sự an toàn" của bản thân.

Tình huống của Tô Ám còn tệ hơn, vì nàng thật sự có ý đồ riêng. Thế nên để Lê Thanh Hòa thấy an toàn hơn, nàng nên chủ động xa cách.

Xe buýt tới, Tô Ám đang chuẩn bị lên xe thì thấy tin nhắn của Lê Thanh Hòa trả lời: [Lăn qua đây, tôi đang đợi.]

Tô Ám sững lại vài giây. Đám học sinh phía sau đẩy nàng vào vị trí cũ, xe đã đầy nhưng bác tài vẫn tốt bụng hỏi: "Này cô bé, có lên không?"

Tô Ám nhìn chằm chằm vào điện thoại. Tin nhắn của Lê Thanh Hòa lại nhảy lên:

[Chê ngồi xe tôi lạnh à?]

[Có còn là con người không đấy?]

[Cho em hai phút, lăn qua đây ngay.]

Tô Ám: [... Vâng.]

Tô Ám chạy bộ tới chỗ Lê Thanh Hòa đợi trong vòng hai phút. Đôi gò má bị gió thổi hồng rực, hơi thở phả ra dưới ánh đèn đường trông như làn sương mờ. Lê Thanh Hòa liếc nhìn nàng: "Mỗi mình em biết lạnh thôi à? Tôi thì đáng bị chết rét chắc?"

Tô Ám giải thích: "Em không có ý đó."

Lê Thanh Hòa rũ mắt: "Lên xe, về thôi."

Sắc mặt chị trông vẫn tái nhợt, ngay cả đôi môi vốn hồng nhuận cũng nhợt nhạt đi vài phần. Trong cặp sách của Tô Ám có một túi sưởi ấm, nàng đã rót nước nóng từ lúc ăn tối, sau đó Trần Thi Tình sợ nàng lạnh nên đã thay nước nóng một lần nữa trong giờ giải lao, giờ vẫn còn rất ấm.

Tô Ám định lấy ra cho Lê Thanh Hòa dùng, nhưng lại sợ chị hiểu lầm. Trước khi lớp giấy dán cửa sổ kia bị chọc thủng, nàng làm những việc này mà không chút đắn đo vì nó chưa nhuốm màu sắc khác. Nhưng bây giờ, nàng cứ sợ Lê Thanh Hòa nghĩ lệch đi.

Khi rẽ qua góc phố, Lê Thanh Hòa hắt hơi một cái. Tô Ám liền nhét túi sưởi vào túi áo đồng phục của chị, cái túi nhỏ vừa vặn áp vào bụng chị.

Lê Thanh Hòa hỏi: "Cái gì đây?"

Tô Ám đáp: "Túi sưởi ạ."

Im lặng vài giây, Lê Thanh Hòa đột ngột hỏi: "Em với Trần Thi Tình đang yêu nhau à?"

Tô Ám kinh ngạc: "Dạ?" Giọng nàng rất nhẹ nhưng sự ngạc nhiên là không thể che giấu. Nàng không hiểu sao Lê Thanh Hòa lại nói ra câu đó. Nhưng rồi nàng cũng nhanh chóng hiểu ra.

Trong mắt Lê Thanh Hòa, nàng chỉ thân thiết với mỗi Trần Thi Tình, thế chẳng phải là đang yêu nhau sao?

"Không có ạ." Tô Ám trả lời: "Tụi em chỉ là bạn thôi."

Không hiểu sao, Lê Thanh Hòa dường như thở phào nhẹ nhõm, nhưng giọng vẫn lạnh lùng: "Cấp ba không được yêu sớm."

"Em không có yêu đương mà." Tô Ám nói.

Lê Thanh Hòa nhàn nhạt "ừ" một tiếng: "Sau này cũng không được."

Tô Ám mím môi, rất muốn hỏi tại sao, nhưng lời đến bên môi lại rụt lại. Có những chuyện một khi bị phơi bày ra ánh sáng sẽ rất khó coi, và rất có thể sẽ không thể cứu vãn được.

Mà ba năm này là ba năm quan trọng nhất trong cuộc đời nàng. Nàng không có đường lui, chỉ có thể tiến thẳng về phía trước. Có những chuyện không thể nhắc tới, và cũng không đáng để mạo hiểm.

Tô Ám nhẹ nhàng hít vào một hơi, cúi đầu đáp: "Vâng." Nàng không phản bác, chỉ ngoan ngoãn chấp nhận.

Suốt quãng đường còn lại là sự im lặng. Về đến nhà, Lê Thanh Hòa lại hỏi nàng đã bôi thuốc chưa, vẫn là câu nói cũ: tự bôi được thì bôi, không được thì sang tìm chị. Tô Ám bảo mình tự làm được.

Trở về phòng, Tô Ám dựa lưng vào cửa ngửa đầu nhìn trần nhà, định thần vài phút mới ngồi vào bàn học. Nàng tự nhủ, hãy coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra.

Nàng và Lê Thanh Hòa vẫn chung sống như cũ. Tô Ám không dám nảy sinh thêm nửa phần ý định thử lòng nào nữa.

Nàng giống như một nhành cỏ xấu hổ, chỉ cần người ta khẽ chạm vào là sẽ rụt lá lại.

Bởi vì nàng không được phép thua.

Trước Tiếp