Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Câu nói của Lê Thanh Hòa giống như một hòn đá ném vào mặt hồ yên ả, khiến lòng Tô Ám tức khắc gợn lên từng vòng sóng lăn tăn.
Sự hoảng loạn thoáng hiện trên mặt Tô Ám, cô suýt chút nữa đã tưởng mình che giấu quá kém nên bị Lê Thanh Hòa phát hiện ra bí mật. Thực ra, chính Tô Ám cũng không rõ đây có phải là tình yêu hay không, cô chỉ biết mình luôn vô thức để ý đến nhất cử nhất động của Lê Thanh Hòa, cảm thấy chị thật rực rỡ, và quan trọng nhất là mỗi khi đối mặt với chị, cô lại nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập.
Có lẽ đó là sự rung động đầu đời của thiếu nữ, cũng có thể đơn giản là cô bị thu hút bởi một Lê Thanh Hòa sống tùy ý như thế. Nhưng Tô Ám biết, dù là loại tình cảm nào thì cũng tuyệt đối không được để chị phát hiện ra.
Mãi cho đến khi nhìn thấy nụ cười bỡn cợt trên gương mặt Lê Thanh Hòa, cô mới hoàn hồn. Gương mặt xinh đẹp ấy khi cười lên mang một phong tình vạn chủng, đuôi mắt khẽ nhếch đầy vẻ khiêu khích, dường như có thể dễ dàng câu đi linh hồn của bất cứ ai.
Tô Ám thầm nghĩ, những nữ yêu phong hoa tuyệt đại trong truyện Liêu Trai chắc cũng chỉ đến thế này mà thôi.
Lê Thanh Hòa cười đầy ph*ng đ*ng và lả lơi. Yết hầu Tô Ám khẽ chuyển động, cô cố giữ vẻ nghiêm túc, nửa thật nửa giả hỏi lại: "Chị xinh đẹp như vậy, em nhìn trúng không được sao?"
Khi nói ra câu này, lòng Tô Ám run rẩy, cô không ngừng quan sát biểu cảm của Lê Thanh Hòa.
Đột ngột, Lê Thanh Hòa bẻ gãy viên phấn trong tay, lòng bàn tay phủ đầy bụi phấn sặc sỡ, chị thổi mạnh một cái về phía Tô Ám.
Tô Ám nhanh chóng nhắm mắt nhưng vẫn bị bụi phấn làm cho cay xè. Lê Thanh Hòa đúng là một cô nàng ác liệt, chị cười rất xấu xa nhưng cũng thật không kiêng nể: "Được thôi. Miễn là em không sợ ba mẹ tôi đánh chết em là được."
Ở cái thời đại mà đồng tính luyến ái còn chưa phổ biến, tiểu thuyết đam mỹ vẫn thuộc về sở thích của một nhóm nhỏ, và mạng internet mới bắt đầu nhen nhóm, hầu như mọi tác phẩm điện ảnh đều là về tình cảm dị tính.
Càng không cần nói đến chuyện hai cô gái yêu nhau. Đó là lý do tại sao Trần Thi Tình lại cẩn thận đến thế khi bị Tô Ám hỏi, và Tô Ám thì càng không cần nói, giữa cô và chị còn ngăn cách bởi mối quan hệ với cha mẹ nhà họ Lê.
Lê Thanh Hòa đã vẽ xong báo bảng, hình người nhỏ trên đó sống động đến mức tưởng như giây sau có thể nhảy ra ngoài, xách giỏ cùng Tô Ám đi dã ngoại mùa xuân. Tô Ám dụi mắt, nhìn bảng tin rồi liếc về phía Lê Thanh Hòa đang đi ra cửa.
Cô đeo cặp sách lên, dụi mắt thêm vài cái cho đỏ hoe để trông mình có vẻ nhu nhược đáng thương, sau đó tắt đèn lớp học rồi đuổi theo Lê Thanh Hòa: "Sẽ không đâu. Thúc thúc và dì đều là người rất tốt."
Lê Thanh Hòa cười khẩy một tiếng, không thèm đánh giá.
Tô Ám lại như muốn lấy lòng: "Nếu không sao họ có thể nuôi dạy ra một người tốt như chị chứ?"
Lê Thanh Hòa nghe xong thì bật cười: "Câu này nghe như em đang chửi người vậy." (Editor: thì đúng mà)
Tô Ám lắc đầu, nghiêm túc nói: "Không có, em nói thật lòng mà."
Lê Thanh Hòa liếc cô một cái: "Đừng tưởng nói thế là tôi sẽ đối xử tốt với em, dẹp ý nghĩ đó đi."
"Em biết rồi," Tô Ám đáp, "vậy em đối tốt với chị là được."
Lê Thanh Hòa im lặng một lát, bỗng nhiên nghiêm túc hỏi: "Em không nhìn trúng tôi thật đấy chứ?" (Editor: chị muốn người ta nhìn trúng à, chị có ý gì khai mau)
Tô Ám dừng bước, nở một nụ cười tươi, lúm đồng tiền khiến gương mặt cô trông thật ngọt ngào: "Không đâu, em không thích con gái. Huống hồ chị chẳng phải đã có bạn trai rồi sao?"
"Bạn trai?" Lê Thanh Hòa lên xe điện, ngẩn người: "Em nói ai cơ?"
Tô Ám ngồi lên ghế sau, đem tất cả những lời đồn thổi nghe được thời gian qua chỉnh sửa lại một chút, chọn vài chi tiết có thể nói được để kể ra. Tóm lại, cô dùng miệng lưỡi của đám đông để biến vị "bạn trai đại ca" hay "lưu manh" kia thành một kẻ chẳng ra gì.
Lê Thanh Hòa nghe xong thì rơi vào trầm mặc. Tô Ám rủ mắt, thăm dò hỏi: "Chẳng lẽ tin đồn là giả? Anh ta không phải bạn trai chị sao?"
Ngữ khí Lê Thanh Hòa nhàn nhạt, chị cong môi cười: "Em bảo phải thì là phải đi."
Hút thuốc, uống rượu đều bị cô phát hiện rồi, chị cũng chẳng ngại thêm cái tiếng yêu sớm này. Lê Thanh Hòa lười giải thích, cũng lười đính chính.
Nhưng tối đó khi về nhà, Tô Ám nằm trên giường trằn trọc không sao ngủ được. Trong đầu cô cứ hiện lên hình ảnh Lê Thanh Hòa đứng cạnh Khương Thuận... Khương Thuận không xứng.
Kỳ nghỉ Quốc khánh bảy ngày, bà nội của Lê Thanh Hòa sức khỏe không tốt nên ngày mùng 2 chị đã mua vé tàu về quê.
Tô Ám ở lại thành phố, quẩn quanh giữa nhà, hiệu sách và thư viện. Mỗi ngày ngoài làm bài và đọc sách, cô chỉ ra ngoài chạy bộ. Có hôm Chu Khuynh rảnh rỗi đã đưa cô đi dạo quanh nhà văn hóa.
Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, Lê Thanh Hòa trở về. Vừa hay bác sĩ Lê được nghỉ, ông đưa cả hai đi tham quan đài thiên văn thành phố.
Lê Thanh Hòa không mấy hứng thú, ngược lại Tô Ám đã chụp rất nhiều ảnh. Chỉ là độ phân giải của điện thoại thời đó quá thấp, ảnh chụp ra kém xa vẻ kinh diễm khi nhìn bằng mắt thường.
Cũng trên đường về, qua cuộc đối thoại giữa bác sĩ Lê và Lê Thanh Hòa, Tô Ám mới đại khái hiểu được tại sao chị lại đồng ý đi học cùng cô. Chuyện "b**n th**" lảng vãng chỉ là cái cớ Chu Khuynh nghĩ ra. Thực tế, bác sĩ Lê đã thỏa thuận với Lê Thanh Hòa: nếu chị chịu đi học cùng Tô Ám suốt học kỳ này, ông sẽ đồng ý cho chị ở nội trú vào học kỳ sau.
Bác sĩ Lê ướm hỏi xem Lê Thanh Hòa có thay đổi ý định không sau thời gian chung sống với Tô Ám. Chị kiên quyết: "Con muốn ở nội trú."
"Đừng nói sớm thế con," Lê Tiêu Du cười.
"Bố yên tâm, con sẽ không đổi ý đâu," Lê Thanh Hòa lạnh lùng đáp.
Lê Tiêu Du chỉ cười, hỏi Tô Ám tối muốn ăn gì. Tô Ám ngoan ngoãn: "Cháu ăn gì cũng được ạ, cháu không kén ăn."
Ông đưa cả hai đến một quán món Tứ Xuyên. Rõ ràng đều là người phương Bắc nhưng cả Lê Tiêu Du và Lê Thanh Hòa đều rất ăn cay. Những đĩa thức ăn đỏ rực ớt được bưng lên, Tô Ám chỉ nhìn thôi đã thấy đau dạ dày. Cô vẫn ăn cùng họ nhưng rất dè dặt, thường là ăn một miếng thức ăn lại lùa thêm vài miếng cơm trắng. Cô vốn quen im lặng trên bàn ăn nên cũng không ai chú ý tới.
Ăn xong lên xe, Lê Thanh Hòa ném cho cô một hộp sữa chua, bảo là quà tặng kèm khi thanh toán. Tô Ám khẽ cảm ơn, Lê Thanh Hòa vờ như không nghe thấy, trực tiếp mở nhạc trên xe. Giọng hát da diết của Lương Tĩnh Như vang lên:
"Em thề sẽ không nói dối nữa...
Càng yêu anh bao nhiêu sẽ ôm anh chặt bấy nhiêu...
Nụ cười của em đều là giả dối...
Linh hồn tựa như đang trôi nổi...
Giá mà có anh ở đây thì tốt biết mấy..."
Đó là lần đầu tiên Tô Ám nghe nhạc Lương Tĩnh Như. Lúc đó cô chỉ thấy giai điệu có chút thương cảm, còn ca từ thì hơi ủy mị, nên cô chẳng thấy bài hát đó hay. Nhưng sau này khi Tô Ám đến Nghi Thành, nơi phương Nam sương mù giăng lối, những cơn mưa nhỏ kéo dài và những trận mưa rào xối xả... trong mỗi đêm trằn trọc không ngủ được, tai nghe của cô mãi mãi chỉ phát bài hát này.
Cô sẽ khẽ hát theo giai điệu, nước mắt thấm ướt gối đầu, vùi mình vào trong chăn, cuộn tròn lại như một chú mèo nhỏ.
Còn lúc này, Lê Thanh Hòa đang ngồi ở ghế phụ, khẽ ngân nga theo làn điệu, giọng chị rất hay. Trong lúc nhạc dạo, Tô Ám hỏi nhỏ: "Chị thích bài này à?"
Lê Thanh Hòa nhắm mắt, những ngón tay thon dài khẽ gõ nhịp trong không trung: "Tôi á, tôi thích Lương Tĩnh Như." Chị dường như đang có tâm trạng rất tốt nên kiên nhẫn trả lời câu hỏi của Tô Ám.
Lê Tiêu Du nghe thấy cũng cười: "Đúng là con gái của bố, có gu thẩm mỹ lắm."
Tô Ám ẩn mình trong góc tối ở ghế sau, nhìn ra ngoài cửa sổ xe cộ tấp nập. Cô không thấy được ở hàng ghế trước, Lê Thanh Hòa từ từ mở mắt, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô qua gương chiếu hậu.
Trong gương, một Tô Ám trông có vẻ cô độc, thâm trầm nhưng cũng đầy nguy hiểm, giống như một khu rừng bí ẩn chờ người đến khám phá. Lê Thanh Hòa quan sát từng đường nét trên mặt cô, rồi bất chợt cong môi.
Học sinh ngoan đúng là có hai mặt. Cái dáng vẻ không giả vờ này trông thuận mắt hơn nhiều.
Nhưng vừa xuống xe, Tô Ám đã lập tức khôi phục dáng vẻ ngoan hiền. Khi Lê Tiêu Du đóng cửa xe cho cô, cô nở một nụ cười nhàn nhạt: "Cảm ơn thúc thúc."
Lê Thanh Hòa liếc xéo cô một cái, khẽ "chậc" một tiếng như muốn nói: Thật là biết diễn.
Nghe thấy tiếng động, Tô Ám quay đầu nhìn chị, nụ cười càng mở rộng, lúm đồng tiền sâu hơn. Lê Thanh Hòa xoay người đi thẳng, thậm chí còn đảo mắt trắng dã. Chị chẳng thích cái điệu cười đó của Tô Ám chút nào.
Đặc biệt là kiểu nụ cười mà Tô Ám dành cho tất cả mọi người. (Editor: cổ có thể chiếm hữu tất cả mọi thứ)