Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
The Theory of Everything (Thuyết vạn vật – 2014): Phim về cuộc đời thiên tài Stephen Hawking, nói về quy luật của vũ trụ và thời gian.
Tần Thi đẩy cửa ra, bên ngoài trống huếch, chỉ còn màn mưa tí tách. Trên đường có chiếc xe lướt qua, vũng nước đọng bị bánh xe nghiền lên, nở rộ thành những tia nước đầy thất vọng.
Cánh cửa homestay đối diện đóng chặt. Hạ Dữ vừa thu ô, đứng dưới hiên rũ bỏ những giọt nước vương trên mặt ô, sau đó bước nhanh băng qua sân, rẽ vào góc tường rồi đi lên theo cầu thang lộ thiên bên ngoài tòa nhà. Đến tầng hai, anh theo bản năng liếc mắt nhìn ra ngoài, đột ngột không kịp đề phòng mà chạm phải đôi mắt đang ngước lên nhìn mình.
Tần Thi đứng bên cánh cửa xanh, váy lửng trắng và áo vàng nghệ, trông cô đẹp như một bức họa.
Tầm mắt cô dừng lại ở chiếc ô trong suốt anh đang cầm trong tay, răng khẽ c*n m** d***, chậm rãi kéo ra một nụ cười. Cô giơ tay vẫy chào anh, rồi dùng ngón tay chỉ ra con phố bên ngoài ngõ nhỏ.
Hạ Dữ siết chặt cán ô, bước chân không dừng lại, cứ thế đi thẳng theo cầu thang lên tầng hai rồi rẽ vào phòng, như thể không nhìn thấy cô vậy.
Trời mưa, bên ngoài có chút se lạnh. Tần Thi khoanh tay, nhìn bóng lưng anh mà thấy có chút buồn cười, cô mỉm cười xoay người vào nhà. Mọi người trong phòng thấy cô vào lại rủ cô lại chơi cùng, cô tùy ý tìm một cái cớ để khéo léo từ chối.
Tần Thi bật nhạc rồi ngồi lì trong phòng vẽ tranh. Bụng hơi đói, cô vươn vai, vớ lấy điện thoại xem thử, không ngờ tin nhắn của cô bạn thân lại đến nhanh thế.
“Có thể về sớm chút không? Phòng tranh gần đây có triển lãm mới, chủ đề rất hợp với phong cách của cậu. Đang cần bản thảo theo chủ đề đấy, có hứng thú nộp hai tác phẩm không?”
Có lẽ vì mãi không thấy cô trả lời, nửa tiếng trước cô ấy lại gửi thêm một tin:
“Làm gì đấy?”
Cô mỉm cười hồi âm: “Tranh thì có thể đưa cậu, nhưng trước hết trả lời tớ một câu hỏi đã.”
Đầu dây bên kia trả lời ngay lập tức: “Chuyện gì?”
“Cậu ta không thèm để ý đến tớ nữa.”
“Sáng sớm cầm ô đứng xoay xoay trước cửa homestay rõ lâu, lúc tớ đi ra thì người đã đi mất. Tớ ra hiệu bảo cậu ta cùng đi dạo một chút, người ta chẳng thèm đoái hoài, là sao nhỉ?”
Đầu dây bên kia gửi lại một chuỗi dấu ba chấm, sau đó khung chat hiển thị: Đối phương đang nhập văn bản…
Tần Thi lôi từ trong vali ra chiếc ô của mình, thuận thế nhìn sang phía đối diện, chẳng thấy bóng dáng ai.
Cô muốn ra ngoài tìm chút gì đó ăn, buổi chiều dù sao cũng không thể cứ ru rú trong khách sạn. Cô vừa xỏ đôi giày xăng đan, vừa nhìn điện thoại, lời “kết tội” của cô bạn thân đã đến đúng hẹn: “Còn làm sao được nữa? Cậu hôn người ta rồi, đã giải thích gì với người ta chưa?”
“Cậu nỡ ra tay với một cậu em nhỏ mà hôn một cái là định chung thân luôn à? Lương tâm cậu không đau sao?”
Tần Thi hơi ngẩn ra. Cô quả thực chưa nghĩ đến tầng lớp này, hóa ra là vì cái đó…
Nghĩ đến bóng lưng lầm lũi hồi sáng, cô nhịn không được mà bật cười.
Trên tủ giày có đặt một bể cá cảnh nhỏ, bên trong có hai chú cá chép đỏ đang bơi vòng quanh nhau như khiêu vũ dưới ánh nắng. Bên cạnh còn có hộp thức ăn nhỏ, Tần Thi tùy tay bốc vài viên thả vào bể, nhìn chúng đuổi theo nhau rồi lại đâm sầm vào nhau.
Thật đáng yêu, cô nghĩ.
Tần Thi đi đến homestay đối diện. Lúc cô đẩy cửa bước vào, mấy nam sinh chắc cũng vừa đến, đang đăng ký ở quầy lễ tân lấy thẻ phòng. Thấy cô vào, cả đám đồng loạt quay mặt lại nhìn cô vài lần, rồi nhìn nhau cười đầy ẩn ý.
Anh chủ quán cũng ngẩng đầu lên: “Người đẹp có đặt phòng trước trên mạng không?”
Tần Thi lắc đầu: “Tôi tìm người.”
Anh chủ đưa thẻ phòng cho mấy nam sinh kia: “Phòng 207, 208, thẻ phòng của các cậu đây.”
Mấy cậu chàng nhận lấy, cảm ơn rồi rời đi, lúc lên cầu thang còn lưu luyến ngoái đầu nhìn bóng dáng người phụ nữ đang đứng tựa vào quầy lễ tân trong đại sảnh.
“Cô muốn tìm ai?”
Lúc này Tần Thi mới nhớ ra mình còn chẳng biết Hạ Dữ ở phòng nào. Nói cách khác, cô chưa từng nghĩ mình sẽ chủ động đi tìm anh. Cô chần chừ vài giây: “Xin lỗi, tôi chỉ biết tên thôi, anh có thể giúp tôi gọi điện cho cậu ấy được không?”
Thái độ nhờ vả của cô khiến người ta cực kỳ dễ chịu. Anh chủ nhìn vào gương mặt đẹp như ngọc của cô: “Cô cứ nói đi, vốn dĩ là không được đâu đấy nhé.”
“Cảm ơn anh.” Tần Thi thu lại ánh mắt khẩn khoản, mỉm cười báo tên: “Hạ Dữ, anh Hạ, ở tầng hai.”
Anh chủ giúp cô nối máy đến phòng 209. Vài giây sau, bên kia bắt máy: “Chào anh Hạ, xin lỗi đã làm phiền anh, hiện có một vị nữ sĩ…”
Anh chủ nhướng mày nhìn người phụ nữ tóc ngắn đang chống hai tay lên quầy lễ tân nhìn mình đầy mong đợi. Cô có đôi mắt cực kỳ mê hoặc khiến anh không tự chủ được mà dời tầm mắt đi: “Cô ấy nói muốn tìm anh, mời anh nghe máy.”
Tần Thi nhận lấy ống nghe từ tay anh ta, hơi ấm từ tay người đàn ông vẫn còn vương trên đó. Thời buổi này ít khi dùng điện thoại bàn, gương mặt cô bên cạnh chiếc ống nghe trông càng thêm thanh tú nhỏ nhắn. So với trước đây, mái tóc ngắn dường như càng làm tôn lên nét tinh tế của ngũ quan.
“Alo?” Qua ống nghe, giọng nam bên kia nghe còn trầm thấp hơn ngày thường.
Cô cười trước tiên: “Tôi đây, đang làm gì đấy?”
“Ngủ.” Đầu dây bên kia đáp giọng ngái ngủ.
“Có đói không? Chúng ta đi ăn cơm đi.” Ngón tay Tần Thi quấn lấy dây điện thoại, nói đoạn cô ngước mắt nhìn anh chủ quán một cái.
Anh chủ quán ngẩn ra, ngượng ngùng dời mắt đi. Cô nói tiếp: “Là vì chuyện ngày hôm qua à?”
Trên hành lang tầng hai, Hạ Dữ tùy tay khép cửa phòng lại. Nghe thấy hai nam sinh vừa đẩy vali đi lên đang cười nói thảo luận ngay trước cửa phòng bên cạnh: “Cái cô nàng lúc nãy đúng là cực phẩm thật.”
“Mày không nghe thấy người ta đến tìm người à? Tám phần là có bạn trai rồi.”
“Cũng đúng.”
Hạ Dữ đi lướt qua họ. Đến góc rẽ cầu thang, anh trông thấy Tần Thi đứng ở quầy lễ tân với nụ cười rạng rỡ, ngón tay cô nhẹ nhàng xoay vòng. Anh cảm thấy mình giống như đoạn dây điện thoại màu trắng kia, bị cô xoay đến rối bời: “Tôi không đói.”
Tần Thi nghe anh nói không đi, theo bản năng ngước mắt nhìn lên cầu thang. Hạ Dữ vội vàng nghiêng người đứng dựa vào tường. Hai cô gái mặc váy ngắn khoác túi xách đi ngang qua nhìn anh với ánh mắt kỳ quái. Anh nhét điện thoại vào túi quần, sờ thấy hộp thuốc lá rồi lấy ra một điếu.
Tần Thi cúp máy, cảm ơn anh chủ quán rồi rời đi.
Hạ Dữ tìm một vòng không thấy phòng hút thuốc, lại đi xuống lầu. Đại sảnh đã vắng tanh, anh chủ quán vừa lăn chuột máy tính vừa liếc anh hai cái: “Vị nữ sĩ tìm cậu vừa đi rồi.”
“Vâng, cảm ơn anh.” Anh gật đầu, băng qua khoảng sân nhỏ đi ra ngoài.
Nhìn thấy người đứng ở cửa, anh hơi kinh ngạc, cô vậy mà vẫn chưa đi…
“Sao không thèm để ý đến người ta? Giận tôi à?” Lông mi Tần Thi khẽ rung động.
“Không phải.” Ánh mắt anh chất chứa cảm xúc phức tạp. Anh có giận, nhưng không phải giận cô mà là giận chính mình. Người đứng xoay xoay trước cửa homestay mãi mà không dám vào là anh, người bị một cuộc điện thoại của cô làm cho tâm tình bất ổn cũng là anh, người vì một người phụ nữ mới quen hai ba ngày mà trằn trọc băn khoăn cũng chính là anh.
Đây không phải là bản thân mà anh từng biết. Trong khi đó, cô dường như chẳng hề vướng bận, lại còn hết sức thành thục.
Trương Tiểu Nhã nói đúng, kiểu con gái như cô với anh quả thực là hai thái cực hoàn toàn khác nhau.
“Nếu cậu thực sự để tâm thì tôi xin lỗi cậu,” Tần Thi không phủ nhận đôi khi mình quá cảm tính: “Tôi không muốn cậu vì chuyện này mà không vui. Ngày mai tôi không ở đây nữa, cùng nhau ăn bữa cơm nhé.”
Tần Thi cảm thấy có lẽ mình đã làm hỏng chuyến du lịch của anh. Cô không định làm hỏng cả cuộc đời anh. Cô tạm thời lên kế hoạch đi đảo Cổ Lãng, định mấy ngày tới sẽ ở bên đó, chỉ là muốn trước khi đi sẽ ăn với anh một bữa cơm. Cô không ngờ anh lại nghiêm túc đến thế.
“Đi đâu cơ?” Anh gần như thốt ra theo bản năng.
Tần Thi hơi hé môi, nhìn ánh mắt hoảng loạn của anh, nhất thời không biết trả lời sao. Đầu óc cô thoáng chốc trống rỗng, một lúc sau mới đáp: “Đảo Cổ Lãng.”
Hạ Dữ vươn tay nắm lấy tay cô. Trái tim Tần Thi chấn động, cứ thế để anh dắt mình đi về phía trước.
“Chúng ta đi đâu vậy?”
“Chẳng phải muốn đi ăn cơm sao?”
Tần Thi nhận ra lúc này anh đang thực sự tức giận, cô đứng khựng lại không chịu đi tiếp: “Cậu không cần phải như vậy.”
Anh chằm chằm nhìn cô vài giây, rồi cúi đầu giữ lấy mặt cô mà hôn xuống. Nụ hôn này hoàn toàn khác với cái chạm môi chuồn chuồn lướt nước tối qua.
“Tôi đi cùng chị đến đảo Cổ Lãng.”
Lớp son trên môi Tần Thi đã nhạt đi nhiều, trong mắt cô thoáng ý cười: “Cậu có biết mình đang nói gì không đấy?”
Anh biết mình nực cười đến mức nào, nhưng lúc này trong lòng anh chỉ còn sót lại duy nhất ý nghĩ này. Anh vươn tay đan vào ngón tay cô, trái tim vẫn còn đập loạn nhịp: “Có đói không? Chúng ta đi ăn mì sa tế.”