Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lâm Khôn Hà bận ở công ty hai ngày, xử lý bớt một mớ việc trong tay thì Hoàng Á Tân qua chơi.
Vừa bước vô là anh ta chạm ngay cái mông Tỳ Hưu trên bàn. Linh thú hung dữ linh thiêng vậy mà bị anh ta sờ tới mức toát ra mấy phần mờ ám. Lâm Khôn Hà vo cục giấy quăng qua: “Đừng có ở đây mà ph*t t*nh.”
Hoàng Á Tân cúi xuống nhặt cục giấy, làm bộ ba phần dáng vẻ rồi ném vô thùng rác, phủi tay đầy thỏa mãn, hỏi thăm tình hình ông nội anh.
Lâm Khôn Hà nói: “Trước mắt dưỡng ở nhà, một tháng nữa đi tái khám, tới đó coi kết quả sao đã.”
“Gia Di thì sao?”
“Ở La Hồ, con bé nói muốn ở đó trông ông.”
“Con gái hiếu thảo ghê.” Hoàng Á Tân nằm dài trên sofa cảm thán, “Ông nội cậu có hai đứa cháu trai cháu gái như hai người, nằm không cũng vui.”
Lâm Khôn Hà liếc anh ta, mặt không mấy vui.
Hoàng Á Tân vội sửa lời: “Ông chắc cũng sắp xuất viện thôi. Hai bữa trước tôi lên chùa Hoằng Pháp cầu sức khỏe cho ông rồi.”
Lâm Khôn Hà nói: “Tôi tưởng cậu về nhà lạy ông Táo chứ.”
Bên ngoài HR gõ cửa: “Tổng giám đốc Lâm, ứng viên tới rồi.”
Lâm Khôn Hà ra ngoài gặp một lát.
Lúc quay lại trông có vẻ mệt, anh day day giữa trán.
Hoàng Á Tân hỏi: “Không ở nhà nghỉ hai bữa đi?”
Nghỉ cái gì. Lâm Khôn Hà ngáp một cái: “Không làm thì cậu nuôi tôi hả?”
Chăm dữ vậy làm gì. Hoàng Á Tân túm cổ áo lắc lắc: “Tôi mở công ty nuôi cậu luôn!”
Lâm Khôn Hà ngước mắt nhìn cái cà vạt sặc sỡ của anh ta.
Hoàng Á Tân hỏi: “Em gái cậu với vợ cậu, dạo này sao rồi?”
Lâm Khôn Hà đáp: “Không sao hết.”
Hoàng Á Tân cười: “Vậy tốt rồi. Khi nào rảnh anh dắt Gia Di với em dâu đi, tôi mời hai người ăn bữa.”
Lâm Khôn Hà khoanh tay đặt lên bàn, khách sáo hỏi: “Giờ là rảnh đó, tối nay hẹn ở đâu?”
Hoàng Á Tân khựng lại: “Tối nay có việc, mai thì được.”
Nằm trên sofa không thoải mái, anh ta đá chân đứng dậy, khoe sức eo: “Hoặc hai người chọn thời gian đi, tôi lúc nào cũng chờ.”
Lâm Khôn Hà nhìn theo bóng cậu rời đi.
Dạo này Hoàng Á Tân thay da đổi thịt dữ lắm, nhìn là biết có công lao của phụ nữ.
Anh ta bóng bẩy như trai bao, còn Lâm Khôn Hà gần đây bận đến mức một ngày ăn một bữa, nhìn thô ráp hẳn, không cùng đẳng cấp với anh ta.
Anh cầm gương soi thử, lục trong ví lấy thẻ tập gym, tan làm qua phòng gym ở tòa nhà kế bên.
Tòa này sát cửa hàng tiện lợi của Đỗ Hải Nhược, bên hồ bơi nhìn qua là thấy.
Lúc Lâm Khôn Hà bước vô thì thấy Hoàng Á Tân lảng vảng dưới lầu, chìa khóa xe lắc qua lắc lại trên tay.
Bé Hoan Hoan từ cạnh tủ lạnh chạy ra suýt té, anh ta chụp lấy bế lên, quẹt nhẹ mũi con bé, cười nói gì đó.
Lâm Khôn Hà đội nón bơi xong thì ngoài cửa đã không còn bóng người.
Anh chuẩn bị xuống nước thì Dịch Hòa Bình gửi qua mấy tấm hình công trường.
Trước đó nhận một dự án cải tạo nhà xưởng thành triển lãm. Công trường này tỉ lệ có chút khuyết điểm, lúc Lâm Khôn Hà duyệt phương án đã cân nhắc rất lâu, phần mộc còn tự tay vẽ thêm mấy bản.
Theo bản vẽ của anh, gã Dịch Hòa Bình canh phần veneer gỗ, tìm loại vật liệu có độ tái hiện cao nhất; góc trên góc dưới của vách tường với bề mặt ốp gỗ có chỗ không phẳng, gã cũng theo sát bắt làm lại.
Gã kiểm soát kỹ thuật khá chặt, nghiệm thu cũng nghiêm túc, hỏi ý Lâm Khôn Hà chuyện quyết toán từng hạng mục.
Lâm Khôn Hà trả lời mấy chữ: [Được, vất vả rồi.]
Khách sáo thêm vài câu, anh khóa máy rồi xuống nước.
Dịch Hòa Bình coi như biết điều, kịp thời về dưới trướng anh.
Dự án lúc trước nói tới, bên A hào phóng thì có hào phóng, nhưng lúc lấy đất xảy ra chút vấn đề, tiến độ kéo dài hoài, năm nay e là chưa khởi công được.
Nếu Dịch Hòa Bình chọn đơn thương độc mã, có lấy được dự án đó thì cũng là miếng thịt khó nuốt. Nhận dự án mới chỉ là bước đầu, phía sau còn phải ứng vốn công trình.
Với thực lực của gã, chắc chỉ có vay.
Tình hình công ty của gã lần trước Lâm Khôn Hà cũng thấy rồi, tiền lương mấy nhân viên còn sắp không trả nổi. Gượng gạo nhận công trình, hoàn thành rồi xin thanh toán, chia phần với Lâm Khôn Hà xong, cầm về chắc cũng chẳng còn bao nhiêu, còn phải trả lãi ngân hàng.
Nếu không có Lâm Khôn Hà đưa tay giúp, e là không trụ nổi tới cuối năm.
May là Dịch Hòa Bình vượt qua được cái gọi là lòng tự trọng. Thứ gã thiếu, Thâm Quyến có; mà Lâm Khôn Hà cũng chịu cho. Còn thứ Lâm Khôn Hà coi trọng ở gã thì gã cũng có. Hợp tác đôi bên đều có lợi.
Từ khi gã tới, trong giới vỗ mông ngựa không ít, khen Lâm Khôn Hà thu phục được một đại tướng trung thành, gọi là Chu Du thời hiện đại.
Nghe giả trân hết sức.
Lâm Khôn Hà chưa bao giờ ảo tưởng mình là Chu Du, cũng chưa từng mê mấy tay xã hội đen. Người dưới làm tốt cỡ nào cũng vẫn cách hai trái tim. Chốn công sở thương trường, thứ bền nhất trước giờ vẫn là lợi ích.
Gần đây việc nhiều, đi công tác về lại chạy bệnh viện, hít toàn khí bệnh viện. Lâm Khôn Hà từ hồ bơi lên còn qua khu tập tạ ngồi một lúc, lúc đó mới thấy phổi lưu thông dễ chịu hơn.
Trên đường về nhà, vợ anh gọi điện: “Em muốn ăn oden.”
Lâm Khôn Hà nói: “Dưới lầu chẳng phải có sao?”
“Dưới lầu không ngon, em muốn ăn ở cửa hàng chị em.”
“Vậy em phải gọi cho chị em chứ.”
“Em gọi rồi.” Dương Lâm ở đầu dây bên kia bĩu môi, “Chị ấy không nghe máy, chắc đang bận.”
Lâm Khôn Hà nói: “Vậy khỏi ăn, tiện giảm cân luôn.”
Đồ thiết kế chết tiệt. Dương Lâm chửi anh qua điện thoại: “Em béo chỗ nào?”
“Em c** đ* ra tự sờ thử đi là biết.” Nói xong, anh cúp máy.
Dương Lâm nhìn điện thoại trừng trừng. Cô mặc đồ chỉnh tề định tự đi mua thì Đỗ Hải Nhược gọi lại, nói nãy không thấy tin nhắn.
“Có chuyện gì không?” Đỗ Hải Nhược hỏi.
Dương Lâm nhìn giờ: “Không có gì.”
Cô vốn định nhờ Đỗ Hải Nhược làm một phần oden để Lâm Khôn Hà tiện đường ghé lấy, nhưng một người không có ở cửa hàng, một người không chịu phối hợp, thôi khỏi nhắc.
Chưa nói được mấy câu, Dương Lâm nghe tiếng “tách” của dây an toàn mở ra, sau đó là giọng Đỗ Hải Nhược nói chuyện với ai đó, rất khẽ.
Cô nhạy bén nhận ra điều gì đó: “Đang hẹn hò hả?”
Đỗ Hải Nhược hơi ngại: “Không có, đi ăn với bạn thôi.”
Dương Lâm ừ một tiếng: “Ừ, vậy chị ăn đi, em cúp trước.”
Cô cúp máy kịp lúc, sợ làm phiền.
Dương Lâm cũng sợ chị họ bị ảnh hưởng quá sâu. Đã chịu mở lòng lần nữa, chứng tỏ Đỗ Hải Nhược đang bước ra khỏi cái bóng cuộc hôn nhân đó, cũng chứng tỏ gã chồng cũ đã không còn can thiệp được vào cuộc sống chị ấy nữa.
Cái gã chồng cũ đó tiền không có, mặt mũi cũng chẳng ra gì. Với điều kiện của Đỗ Hải Nhược, nhắm mắt chọn đại một người đàn ông cũng hơn gã ta.
Tâm trạng Dương Lâm khá lên chút, cô mở tủ lạnh lấy cây kem, vừa ăn vừa vuốt chó. Nhất Hưu nằm trong lòng cô, bị cô sờ tới mức lim dim như muốn xỉu.
“Đồ chó chết, sao rụng lông dữ vậy?”
Dương Lâm lấy đồ dính lông trên người mình, xong bế nó về ổ. Mũi chó thính hơn cô, giữa chừng đã ngửi thấy mùi ngoài cửa, mở mắt cái vèo bay ra huyền quan.
Lâm Khôn Hà mở cửa bước vô, trên tay xách hai tô oden.
Dương Lâm cũng lóc cóc chạy lại.
Lâm Khôn Hà lấy đà một cái bế thốc cô lên, đỡ mông xóc hai cái: “Chỉ vì mấy xiên oden này thôi hả?”
Dương Lâm cười tít mắt, mổ nhẹ lên cằm anh một cái.
Lâm Khôn Hà cúi xuống hỏi: “Tự sờ chưa? Béo chỗ nào?”
Dương Lâm đẩy đầu anh ra: “Em đói rồi, đưa đây mau.”
Cô vớ trái vớ phải, thấy anh còn hăng hái, liền đấm một cái lên vai anh: “Anh rảnh quá nên thích tự sờ mình hả?”
Chứ gì nữa. Lâm Khôn Hà ôm cô, làm bộ nghiêm túc: “Em biết anh học vẽ rồi mà. Có câu này, sinh viên mỹ thuật hiểu cơ thể người còn rõ hơn bác sĩ. Không sờ cho hiểu mình thì sao mà… sao mà vẽ người khác?”
Dương Lâm nheo mắt nhìn anh.
Lâm Khôn Hà hạ giọng: “Lát nữa anh dạy em cách sờ.”
Dương Lâm nhảy xuống, đi ăn oden.
Lâm Khôn Hà đi rửa tay thay đồ, tiện thể đuổi con chó dính người về ổ.
Quay lại phòng khách, Dương Lâm đã ăn xong. Anh xách bao nhiêu thứ về, cô chỉ ăn có hai xiên, một xiên bạch tuộc, một xiên rong biển.
Vậy mà cũng bắt anh chạy đi mua. Lúc dừng xe bên đường suýt nữa bị phạt.
Lâm Khôn Hà nhìn mà nghiến răng, véo má cô: “Em giỡn mặt với anh hả? Có nhiêu đây mà nhất định hôm nay phải ăn?”
Dương Lâm bưng tô lên húp miếng nước, l**m môi: “Mai ăn sáng.”
Lâm Khôn Hà hết muốn nhìn, đi gọi điện về nhà hỏi thăm tình hình ông nội. Lâm Gia Di nói hôm nay huyết áp ổn, ăn uống nói chuyện đều được, tối còn tự đánh răng.
Lâm Khôn Hà cười: “Tự đánh răng? Đánh được mấy cái?”
Lâm Gia Di đáp: “Gần như đủ hết, kỹ lắm.”
Ông cụ mạnh mẽ lắm, lại ưa sạch sẽ. Lần trước đột quỵ, vừa mở mắt ra đã đòi tự rửa mặt.
“Vậy em chăm sóc cho tốt, cũng nhớ nghỉ ngơi.”
Lâm Khôn Hà quay về phòng, thấy Dương Lâm cưỡi trên chăn, hai đầu gối cọ qua cọ lại.
Anh bước tới, làm bộ giật điện thoại cô: “Xem phim đen hả?”
Dương Lâm ôm chặt điện thoại: “Em đang tính doanh số…”
Tính qua tính lại, cô muốn cho nghỉ một người.
Ban đầu định chờ đủ ba tháng, giờ thấy khỏi cần đợi. Có một tên vô dụng, tuyển được người mới là lười biếng, làm chút việc cũng đầy lý do, còn cãi lại cô.
Loại đó mà còn phải chia doanh số, Dương Lâm không muốn.
Cô lăn một vòng trên giường, hỏi: “Anh có từng cho ai nghỉ việc chưa?”
Lâm Khôn Hà lật cô lại: “Cho nghỉ là sao, anh chỉ cho xe chạy thôi.”
Dương Lâm khóa màn hình, hỏi: “Anh làm sếp lâu vậy mà chưa từng đuổi ai?”
“Em nói sa thải hả?”
Dương Lâm gật đầu, ôm cánh tay anh: “Anh làm sếp lâu vậy, chắc kinh nghiệm đuổi người đầy mình.”
Lâm Khôn Hà liếc cô: “Em cũng từng làm quản lý mà. Em quản người còn sớm hơn anh, lúc đó chưa từng đuổi ai sao?”
Anh vẫn nhớ dáng vẻ khi đó của cô. Mặc váy vest đen, cầm bộ đàm đi qua đi lại trong sảnh, ra dáng lắm, mặt lúc nào cũng tươi cười.
Có mấy phục vụ thấy cô đi ngang còn gọi một tiếng “chị Lâm”.
Khi đó cô mới hơn hai mươi, mấy đứa phục vụ còn nhỏ hơn, mặt mũi mười mấy tuổi nhưng ai cũng sành sỏi, gọi người ta toàn anh chị, nói chuyện tục tĩu như cơm bữa.
Hôm anh bước vô, Dương Lâm đang đứng ở quầy lễ tân mắng một thằng phục vụ phòng cười nhăn nhở, bảo cái mũi nó xấu như gắn cái mông vịt lên mặt.
Giày cô rớt, thằng đó nhặt lên l**m hai cái mà vẫn cười hở nguyên hàm răng. Môi trường khói bụi hỗn tạp, vậy mà bọn họ lại như cá gặp nước.
Lâm Khôn Hà rút tay ra ôm lấy cô, trêu: “Tổ trưởng Dương giờ làm quản lý rồi, có kinh nghiệm gì truyền lại không?”
Dương Lâm thở ra trong lòng anh: “Hồi đó thiếu người dữ lắm, gần như thành tướng không quân rồi, đâu dám đuổi ai.”
“Vì sao thiếu người?”
“Chỗ đó là vậy, nhân sự biến động lớn lắm, có khi sáng tuyển người chiều đã chạy mất.”
“Chẳng phải mấy em làm ban đêm?”
“Em ví dụ thôi, ví dụ!”
Lâm Khôn Hà chẳng buồn nghe ví dụ của cô. th*n d*** anh đã căng đầy, vén tóc cô qua một bên rồi hôn m*t một hồi, Dương Lâm mềm nhũn tay chân.
Anh còn chưa làm gì nhiều, cô đã th* d*c.
Lâm Khôn Hà hơi bất ngờ, ngón tay khựng lại: “Nhiệt tình dữ vậy?”
“Vậy anh có thích không?” Dương Lâm khẽ nắm lấy anh, rồi siết chặt hơn.
Lâm Khôn Hà cười, giọng khàn khàn: “Không tệ.”
Người ta nói xa nhau một thời gian thì gặp lại như vợ chồng mới cưới, đúng là có lý. Chỉ là lúc Lâm Khôn Hà hăng quá, với Dương Lâm vẫn hơi khó chịu. Anh mở quá mức, tiến vào một bước là cô lại hít sâu một cái.
Lâm Khôn Hà hôn lên lưng cô, chậm rãi tiến tới từng chút một. Căn phòng yên ắng, âm thanh ướt át. Đầu tóc khô của anh cọ qua cổ cô.
Dương Lâm ngửi mùi tóc anh hỏi: “Anh tắm ở đâu vậy?”
“Phòng gym.”
Thảo nào hôm nay khỏe dữ.
Đèn ngủ mới hắt lên tường ánh sáng lay động. Dương Lâm cắn móng tay, bóng Lâm Khôn Hà cũng dao động trong mắt cô. Mồ hôi nhỏ xuống người cô, anh mệt, cô lại thấy dính, đẩy anh bảo hạ máy lạnh xuống chút.
Lâm Khôn Hà tay dài, không rút ra, giữ nguyên tư thế đó kéo cô xuống cuối giường.
Máy lạnh thổi thẳng vào người. Anh vừa động vừa hỏi: “Còn yêu cầu gì nữa không? Nói một lần cho hết.”
Dương Lâm hết yêu cầu rồi, ôm tấm lưng ướt mồ hôi của anh: “Ông xã, anh còn dữ hơn hồi trước.”
Chuyện này Lâm Khôn Hà vốn thích nghe cô tâng bốc. Anh cũng khen lại: “Em cũng không tệ, cắn người đã lắm, rất… s.”
Dương Lâm cắn chặt anh, quấn quýt không rời.
Lâm Khôn Hà dồn hết sức so với cô. Anh vùi mặt vào tóc cô. May mà sau khi tập gym sức bộc phát đủ mạnh, cuối cùng cũng làm cô ngoan ngoãn chịu thua.
Hai người ôm nhau nghỉ một lát. Dương Lâm không ngủ được, kéo chăn tới lui vẫn thấy không vừa ý. Cô gác chân lên eo anh, sờ mặt anh.
Lâm Khôn Hà nhắm mắt không nhúc nhích, như mệt lả, cũng như đã ngủ say.
Dương Lâm nằm sấp trên vai anh: “Ông xã à, anh ngủ chưa?”
Lâm Khôn Hà thở dài. Hồi nãy cô vừa thỏa mãn xong, giờ lại động tay động chân với anh.
“Anh thuộc họ chim ưng, không cần ngủ.” Anh miễn cưỡng lấy lại tinh thần, tưởng cô còn đòi thêm lần nữa.
Dương Lâm cười đẩy anh ra. Không ngủ được chán quá, cô kéo anh nói chuyện trong đội ngũ.
Nghe xong, Lâm Khôn Hà nói: “Em đưa cậu ta ba tháng lương, giúp cậu ta tìm việc khác rồi tiễn đi cho đàng hoàng.”
Dương Lâm trợn mắt: “Dựa vào đâu?”
Lâm Khôn Hà khích cô: “Anh thấy em giống kiểu không dám đắc tội ai.”
“Ai nói em không dám? Em một ngày mắng cậu ta tám trăm lần đó!”
“Vậy còn nghĩ gì nữa? Không có doanh số, lại không nghe lời, giữ lại làm gì cho bực mình?”
Dương Lâm trầm ngâm.
Lâm Khôn Hà nói tiếp: “Thủ tục thì tìm nhân sự. Hoặc em dùng quy chế xử lý, hoặc là…”
“Hoặc là gì?”
“Hoặc em đổi cách chia doanh số, ví dụ để họ tự chia.”
“Ý anh là cho họ đấu đá nội bộ?” Dương Lâm cười kỳ quặc. Mắt cô đảo một vòng, rất nhanh đã hớn hở: “Em cũng nghĩ vậy. Họ là đồng hương, nhưng không phải cùng phe cổ đông, vốn dĩ cũng không thân tới vậy. Với lại cho dù giờ em không đuổi, sớm muộn gì cũng phải đuổi…”
Lâm Khôn Hà nhìn cô, thấy đầu óc cũng rõ ràng lắm: “Em biết hết rồi còn hỏi anh?”
Dương Lâm cười ngốc: “Em không ngủ được, anh dựa vào đâu mà ngủ?”
Cô nói đầy chính đáng, lại bám lấy anh kể chuyện Từ Phương Băng, phân tích xem có đáng tin không.
Lâm Khôn Hà cảm thấy hôm nay lẽ ra nên mục luôn ở văn phòng, còn hơn nằm đây nghe cô kể mấy chuyện linh tinh.
Anh không hứng thú, xoay người: “Chị ta hoặc là đi, hoặc là vào cổ phần.”
“Ý anh là sao?”
“Ý là chị ta không có lựa chọn.”
Dương Lâm xoay mắt: “Anh nói là Lão Chu cố tình nhắm vào chị ấy?”
Lâm Khôn Hà gật đầu.
Dương Lâm khựng lại, tính toán: “Từ Phương Băng cống hiến cho công ty nhiều vậy, mấy người làm chủ đúng là gian xảo…”
Lâm Khôn Hà cắt ngang: “Anh chỉ nhìn vào tiền công ty thu về.”
“Mấy người vậy sớm muộn cũng bị quả báo. Không có tình nghĩa như vậy, lỡ một ngày chọc giận người dưới…”
“Thì chịu.”
Dương Lâm không tin anh bình thản vậy: “Còn anh thì sao? Nếu như Đặng Văn Thắng hay Xuân Mập…”
“Thì cũng chịu.” Lâm Khôn Hà vẫn giọng đó. “Không ai kề dao lên cổ bắt anh phải dùng ai. Anh đã dùng họ thì phải gánh hậu quả nếu dùng sai. Bản tính con người không kiểm soát được, chuyện gì cũng vậy.”
Dương Lâm định nói gì đó, nhưng bỗng nghẹn lời.
Anh quá lý trí. Sự lý trí đó làm cô nảy sinh cảm giác xa lạ khó tả. Có lẽ vì cô và anh không giao thoa quá nhiều trong công việc, cũng có thể vì vừa mới trải qua một trận thân mật, mà vẻ bình thản đó cô còn chưa kịp tiêu hóa.
Cô không đúng lúc mà nhớ tới Hà Uyên Văn, hai người họ rất khác nhau. Dương Lâm nằm xuống, kéo chăn.
Lâm Khôn Hà mở mắt. Gương mặt mộc của cô hiếm khi lộ vẻ ngơ ngác như vậy. Giống như nửa năm cuối ở cửa hàng bách hóa, thỉnh thoảng cô đứng thừ sau quầy thu ngân, không còn vẻ sành sỏi gọi người ta là “ông chủ”, mà nhiều hơn chút mơ hồ đúng tuổi.
Lâm Khôn Hà hỏi: “Buồn ngủ rồi hả?”
Dương Lâm lắc đầu.
Anh nhìn cô một lát rồi nghiêng qua, ngậm lấy đầu lưỡi cô m*t hai cái, môi chậm rãi cọ xát, không vội không gấp, cọ tới khi hơi thở cô mềm ra, chủ động rúc vào lòng anh.
Phụ nữ vốn cảm tính. Cô đem bực bội với Lão Chu trút lên anh, tiện tay véo anh hai cái: “Quả nhiên người ta nói thương nhân là gian nhất.”
Lâm Khôn Hà giữ chặt bàn tay không yên của cô: “Mấy cổ đông nhỏ mà làm loạn vậy, không có chút công lao nào của Từ Phương Băng sao?”
“Thì sao?” Dương Lâm cãi lại, “Chị ấy làm cửa hàng trưởng đâu dễ, chẳng lẽ Lão Chu vừa tới là lập tức quay lưng với cổ đông bên này?”
“Cho nên em thấy đó, không phải tụi anh gian. Tụi em cũng đầy tâm cơ.” Lâm Khôn Hà thuận miệng vạch trần cái gọi là khôn ngoan nơi công sở đó.
Nhưng cái thỏa thuận cá cược này cũng khá thú vị.
Lâm Khôn Hà hỏi: “Cái vụ thỏa thuận cá cược đó là chị ta tự nghĩ ra?”
Dương Lâm đáp: “Trợ lý Vương nghĩ giúp.”
“Ông anh đeo kính đó?”
“Ừ.”
Lâm Khôn Hà nhìn cô, nhàn nhạt nói một câu: “Xem ra người đó cũng được.”
“Cũng ổn, chỉ là giả nghiêm túc, thích làm bộ.” Dương Lâm bắt đầu buồn ngủ, ngáp một cái, nói không rõ chữ.
“Giả nghiêm túc là sao? Em tán không đổ nên nói người ta giả nghiêm túc?”
Dương Lâm giật mình: “Em tán anh ta hồi nào?”
Lâm Khôn Hà hỏi: “Hôm đó ở nhà hàng, em hát không phải hát cho anh ta nghe à?”
Trong đầu Dương Lâm như có sợi dây bị gảy một cái. Cô cười khô khốc: “Sao có thể? Rõ ràng em hát cho anh nghe mà.”
“Vậy sao?” Lâm Khôn Hà nhìn chằm chằm, ánh mắt như xuyên thấu.
Dương Lâm chột dạ một trận.
Lâm Khôn Hà cũng không làm khó cô, đổi giọng: “Nếu em muốn nghe ý kiến anh, thỏa thuận cá cược rất tốt, nhưng chỉ dựa vào nó thì rủi ro cao quá. Tốt nhất vẫn nên bỏ ra một phần tiền mặt.”
Dương Lâm chỉ biết chớp mắt.
Lâm Khôn Hà nhắm mắt lại, lần này thật sự định ngủ.
Không biết trúng dây thần kinh nào, Dương Lâm đưa tay banh mí mắt anh ra, tự nhiên bật cười.
Cười xong thấy ánh mắt anh âm u, cô lập tức ngoan ngoãn: “Xin lỗi xin lỗi, em sai rồi!”
Lâm Khôn Hà xoay người đè cô xuống: “Mấy tuổi rồi còn làm trò này?”
“Em 17! Vị thành niên đó, anh xong đời rồi, hồi nãy anh phạm tội, mai em đi kiện anh!” Dương Lâm bị anh bẻ một tay ra sau, chật vật quay đầu lại.
Lâm Khôn Hà vo một cục giấy nhét vào miệng cô, tiện tay bóp hai cái: “Mười bảy tuổi mà lớn dữ vậy?”
“Phi!” Giấy rách dính lên lưỡi, Dương Lâm lo nhổ giấy, không để ý phía sau anh đã chậm rãi chen vào. Cô hít từng hơi ngắn, căng đến mức cào lên tay anh.
Lâm Khôn Hà siết lấy đường cong eo cô kéo dậy, quỳ trên giường rồi chợt nhớ ra chuyện: “Hồi nãy chỉ lo thỏa mãn cho em, quên dạy em tự sờ thế nào…”
Dương Lâm vùng vẫy dữ dội, anh dứt khoát bế thẳng cô vào phòng tắm. Trước gương, anh giữ cằm cô, ép cô nhìn thẳng bằng tư thế không cho phép từ chối.
Hai người họ đều còn trẻ, mãnh liệt và dữ dội là chuyện thường. Dương Lâm bị ép nhìn vào gương, Lâm Khôn Hà dẫn tay cô lướt trên người mình. Lời anh thô ráp, ánh mắt trực diện. Cô mồ hôi đẫm người, mắt cũng đỏ hoe.
Sáng hôm sau dậy trễ, may mà không ai cần chấm công. Lâm Khôn Hà đi tiểu xong bước ra, cùng Dương Lâm ăn lại phần oden còn dư tối qua.
Cô bỏ thêm chút rau xanh vào. Điện thoại anh nhận được tin nhắn, anh ta báo có dự án được gửi dự thi một giải thưởng nước ngoài. Giải hơi kén người biết nhưng hàm lượng vàng cao, quan trọng là đè được một bạn học cũ của anh.
Một gã chuối phiêu (*), mặt Đông Á mà lại châm chọc Trung Quốc không có thiết kế.
Chú thích: 香蕉 (chuối phiêu) trong tiếng lóng Hoa ngữ thường chỉ kiểu người ngoại hình châu Á nhưng tư tưởng/quan điểm thiên về phương Tây, đôi khi còn quay lại chê bai văn hóa gốc của mình.
Chuyện này nghe đủ đã.
Anh ta giỏi thật, giỏi đến mức anh cũng được ké chút hào quang.
Lâm Khôn Hà nhắn qua lại vài câu, trong đầu tính chuyện mời cả nhà họ qua Thâm Quyến chơi.
Dương Lâm đã muốn kiếm cơ hội từ lâu, lắc tay anh: “Ông xã à, mời họ tới nhà mình ăn cơm đi?”
Lâm Khôn Hà hỏi: “Em nấu?”
Dương Lâm đáp gọn: “Em đâu phải không biết nấu. Vợ anh ta người Hồ Bắc, khẩu vị gần giống Hồ Nam tụi mình.”
Lâm Khôn Hà nói: “Anh ta thích uống canh, lần trước tới La Hồ, mẹ anh nấu canh, anh ta ăn ba chén.”
Dương Lâm cúi đầu ăn rau.
Ra khỏi nhà đã hơn chín giờ. Nhất Hưu theo lệ cắn giày hai người. Lâm Khôn Hà làm động tác với nó: “Về chỗ. Lùi lại.”
Dương Lâm đứng trước cửa lau mũi, bỗng bắp chân như bị bò l**m một cái, cô la lên, quay lại mắng: “Chó chết!”
Nhất Hưu nhe răng, thỏa mãn chạy về.
Dương Lâm quay lại, thấy Lâm Khôn Hà nhìn cô đầy thâm sâu khó hiểu.
Cô ngủ chưa đủ, còn muốn lên xe chợp mắt chút. Trong thang máy, cô tựa mặt lên ngực anh: “Hôm nay em không muốn lái xe.”
Lâm Khôn Hà nói: “Anh phải chở mẹ anh đi Quảng Châu.”
“Đi Quảng Châu làm gì?”
“Mấy cô có họp lớp. Anh tiện đi công trường luôn.”
Hai người ra khỏi thang máy, gặp hàng xóm chào nhau một tiếng.
Dương Lâm thở dài: “Vậy anh hỏi mẹ anh khi nào nấu canh nữa nha.”
Lâm Khôn Hà vỗ nhẹ l*n đ*nh đầu cô rồi lái xe đi.
Dương Lâm như bị anh vỗ cho tan sương mù trong đầu, đứng một lúc mới nhớ đi tìm xe mình.
Hôm nay có đơn ký. Cô đứng cạnh khách đợi quẹt thẻ xong, hai nam sale xoa tay chờ chia hoa hồng.
Dương Lâm cúi đầu báo đơn: “Khách vừa nói có đồng nghiệp giúp tìm mẫu hoa văn cửa chính. Ai chọn vậy?”
Vi Lai nói: “Tổ trưởng Dương, chắc là tôi. Tôi có chụp trong điện thoại, tiện cho họ xem.”
Dương Lâm gật cằm: “Vậy đơn này tính tên cậu.”
Nói xong, cô rời đi.
Buổi tối cửa hàng liên hoan, hoạt động mỗi tháng một lần. Mọi người muốn đổi chỗ, chọn một quán bar có phục vụ ăn uống.
Vừa bước vào, gặp một quản lý mặc đuôi tôm đang chỉ huy nhân viên, giọng Tây Nam, mặt vuông vức, nhìn rất đáng tin.
Dương Lâm không khỏi nhìn thêm hai cái.
Từ Phương Băng hỏi: “Sao vậy, quen hả?”
Dương Lâm lắc đầu, nhớ lại: “Nhìn giống một…” Cô khựng lại, hai chữ ‘bạn bè’ thật sự không nói nổi, nhíu mày sửa: “Bạn trai của một người bạn.”
Cô nghĩ tới Tạ Mân.
Từ Phương Băng hỏi: “Cô lén thích người ta hả?”
Dương Lâm nhíu mày cao vút: “Chị tưởng tôi giống chị hả, thấy đàn ông là phải chọc hai câu?”
Từ Phương Băng cười: “Cô nói ngược rồi đó. Rốt cuộc ai mới là thấy đàn ông là phải chọc hai câu?”
Dương Lâm hỏi: “Tôi chọc ai?”
“Cô dám nói chưa từng chọc trợ lý Vương?” Từ Phương Băng chỉ tay lên phía trước, Vương Dật Châu đeo kính đang đi phía trước.
Ở chỗ như vậy, anh ta đúng là có chút lạc quẻ.
Dương Lâm nhớ tới lời Lâm Khôn Hà, mím môi nói: “Đừng hiểu lầm. Tôi chỉ là sùng bái người có học vấn cao, muốn lại gần họ một chút, hít ké tí hào quang thôi.”
Từ Phương Băng chộp được cơ hội cười nhạo: “Đồ mù chữ.”
“Giọng vịt đực.” Dương Lâm liếc cô một cái không khách sáo.
Cách họ ở chung xưa nay vẫn vậy.
Lần đầu Từ Phương Băng gặp cô đã rất không vừa mắt, còn nói lúc dọn vào căn phòng ở Nam Kinh cứ tưởng cô chết rồi, nằm trên sofa không nhúc nhích, gạt tàn đầy ắp đầu lọc thuốc.
Dương Lâm thừa nhận lúc đó cô buông thả quá mức. Mỗi ngày như hồn ma lảng vảng, trôi dạt giữa những con hẻm của Kim Lăng.
Con người muốn sa đọa rất dễ. Một người thầy đạo đức suy đồi, một người cha ích kỷ bất tài, một người yêu hứa bên nhau trọn đời rồi lại một mình rời đi, tất cả đều là lực đẩy khiến cuộc đời cô trượt dốc.
Trước khi tới Nam Kinh cô đã đi rất nhiều nơi. Tới Nam Kinh rồi thì càng lao đầu vô tội vạ. Công việc bữa có bữa không, sinh hoạt đảo lộn ngày đêm, còn loạn hơn cả thời đi làm ở hộp đêm.
Cho tới khi Từ Phương Băng xuất hiện.
Hai người đánh nhau một trận ngay trong căn phòng thuê chung. Sau đó Dương Lâm lấy số tiền Hà Uyên Văn để lại trả nợ giúp chị, trở thành chủ nợ mới của chị, nhưng cũng bị Từ Phương Băng kéo lên một con đường khác.
Tính ra Từ Phương Băng mới là nhà giàu thế hệ hai chính hiệu của ngành gạch men. Nhà chị mở xưởng gạch mười mấy năm, thời đỉnh cao cũng có không ít đại lý nhượng quyền. Chị kéo Dương Lâm đi bán gạch, không cho cô nghỉ việc, nếu không thì khỏi trả tiền.
Hai người cãi cọ ầm ĩ suốt hai năm. Sau đó Từ Phương Băng tới Thâm Quyến, Dương Lâm về Quảng Châu, giờ lại làm chung. Cũng xem như một đoạn nghiệt duyên.
Quán bar khó mà yên tĩnh. Sau mười giờ, khách ăn rút bớt một đợt, không khí bắt đầu náo nhiệt.
Người ở lại chơi oẳn tù tì, lắc xúc xắc. Dương Lâm chơi mấy trò này có bài bản. Thắng xong cô vuốt tóc, tiện tay thảy cây tăm vào ly: “Tôi rút đây!”
Đồng nghiệp la lên: “Không phải chứ Dương Lâm, về sớm vậy? Chồng cô giục hả?”
“Có giục cũng không chơi với mấy người. Hết may mắn lại không có kỹ thuật.” Dương Lâm đứng dậy rời đi.
Đi ngang sân khấu, cô nhận được tin nhắn. Lâm Gia Di gửi, bảo cuối tuần qua La Hồ ăn cơm.
Không biết cô ấy lấy số Dương Lâm từ đâu. Giọng điệu trong tin nhắn rất quen, giống như năm 2009 từng nhắn nói muốn tới Quảng Châu tìm cô chơi, giữa những dòng chữ thấp thoáng ý muốn làm hòa.
Dương Lâm nhìn chằm chằm tin nhắn, vẻ mặt trầm ngâm.
Cô thật ra vẫn thường nghĩ, nếu năm đó Lâm Gia Di không về nước, không tới Quảng Châu tìm cô, có lẽ những chuyện về sau đã không xảy ra.