Giec Người Đền Mạng, Hai Năm Rõ Mười - Kẻ Thủ Ác 21

Chương 1

Trước Tiếp

Ở huyện chúng tôi, từng có một nữ sinh đã tự vẫn vì bị bạn học bắt nạt.

 

Vì tự sát không vi phạm pháp luật nên chẳng ai phải chịu trách nhiệm cho cái chết của cô bé ấy.

 

Sự việc cũng chỉ gây ồn ào một thời gian ngắn, rồi nhanh chóng chìm vào quên lãng.

 

Nhưng một năm sau, vào một ngày nọ, thi thể của một trong những kẻ bắt nạt lại được tìm thấy giữa ruộng ngô, hiện trường vô cùng thảm khốc.

 

Ngoài những vết thương do bị đánh đập, cơ thể cô ta còn bị một loại cưa đặc biệt bổ dọc thành hai nửa.

 

Chúng tôi ngay lập tức khoanh vùng được nghi phạm.

 

Người thân duy nhất của nữ sinh bị bắt nạt năm xưa, cha của cô bé.

 

Nhưng chúng tôi đã quá xem nhẹ sức mạnh của tình yêu thương, dù đã bắt được ông ta kịp thời, chúng tôi vẫn không thể ngăn cản cuộc báo thù tiếp diễn.

 

1.

 

Vụ án xảy ra vào một buổi sáng sớm, chúng tôi nhận được tin báo án, nói rằng trong một ruộng ngô ở thôn làng thuộc địa phận quản lý đã phát hiện một thi thể nữ.

 

Chúng tôi vội vã đến hiện trường, sơ tán dân làng hiếu kỳ, giăng dây cảnh giới và tiến hành khám nghiệm.

 

Đồng nghiệp cảnh sát thôn đến trước đã xác nhận được danh tính của người chết.

 

Cô bé ấy là học sinh lớp 11, tên giả là Trần Bình Bình.

 

Cô bé học tại một trường cấp ba ở thị trấn gần đó, không ở nội trú mà thường đạp xe về làng sau giờ học.

 

Theo phán đoán ban đầu, cô bé đã bị tấn công trên đường về nhà sau buổi tự học tối hôm trước, bị kéo vào ruộng ngô và sát hại một cách dã man.

 

Hung thủ ra tay có thể nói là cực kỳ tàn độc.

 

Thi thể gần như bị xẻ làm hai, đường cắt dọc thẳng từ đầu xuống háng một cách ngay ngắn lạ thường, máu và nội tạng vương vãi khắp nơi.

 

Tại hiện trường, chúng tôi tìm thấy một chiếc cưa máy hoàn toàn mới, không có dấu vết đã qua sử dụng, xem ra là hung thủ đã cố tình mua để làm hung khí.

 

Nói cách khác, đây là một vụ án cố ý giết người và hủy hoại thi thể.

 

Hơn nữa, khả năng phản trinh sát của hung thủ không cao, chúng tôi đã thu thập được rất nhiều dấu giày, dấu vân tay trên cưa máy, và cả những mẩu thuốc lá nghi là của hung thủ.

 

Đồng nghiệp pháp y sau khi xem xét thi thể cũng đưa ra kết luận sơ bộ:

 

Vết thương chí mạng của nạn nhân là vết hằn do bị siết cổ.

 

Tức là hung thủ đã giết nạn nhân trước, sau đó mới không quản khó nhọc mà cưa cô bé ra làm hai.

 

Hành động ấy ngoài trả thù và trút hận thì không còn bất kỳ ý nghĩa nào khác.

 

Dĩ nhiên, nhìn vào những vết thương trên mặt và trên người nạn nhân, có thể thấy rõ hung thủ ôm một mối hận thù khó tả đối với cô bé.

 

Thêm vào đó, đồng nghiệp pháp y còn đưa ra một kết quả khám nghiệm khác: nạn nhân không hề bị xâm hại t*nh d*c.

 

Chúng tôi gần như có thể khẳng định, đây là một "vụ án giết người báo thù".

 

Điều đó có nghĩa là, mục đích của hung thủ rất rõ ràng, chỉ đơn thuần là tra tấn và sát hại nạn nhân mà thôi.

 

Chúng tôi lập tức triển khai điều tra, và hai vấn đề cấp bách nhất đặt ra trước mắt là:

 

Thứ nhất, cha mẹ của nạn nhân Trần Bình Bình vẫn chưa xuất hiện, tại sao con gái cả đêm không về nhà mà bậc làm cha mẹ lại không có động tĩnh gì?

 

Thứ hai, mối hận thù sâu sắc của hung thủ đối với nạn nhân rốt cuộc bắt nguồn từ đâu? Làm rõ được điểm này, thậm chí có thể chỉ thẳng ra danh tính của hung thủ.

 

2.

 

Để nhanh chóng tìm ra manh mối, tôi và đồng nghiệp Triệu Tuấn quyết định chia nhau hành động.

 

Cậu ấy dẫn người ở lại hiện trường tiếp tục khám nghiệm, thu thập thông tin bao gồm lời khai của dân làng, tất cả các video giám sát có thể tìm thấy.

 

Còn tôi dẫn người đến nhà của Trần Bình Bình.

 

Theo thông tin hộ tịch, cha mẹ của Trần Bình Bình vẫn còn sống.

 

Nhưng khi chúng tôi đến địa chỉ đã định, lại phát hiện ra rằng căn nhà cũ kỹ này chỉ có một bà lão lớn tuổi sinh sống.

 

Bà là bà nội của Trần Bình Bình.

 

Sau khi biết tin cháu gái đã bị sát hại, bà gào khóc thảm thiết, sống không bằng chết.

 

Chúng tôi phải khuyên giải một lúc lâu, bà mới bình tĩnh lại được.

 

Sau đó, chúng tôi mới biết từ bà rằng, cha mẹ của Trần Bình Bình đã bặt vô âm tín từ lâu.

 

Họ nói là ra ngoài làm ăn để nuôi gia đình, nhưng đã gần mười năm không trở về, về cơ bản là đã bỏ rơi con gái và người mẹ già.

 

Trần Bình Bình được bà nội nuôi lớn nhờ vào việc chăm chỉ làm ruộng, cộng thêm một số khoản trợ cấp của thôn.

 

Nhưng cũng vì thiếu vắng sự đồng hành của cha mẹ, Trần Bình Bình khi lớn lên đã trở nên khá nổi loạn, và về cơ bản đã rất lâu rồi không có cuộc trò chuyện tâm tình nào với bà nội.

 

Bà nội hoàn toàn không biết tình hình của cháu ở trường ra sao, hơn nữa cô bé còn thường xuyên không về nhà qua đêm với lý do "ở lại trường học".

 

Đây cũng là lý do tại sao Trần Bình Bình cả đêm không về nhà mà bà nội lại không đi tìm kiếm khắp nơi.

 

Kế hoạch ban đầu của chúng tôi là thông qua gia đình của Trần Bình Bình để tìm hiểu xem cô bé đã đắc tội với ai, đến đây đã hoàn toàn thất bại.

Trước Tiếp