Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
One Day (2011): Phim kể về hai người cứ vào đúng một ngày cố định mỗi năm lại gặp nhau, để rồi nhận ra dù cuộc đời có xoay vần, đối phương vẫn là người duy nhất mình tìm kiếm.
Từ đường hầm Phù Dung đạp xe hơn mười phút mới ra ngoài, đi ngang qua bãi biển Bạch Thành, khu vực gần chung cư sinh viên có các tiệm đồ nướng và quán ăn khuya nằm san sát nhau. Sinh viên vừa tan học từng nhóm rủ nhau tới đây ăn khuya đông đúc.
“Chị muốn ăn gì?”
Tần Thi ngước nhìn thực đơn, rồi lại nhìn những nhóm nam sinh nữ sinh ở bàn bên cạnh, cô gọi món cá nướng.
Hai người mua hai bát súp tứ quả thang, ngồi ở chiếc bàn bên ngoài chờ cá nướng. Khách rất đông, có lẽ họ sẽ phải đợi một lúc lâu. Ông chủ đi lại thoăn thoắt giữa các bàn, thỉnh thoảng tán gẫu với mấy cậu sinh viên bằng chất giọng Mân Nam pha lẫn tiếng phổ thông.
Chiếc thìa của Tần Thi khuấy nhẹ trong bát súp đầy ắp các loại nguyên liệu, cô múc một thìa đưa lên miệng. Bên trong có hạt bồ đề, hạt sen, đậu đỏ và dưa hấu… vị ngọt thanh lấp đầy khoang miệng, mát lạnh ngon lành như chính làn gió đêm này.
Tần Thi nhìn những thiếu niên tràn đầy sức sống thanh xuân kia, đột nhiên nhớ về chính mình: “Hồi đi học tôi cũng thường ra ngoài ăn khuya. Trường tôi cũng ở phương Nam, nhưng biển không đẹp được thế này.”
“Ngắm biển buổi tối thực ra rất khác ban ngày. Ban ngày là tranh sơn dầu, buổi tối là tranh thủy mặc.” Hạ Dữ nói xong thì sững lại, nhìn vào đôi mắt đang đong đưa ý cười của người đối diện: “Sao chị lại nhìn tôi như thế?”
“Đây là câu dài nhất cậu nói từ lúc chúng ta quen nhau đến giờ đấy. Cậu cũng học mỹ thuật à?”
Anh dời tầm mắt đi chỗ khác, vành tai ửng đỏ dưới ánh đèn mờ ảo của quán ăn khuya nên nhìn không rõ lắm. Anh khẽ lắc đầu: “Còn chị?”
“Ừ,” Lúc thu dọn hành lý Tần Thi đã thuận tay nhét cả bộ đồ nghề vẽ tranh vào chiếc vali lớn. Cô không biết chuyến đi này mình sẽ đi bao lâu, nếu tâm tình tốt, có lẽ sẽ vẽ vài nét. Cô chìa tay ra: “Đưa tay cho tôi nào.”
Hạ Dữ không hiểu chuyện gì nhưng vẫn đưa tay qua.
Lòng bàn tay cô mềm mại và ấm áp, lót dưới mu bàn tay anh. Cô tùy ý cầm lấy chiếc bút lông đen dùng để gọi món bên cạnh, vẽ vài nét vào lòng bàn tay anh. Ngòi bút lướt qua da thịt tạo thành từng đường kẻ, bút pháp của cô rất nhẹ, khiến anh thấy hơi ngứa.
Vẽ được một lúc cô lại ngẩng lên liếc nhìn anh một cái, rồi cúi đầu vẽ tiếp.
Đường nét gương mặt anh rất sạch sẽ và gọn gàng, nhưng không phải kiểu khiến người ta ấn tượng sâu đậm ngay từ cái nhìn đầu tiên. Anh không có chút vẻ gì là hung hăng, trái lại rất dễ chịu. Dễ chịu đến mức dù mới quen anh có hai ba ngày, cô đã cảm thấy như một người bạn thân thiết từ lâu. Ngay cả khoảnh khắc này, cô cũng thấy cả thể xác lẫn tâm hồn đều thư thái. Cảm giác này thật hiếm có, có lẽ vì ở một thành phố xa lạ, đối mặt với một người xa lạ, làm chuyện gì cũng thấy tự nhiên.
Hạ Dữ nhìn cô cúi đầu nghiêm túc vẽ bức vẽ giản lược trong lòng bàn tay mình, thầm nghĩ làm sao mà hai người từ tình cờ gặp bên đường lại phát triển đến mức ngồi ăn khuya cùng nhau thế này. Điện thoại trong túi quần anh chợt rung lên.
“Sắp xong rồi đây.” Cô hơi nghiêng người, khắc họa thêm vài chi tiết nhỏ.
Tay kia của Hạ Dữ móc điện thoại từ trong túi ra, là Trương Tiểu Nhã.
Trương Tiểu Nhã: “Ngủ chưa? Tớ vừa đến nơi.”
Hạ Dữ: “Chưa, đang ăn khuya ở ngoài.”
Trương Tiểu Nhã: “Một mình à?”
Hạ Dữ ngẩng đầu nhìn người đối diện. Nhân viên phục vụ bưng khay cá nướng nghi ngút khói đặt lên bàn, gương mặt cô ẩn hiện sau làn hơi nước trắng xóa trông vừa thực vừa ảo. Cô cười, đẩy tay anh trả lại: “Xong rồi, cậu nhìn xem.”
Hạ Dữ nhanh chóng gõ một dòng chữ trên điện thoại: “Ừ, lát nữa nói sau.”
Anh nhìn vào lòng bàn tay mình, hình vẽ một nhân vật nhỏ nhắn phiên bản Q của chính anh. Hình vẽ rất đẹp, cho thấy kỹ năng mỹ thuật điêu luyện, đường nét rất vững chãi dù là vẽ trên da thịt: “Đây là tôi sao?”
“Không giống à?” Tần Thi đã cầm đũa lên, cô thực sự có chút đói bụng rồi.
“Hơi trừu tượng một chút.” Biểu cảm của nhân vật nhỏ kia trông khá tinh nghịch, không giống phong cách thường ngày của anh lắm, nhưng đôi mắt và chân mày thì đúng là rất giống.
Tần Thi cười: “Xem ra cậu thuộc phái tả thực rồi.”
“Đại loại vậy.” Anh gắp một miếng cá nướng, hương vị khá ổn, chỉ là có chút cay nồng nhưng vẫn ăn được.
“Để tôi đoán nhé,” Tần Thi buông đũa, mười ngón tay đan vào nhau, chống khuỷu tay lên bàn đặt trước mặt: “Cậu học thiết kế công trình à?”
Mấy nam sinh bàn bên cạnh nghe thấy thế thì ngoảnh đầu lại nhìn cô, chắc hẳn cô đã đoán đúng chuyên ngành của họ. Tần Thi rũ mắt, thản nhiên tiếp tục ăn như không có chuyện gì.
Hạ Dữ nói: “Rất gần rồi, nhưng không phải.”
“Kiến trúc?”
Anh gật đầu.
Tần Thi lập tức hứng thú: “Nghe nói quần thể kiến trúc của Đại học Hạ Môn thiết kế thú vị lắm, hôm nay tôi nhìn chỉ thấy đẹp thôi, sớm biết cậu là dân chuyên nghiệp thì đã bảo cậu thuyết minh cho rồi.”
“Đại học Hạ Môn ạ?”
Tần Thi cảm thấy bắt anh nói nhiều như vậy dường như là đang làm khó anh: “Thì cậu cứ nói bừa vài câu đi.”
Đám sinh viên bên cạnh cũng lắng tai nghe, có vẻ cũng rất hứng thú với đề tài này.
“Chúng tôi gọi đó là ‘Quần thể kiến trúc Gia Canh’, ban đầu là do nhà yêu nước kiều bào Trần Gia Canh tiên sinh xây dựng trường, về cơ bản kiến trúc Đại học Hạ Môn kế thừa phong cách đó. Nói đơn giản thì là sự kết hợp giữa Trung Hoa và phương Tây. Ví dụ như lầu Đàn Hiền, gồm một tòa chính và bốn tòa phụ nối thành một thể thống nhất, gọi là ‘Một chủ bốn tòng’, bắt nguồn từ quan niệm ‘Ngũ hành’ truyền thống. Các yếu tố kiến trúc có vòm cuốn, cột trụ của Tây phương, nhưng cũng có mái dốc của Trung Quốc. Người dân địa phương hay nói vui là kiểu ‘mặc vest đội nón lá’, rất thú vị.”
Lúc nói những điều này, gương mặt anh treo một nụ cười nhàn nhạt, cơ thể cũng dần thư giãn ra: “Đá trắng gạch đỏ là do ảnh hưởng của văn hóa gạch đỏ vùng Mân Nam, nhiều yếu tố lắm, rất tài tình.”
“Tiếc thật.”
Anh khẽ ngẩng đầu, tưởng cô định đưa ra một đánh giá “tiếc nuối” nào đó cho những công trình này: “Tiếc gì cơ ạ?”
“Tiếc là những tòa nhà đó không biết nói, nếu không cậu trò chuyện với chúng chắc chắn sẽ tự nhiên hơn là ở bên tôi.” Tần Thi cười trêu chọc. Chàng trai này rất thú vị, trên mạng hay gọi là “chàng trai kho báu”, Tần Thi cảm thấy anh có chiều sâu thế này, khiến người ta cứ chốc chốc lại thấy một mặt khác hẳn, có lẽ chính là kiểu người như vậy.
“Ở bên chị cũng rất tự nhiên mà.” Nói xong câu đó, tay cầm đũa của anh lúng túng đổi sang cầm thìa, múc một ngụm súp, lúc uống vào bị vị cay nồng làm cho sặc, ho khù khụ vài tiếng.
Nụ cười của Tần Thi rất đẹp, vừa kín đáo lại vừa rực rỡ khiến người ta không thể rời mắt. Cô đưa khăn giấy cho anh, chỉ nghĩ anh đang nói lời khách sáo.
Lúc quay về chỗ ở thì thời gian đã không còn sớm. Tần Thi hoàn toàn quên mất mình đã dùng cái gì để lừa anh một bữa ăn khuya, đang định đi về thì bị anh gọi lại: “Cái đó… thứ chị lấy trên người tôi xuống rốt cuộc là gì thế?”
Tần Thi quay đầu lại nhìn vẻ mặt tò mò xen lẫn hoang mang của anh, trông chẳng khác gì một đứa trẻ.
“Suýt chút nữa thì quên mất.” Cô từ trong túi lấy ra một cuốn sổ nhỏ, bóc miếng nhãn dán suýt thì bong hết keo dán cho anh xem: “Có lẽ bạn cậu đã lén dán lên người cậu đấy.”
Đó là một miếng nhãn dán kỷ niệm của Đại học Hạ Môn, nhìn là biết ngay trò đùa của Trương Tiểu Nhã.
Buổi chiều anh và Trương Tiểu Nhã đã dạo qua Đại học Hạ Môn rồi, kiến trúc là do anh đi xem từng tòa một, bao gồm cả đường hầm Phù Dung cũng đã đi qua.
Anh đã nói dối, và bị đôi mắt tinh quái của cô vạch trần.
Không có ai từ chối ý tốt của một chàng trai trẻ tuổi, huống hồ cô cũng có chút thích anh, cô không muốn vòng vo với anh nữa: “Thích tôi à?”
Anh ngẩn người, không biết phải ứng phó thế nào.
Biểu cảm đó Tần Thi rất quen thuộc, có lẽ câu tiếp theo anh sẽ thốt ra những lời cô thường nghe: Sao chị có thể nói như vậy chứ? Sao chị có thể làm chuyện như vậy được? Đại loại thế.
Cô gần như mong chờ anh nói những lời đó, giống như một kẻ đang tìm kiếm sự ngược đãi bản thân.
“Chị có muốn ra bãi biển dạo chút không?”
Lần này đến lượt cô ngỡ ngàng, nhưng chỉ trong chốc lát, cô bị sự thẹn thùng và giọng điệu dịu dàng của anh trong khoảnh khắc đó làm cho xao động.
Giây phút ấy, cô bỗng muốn kéo anh xuống địa ngục cùng mình…
Bờ biển đã không còn bóng người, mặt biển đen kịt, đúng như anh nói, giống như một bức tranh thủy mặc.
Trên bãi cát có những tảng đá lớn, anh leo lên trước rồi đưa tay ra đón cô.
Tần Thi nương theo sức tay anh leo lên, nằm thở hồng hộc trên tảng đá lớn, tiếng sóng biển ầm ập kéo tới.
Anh thuận thế nằm xuống theo. Phía quảng Tr**ng X* xa có ánh sáng hắt lại nhưng đến đây đã trở nên mờ nhạt, hai người lặng lẽ nghe tiếng sóng vỗ một lúc lâu.
“Hạ Dữ.” Cô thì thầm gọi tên anh.
“Dạ?” Anh nghiêng đầu.
Tần Thi quay mặt sang nhìn anh, nương theo ánh sáng yếu ớt có thể thấy rõ đường nét khuôn mặt anh, cô ghé lại gần hơn một chút để nhìn cho rõ.
Vô tình, cả hai đã ở rất gần nhau, hơi thở ấm áp của người đàn ông phả lên mặt, khiến trái tim cô cảm thấy như bị một sợi dây thừng siết chặt…