Hạ Đến Mang Theo Thơ Tình

Chương 16: Sleepless in Seattle

Trước Tiếp

Sleepless in Seattle (Đêm không ngủ ở Seattle – 1993): Một bộ phim về niềm tin vào định mệnh và sự dũng cảm vượt khoảng cách để tìm thấy nhau.

Trên màn hình, đôi tình nhân đang ôm nhau thắm thiết, nhưng ngoài màn hình, sắc mặt của những người chứng kiến lại đen lại từng lớp, từng lớp một.

Mấy ông bảo vệ vốn là nhân chứng trực tiếp của cảnh tượng đêm giao thừa đó nên cũng không quá ngạc nhiên. Tuy rằng sau lưng cũng có kẻ khua môi múa mép, nhưng nể mặt mũi nhà họ Tần bấy lâu nên mấy ngày qua không ai trực tiếp nói ra. Ai ngờ đâu chuyện mất xe điện lại khiến mọi thứ vỡ lở không thể cứu vãn.

“Dù sao chuyện này sớm muộn gì cũng không giấu được, chi bằng nói thẳng với gia đình đi. Tính tình ba cậu tuy tệ thật, nhưng cậu giờ đâu còn là trẻ con nữa. Ông ấy có đuổi cậu ra khỏi nhà thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của cậu cả. Cậu cứ như lần trước ấy, trốn đi một thời gian, đợi ông ấy nguôi giận thì mọi chuyện sẽ qua thôi.”

Tần Thi cảm thấy Lý Lan Nhân nói cũng có lý, nhưng lần này cô không muốn trốn chạy. Huống hồ, cô không cảm thấy thích một người là chuyện gì mất mặt: “Đợi ngày mai Hạ Dữ đi rồi, tớ sẽ về nhà một chuyến.”

“Ngày mai cậu ấy bay à?” Lý Lan Nhân thấy bao thuốc lá cô ném trên bàn trà, tùy ý rút một điếu đưa lên mũi ngửi: “Cái thứ này thực sự làm người ta nghiện sao?”

Tần Thi cười, lục ngăn kéo tìm bật lửa ném cho bạn: “Cậu thử xem?”

“Thôi miễn đi.” Lý Lan Nhân không tiếp lời đùa: “Người ta bảo nửa đời đầu đua tư cách, nửa đời sau đua thể lực, thân thể vẫn là quan trọng nhất.”

Tần Thi nhìn bao thuốc lá đang mở, đột nhiên nhớ tới hôm qua còn cùng Hạ Dữ đùa giỡn về tuổi tác. Cô không còn là cô bé mười tám đôi mươi nữa: “Đúng là đến lúc phải bỏ rồi.”

“Thật sự không định dẫn cậu ấy về gặp bố mẹ sao?” Lý Lan Nhân sáp lại gần ngồi sát bên cô.

Tần Thi lắc đầu: “Dẫn cậu ấy về làm gì? Để bị mắng sao?”

Lý Lan Nhân cười không dứt: “Mắng một chút cũng tốt mà, người trẻ tuổi phải mặt dày lên, nếu không sau này đi làm sao chịu đựng được? Cậu cũng đừng bảo vệ người nhà mình quá mức thế chứ.”

“Tớ có sao?” Tần Thi thản nhiên đứng dậy.

“Cậu có đấy!”

Hạ Dữ vốn định đi vào ngày hôm sau. Ở nước ngoài không có nghỉ đông, chẳng qua vì anh vừa vặn có thời gian nên mới về vài ngày. Lúc đi vì người nhà muốn tiễn, mà Tần Thi lại chưa muốn gặp họ nên cô không định ra sân bay. Sáng sớm tỉnh dậy xem giờ, cô gọi điện cho Hạ Dữ, không ngờ anh vẫn chưa đi.

“Bây giờ anh đang ở đâu?” Tần Thi ngồi bật dậy trên giường.

“Ở trước cửa nhà chị, ra mở cửa đi.”

Tần Thi xỏ dép lê chạy như bay ra mở cửa, điện thoại vẫn còn cầm trên tay: “Sao anh không đi?”

“Anh đổi vé sang ngày mai rồi, hôm nay anh đưa em về nhà.”

Tần Thi chẳng biết anh nghe tin từ đâu, nghĩ đi nghĩ lại ngoài Lý Lan Nhân ra thì chẳng còn ai khác. Quả nhiên giới thiệu Hạ Dữ cho Lan Nhân là một sai lầm, người phụ nữ này quá thông minh lại còn thích tự ý quyết định.

Tần Thi định mở WeChat lên tính sổ, liền bị anh cướp lấy điện thoại, bế bổng cả người cô lên, tiện chân đá cửa đóng lại: “Định hỏi tội sao? Là anh tự quyết định muốn đi, không liên quan đến người khác, có gì cứ hỏi anh đây này.”

Tần Thi vòng tay qua cổ anh hỏi: “Thật sự muốn đi sao?”

Anh cũng không hẳn là quá khát khao sự công nhận của gia đình cô, chỉ là nghĩ đến đêm ở Hạ Môn đó, khi cô nhận điện thoại của ba rồi bật khóc, anh cảm thấy mình nên ở bên cạnh cô: “Ừm, được không?”

Tần Thi gật đầu, tựa vào vai anh nói nhỏ vào tai: “Chiều hãy đi, em vẫn chưa ngủ đủ, anh ngủ với em một lát đi.”

Khi gần đến cửa nhà Tần Thi, anh ít nhiều vẫn thấy căng trưởng. Tần Thi ngẩng đầu giúp anh chỉnh lại phần tóc mái trước trán: “Nói trước với anh một lời xin lỗi nhé, ba em từng học Taekwondo đấy, nếu ông ấy có động thủ…”

Thấy ánh mắt của Hạ Dữ, cô bật cười: “Lừa anh thôi, sợ không?”

“Còn em? Trước đây em có sợ không?”

Hồi nhỏ, cứ thấy ông nổi giận là cô lại sợ hãi theo bản năng, vì thế luôn làm theo lời ba, lâu dần đến mức quên mất bản thân mình thực sự muốn gì.

“Anh quên rồi sao? Em là ác ma, em sống ở địa ngục, nên quen rồi. Thế nào? Muốn xuống địa ngục xem thử không?”

Xung quanh có những người hàng xóm đi qua đi lại, nhìn Tần Thi với ánh mắt kỳ quái. Hạ Dữ nắm lấy tay cô, tiếp lời đùa của cô: “Đi chứ.”

Bước vào nhà, người đầu tiên họ thấy là mẹ Tần Thi. Bà vẫn như mọi khi, khóc sướt mướt và khép nép. Trước mặt người đàn ông cường thế kia, bà luôn giữ thái độ đó. Tần Thi không trông mong bà sẽ thay đổi, chỉ lặng lẽ lấy khăn giấy lau nước mắt cho bà.

“Ai cho con mang nó về đây?” Ba Tần Thi chỉ tay vào Hạ Dữ, mặt đỏ gay vì giận.

“Anh ấy tên là Hạ Dữ.”

Ông giơ tay lên, trông như sắp động thủ thật sự, nhưng cái tát đó đã bị lưng của Hạ Dữ chắn mất. Sự nhẫn nhịn bao nhiêu năm của Tần Thi đột nhiên nứt toác một kẽ hở lớn, nhưng cô chưa kịp mở lời thì người mẹ bên cạnh đột nhiên cầm bình hoa trên bàn đập vỡ tan tành. Tất cả mọi người đều sững sờ.

“Đủ rồi! Thi Thi, các con đi trước đi.”

Mẹ Tần Thi vốn nhỏ nhắn, bà run lên vì giận dữ nhưng ánh mắt lại dịu dàng và kiên định chưa từng thấy.

“Đi cái gì mà đi? Chuyện này phải nói cho ra lẽ!”

“Ông muốn lẽ gì nữa? Nó là con gái tôi, cả đời này, người làm mẹ như tôi cũng phải bảo vệ nó một lần chứ. Mẹ bảo các con đi đi!”

Tần Thi chưa bao giờ thấy ba mẹ tranh chấp như vậy, giống như chiếc bập bênh vốn lệch một bên bao lâu nay đột nhiên đổ sập xuống.

“Mẹ…”

Mẹ cô quay lại, mỉm cười với Hạ Dữ: “Đi đi con, lần sau tới dì lại nấu cơm cho ăn.”

Tần Thi định nói gì đó, nhưng Hạ Dữ nắm tay cô ra hiệu hãy tin tưởng mẹ mình. Có lẽ trong cả cuộc đời yếu đuối của người phụ nữ ấy, bà đã ảo tưởng về cảnh tượng này vô số lần.

Bước xuống lầu, Tần Thi ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ.

“Nếu em lo lắng, lát nữa chúng ta quay lại xem sao, cứ để họ tự bình tĩnh lại đã.”

Tần Thi lắc đầu: “Vấn đề hôn nhân của họ không phải là thứ chúng ta có thể can thiệp.”

Cô hiểu rõ đây đã không còn là vấn đề của riêng cô. Hôn nhân trên thế giới này ít nhiều đều có những góc khuất, chỉ cần một ngòi nổ, chúng sẽ bùm bùm mà nổ tung thôi.

“Anh có thấy em rất kỳ quái không? Nhà em hình như cũng rất kỳ quái.” Cô từng nghe Hạ Dữ kể về gia đình anh, rất hòa thuận và ấm áp, nên người anh luôn toát ra sự hạnh phúc và thong dong.

Hạ Dữ suy nghĩ một chút: “Cũng bình thường thôi.”

Lúc đi ra ngoài vừa vặn là sáu giờ tối. Trời đông đã tối hẳn, những ngọn đèn đường bật sáng từng cột một. Những bông tuyết bắt đầu rơi lả tả, Tần Thi theo anh chậm rãi bước về phía trước. Dù không biết phải đi bao lâu, nhưng anh dường như luôn có đủ sự kiên nhẫn.

Hạ Dữ nói: “Mùa hè chúng ta cùng đi ngắm hoa nhé?”

“Mùa hè nào cơ?”

“Mùa hè kế tiếp.”

Tần Thi tính toán thời gian: “Được thôi, nếu không xin nghỉ được thì em bỏ việc luôn.”

Hạ Dữ bị cô chọc cười: “Chị Lan Nhân chắc lại bảo chúng ta điên rồi.”

Tần Thi giơ tay hứng lấy một bông tuyết vừa rơi xuống: “Thì đã sao chứ? Chúng ta còn rất nhiều thời gian để sống bình lặng mà, đúng không?”

Tần Thi biết, phía trước vẫn còn nhiều điều chưa biết và cả những mâu thuẫn, nhưng chỉ cần chậm rãi bước đi, mùa hè chắc chắn sẽ tới.

Khi đó, cô sẽ cùng người mình thích đi ngắm hoa. Nếu tâm trạng tốt, cô muốn vẽ hai bức tranh, vẽ anh giữa rừng hoa, và cô sẽ ở ngay bên cạnh anh.

Cảm nhận của mình sau khi edit xong:

Với mình, đây là một câu chuyện “chữa lành nhưng không sáo rỗng”. Nó giống như một cơn mưa rào mùa hè ở Hạ Môn, vừa có cái nóng oi ả của thực tế, lại vừa có cái mát rượi, dịu dàng của tình yêu tuổi trẻ.

Câu chuyện xây dựng hai mảng màu rất rõ rệt.

Thế giới của Tần Thi: Đầy những vụn vỡ từ cuộc hôn nhân thất bại, sự áp đặt của người ba và sự tỉnh táo đến đau lòng của một phụ nữ trưởng thành.

Thế giới của Hạ Dữ: Trong trẻo, dũng cảm và kiên trì.

Sức hút của truyện nằm ở chỗ Hạ Dữ không dùng tiền bạc hay những lời thề thốt viển vông để kéo Tần Thi ra khỏi vũng lầy. Anh dùng sự thấu hiểu. Anh chấp nhận “dấu vết” trên người cô và coi đó là một phần của cái “mới” mà anh trân trọng.

Truyện không biến Tần Thi thành một nạn nhân đáng thương cần được cứu vớt. Cô ấy có sự nghiệp, có bạn thân, và có sự kiêu hãnh riêng (màn hất cà phê 35 tệ vào mặt chồng cũ thật sự rất là đã luôn á!).

Truyện khẳng định một thông điệp: Ly hôn không phải là kết thúc, nó chỉ là một lần “thay lá” để chờ đợi một mùa hè rực rỡ hơn.

Mình rất thích cách tác giả để họ xa nhau hơn nửa năm. Sự im lặng đó là điều vô cùng cần thiết.

Nó giúp Tần Thi tự đứng vững trên đôi chân mình mà không dựa dẫm vào tình yêu mới. Nó thử thách cả tình cảm của Hạ Dữ.

Khi họ gặp lại nhau vào đêm giao thừa, đó không phải là sự bốc đồng, mà là sự lựa chọn sau khi đã suy nghĩ chín chắn.

Tác giả rất tinh tế khi cài cắm các chi tiết như:

Bức tranh biển đêm và cánh buồm trắng: Biểu tượng cho sự cô độc và hy vọng.

Viên kẹo sữa: Đối lập với vị đắng của thuốc say xe và sự chua chát khi gặp chồng cũ.

Hành động của người mẹ: Màn đập bình hoa ở cuối truyện là một sự bùng nổ tuyệt vời, cho thấy tình yêu của Hạ Dữ và Tần Thi còn có khả năng truyền cảm hứng cho những người xung quanh tìm lại chính mình.

Tổng kết lại: Đây là một câu chuyện ngắn gọn, súc tích nhưng dư vị rất dài. Nó không có những cao trào drama gì, nhưng mỗi tình tiết đều chạm được vào cảm xúc thật của người đọc. Nó khiến chúng ta tin rằng dù bạn bao nhiêu tuổi, dù bạn đã từng chịu tổn thương ra sao, bạn vẫn luôn xứng đáng được yêu một cách rực rỡ nhất.

Mong tất cả chúng ta đều có thể yêu,

Và được yêu.

Trước Tiếp