Hắc Phượng Hoàng - Vũ Nhi

Chương 6

Trước Tiếp

Đợi đến khoảng một tháng sau, ta thấy thời cơ đã chín muồi, liền cho thêm một chút m_áu nữa vào trong t.h.u.ố.c, để Hoàng Thượng nếm ra hương vị khác biệt. Sau đó người sẽ biết được nguyên cớ.



Khang Phúc Thọ cầm bạc của ta, nhất định sẽ phải diễn một màn. Những lời đó cơ bản ta cũng đoán ra được, đầu tiên là một màn nhận lỗi xưng tội, sau đó mới nói là bị cảm động vì tấm lòng của ta nên mới đành nhận lời giúp đỡ.



Dùng má_u dẫn t.h.u.ố.c là hành động tận tâm chịu đau đớn, Hoàng Thượng biết rồi sẽ thấy cảm động. Đặc biệt đó lại là người phụ nữ của ngài. Nên mới có đoạn đối thoại vừa rồi.



Ngự y băng bó lại vết thương cho ta, sau đó dặn ta phải dưỡng thương cho cẩn thận.



Hoàng Thượng nói “Sau này không được phép làm như vậy nữa, dùng m_áu dẫn t.h.u.ố.c đều là trò l.ừ.a đ.ả.o.”



Ta khẽ c.ắ.n môi, vẻ mặt kiên quyết “Mọi điều khác thần thiếp đều có thể đồng ý với Hoàng Thượng, nhưng cái này không được. Người xưa đều dùng m.á.u để dẫn t.h.u.ố.c có thể cải t.ử hoàn sinh, thần thiếp cũng nhất định có thể cứu được Hoàng Thượng.



Nếu từ chối những việc khác Hoàng Thượng có thể sẽ tức giận, nhưng khi từ chối chuyện này ta chắc chắn Hoàng Thượng không thể giận được, ngược lại sẽ thấy thương tiếc cho ta hơn.



Quả nhiên Hoàng thượng nghe thấy ta nói vậy liền cảm động, nắm lấy tay ta “Nàng cần gì phải làm vậy.”



Nhìn thấy thời cơ đã chín muối, ta ôm Hoàng Thượng nhẹ nhàng nói “Hoàng Thượng, thiếp có thể trở thành người của Hoàng Thượng không?”



Lúc đến ta đã rắc lên người một loại phấn hương có thể khiến người khác đ*ng t*nh. Giờ phút này ôm mỹ nhân trong người, lòng đầy cảm động, lại có hương thơm hỗ trợ, ta tin không có người đàn ông nào chống cự nổi.



Hoàng Thượng cũng là đàn ông, nên đương nhiên sẽ đến những bước tiếp theo.



Đêm đó để thoả mãn lòng hư vinh của thánh thượng, thể hiện sức lực mạnh mẽ của người, tiếng kêu của ta của ta rền rĩ suốt đêm, cung nhân canh cửa đều có thể nghe được rõ mồn một



Một đêm điên cuồng qua đi, ta từ Mỹ Nhân thăng lên làm Tiệp Dư, Phủ Nội Vụ mang tới các loại đồ bổ, rất nhiều đồ đạc quý giá, khiến Thôi mama đang đứng canh cửa đỏ mắt vì ghen tị.



Đợi người Phủ Nội Vụ đi, Thôi mama mới châm chọc đầy ganh ghét “Chẳng phải chỉ là hầu hạ một lão già thôi sao? Có gì mà đắc ý.”

“Những thứ dùng thân thể để đổi lấy, thật quá là bẩn thỉu.”



Ta cười nheo nheo mắt, đứng lên đi tới cạnh Thôi mama, giang tay hận thù ngập tràn tát cho mụ một cái “Bốp”. Cung nữ và thái giám đứng canh ở đó cúi thấp đầu không dám ho he.



Thôi mama không dám tin ngước lên nhìn ta trừng trừng. Đoạn thời gian này mụ treo tên của Lục Tuyết Vy trên miệng, mà ta lại luôn nhún nhường mụ nên mụ tưởng ta sợ Lục Tuyết Vy, sẽ không dám làm gì mụ.



“Ngươi dám đ.á.n.h ta?”



Ta không thèm để ý đến mụ, nói với hai tiểu thái giám bên cạnh “Lôi Thôi mama xuống, đưa đến Thận Hình Tư.”




Thôi mama gầm lên “Ai dám? Ta đây là v.ú nuôi của Thục phi nương nương????”



Hai tiểu thái giám do dự không dám.

Ta cười lạnh, sau đó chỉ vào một thái giám đứng đó sai phó “Bây giờ ngươi đi đến chỗ Thục Phi nương nương, kể lại hết mọi chuyện, một chữ cũng không được bỏ sót, xem nàng ta sẽ quyết định ra sao….”



Tiểu thái giám đó vâng lời, lập tức phi như bay lên đường.



Sau đó ta cũng không nói gì nữa, ngồi yên bên bàn thưởng trà.

Thôi mama hận thù ngùn ngụt trừng ta “Ngươi chờ đấy, Thục Phi nương nương nhất định sẽ không tha cho ngươi.”

Thời gian chưa đến nửa chén trà, tiểu thái giám nọ đã chạy về, đi theo sau là một cung nữ trang điểm cẩn thận.

Nhìn qua ta đã nhận ra đây là nha hoàn thân cận từ lúc còn ở trong phủ của Lục Tuyết Vy, tên Thuý Hà. Sau này cùng nàng ta nhập cung.



Thôi mama đương nhiên nhận ra Thuý Hà, nhìn thấy nàng ta liền vồn vã chào hỏi “Thuý Hà cô nương đã đến rồi sao, có biết là….”



Lời Thôi mama nói chưa dứt, Thuý Hà đã ra lệnh “Thục phi nương nương có lệnh, Thôi mama phạm tội khi quân, không cần đưa đến Thận Hình Tư, trực tiếp trượng hình”



Thôi mama đột nhiên sững người, còn không kịp kêu cứu tha mạng đã bị hai thái giám lực lưỡng phía sau bịt miệng lôi đi.



Ta cười cười, không cảm thấy ngoài dự liệu. Chỉ là cảm thán chút trong lòng, Lục Tuyết Vy làm gì cũng thật nhanh nhẹn quả quyết, c.h.ặ.t đứt hậu hoạ.



Cả tháng này ta dung túng Thôi mama chỉ là vì coi thường Lục Tuyết Vy, cũng muốn Thôi mama tích tụ uất ức. Nên mới có những lời nói vừa nãy của mụ, ta hầu hạ một lão già, lấy thân thể đổi lấy vật chất…



Lời này truyền đến tai Hoàng Thượng chính là tội khi quân, nếu ồn ào lên thì Lục Tuyết Vy cũng không thoát được liên đới.



Nên Lục Tuyết Vy mới quyết đoán như vậy, gi_ết từ trong trứng nước.



Chuyện này không gây xôn xao, ta cũng không tiếc nuối. Vốn ta cũng chỉ định mượn da_o để loại bỏ Thôi mama, coi như bước đầu tiên báo thù.



Thuý Hà xử lý xong Thôi mama, sau đó quay sang nhìn ta, trong ánh mắt thoáng qua chút coi thường, nhưng vẫn quy củ hành lễ “Lục tiệp dư…”



Ta nhìn Thuý Hà hỏi “Phải chăng Thục phi nương nương có gì sai bảo?”



Thuý Hà nghiêm mặt “Nương nương chúng ta nói, Lục tiệp dư không quan tâm đến sức khoẻ thánh thượng, cố ý quyến rũ Hoàng Thượng, nương nương để Lục tiệp dư quỳ 3 canh giờ ở đường Chu Tước để trách phạt.”



 

Trước Tiếp