Hắc Phượng Hoàng - Vũ Nhi

Chương 3

Trước Tiếp

Nửa khắc sau, quản gia khẽ khàng chạy ra “Phu nhân đồng ý rồi.”

Thôi mama mặt mũi trắng bệch, ta cười khẩy đắc ý “Thôi mama, chúng ta vào cung từ từ chơi đùa.”



Thôi mama cố gắng bình tĩnh “Ngươi đừng đắc ý. Trong cung vẫn có đại tiểu thư làm chỗ dựa cho ta. Đại tiểu thư là Thục Phi nương nương, quản lý tất cả mọi việc trong cung. Ngươi rồi cũng phải cúp đuôi như ch.ó mà sống thôi.”



Ta cười cười không để ý, để nha hoàn dìu vào kiệu chậm rãi tiến cung.

Ta thực sự rất trông đợi được gặp lại Lục Tuyết Vy đó.

Nhóm nữ t.ử được đưa vào cung này khoảng 7-8 người, đều được phong làm Mỹ Nhân.



Ai cũng biết rằng chúng ta chỉ là những người được sắp xếp nhập cung, sẽ không thực sự được triệu thị tẩm, nên được xếp ở một cung điện xa lắc.



Ta ngồi trước cửa sổ ngắm trăng lên, nghe trong thinh không là tiếng thút thít nho nhỏ. Ta biết là các quý nữ ở viện bên cạnh đang than khóc.



Ai cũng biết chúng ta vào cung là đi vào chỗ ch_ết. Chúng ta đều là vì gia tộc, hoặc là bị ép buộc, nhưng đều chẳng còn cách nào khác.



Thôi mama đứng trước cửa nhìn ta cười châm chọc “Có mấy người số mệnh hèn kém, cho dù vào cung thì đã sao chứ, cũng chỉ để thủ tiết làm quả phụ mà thôi”



Mụ ta đã lật mặt, nên đương nhiên sẽ không nịnh nọt ta. Hơn nữa mụ tin rằng có Thục Phi Lục Tuyết Vy ở đây nên chẳng e ngại gì ta.



Ta khẽ nhếch miệng, nhìn qua cửa sổ về hướng Càn Thanh cung. Ai nói bệnh nặng thì không thể thị tẩm? Ta lại cứ muốn được triệu thị tẩm đây.



Qua một đêm ai oán kêu thán, ngày thứ hai nhập cung nhóm Mỹ Nhân liền phân làm ba nhóm hành động.



Một nhóm đến cung của Hoàng Hậu, một nhóm đi Thục Phi Lâm Tuyết Vy, một nhóm khác tiếp tục kêu than oán thán nằm chờ ch_ết.



Hai nhóm đi tìm Hoàng Hậu và Lục Tuyết Vy đương nhiên là để kiếm người bảo vệ. Tuy hẳn không thể chắc chắn miễn số kiếp bồi táng hai năm sau, nhưng ít ra hai năm còn sống này sẽ không quá khổ sở.



Giờ đây trong cung chỉ có Hoàng Hậu và Lục Tuyết Vy có hoàng t.ử. Nhưng thân thể Hoàng Hậu không khoẻ nên phần lớn sự vụ trong cung đều do Lục Tuyết Vy xử lý.



Nhìn qua tưởng như Lục Tuyết Vy thắng thế nhưng Thái t.ử của Hoàng Hậu đã trưởng thành, còn hoàng t.ử của Lục Tuyết Vy mới 6 tuổi nên thực ra Hoàng Hậu mới chiếm thế thượng phong.



Nhưng cho dù thế nào, giờ đây trong cung hai vị nữ chủ t.ử này là mạnh nhất. Nên muốn được sống yên ổn trong cung, không thể nào không tới đó kiếm chỗ dựa. 



Nhưng ta lại không nằm trong ba nhóm người trên, không đi bợ đỡ Hoàng Hậu với Lục Tuyết Vy, cũng không ngồi yên kêu than chờ ch_ết, mà cầm hộp đựng thức ăn đi Càn Thanh cung. Muốn được thị tẩm sao tránh được liều mình.



Hoàng Thượng là chủ nhân thực sự của hậu cung, đâu thiếu người nịnh nọt. Nhưng các phi tần tới chăm sóc đều khóc lóc than vãn, không tránh được ảnh hưởng tới sức khoẻ Hoàng Thượng.

Nên sau này người ra lệnh không triệu phi t.ử tới chăm sóc nữa. 

 

Có phi t.ử không cam lòng, vẫn ngày ngày xin gặp. Hoàng thượng bị phiền đến khó chịu, trực tiếp gi_ết luôn một vị mới không còn có người dám đến chọc giận thánh thượng, chỉ khi nào được triệu kiến phi t.ử mới dám đến.



Nên khi ta cầm hộp đồ ăn tới nhiều người nhìn ta cười khẩy, muốn xem ta chọc giận thánh thượng thế nào.



Nhưng tiếc là ta đến cung Càn Thanh liền để hộp đồ ăn ở đó rồi rời đi, không luẩn quẩn lại ở đó làm gì, khiến những người đang muốn xem kịch hay không có trò gì xem nữa.



Đương nhiên hộp thức ăn chưa đưa được đến tay Hoàng Thượng đã bị thái giám vứt đi rồi. Bởi đồ ăn của Hoàng Thượng đều được Thái Y Viện chuẩn bị những loại d.ư.ợ.c thực phẩm. Để đề phòng những tình huống xấu, thường sẽ không ăn lung tung.



Nhưng ta đâu tức giận, mỗi ngày vẫn đều đặn mang qua. Đương nhiên không ngày nào gặp được Hoàng Thượng, đồ ăn cũng bị bỏ đi như thường.



Vì thế người trong cung đều cười cợt ta, đến Thôi mama cũng dè bỉu “Không bằng đi cầu xin Thục phi nương nương. Nếu nương nương từ bi thương xót ngươi, nuôi ngươi để giải trí thì ngươi còn có miếng cơm trong cung, hơn là làm trò vô ích này.”



Ta không để tâm, vẫn như cũ ngày ngày đi đưa đồ ăn.



Một tháng đều đặn đưa đồ ăn, trên đường quay về ta gặp một đám ba người chặn đường



Chặn đường ta là Thôi mama và hai Mỹ Nhân khác. Hai người này ta biết, một người họ Hoàng một người họ Tống. Cha họ đều làm trong Hộ bộ, mọi khi đều nghe theo lời cha ta răm rắp.



Đây là nhóm người đi theo Lục Tuyết Vy, nhưng Lục Tuyết Vy cũng đâu muốn gặp đám Mỹ Nhân mới nhập cung, nên đến giờ họ vẫn chưa được diện kiến Thục phi nương nương.



Bọn họ không cam lòng nên nhớ tới Thôi mama. Gần đây Thôi mama rêu rao trong cung rằng mình là nhũ mẫu của Thục phi nương nương. Thế nên đám Mỹ Nhân đều cung kính tuân theo, Hoàng Mỹ Nhân và Tống Mỹ Nhân là tích cực nhất.



Thôi Mama nhìn thấy ta liền nạt ngang “Thứ đồ mất mặt kia, thể diện Lục gia đều bị ngươi quăng đi hết rồi. Hiện giờ người trong cung đều đang cười chê họ Lục chúng ta.”

“Ngươi không cần mặt mũi, nhưng Lục gia vẫn cần thể diện.”



Ta không quan tâm đến Thôi mama, nhẹ bước qua bọn họ.

Hoàng Mỹ Nhân và Tống Mỹ Nhân đều chặn bước ta.

“Lục Mỹ Nhân,Thôi mama đã nói xong đâu, người vội gì thế?”

 

Trước Tiếp