Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Dương Lâm sống mấy ngày che che giấu giấu, tới ngày thứ sáu thì bắt đầu trơn tuột, như con rắn vừa lột da. Cô được Cô giáo Lương gọi đi xem một dự án nhà, mấy tầng ở các tòa khác nhau đều xem qua, diện tích còn lớn hơn căn ở Phúc Điền một chút.
Dương Lâm không thích không gian quá lớn, nhất là chỗ ngủ, quá rộng thì cô ngủ một mình không được, từ nhỏ đã vậy. Nhà ở Phúc Điền thì khác, Lâm Khôn Hà dành phần lớn diện tích cho phòng khách, Dương Lâm thậm chí nghi anh ban đầu chỉ định chừa một phòng ngủ với một phòng làm việc.
Chắc là có trưởng bối can thiệp nên mới làm thêm một phòng ngủ nữa. Xuống lầu gặp người quen, nói chuyện vài câu, đối phương khen: “Con dâu xinh vậy, cô giáo Lương có phúc quá ha.”
Hai bên vừa nói vừa cười, Cô giáo Lương cũng hỏi: “Đây là cháu gái của anh à, mấy tháng rồi?”
“Tám tháng rồi, nghịch lắm, vừa đặt xuống là bò khắp nơi.”
Một bé gái rất dễ thương, tóc lưa thưa trên đầu được buộc thành ba bím nhỏ, nhìn người ta rồi ‘ư oa ư oa’ không biết đang nói gì.
Cô giáo Lương không nhịn được chọc bé một hồi, lúc đi ra mới nói với Dương Lâm: “Đồng nghiệp cũ của mẹ hồi trước, đi nước ngoài lâu lắm rồi, không biết khi nào về, giờ còn lên chức bà nội luôn.”
Bà kể một hồi chuyện dạy học hồi trẻ, hai mẹ chồng nàng dâu lại trao đổi thêm chút về tình hình dự án bên này.
Lúc rời đi, Cô giáo Lương nhắc: “Nghe nói em trai con xuất ngũ rồi, khi nào gọi nó lên Thâm Quyến đi, về nhà ăn bữa cơm chung.”
Dương Lâm gật đầu: “Dạ được.”
Cô đứng nhìn mẹ chồng rời đi.
Từ đầu tới cuối, Cô giáo Lương không hề nhắc tới chuyện cô với Lâm Khôn Hà cãi nhau, không giống Ông chủ Dương cứ xen vào lung tung, nói mấy câu kiểu vợ chồng đừng chấp nhặt, sống cho đàng hoàng. Đây là trí tuệ của thế hệ trước hay gì đó, Dương Lâm cũng không nghĩ sâu.
Cô quay về công ty làm việc, Nhiêu Hồng chạy tới xin nghỉ, nói ba mẹ bệnh nên phải về thăm.
Dương Lâm cúi đầu ký tên: “Con của chị thì sao, cũng đem về luôn à?”
“Không đem về thì cô giữ giúp tôi chắc?”
Dương Lâm hỏi: “Chồng chị không lo con, ba mẹ chồng cũng không lo?”
“Liên quan gì tới cô?” Nhiêu Hồng vẫn cái miệng cứng đầu như vậy, “Tôi đâu có nghĩa vụ phải nói mấy chuyện này cho cô.”
Ai thèm biết mấy chuyện rách của chị ta. Dương Lâm ký xong ném giấy lại cho chị ta, quay đầu thì thấy chị ta đang nói gì đó với cô bán hàng mới tới tên Vệ Nhã.
Một lát sau, Vệ Nhã móc tiền đưa qua. Dương Lâm cũng chẳng muốn quản, lười biếng vung tay, đi qua cửa hàng cửa nhôm kính đối diện tám chuyện với Từ Phương Băng.
Hai bên cùng ngành nhưng không cạnh tranh, thỉnh thoảng còn giúp nhau được, qua lại hỏi thăm là rất cần thiết. Showroom làm khá sang, Dương Lâm đi vòng vòng xem, thấy có mấy bộ cửa lắp cho dự án sáng nay cũng hợp.
Ba mặt lấy sáng, phòng khách chắc sẽ rất sáng sủa. Cô hỏi Từ Phương Băng có muốn mua nhà ở đó không, lập tức bị chị ấy lườm một cái:
“Cô đang muốn ăn chửi hay gì?”
Chửi xong, chị lại nghĩ tới chuyện làm ăn: “Cô nói xem, cửa hàng này một năm kiếm được bao nhiêu tiền?”
Dương Lâm cũng không rành lắm, cô chỉ từng nghe Lâm Khôn Hà nói vài câu, bảo gạch men thích hợp kiếm tiền nhanh, còn cửa nhôm kính thì hợp phát triển lâu dài.
Cô hỏi Từ Phương Băng: “Gì vậy, chị định đổi nghề à?”
Từ Phương Băng lắc đầu.
Đời này chị chắc chết dí với gạch men rồi, còn mơ một ngày chấn hưng gia nghiệp nữa, với lại lợi nhuận cửa nhôm kính không cao, tiền cũng không dễ kiếm vậy.
Chấn hưng gia nghiệp, Dương Lâm thấy chị ấy đang nằm mơ.
Một vài mặt nào đó Từ Phương Băng giống Ông chủ Dương lắm, hễ có chút tiền là muốn đầu tư, mấy năm nay cũng không biết lỗ bao nhiêu rồi, may mà gặp được ông chồng chịu ở bên chống lưng. Chị ấy cũng lì, như con gián đánh không chết, lỗ rồi lại kiếm, nợ thì trả, có tiền lại tiếp tục đầu tư.
Trong cửa hàng vẫn đang làm chương trình khai trương, khách ra vào liên tục phải tiếp, hai người cũng không ở lâu, lúc ra ngoài Dương Lâm cười cười:
“Bữa nào rảnh lại qua làm phiền.”
Quản lý cửa hàng bên này quen cô, nghe vậy liền nói: “Không phiền đâu, cô ngày nào cũng qua cũng được.”
Dương Lâm nói: “Tôi ngày nào cũng qua thì quản lý bên tôi chắc đuổi việc tôi mất.”
Đối phương lập tức đào góc tường: “Vậy càng tốt, qua bên bọn tôi làm, đang thiếu người.”
Đùa vài câu rồi ai đi đường nấy.
Tối về nhà, chị giúp việc gần như đã nấu xong cơm.
Là một chị làm việc rất gọn gàng, Dương Lâm rất thích món sườn kho chị ấy làm. Hôm nay nói chuyện mới biết chồng chị là người Hồ Bắc.
Lưỡng Hồ kề nhau, khẩu vị thật ra cũng không khác nhiều. Dương Lâm hỏi thử người Hồ Bắc thích ăn món gì, chị nói mùa này củ sen bột vừa vào mùa, có thể mua về nấu canh, còn đậu sợi nếu mua được thì xào cũng ngon.
Dương Lâm nhờ chị mua giúp, tiện thể cũng học theo cách kho sườn của chị. Bếp nhiều khói dầu, cô đứng một lúc rồi đi tắm. Tắm xong đi ra thì thấy Lâm Khôn Hà đã về nhà. Hiếm khi hôm nay anh không có tiệc tùng gì, còn đúng giờ ăn nữa.
Dương Lâm cắm ống hút uống một hộp sữa chua, tay kia hứng nước không cẩn thận làm đổ xuống sàn. Cô vừa định lau thì anh đã giẫm lên. Dương Lâm trừng mắt nhìn anh.
Lâm Khôn Hà không để ý: “Sao vậy?”
Dương Lâm quay đầu đi luôn.
Anh thấy cô lại mặc váy xanh, vải lay lay dưới mông, cái eo lắc qua lắc lại hơi quá đáng. Cô xé nắp hộp sữa chua cho Nhất Hưu l**m, thấy Lâm Khôn Hà cầm một lon nước ngọt tới, lúc anh quay lưng liền chộp lấy lắc mạnh mấy cái.
Nhưng sau khi ngồi xuống, Lâm Khôn Hà lại không mở lon nước ngay. Anh trả lời hai tin nhắn, rút khăn giấy lau tay, lúc ngẩng lên thấy Dương Lâm đang nhìn mình, bèn hỏi: “Em muốn uống à?”
Dương Lâm lắc đầu, vẻ mặt còn khá ghét bỏ.
Mấy thứ như sarsi này sao lại có người uống được, Dương Lâm trước giờ vẫn không hiểu nổi. Hồi trước Hà Uyên Văn cũng uống, cô từng nếm nửa ngụm, trong đầu toàn mùi cao dán thuốc.
Lâm Khôn Hà hỏi: “Sao em lại thích màu xanh vậy?”
“Tại vì nổi, sáng.” Dương Lâm cúi đầu ăn cơm, ngón tay quấn quấn lọn tóc, “Nghe nói anh được thăng chức rồi, chúc mừng nha.”
Lâm Khôn Hà hỏi: “Chúc mừng bằng miệng vậy thôi à?”
Dương Lâm cười. Một cái danh hão có gì đáng kiêu, một phó hội trưởng hiệp hội thì không mười cũng tám người, tới bác cả cô còn là phó hội trưởng cái thương hội gì đó, tới lúc quan trọng cũng chẳng thấy có ích gì.
Dương Lâm hỏi: “Vậy phải chúc mừng kiểu gì?”
“Dĩ nhiên là bằng thứ em nghĩ anh cần.” Lâm Khôn Hà vặn nắp lon nước ngọt, giọng không cao không thấp, cũng chẳng rõ ý gì.
Dương Lâm nhìn yết hầu anh trượt lên trượt xuống mấy giây, rồi dời mắt đi nhìn Nhất Hưu, tay động một cái, ống hút rớt xuống. Chân cô thò thò dưới gầm bàn, rất nhanh đã đạp trúng Lâm Khôn Hà.
Hai người liếc nhau một cái. Dương Lâm giả vờ như không có gì, từ ống quần anh móc lên tới háng, nhẹ nhẹ đạp hai cái. Anh cũng rất phối hợp, nhanh chóng ‘dựng cờ’ với cô, chỉ là mặt vẫn làm ra vẻ nghiêm chỉnh, hỏi cô: “Ý gì đây?”
“À, em tìm ống hút.”
Dương Lâm chống tay lên bàn cúi đầu định nhìn, nhưng Lâm Khôn Hà đã đứng dậy trước, ra ngoài nghe điện thoại. Anh nói tiếng địa phương Vây Đầu, chắc là bà nội anh gọi. Dương Lâm nghe loáng thoáng chuyện ông nội anh đi tái khám, còn nghe thêm vài câu khác.
Bà nội Lâm Khôn Hà là kiểu người già rất truyền thống ở đây, thấy con nít nhà người ta là bước không nổi nữa, lúc nào cũng mong cháu trai kết hôn, muốn bế chắt, muốn bốn thế hệ chung nhà.
Cho nên hoàn toàn không giống lời Lâm Khôn Hà nói, rằng trong nhà không ai giục. Dương Lâm lại nhớ tới dáng vẻ Cô giáo Lương hôm nay chọc em bé.
Cô mở tivi lên, bên cạnh tủ có đặt tấm ảnh cô và Lâm Khôn Hà chụp ngày cưới, nhìn kiểu gì cũng thấy hai gương mặt mỗi người một tính toán.
Ăn xong, Lâm Khôn Hà ra ban công hút thuốc. Dương Lâm cũng ra ngoài hóng gió, lấy điếu thuốc từ tay anh, lau lau đầu lọc rồi tiếp tục hút.
Lâm Khôn Hà nghịch cái bật lửa trong tay, nắp bật ra tóe lửa rồi lại đóng lại, hỏi cô:
“Em định đi Quảng Châu ăn cơm hôm nào?”
“Chắc thứ sáu.” Dương Lâm xếp chân ngồi trên ghế dài, “Anh có đi không?”
Lâm Khôn Hà nói: “Dạo này nhiều việc, không đi được.”
Dương Lâm ừ một tiếng, nhìn cảnh đêm hút xong điếu thuốc rồi ném tàn, hơi buồn ngủ: “Muốn đi thì đi.”
Lúc đứng dậy cô ngáp dài một cái, đột nhiên thấy nhiều chuyện cũng chẳng còn hứng thú. Lâm Khôn Hà có cách của anh, người lại quá vững vàng, chơi mấy trò này với anh giống như bắn tên trong sương, phí công cô kéo cung.
Dương Lâm che miệng nghĩ, nếu cô chỉ là phương án thứ hai của anh thì anh với cô cũng chỉ là một tấm vé cơm dài hạn mà thôi.
Hai ngày sau đó, Dương Lâm không thèm để ý tới Lâm Khôn Hà nữa. Mùa cao điểm “tháng chín vàng, tháng mười bạc”, cô có cả đống việc phải làm.
Lô gạch gửi đi Quảng Châu trước đó đã gia công xong, Dương Lâm tự lái xe qua kiểm tra. Nhà máy gia công bên này vẫn đáng tin hơn, không còn tình trạng sứt cạnh nữa.
Chỉ là trời mưa làm ướt vật liệu đóng gói, chờ họ đóng gói lại rồi chất hàng lên xe thì đã tối. Dương Lâm gọi điện về nhà nói không qua ăn cơm, đi thẳng về Thâm Quyến.
Mẹ cô lo cho cô, nói giờ này lái xe không an toàn, bảo cô ở Quảng Châu ngủ một đêm. Mưa đúng là lớn thật, mà về còn phải chạy cao tốc, Dương Lâm nghĩ một chút, vẫn quay đầu lái về phía nhà ba mẹ. Nhưng đang trên đường thì có cuộc gọi tới.
Đầu bên kia hỏi: “Alo, là chị dâu hả?”
Giọng của Đặng Văn Thắng.
Dương Lâm còn đang thắc mắc sao anh ta lại gọi cho mình, thì Đặng Văn Thắng nói cho cô biết, Lâm Khôn Hà ở Thâm Quyến gặp tai nạn xe. Lưng Dương Lâm lạnh toát. Mưa rất lớn, tiếng còi xe cũng bị át đi nghe trầm đục, kính xe không hiểu sao cứ mờ hoài, suốt đường đi lái xe rất khó. Dương Lâm tới bệnh viện còn không kịp thở, xuống xe là đi tìm người ngay.
Lâm Khôn Hà xử lý xong việc đang đứng ngoài hút thuốc cho bình tĩnh, thấy Dương Lâm như con ruồi mất đầu chạy vào phòng cấp cứu, nhìn đông nhìn tây. Anh thấy cô hỏi hết người này tới người kia, hễ chỗ nào có cửa có cửa sổ là nhón chân nhìn một cái, không khỏi đi theo, đứng sát phía sau cô thấp giọng hỏi: “Tìm ai vậy?”
Dương Lâm giật bắn, mồ hôi lạnh vã đầy lưng.
Quay người lại thấy anh đứng trước mặt bình yên vô sự, cô có chút phản ứng không kịp: “Không phải anh bị tai nạn xe sao?”
“Ai nói với em vậy, Đặng Văn Thắng?”
Dương Lâm gật đầu.
“Cậu ta nói gì với em, nói anh chết rồi à?”
“Anh bị bệnh hả?”
Dương Lâm vung tay định đánh, bị Lâm Khôn Hà giữ lại. Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt có chút dò xét, rồi lại làm bộ nghiêm mặt dọa cô: “Anh còn một phim CT chưa có kết quả, em mà đánh một cái, anh phải đi chụp lại lần nữa đó.”
Đúng lúc Đặng Văn Thắng gọi điện tới.
Lâm Khôn Hà nhấc máy mắng anh ta một trận: “Anh kêu cậu giải thích với khách, cậu gọi cho vợ tôi làm gì?”
Đặng Văn Thắng cũng là có ý tốt, vội giải thích: “Anh Khôn, em nghĩ cũng phải có người chăm anh chứ… chị dâu qua chưa? Nếu chưa thì bên em cũng xong rồi, em qua liền?”
Lâm Khôn Hà nhíu mày: “Lo chuyện của cậu đi, còn bảo hiểm với gara nữa, nhớ theo sát.”
Cúp máy xong anh hỏi Dương Lâm: “Không phải em đang ở Quảng Châu sao?”
Dương Lâm nhìn anh từ trên xuống dưới, ngoài quần áo hơi ướt và nhăn một chút thì chẳng thấy có vấn đề gì khác.
Cô bực vì suốt đường lo lắng sợ hãi: “Anh không sao đúng không? Không sao thì em về.”
Lâm Khôn Hà kéo cô lại: “Có sao chứ, xe lật rồi.”
Anh đưa điện thoại cho cô xem hình. Đầu xe móp gần phân nửa, bánh xe nghiêng nghiêng mắc vào một cái cây.
Dương Lâm nhìn mà vẫn còn chưa hết sợ: “Anh không biết lái xe đàng hoàng hả?”
Lâm Khôn Hà tắt màn hình điện thoại, nhét lại vào túi sau quần rồi nói: “Không phải anh lái xe, là một chiếc chạy ngược chiều tông qua. Xe hư khá nặng, người thì còn ổn.”
May là ở Thâm Quyến có quy định kiểm tra dây an toàn ghế sau, Lâm Khôn Hà chỉ phủi phủi cái tựa đầu, chụp CT cũng không thấy vấn đề gì. Nhưng Chu Bách Lâm ngồi chung xe với anh thì dù sao cũng không còn trẻ nữa, bị đau lưng, lúc ra phải ngồi xe lăn, phía sau là Lư Tĩnh Châu với mẹ cô ta.
Lâm Khôn Hà hỏi: “Sao rồi?”
Lư Tĩnh Châu nói: “Chấn thương mô mềm. Bác sĩ nói về nằm nghỉ mấy ngày, nếu không có gì nghiêm trọng hơn thì chắc từ từ sẽ đỡ.”
Lâm Khôn Hà trầm ngâm một chút: “Tôi có gọi cho Chu Cao Kều rồi, chắc chưa tới liền đâu. Hay là hai người về trước chờ?”
Lư Tĩnh Châu bàn với mẹ cô ta một chút: “Dạ được.”
Lâm Khôn Hà giúp đẩy xe lăn, đỡ Chu Bách Lâm lên xe.
Dương Lâm đứng xa xa nhìn, thấy mấy người họ đứng cạnh xe nói chuyện một lúc, mẹ Lư Tĩnh Châu cảm ơn Lâm Khôn Hà hết lời.
Lâm Khôn Hà bảo họ về sớm.
Anh quay lại, đứng cách không xa nhìn Dương Lâm, nhớ tới dáng cô lúc nãy đội mưa chạy vào, bỗng nhiên thấy nhiều chuyện cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Cơm sống nửa chừng thì cũng là cơm, tìm chút nước nuốt đại là xong. Có mấy chuyện đâu phải cưới xong mới biết, có mẹ gì mà phải so đo. Anh đi tới trước mặt Dương Lâm, vén một lọn tóc ướt trên mặt cô sang bên.
Còn chưa kịp mở miệng, Dương Lâm đã liếc về phía kia trước: “Nói xong rồi à? Không nói thêm vài câu nữa sao?”
Lâm Khôn Hà khựng lại: “Nói gì?”
Dương Lâm mỉm cười: “Em sao biết anh muốn nói gì.”
Lâm Khôn Hà nhíu mày. Hễ thấy cô kiểu này là trán anh lại giật giật. Mưa vẫn còn rơi, anh khẽ ho một tiếng rồi đưa tay kéo cô:
“Đi thôi, về nhà trước.”
Dương Lâm hất tay anh ra, không nói một lời lên xe.
Về tới nhà, ông chủ chiếc Range Rover đang làm thủ tục đăng ký xe, thấy cô với Lâm Khôn Hà một trái một phải bước xuống, buột miệng hỏi: “Cô kết hôn rồi à?”
Dương Lâm chẳng buồn để ý.
Ông chủ Range Rover còn lầm bầm thêm: “Kết hôn rồi thì nói sớm chứ…”
“Anh bị bệnh hả, đầu óc có vấn đề à?”
Dương Lâm nổi nóng, quay đầu định cãi lại thì Lâm Khôn Hà đã quay lại, nửa đẩy nửa ôm kéo cô đi. Dương Lâm nghẹn tức. Lên lầu xong lại tìm dịp hỏi anh: “Em thấy hôm đó anh với con gái hội trưởng Chu xem mắt nói chuyện cũng hợp lắm, sao lúc đó không cưới cô ta?”
Lâm Khôn Hà xoa xoa trán: “Hỏi cái này làm gì?”
“Tò mò.”
Lâm Khôn Hà cũng tò mò: “Em hỏi vậy là muốn nghe anh nói cái gì?”
Dương Lâm nói: “Muốn biết anh có tiếc vì không cưới được cô ta không. Hay thật ra cũng chẳng tiếc, vì người ta vốn không thèm anh?”
Lâm Khôn Hà nhìn cô. Chút dịu dàng vừa tích lại trong lòng bị từng câu từng chữ cứng như đá đập tan hết.
Anh im lặng nhìn Dương Lâm một lúc: “Em nói đúng đó, đúng là cô ta không thích anh. Không thì sao anh lại không cưới cô ta?”
Câu này lọt vào tai Dương Lâm nghe như có chút mỉa mai. Cô lạnh mặt lại: “Suýt nữa quên mất, cũng tại em phá hỏng chuyện tốt của anh. Không thì anh sớm thành người một nhà với họ rồi, đâu cần chạy xa tới Hồ Nam, đâu cần nghe ba em càm ràm.”
Lâm Khôn Hà lại cười cười: “Anh không thấy xa. Trên đường phong cảnh cũng đẹp. Với lại so với nghe ba em càm ràm, còn được thấy căn nhà em với Hà Uyên Văn chuẩn bị kết hôn nữa, đáng lắm.”
Dương Lâm bỗng thấy cổ mình nóng ran. Lâm Khôn Hà kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt cũng như cô lúc nãy, từ từ nhìn dọc theo người cô: “Nói mới nhớ, anh cũng muốn hỏi em một câu. Hồi đó không đợi cậu ta về nước rồi kết hôn, em có hối hận không, có tiếc không?”
Dương Lâm không phục: “Sao em phải hối hận?”
“Cái đó phải hỏi chính em thôi. Nếu không hối hận thì đâu cần chột dạ, đâu cần né tránh, càng không cần tới mức ngay cả tên cậu ta cũng không dám nhắc.”
Ánh mắt Lâm Khôn Hà nhàn nhạt, nhưng mang theo chút ép người. Dương Lâm bị anh chọc trúng, trong lòng như có thứ gì đó mất kiểm soát:
“Em có gì mà không dám nhắc. Ngược lại là anh đó, em vừa hỏi chuyện coi mắt là anh phản ứng lớn vậy, người hối hận chắc là anh chứ gì?”
Cô cười tùy tiện: “Tiếc là giờ hối hận cũng muộn rồi. Muốn trách thì trách tối đó anh không quản nổi nửa th*n d*** của mình, còn giả vờ cái gì?”
Lâm Khôn Hà hỏi:
“Vậy em đang giả vờ cái gì? Giả vờ em không quan tâm Hà Uyên Văn, giả vờ em không còn nhớ nhung cậu ta, chỉ là hận cậu ta thôi. Em hận cậu ta nên chút ấm ức cậu ta chịu ở chỗ Hoàng Á Tân em vẫn nhớ tới giờ. Em hận cậu ta nên kết hôn rồi còn ba lòng hai dạ.”
Dương Lâm trừng mắt nhìn anh, răng hàm phía sau từ từ siết chặt.
Ánh mắt Lâm Khôn Hà dừng trên mặt cô một lúc: “Sao vậy, không dám nhận à?”
Dương Lâm mím môi: “Em có gì mà không dám nhận.”
Giọng cuối hơi lạc đi.
“Vậy thì tốt.” Lâm Khôn Hà thu chân lại. “Sau này nói gì thì nghĩ kỹ rồi hãy nói.”
Dương Lâm tức tới bật cười: “Em nghĩ kỹ rồi. Chỉ là thấy tiếc cho anh thôi. Nhưng cũng đâu trách được ai, ai bảo anh dễ dãi vậy, gặp gái là ngủ?”
“Anh dễ dãi thì em là cái gì? Là lén lút leo lên giường đàn ông, là rõ ràng không quên được tình cũ mà còn đi lấy người khác?”
Có mấy chuyện đúng là nói mãi vẫn không rõ ràng.
Lâm Khôn Hà nheo mắt: “Đêm đó anh rốt cuộc có biết là em hay không, trong lòng em rõ hơn ai hết.”
Dương Lâm khựng lại, sắc mặt Lâm Khôn Hà lạnh xuống. Anh đứng dậy, ánh mắt nhìn cô một cái, giống như lại thấy trên đầu cô mọc ra mái tóc đỏ.