Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Moulin Rouge (Cối xay gió đỏ – 2001): Một bộ phim nhạc kịch rực rỡ và bi tráng, kể về tình yêu nồng cháy giữa một chàng nhà văn nghèo trẻ tuổi và nàng kỹ nữ xinh đẹp nhất hộp đêm Moulin Rouge. Thông điệp chính của phim là: “Điều tuyệt vời nhất bạn từng học được là yêu và được yêu đáp lại.”
Trên con phố nhỏ hẹp, những cửa hàng san sát nhau, người đi đường đi trên lối nhỏ gần như phải lách mình mới qua được. Tiếng rao hàng hòa cùng mùi thức ăn quyện lẫn trong không khí.
Giữa dòng người ăn mặc đủ màu sắc đang chen chúc ồn ào, những giọng địa phương từ khắp mọi miền đất nước hội tụ bên tai. Lúc này Tần Thi đã thay một chiếc áo hai dây bằng lụa, bên dưới mặc quần jean, quả thật không tốn chút tâm tư phối đồ nào, chân xỏ đôi sandal đế cót.
Cô đi xuyên qua những cửa hàng ăn vặt, trên đường vang lên tiếng sáo đất du dương, cô đứng lại trước cửa một lát.
Người bán hàng mỉm cười với cô: “Người đẹp, có muốn mang một cái về không? Cái này học dễ lắm.”
Tần Thi cười xua tay: “Thôi ạ, cháu cảm ơn.”
Cô xưa nay vốn mù nhạc lý, nhưng lại đặc biệt thích âm nhạc. Con người dường như luôn khao khát những thứ mình không có được, hay những người không thuộc về mình.
Đi tiếp một đoạn là cửa tiệm bưu thiếp nhỏ, trên giá sách bày kín mít, bên trong toàn là người trẻ tuổi chen chúc cùng nhau. Ở đây có dịch vụ gửi hộ, cô rút một tấm ra xem.
Anh chàng nhân viên bên cạnh tiến lại gần bắt chuyện: “Chỗ chúng tôi có nhận gửi hộ, có thể gửi cho bạn bè hoặc người thân đấy.”
Tần Thi cười lắc đầu, cô không nghĩ ra mình muốn gửi cho ai.
Tầm mắt cô dừng lại ở chiếc bàn nhỏ bên trong, bóng lưng vuông vức kia trông thật quen thuộc. Mái tóc cắt tỉa gọn gàng cùng chiếc sơ mi trắng, tư thế viết chữ chuẩn chỉnh như thể sẽ được giáo viên tiểu học điểm danh khen ngợi ấy, chẳng hiểu sao lại lộ ra nét đáng yêu.
Anh đứng dậy đi về phía quầy lễ tân. Mấy cô gái ôm bưu thiếp vừa chọn xong đi lướt qua trước mặt cô, làm rơi một tấm bưu thiếp, cô cúi xuống nhặt giúp.
“Cảm ơn chị ạ.”
“Không có gì.”
Lúc cô đứng dậy, người kia đã không còn ở trong tiệm nữa. Cô quay đầu nhìn qua bức tường kính trong suốt, bóng dáng áo sơ mi trắng lẫn vào đám người đông đúc phía trước, bước đi không nhanh không chậm.
Cô đột nhiên rất muốn đuổi theo, ngay khoảnh khắc đó, cô muốn đi theo sau anh, dù chỉ là để hỏi xem anh tên gì.
“Thưa cô, cuốn này của cô chưa tính tiền ạ.”
“Xin lỗi.” Tần Thi vội vàng quay lại quầy thanh toán, cô vừa cầm cuốn sổ tay nhỏ hướng dẫn du lịch Hạ Môn lên, cầm trong tay mà quên mất.
“25 tệ, cô dùng WeChat hay Alipay?”
Tần Thi cúi đầu lấy điện thoại ra thanh toán, tầm mắt dừng lại trên xấp bưu thiếp nhận gửi hộ vừa thu lại, tấm trên cùng có nét chữ ngay ngắn, sạch sẽ.
Cô cảm nhận một cách kỳ lạ rằng đó chính là anh.
Phần ký tên viết hai chữ: Hạ Dữ.
Lúc ra khỏi cửa cầm theo cuốn sổ nhỏ, cô lại thấy mình thật buồn cười, không hiểu sao đột nhiên lại có một khoảnh khắc bốc đồng, nảy sinh hứng thú với một người đàn ông xa lạ mới chỉ lướt qua nhau vài lần.
Cô theo phố ăn vặt đi thẳng về phía trước, cách đó không xa là bãi biển, trên quảng trường nhỏ bên cạnh có những bức tượng điêu khắc hình thù kỳ quái, rất nhiều người đang tản bộ hóng gió biển.
Cô đi tới bậc thềm quảng trường nghe một ca sĩ dạo đàn guitar, trên đường về mua cho mình một hộp thuốc lá nữ.
Tần Thi nhìn chằm chằm hộp thuốc màu trắng, tự hỏi mình đã học hút thuốc từ bao giờ.
Năm đầu tiên kết hôn, bọn họ thường xuyên cãi nhau, anh ta thường xuyên đi công tác không có nhà, cô bắt đầu hút từ lúc đó. Về sau, đến cãi nhau cũng chẳng buồn cãi nữa, nói gì với anh ta cũng bị né tránh, sự lạnh nhạt hóa ra còn đáng sợ hơn.
Điện thoại cô reo, giọng nói phẫn nộ của cô bạn thân truyền đến: “Tần Thi, cái thằng chồng cũ khốn khiếp của cậu có người mới rồi! Tớ tận mắt nhìn thấy đấy.”
“Trách không được chưa nói hai lời đã chịu ly hôn, hóa ra đã chờ sẵn ở đây rồi!”
“Đúng là đỉnh thật đấy, chẳng nói chẳng rằng ép cậu phải mở miệng trước, kết quả là cậu vừa đi, chỗ hắn ta đã có người mới ngay!”
Tần Thi nghiêng đầu kẹp điện thoại, rút một điếu thuốc từ hộp ra, đổi tay: “Tớ biết rồi.”
“Cậu biết?”
“Ừ,” người mới rất tươi mới, vừa vào công ty anh ta không lâu, thích mùi hương hoa nhài thanh nhạt, để tóc dài: “Có điều, không liên quan đến tớ nữa.”
“Cậu cứ thế mà nuốt trôi cục tức này sao?”
Tần Thi cười khẽ: “Tớ không yêu anh ta.”
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi thở dài: “Cho nên hắn ta mới đưa căn nhà cho cậu đúng không? Nhưng mà thời nay mấy ai gặp được tình yêu chứ? Cái thứ tình yêu này, tình cờ gặp được mà không giữ lấy thì xoay người một cái là mất ngay.”
Tần Thi đi đến cửa homestay, ngước mắt nhìn cánh cửa đối diện, dưới ánh đèn đường mờ ảo, chiếc sơ mi của anh cũng bị nhuốm màu da cam. Anh tựa lưng vào tường, điếu thuốc trong tay buông thõng, vẫn đang nhìn điện thoại, bóng đổ dưới chân thành một khối nhỏ.
“Tớ có chút việc, cúp máy trước nhé.”
Tần Thi trượt điện thoại vào túi quần, chạm phải chiếc bật lửa bên trong.
Cô tiến về phía trước một đoạn, người kia cũng nhìn thấy cô, gương mặt thoáng chút ngẩn ngơ, tàn thuốc giữa môi lóe sáng, anh liền lấy điếu thuốc ra cầm trên tay.
Trên cổ cô đeo một chiếc vòng choker có hình chú mèo đen nhỏ, cả người bước ra từ con hẻm tối tăm, trắng đến phát sáng. Đôi chân thon dài di chuyển về phía này, nụ cười của cô thật khó tả, vừa dịu dàng lại vừa mê hoặc.
“Khéo thật.”
“Ừ, cô đi dạo biển à?”
“Ừm, bên kia có người hát, ca sĩ đường phố dạo đàn guitar.”
“Vậy sao?”
Sống lưng Hạ Dữ căng thẳng, ánh mắt lộ vẻ lúng túng.
Cô là kiểu người khiến người khác phải thấy căng thẳng, nhất là sau khi nghe cô bạn nối khố phát biểu cái mớ lý luận về “ngửi hương biết phụ nữ” kia. Dù anh luôn tôn thờ phương châm “không thể trông mặt mà bắt hình dong”, nhưng cũng không tránh khỏi bị ảnh hưởng.
“Cậu có phiền nếu tôi mượn chút lửa không?” Cô cong môi, nói chuyện với anh cô còn phải ngước đầu lên.
Anh đưa tay sờ vào túi quần tìm bật lửa, túi bên này không thấy, đành phải ngậm lại điếu thuốc vào môi, cúi đầu tìm ở túi bên kia.
Cô rũ mắt nhìn ánh lửa giữa môi anh, hơi ngẩng đầu, nương theo góc độ anh đang cúi xuống mà ghé lại gần.
Vừa hạ mắt xuống là có thể thấy chân anh lùi lại phía sau một bước, người cũng lập tức tựa sát vào tường. Cô thu lại ý cười nơi đầu môi, điếu thuốc lá nữ thon dài giữa môi chạm vào tàn thuốc của anh, khẽ rít một hơi, ánh lửa bùng lên giữa hai người.
Đôi mắt cô màu hổ phách, lung linh rực rỡ.
Yết hầu chàng trai trẻ khẽ chuyển động. Áo hai dây bằng lụa rất mềm mại, dán sát vào cơ thể cô, anh rũ mắt, dư quang liền chạm phải những đường cong ẩn hiện.
Chỉ vài giây ngắn ngủi mà lòng bàn tay anh đã đổ mồ hôi.
“Cảm ơn.” Cô lười biếng lùi lại một bước: “Ngày mai cậu định đi đâu?”
Anh dường như có chút không tự nhiên, cầm điếu thuốc gõ gõ, tàn thuốc rơi rụng: “Tôi chưa định trước.”
“Vậy sao,” cô thành thục phả ra một vòng khói: “Tôi định đến chỗ Đại học Hạ Môn xem thử, nghe nói có con đường hầm graffiti rất đáng yêu.”
“Ừ.” Anh rõ ràng không muốn nói thêm: “Không còn sớm nữa, tôi vào trước đây.”
“Ngủ ngon.” Cô xoay người, đột nhiên như nhớ ra điều gì đó liền quay lại: “Tôi có thể hỏi tên cậu được không?”
Thấy anh có vẻ bồn chồn, Tần Thi đột nhiên nảy sinh chút áy náy vì hành động như trêu đùa vừa rồi: “Không sao đâu, ngủ ngon nhé.”
Cô đẩy cửa bước vào, bóng dáng biến mất, chiếc dreamcatcher màu trắng thuần trên cánh cửa xanh khẽ đung đưa hai cái. Điện thoại anh có tin nhắn, rung lên trong túi quần:
“Hạ Dữ, ngày mai tớ qua đó, cậu đang ở đâu? Gửi địa chỉ cho tớ.”